Tốt nhất nên phái người đi trước dò xét tình hình khoáng mạch, đợi tin tức hồi báo, rồi mới quyết định phương sách ứng phó.
Đây là kết quả mà chư vị tu sĩ Động Huyền kỳ đã thống nhất sau một hồi luận bàn.
Lâm Hiên đương nhiên sẽ không chấp thuận.
Nói đùa! Chưa kể cứu người như cứu hỏa, nếu thực sự làm theo từng bước mà bọn họ đề xuất, đợi đến khi nắm rõ tình báo thì e rằng mọi sự đã rồi, hối hận cũng không kịp.
Bất luận thiếu niên họ Long cùng Ngân Đồng nữ tử có ý đồ gì, nhưng từ khi nhập tông, hắn đã được bọn họ đối đãi không tệ. Không hay biết thì thôi, nay đã rõ bọn họ đang lâm vào hiểm cảnh, lại ở đây do dự không quyết, lương tâm hắn tuyệt đối không cho phép.
Tuy Tu Tiên giới cường giả vi tôn, nhưng cũng không có nghĩa tình đồng môn chỉ là thứ hư vô mờ mịt, dễ dàng vứt bỏ.
Đây là lẽ thứ nhất.
Lẽ thứ hai, với thân gia của Lâm Hiên, phóng nhãn khắp Linh giới, bảo vật có thể khiến hắn động tâm đã chẳng còn nhiều, nhưng Tiên thạch tuyệt đối là một trong số đó.
Nếu tiếp tục trì hoãn tại nơi này, Lâm Hiên lo lắng rằng, cho dù cuối cùng có đoạt lại được khoáng mạch thì Tiên thạch trân quý cũng đã bị đối phương cướp đoạt mang đi.
Chẳng phải đó là công dã tràng, uổng phí tâm cơ hay sao?
Với tính cách của hắn, tự nhiên sẽ không phạm phải sai lầm ngu xuẩn như vậy.
Quả thực, sự lo lắng của chúng đệ tử cũng không phải không có đạo lý. Hiện tại tiến đến đó, đúng là quá đỗi nguy hiểm. Nhưng đó là đối với Tu sĩ bình thường mà thôi. Còn Lâm Hiên? Nói đùa, ngay cả hóa thân Đào Ngột - một cường giả Độ Kiếp kỳ, hắn cũng dám đơn đả độc đấu một trận.
Một mình xông vào tổng đà Vân Ẩn tông, việc này có tính là nguy hiểm ư?
So với hai lần kia, việc tiến vào khoáng mạch tuy cũng có gian nan cùng phong hiểm, nhưng cũng chẳng đáng kể là bao.
Huống hồ, Thân Nội Hóa Thân đã luyện chế thành công, thực lực cũng tăng tiến không ít. Chỉ cần không gặp phải lão quái vật Độ Kiếp kỳ, cho dù lâm vào tầng tầng lớp lớp địch nhân, cũng tuyệt đối không thể vây khốn hắn.
Mà liên minh ba phái Thái Huyền môn tuy cường đại hơn Vân Ẩn tông rất nhiều, nhưng cũng không có lão quái vật Độ Kiếp kỳ tọa trấn. Có thể nói, song phương vẫn ở cùng một đẳng cấp. Hơn nữa, loại Tiên quáng này, trước đó bọn họ đã phong tỏa tin tức. Chỉ cần không xảy ra biến cố gì quá mức ngoài ý muốn, sẽ không có thế lực khác tham gia tranh đoạt.
Sự tự tin của Lâm Hiên đến từ chính thực lực bản thân, mà đối với hắn, đơn thương độc mã lại càng dễ bề hành động hơn.
...
Thiên Diễn sơn mạch cách tổng đà Vân Ẩn tông chừng mấy ngàn vạn dặm, vị trí lại cực kỳ đặc thù, bởi đây là nơi giao thoa của ba quận: Thiên Sương, Kinh Lôi và Bạch Phàm.
Sơn mạch kéo dài đến mấy vạn dặm.
Diện tích tuy rộng lớn, nhưng bởi vì đặc thù địa lý nên bình thường có rất ít tu sĩ qua lại nơi đây.
Đương nhiên, quan trọng nhất là linh khí nơi này quá đỗi mỏng manh, quả thực so với giao diện cấp thấp như Nhân giới cũng chẳng khác là bao. Đừng nói là tông môn thế gia, cho dù tán tu cũng không muốn mở động phủ tại chốn này.
Nhưng ai ngờ, một linh địa mà Tu Tiên giả chẳng thiết tha như vậy, lại ẩn chứa một Cực Phẩm khoáng mạch, thậm chí còn khai thác được cả Tiên thạch trân quý.
Nghe thì có vẻ không hợp lẽ thường, nhưng nếu cẩn thận phân tích lại không quá kỳ quái.
Nơi đây hoang vu, linh khí mỏng manh, cũng bởi linh khí trong phương viên mấy vạn dặm, toàn bộ đều bị Cực Phẩm khoáng mạch chiếm hữu.
Nếu không cướp đoạt Thiên Địa tạo hóa, làm sao có thể thai nghén ra nhiều Cực Phẩm linh thạch đến thế?
Về phần Tiên thạch, lại càng là một sự trùng hợp ngoài ý muốn.
Đương nhiên, hết thảy những điều này đều không còn trọng yếu. Kể từ khi vô tình phát hiện khoáng mạch, rồi sau đó Ô đại thiếu bại trận dưới tay Lâm Hiên, sự bình yên của sơn mạch này đã hoàn toàn bị phá hủy.
Vốn dĩ, Tu sĩ Vân Ẩn tông lén lút đến nơi này khai thác, lo sợ bị các thế lực khác phát hiện điều gì bất thường. Nhưng giấy không thể gói được lửa, từ khi Tiên thạch ra đời, bí mật này dần bị phơi bày ra ánh sáng. Sau đó, liên minh ba phái cũng bắt đầu lao vào tranh đoạt. Vân Ẩn tông đương nhiên sẽ không buông tha, vì vậy mà nơi đây dấy lên vô số gió tanh mưa máu, khiến không biết bao nhiêu tu sĩ phải vẫn lạc.
Người chết vì tiền, chim chết vì thức ăn, nơi đây một lần nữa minh chứng cho sự tàn khốc của Tu Tiên giới.
Song phương xung đột càng lúc càng gay gắt, thậm chí hai vị Thái Thượng trưởng lão của Vân Ẩn tông đều đã tiến vào tham chiến.
Hiện tại, đại bộ phận khoáng mạch đã rơi vào tay liên minh ba phái, chỉ còn một phần rất nhỏ mà Tu sĩ Vân Ẩn tông đang liều mạng cố thủ.
Nhưng đây chỉ là một sự chống cự yếu ớt, đã không thể cải biến được đại cục.
Trải qua hơn một ngày phi hành, rốt cục Lâm Hiên đã đến được phụ cận Thiên Diễn sơn mạch. Khoảng cách đến khoáng mạch chỉ còn mấy vạn dặm. Toàn thân hắn lóe lên linh quang, tốc độ đã giảm xuống rất nhiều.
Quả thực Lâm Hiên vô cùng tự tin vào thực lực của mình, nhưng cũng không có nghĩa hắn sẽ ngang nhiên xông vào nơi đối phương chiếm đóng.
Làm như vậy quả thực quá đỗi ngu xuẩn.
Tiếp tục chậm rãi phi hành trong chốc lát, đột nhiên phía trước truyền đến từng hồi "bùm bùm cách cách" vang dội. Lâm Hiên nhìn theo hướng tiếng động phát ra, chỉ thấy từ bên trong sơn mạch chớp lóe một đạo cầu vồng màu vàng nhạt, phía sau là một đoàn khí màu xám trắng đang điên cuồng truy đuổi không dứt.
Thấy vậy, hai hàng lông mày Lâm Hiên khẽ nhướng lên.
Do dự trong chốc lát, hắn vốn không có ý định xen vào chuyện của người khác, nhưng lúc này lại không thể làm ngơ, bởi đạo cầu vồng đang bỏ chạy phía trước chính là đệ tử bổn môn.
Về phần những kẻ truy đuổi phía sau, khỏi phải nói, tự nhiên là đám gia hỏa của liên minh ba phái.