"Hừ, việc này sao có thể trách bổn tông? Vốn dĩ hai vị Thái Thượng trưởng lão của Vân Ẩn tông đã bị chúng ta vây khốn, tổng đà chỉ còn lại một ít hậu bối đệ tử. Có Ngô sư đệ của bổn tông dẫn đầu, công phá tổng đà vốn không có gì khó khăn. Ai ngờ được lại phát sinh biến cố chứ?"
Nam tử áo choàng đen bất mãn nói, trong thanh âm rõ ràng mang theo vẻ phẫn nộ.
"Ấy, sư huynh, chuyện này đúng là không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Ngô đạo hữu. Lần này mưu đồ đối với Vân Ẩn tông thất bại, đệ tử trốn về được cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có vài người. Ta đã từng thẩm vấn qua, sư huynh chẳng lẽ đã quên, Vân Ẩn tông ngoại trừ Long tiểu tử cùng nữ tử họ Lâm, còn có một gã Thái Thượng trưởng lão khác sao?" tu sĩ có dung mạo như một đồng tử bên cạnh ngắt lời.
"Một gã Thái Thượng trưởng lão khác, ý ngươi là..."
Lão giả tiên phong đạo cốt quay đầu lại: "Gia hỏa tên Lâm Hiên kia sao?"
"Đúng vậy, chính là kẻ này." Đồng tử khẽ gật đầu.
"Lâm Hiên này từ khi đánh bại Thiên Tuyệt lão quái ở Tinh Nguyệt thành đã không còn lộ diện. Chẳng phải hắn đã rời khỏi Vân Ẩn tông rồi sao?" Lão giả kinh ngạc nói. Dù sao danh tiếng của Lâm Hiên cũng không phải chuyện đùa, ít nhất đều vượt xa Long thiếu niên cùng Ngân Đồng nữ tử.
"Đó chỉ là đồn đãi mà thôi, sự thật là lần này tổng đà Vân Ẩn tông bị công phá, chính hắn đã xuất hiện, hơn nữa còn xoay chuyển càn khôn. Chỉ một quyền đã miểu sát Ngô đạo hữu của Linh Quỷ tông." Đồng tử ngừng lại một chút rồi nói.
"Cái gì?"
"Một quyền miểu sát, ta không nghe lầm chứ!"
"Làm sao có thể, Ngô lão quái là pháp thể song tu, thực lực hơn xa tu tiên giả cùng giai, sao có thể chỉ trúng một quyền đã vẫn lạc?"
Lời còn chưa dứt, bốn phía đã nổi lên tiếng kinh hô, bảy người ở đây, bất kể là tu tiên giả nhân loại hay yêu tộc đều sợ đến ngây người.
"Tiết đạo hữu, ngươi nói đùa sao? Lâm tiểu tử kia tuy danh khí rất lớn, nhưng nói hắn một quyền miểu sát Ngô đạo hữu của Linh Quỷ tông... Loại chuyện này, e rằng ngay cả lão quái vật Độ Kiếp kỳ cũng chưa chắc làm được." Thanh âm khàn khàn của nữ tử áo choàng đen vang lên, tuy khó nghe đến cực điểm, nhưng cũng không khó nhận ra sự kinh ngạc trong đó.
"Đúng vậy, cho dù Lâm tiểu tử có trở về, cũng tuyệt đối không có khả năng mạnh đến mức phi lý như thế. Có khi nào đám đệ tử vì không muốn chịu tội, cố ý hoa ngôn xảo ngữ?"
"Đúng vậy, mấy tên tiểu bối kia ắt hẳn vì sợ bị trách phạt nên mới thêu dệt nên câu chuyện hoang đường như vậy."
"Cái này..."
Nghe chúng nhân nói vậy, trên mặt Thổ Linh đồng tử lộ ra vài phần do dự. Khả năng này quả thực trước giờ hắn chưa từng nghĩ tới.
"Được rồi, mặc kệ Ngô đạo hữu có phải bị một quyền miểu sát hay không, nhưng Lâm tiểu tử này cường đại cũng không phải chỉ là lời đồn đãi. Tuy đã trải qua mấy trăm năm, nhưng một trận chiến ở Tinh Nguyệt thành, ngay cả Thiên Tuyệt lão quái cũng ôm hận trong tay hắn. Chỉ dựa vào điểm này cũng đủ để khẳng định, đây không phải là lực lượng mà chúng ta có thể ứng phó." Cẩm bào đại hán vốn trầm mặc đột nhiên mở miệng.
"Vinh huynh có ý gì, chẳng lẽ sự việc đã bại lộ, chúng ta lại phải lặng lẽ rút quân sao? Huống chi thù hận đã gieo xuống, cho dù chúng ta nguyện ý giảng hòa, đối phương cũng khẳng định không chịu bỏ qua." Nam tử toàn thân vận áo choàng đen lạnh lùng nói.
Người này là tông chủ Linh Quỷ tông, Ngô lão quái chính là sư đệ của hắn. Lão chết không minh bạch trong tay Lâm Hiên, hắn tự nhiên không muốn từ bỏ ý định.
"Đúng vậy, Lâm tiểu tử kia danh khí rất lớn, nhưng thực hư thế nào, chúng ta cũng chưa từng gặp qua. Chỉ như vậy đã bị dọa cho vỡ mật, đám tu sĩ các ngươi thực sự quá vô dụng."
Thanh âm kiều mị của Xà Yêu vang lên, nhưng trong ngữ khí lại tràn đầy vẻ mỉa mai.
Nhị yêu này đến từ Thiên Tinh cốc.
Ngày nay, Thiên Tinh cốc là một môn phái tương đối đặc biệt, trong môn có Yêu tộc, có tu tiên giả nhân loại, thậm chí còn không thiếu các loại cương thi quái vật, quỷ dị vô cùng. Nhưng thực lực của bọn họ đúng là không tầm thường, tuyệt đối không hề thua kém Thái Huyền môn cùng Linh Quỷ tông.
"Hừ, tính tình hai vị đạo hữu đúng là nóng nảy, Vinh mỗ cũng chưa từng nói rằng chúng ta yếu thế hơn Vân Ẩn tông. Lâm tiểu tử kia thực lực rõ ràng không kém, nhưng tục ngữ có câu, song quyền nan địch tứ thủ. Ba phái chúng ta kết minh, tồn tại cấp bậc Phân Thần kỳ có chừng hơn 20 người. Đơn đả độc đấu không phải đối thủ của hắn, chẳng lẽ không thể tất cả cùng xông lên sao?" Cẩm bào đại hán bị người khác xem thường, trong lòng phẫn nộ, sắc mặt cũng trở nên lạnh như băng.
"Đồng loạt xông lên, chủ ý không tồi, nhưng nếu xem xét kỹ lưỡng thì vẫn có chút không ổn." Nữ tử áo choàng đen ánh mắt chớp động, trầm ngâm nói.
"Có gì không ổn?"
Đề nghị của mình liên tiếp bị phản bác, cẩm bào đại hán trong nội tâm vô cùng tức giận, rống to một tiếng.
"Vinh đạo hữu không cần sốt ruột, thiếp thân không nói đồng loạt xông lên có gì không ổn. Chỉ là Lâm tiểu tử đã có thể diệt sát Thiên Tuyệt lão quái, một thân thần thông quả thực không tầm thường. Cho dù chúng ta lấy nhiều địch ít, kết quả cuối cùng dẫu có thắng, cũng là thắng thảm mà thôi." Nữ tử áo choàng đen thản nhiên nói.
"Ồ, vậy theo Hắc phu nhân nên làm thế nào cho phải?" Lão giả tiên phong đạo cốt hứng thú quay đầu lại.
Thấy sư huynh mở miệng, cẩm bào đại hán cũng chỉ biết oán hận mà im lặng không nói.
"Rất đơn giản, chỉ đơn thuần là liên thủ, không có phương án tác chiến, vậy thì tại sao không lợi dụng trận pháp?" Nữ tử áo choàng đen khẽ cười, dường như đã tính toán từ trước.
"Ý của sư muội là..." Nam tử áo bào đen bên cạnh nàng cũng quay đầu lại.
"Đúng vậy, sư huynh chớ quên, Linh Quỷ Ngũ Hành trận chính là trấn tông chi bảo của bổn môn, nhưng lại có yêu cầu rất cao. Cần đến 21 vị tu sĩ từ Phân Thần kỳ trở lên cùng nhau chủ trì mới có thể phát huy uy lực lớn nhất. Nhưng số lượng trưởng lão Phân Thần kỳ của bổn môn lại không đủ, bây giờ ba nhà liên thủ..."
"Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận? Trận này lão phu đã nghe nói qua, chính là một trong những đại cấm trận nổi tiếng từ thời Thượng Cổ. Quý tông vậy mà còn giữ được bộ khí cụ bố trận đó, thật tốt quá! Truyền thuyết kể rằng, trận này nếu có thể phát huy toàn bộ uy lực, cho dù là lão quái vật Độ Kiếp kỳ, cũng có thể bị vây khốn một lúc. Lâm tiểu tử cho dù đã trở lại, cũng chỉ là Phân Thần kỳ. Chúng ta có trận này phụ trợ, hơn 20 vị đồng đạo đồng loạt ra tay, còn sợ không diệt sát nổi hắn sao?" Lão giả Thái Huyền môn đại hỉ.
Hai gã Yêu tu cũng không có dị nghị gì, hiển nhiên đều đã nghe qua uy danh của đại trận này. Huống chi ngoài cách này, cũng không nghĩ ra kế sách nào tốt hơn. Bọn họ cho rằng, mặc kệ Lâm Hiên cường đại đến mức nào thì vẫn là tu tiên giả Phân Thần kỳ. Dùng phương pháp này để đối phó, đã giảm rủi ro xuống mức thấp nhất, chắc sẽ không có gì sơ sót.
Nhưng lúc này, Thổ Linh đồng tử lại mở miệng: "Kế sách của Hắc phu nhân không tệ, nhưng theo ta được biết, Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận rất khó di chuyển. Trước hết phải bố trí lực lượng thật tốt, nói cách khác là phải chọn được một địa điểm thích hợp làm bẫy rập. Cái khó bây giờ là làm thế nào để dẫn dụ được Lâm tiểu tử vào cạm bẫy chúng ta đã sắp đặt?"
"Ha, ưu khuyết của Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận, sao bổn môn lại không rõ ràng cơ chứ? Chỗ khó đúng như lời đạo hữu nói, là làm thế nào dẫn dụ được Lâm tiểu tử tiến vào mai phục. Bất quá chúng ta nhiều người như vậy, đồng tâm hiệp lực, tập hợp trí tuệ của mọi người, có lẽ sẽ có thu hoạch..." Nữ tử áo choàng đen chậm rãi nói.
Những người khác liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu, hiển nhiên đều tỏ ra tán thành. Vì vậy, kế tiếp bọn họ bắt đầu bàn luận tỉ mỉ vấn đề, làm thế nào để dẫn dụ Lâm Hiên vào cạm bẫy.
Ba phái vốn không để Vân Ẩn tông trong mắt, bọn họ chỉ kiêng kỵ một mình Lâm Hiên mà thôi.
Cùng lúc đó, Lâm Hiên cũng không nhàn rỗi.
Cứu người như cứu hỏa, sau khi thu xếp xong việc ở tổng đà, hắn đã đơn thương độc mã, một mình bay về phía khoáng mạch kia.
Đối với hành vi có phần lỗ mãng này của Lâm Hiên, Vân Ẩn tông từ trên xuống dưới đều tỏ vẻ phản đối.
Mọi người cảm thấy làm như vậy là quá nguy hiểm.
Khoáng mạch kia đã mất liên lạc với tổng đà, tình hình ở đó thế nào thì chẳng có ai rõ ràng cả. Lâm Hiên mạo hiểm xâm nhập, không phải là đưa dê vào miệng cọp thì là gì?
Hai vị Thái Thượng trưởng lão đã bị vây khốn bên trong, hiện tại Lâm Hiên là chỗ dựa duy nhất của bọn họ. Nếu như hắn có chuyện không may xảy ra, chẳng phải Vân Ẩn tông sẽ giống như cây đổ cành lìa hay sao?
Phải thận trọng