Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1136: CHƯƠNG 2580: HUYỀN BĂNG LÃO TỔ ĐỐI ĐẦU PHÂN THÂN ĐÀO NGỘT

Đồng tử Lâm Hiên co rút, đối phương không phải bị diệt sát, chẳng lẽ đã dùng bí thuật nhanh chóng dịch chuyển để bảo mệnh? Ý niệm này còn chưa kịp xoay chuyển, đã thấy không gian ở phía trước mấy trăm trượng đột nhiên chấn động, sau đó một lão giả áo xanh lảo đảo hiện thân.

Sắc mặt của lão tái nhợt vô cùng, khóe miệng còn vương một vệt máu, rõ ràng đã bị thương rất nặng, nhưng Yêu khí toàn thân vẫn cường đại vô cùng.

Huyền Băng lão tổ!

Nếu trước đây Lâm Hiên còn chút hoài nghi, thì giờ khắc này hắn đã có thể khẳng định thân phận của đối phương. Tuy tướng mạo của lão so với Băng lão Yêu hoàn toàn bất đồng, nhưng khí tức hóa thân và bản thể vẫn có vài phần tương tự.

Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một nụ cười khổ, không nghĩ tới lại gặp đối phương trong tình huống này.

Phóng tầm mắt khắp Băng Hải giới, kẻ tung hoành giữa hai tộc Nhân Yêu, tồn tại duy nhất đạt tới Độ Kiếp kỳ - Huyền Băng lão tổ. Nhưng giờ khắc này, vị đại năng trong truyền thuyết lại chật vật vô cùng, lảo đảo đi ra từ khe nứt không gian.

Đồng tử Lâm Hiên khẽ co rút, có thể ngẫu nhiên gặp mặt cường giả Độ Kiếp kỳ, đối với Tu Tiên giả tuyệt nhiên là một đại cơ duyên, nếu được đối phương chỉ điểm, ích lợi quả thực vô số kể.

Nhưng lần này lại khác!

Huyền Băng lão tổ trước mắt đã như đèn dầu cạn, tính mạng lão còn khó giữ, Lâm Hiên nào còn dám mơ tưởng đến bất kỳ ích lợi nào? Chỉ cần không bị cuốn vào vũng nước đục này, chính mình đã phải thắp hương tạ ơn trời đất rồi.

Loại tình huống này cực kỳ bất ổn, mặc dù hắn chưa kích phát Tùy Cơ Truyền Tống Phù, nhưng hai tay nắm chặt, những đạo pháp quyết vô cùng thâm ảo liên tiếp bắn ra từ đầu ngón tay, bao trùm toàn bộ thân thể. Cẩn tắc vô áy náy, Lâm Hiên chuẩn bị dùng bí thuật Ảo Ảnh độn, rời khỏi chốn thị phi này trước rồi liệu tính sau.

Ngay đúng khoảnh khắc này, một tiếng gầm rống kinh thiên động địa vang lên.

Thanh âm ấy cực lớn, dường như khiến cả Thiên Địa phải rung chuyển. Lâm Hiên cảm thấy đầu óc choáng váng, khí huyết toàn thân cuồn cuộn, đạo pháp quyết chuẩn bị thi triển đột nhiên bị cắt đứt.

"Không thể nào!"

Sắc mặt Lâm Hiên đại biến, hắn hít sâu một hơi, liên tục vận chuyển pháp quyết trong cơ thể, đè nén cảm giác kinh hoàng ấy, nhưng sắc mặt hắn lại trở nên khó coi vô cùng.

Chỉ là một âm thanh mà thôi!

Chỉ là uy lực của một tiếng rống đã mạnh mẽ bài trừ bí thuật Ảo Ảnh độn của mình, chuyện này nếu không tận mắt chứng kiến, bất luận ai nghe kể cũng cho là hoang đường.

Nói là hung hãn cũng chưa đủ, đây là thực lực của tồn tại Độ Kiếp kỳ trong truyền thuyết sao?

Những lão quái vật đẳng cấp này trước kia Lâm Hiên từng tiếp xúc khá nhiều, nhưng cơ bản đều là hóa thân hoặc phân hồn. Thực lực tuy vượt xa tu sĩ cùng giai, nhưng cũng kém xa bản thể, cảnh giới vẫn bị giam hãm tại Phân Thần kỳ. Kinh nghiệm giao thủ với bọn chúng, không đủ để suy xét thực lực của một tồn tại Độ Kiếp kỳ chân chính.

Bản tôn của Hàn Long Chân Nhân thì Lâm Hiên từng có duyên gặp mặt, cũng chỉ khiếp sợ trước sự hào phóng của đối phương, song lại chưa từng chứng kiến hắn ra tay.

Ý niệm trong đầu xoay chuyển, mặc dù kinh nghiệm Lâm Hiên vô cùng phong phú, nhưng vẫn cảm thấy chấn động trước sự đáng sợ của cường giả Độ Kiếp kỳ.

Trong khoảnh khắc, hắn lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, đối phương có thể chặt đứt bí thuật Ảo Ảnh độn của mình, vậy Tùy Cơ Truyền Tống Phù kia liệu có hiệu quả hay không? Nếu vào thời điểm truyền tống, đối phương thi triển bí thuật không gian ngăn cản, truyền tống thất bại đã đành, không chừng còn bị cuốn vào không gian loạn lưu, như vậy mới thực sự là vạn kiếp bất phục.

Tuy đây chỉ là phỏng đoán của Lâm Hiên, nhưng hắn thực sự không muốn mạo hiểm cái mạng nhỏ của mình. Mà trong khoảnh khắc trì hoãn này, đã khiến hắn bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để chạy trốn. Chỉ thấy phía chân trời có một điểm hắc khí dần hiện ra, nhưng rất nhanh, một đám Ma Vân đen kịt đã hiện rõ trước mắt.

Tiếng ầm ầm vang vọng, Ma Vân đã cuồn cuộn lao về hướng này.

Lâm Hiên thở dài, thời điểm này đã quá muộn để chạy trốn, mà có khi càng hấp dẫn sự chú ý của ma đầu kia. Là phúc không phải họa, là họa khó tránh khỏi, việc đã đến nước này, cứ yên lặng theo dõi kỳ biến rồi mới đưa ra lựa chọn là chính xác nhất.

Hiện tại, Lâm Hiên chỉ hy vọng đối phương xem mình như con sâu cái kiến mà trực tiếp bỏ qua.

Ý nghĩ thì đúng, nhưng muốn toại nguyện lại không hề thuận lợi như thế.

"Ngu xuẩn, chạy? Ngươi có thể chạy đi đâu?"

Thanh âm như sấm sét vang vọng, ngữ khí tràn đầy vẻ giễu cợt: "Ngoan ngoãn giao kiện bảo vật kia cho ta, lại nộp ra Yêu đan, bản tôn có thể hạ thủ lưu tình, ban cho ngươi một cơ hội bước vào Luân Hồi."

"Hừ, lời lẽ hoa ngôn xảo ngữ, ngươi cho rằng bản lão tổ sẽ tin tưởng ư? Rơi vào tay ngươi, chỉ sợ muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, đã như vậy, chi bằng cùng ngươi liều mạng một phen."

Lão giả áo xanh trên mặt lộ ra một tia quỷ dị.

Lão hít sâu một hơi, toàn thân linh quang đại phóng, thân hình hoàn toàn biến mất, hóa thành một con Cự Lang dài hơn trăm trượng.

Cự Lang này lông trắng như tuyết, toàn thân bao phủ bởi một cỗ Yêu khí lăng lệ dị thường, sau khi thành hình liền hung hăng bổ nhào về phía đám Ma Vân.

"Muốn chết! Sự tình đã đến nước này, ngươi còn cho rằng mình có tư cách liều mạng với bản tôn ư?"

Thanh âm mỉa mai vang vọng, đám Ma Vân kia trở nên sôi sục, sau đó 'ầm' một tiếng thật lớn, ma khí khuếch tán ra bốn phương tám hướng, một đầu quái vật cao đến trăm trượng hiện thân trước mắt.

So với Cự Lang, quái vật này trông dữ tợn đến cực điểm, mặt người, chân hổ, cái miệng lớn như hồ máu, răng nanh trắng hếu lộ cả ra ngoài, trên cái đuôi dài cả trượng chi chít gai đen nhọn hoắt, toàn thân bao phủ bởi một lớp lông dày đặc.

Đào Ngột!

Lâm Hiên thiếu chút nữa không nhịn được mà thốt lên một tiếng kinh hãi.

Quả nhiên, đây tuyệt đối là Đào Ngột - một trong Tứ Hung. Khi còn ở hạ giới, Lâm Hiên đã không ít lần tiếp xúc với phân hồn của nó.

Bởi vậy, tuyệt đối không thể nhầm lẫn.

Trong khoảnh khắc, hắn kinh hoảng thất sắc, nhưng rất nhanh đối với phán đoán của mình lại sinh ra vài phần nghi hoặc.

Không đúng, Đào Ngột nổi danh trong Tứ Hung chính là một Chân Linh, hơn nữa còn có tiếng tăm lừng lẫy trong số những tồn tại Chân Linh. Cụ thể ra sao thì Lâm Hiên không rõ ràng lắm, nhưng chắc hẳn không hề kém cạnh tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ. Mà quái vật trước mắt tuy vô cùng đáng sợ, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là Độ Kiếp sơ kỳ, về điểm này thì hắn có thể khẳng định.

Loại tình huống này có hai khả năng: một là Đào Ngột bị trọng thương, khiến cho thực lực đại giảm; hai là trước mắt chỉ là một cỗ hóa thân mà thôi.

Những vị đại năng Nhân tộc hoặc Yêu tộc có thể tu luyện hóa thân, đương nhiên Chân Linh Đào Ngột cũng có thể. Hơn nữa, tên này quả thực hung hãn vô cùng, tu luyện thân ngoại hóa thân mà cảnh giới đạt đến Độ Kiếp kỳ.

Trong hai tình huống này, Lâm Hiên nghiêng về khả năng thứ hai nhiều hơn.

Trong khoảnh khắc, trong lòng Lâm Hiên khẩn trương đến cực điểm, nói là mình cùng Đào Ngột có huyết hải thâm thù cũng chưa đủ. Toàn bộ kế hoạch của nó tại hạ giới bị mình phá hư, một đám Phân Thần mà nó cử đi cũng bị mình diệt sát. Hiện tại nếu bị hóa thân này phát hiện, há lại dễ dàng buông tha?

Bây giờ lập tức vận công, cùng Huyền Băng lão tổ đối phó Đào Ngột, hay thừa cơ nó chưa phát hiện mà bỏ trốn?

Lâm Hiên lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Huyền Băng lão tổ rõ ràng đã như nỏ mạnh hết đà, cho dù có thêm chính mình thì tác dụng cũng chẳng lớn lao.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!