Nhưng trong khi Lâm Hiên còn chưa hết thán phục, trong số những thiết vệ đó, một tên đột nhiên tựa như phát điên. Gã này xoay thân thể, liều mạng vọt tới sau lưng Băng Phách, đánh ra một đòn trí mạng.
Biến cố đột ngột như thế khiến Lâm Hiên kinh hãi tột độ. Với kiến thức uyên bác của hắn, chuyện như vậy cũng là lần đầu tiên được chứng kiến, rốt cuộc là vì sao?
Vẻ mặt của Băng Phách ngược lại không chút bất ngờ, nàng phất tay một cái, một vầng sáng hiện lên. Lập tức không gian vặn vẹo, dường như có vô số mảnh thủy tinh vỡ vụn rơi đầy đất. Hoa máu tán loạn, tên thiết vệ nổi điên kia đã bị nàng tự tay giết chết.
Ánh mắt của Băng Phách lạnh băng, nhưng Lâm Hiên lại phát hiện sâu trong đáy mắt nàng ẩn chứa vài phần luyến tiếc và hối hận. Hiển nhiên, nàng vô cùng bất đắc dĩ mới phải làm như vậy.
Ở đây rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?
Thị vệ kia dù sao cũng là cường giả cấp Thánh Tổ, là ai có thể trong nháy mắt điều khiển được hắn? Điều này ngay cả Chân Tiên cũng chưa chắc đã làm được!
Trong lòng Lâm Hiên vô cùng rung động và mờ mịt.
Phóng nhãn nhìn lại, Nhân, Yêu, Cổ Ma, cùng với Âm hồn Quỷ vật trợ giúp lẫn nhau, rồi lại chém giết lẫn nhau. Một khắc trước còn là chiến hữu khăng khít, khắc sau lại đột nhiên trở thành tử địch. Không hề có dấu hiệu báo trước nào, dường như đột nhiên bị ma ám mà phát điên lên.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Các thế lực trong tam giới, không phải là có thù hận trùng trùng điệp điệp sao? Thậm chí Atula Vương dẫn đầu Âm ti quỷ vật, đánh giết tới Linh giới máu chảy thành sông sao? Tại sao giờ phút này, Nguyệt Nhi thân là Âm ti chi chủ lại cùng Tán Tiên Yêu Vương, Chân Ma Thủy Tổ kề vai chiến đấu? Đến tột cùng là trong thời kỳ thượng cổ đã xảy ra chuyện gì?
Ban đầu Lâm Hiên còn tưởng rằng giữa Linh giới và Âm Ti giới có mối thù không thể hóa giải, hiện tại xem ra trong chuyện này còn có bí ẩn khác.
Lại còn chuyện Atula Vương dùng sức một người, đi tới Bắc Cực Nguyên Quang điện chiến đấu với ba gã Chân Tiên. Nhưng trước khi đi nàng cũng đã có sự chuẩn bị, để lại bổn mạng pháp bảo Huyền Âm Bảo Hạp, thậm chí dùng thần thông phong ấn trí nhớ của Tiểu Đào.
Đủ loại bố trí, cũng không phải là không có mục đích.
Hết thảy những chuyện này cuối cùng là vì cái gì?
Lâm Hiên từng bước một tiếp xúc được càng nhiều tin tức, nhưng càng như vậy lại càng giống như lọt vào biển sương mù mịt mờ. Hắn vô cùng bức thiết muốn biết, nhưng mà hết lần này tới lần khác, vào thời khắc này hình ảnh trước mắt lại chấm dứt. Thần thức của Lâm Hiên bị đẩy ra khỏi Ánh Tượng Châu. Tuy rằng vật ấy bất phàm, nhưng dung lượng hữu hạn, chỉ có thể ghi lại chừng ấy tin tức.
Đáng giận!
Giờ phút này Lâm Hiên gần như muốn phát điên lên.
Thật vất vả mới có cơ hội tiếp xúc với những vấn đề liên quan đến Nguyệt Nhi.
Thật vất vả mới có thể động chạm đến bí mật của tam giới, nhưng tại thời khắc mấu chốt lại cứ như vậy chấm dứt. Mặc dù trí tuệ và tâm cảnh của Lâm Hiên vượt xa phàm nhân, thế nhưng đụng phải tình trạng này cũng khó có thể không phiền muộn.
Dù sao Lâm Hiên cũng không phải kẻ siêu phàm thoát tục, huống chi trong chuyện này lại có người và vật mà hắn quan tâm nhất.
Quả nhiên là đáng giận!
"Sư thúc."
"Lâm sư thúc."
"Ngài làm sao vậy?"
Ngay lúc Lâm Hiên vô cùng ảo não, bên tai có tiếng gọi gấp rút vang lên. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy chính là một gương mặt thanh tú hình trái xoan đang tràn đầy sợ hãi và lo lắng.
Không cần phải nói, đúng là nữ tử thanh tú kia.
Quả nhiên thần thông của Lâm sư thúc quả nhiên phi phàm, đã xem được tin tức bên trong Ánh Tượng Châu. Nhưng sự việc tiếp theo lại khiến cho nàng sợ ngây người.
Khuôn mặt Lâm sư thúc vặn vẹo, thần sắc dữ tợn, tựa như... tựa như sắp tẩu hỏa nhập ma.
Như vậy, làm sao không khiến nàng vừa sợ hãi vừa lo lắng?
Lâm Hiên có thể nói là niềm hy vọng của tông môn. Sự hưng thịnh, việc có thể trở thành siêu tông môn hay không, đều đặt cả vào người hắn.
Có Lâm sư thúc, mới có việc quy phục của ba đại tông môn. Có Lâm sư thúc, địa vị của đệ tử tông môn hôm nay đã được đề cao hơn xưa rất nhiều, ngay cả lời nói cũng mang mười phần trọng lượng.
Nếu như vì nàng mà Lâm sư thúc bị tẩu hỏa, vậy nàng cũng không dám tưởng tượng nổi chuyện gì tiếp theo rồi.
Chính mình cho dù có chết trăm lần cũng khó rửa hết tội lỗi. Huống chi cho dù đã đến Âm Ti Địa Phủ, nàng cũng không còn mặt mũi nào mà đi gặp liệt tổ liệt tông.
Biểu lộ của trường bào lão giả và nam tử nho nhã ở bên cạnh cũng tương tự.
Tuy nhiên rằng việc này là do Cát sư muội gây nên, nhưng bọn hắn cũng ở bên cạnh, bất kể thế nào cũng khó thoát khỏi liên lụy. Điểm này bọn hắn chắc chắn, cho nên mặt mũi cũng tràn đầy lo lắng và sợ hãi, so với thiếu nữ kia cũng không thua kém.
Cũng may lo lắng ấy quả là dư thừa.
Tuy rằng hình ảnh bên trong Ánh Tượng Châu kia khiến cho Lâm Hiên bị đả kích thật lớn. Nhưng dù sao hắn cũng không phải tu sĩ tầm thường, rất nhanh đã tâm thần khôi phục.
"Các ngươi không cần lo lắng, Lâm mỗ không có việc gì."
"Hô."
Nghe được câu này, ba người đều không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu.
"Lâm sư thúc, ngài thực không có sao chứ?"
Nam tử nho nhã kia do dự hỏi thêm một câu. Biểu lộ quỷ dị của Lâm Hiên lúc nãy, hắn nhìn thấy rất rõ ràng, làm sao chỉ trong nháy mắt thì đã không có chuyện gì?
"Lời Lâm mỗ nói, ngươi cũng không tin tưởng sao? Lời sư thúc ta đối với ngươi chẳng lẽ chỉ là gió thoảng bên tai?"
Vốn là do sau khi nhìn thấy hình ảnh trong Ánh Tượng Châu, tâm tình của Lâm Hiên đã có chút không tốt. Bởi vậy mà quay sang trách mắng kẻ lắm lời kia một câu.
"Đúng, đúng, đệ tử đáng chết, kính xin sư thúc thứ tội."
Nam tử nho nhã kia vô cùng hối hận, hận không thể tát mình một cái. Tục ngữ nói, họa từ miệng mà ra, mặc kệ sư thúc nhìn thấy cái gì bên trong Ánh Tượng Châu cũng không liên quan đến mình. Vì sao phải lắm lời? Vạn nhất thực sự phạm vào úy kỵ, dù cho sư thúc bắt mình rút hồn luyện phách thì chắc chắn bổn tông trên dưới cũng không ai dám xen vào.
Cũng may Lâm Hiên cũng không phải kẻ có tính tình cổ quái, tàn nhẫn, sau một câu trách cứ cũng không để việc này trong lòng. Hắn quay đầu lại, nhìn về phía thiếu nữ đang đứng ở một bên.
"Cát sư điệt, có một việc Lâm mỗ muốn hỏi ngươi, nếu ngươi thành thật trả lời sẽ có chỗ tốt cho ngươi, nếu ngươi cố ý giấu giếm cái gì..."
Lâm Hiên nói đến đây, ý uy hiếp đã hiển lộ rõ ràng.
"Sư thúc ngài quá lời rồi, ngài cứ hỏi là được, chỉ cần thiếp thân biết, tuyệt đối không dám giấu giếm mảy may, nhất định sẽ biết thì nói, không biết thì thôi."
Nàng này kinh hỉ khôn xiết, tuy rằng còn không biết Lâm Hiên định hỏi mình cái gì, nhưng nghe được Lâm sư thúc nói như thế, không khỏi kinh hỉ một hồi. Nếu như câu trả lời của mình có thể làm cho hắn thỏa mãn, sợ rằng sẽ có cơ duyên lớn lao giáng xuống trước mắt mình.
Dẫu sao nàng cũng là tu sĩ Động Huyền Kỳ, chút nhãn lực ấy nàng vẫn có thừa.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺