Thấy nữ tử này tỏ vẻ nhu thuận như vậy, Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, ngữ khí cũng ôn hòa hơn nhiều:
"Không cần kinh hoảng, chỉ cần thuật lại đúng sự thật là được. Lâm mỗ cũng không phải kẻ hẹp hòi, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi."
"Vâng, sư thúc."
Nghe Lâm Hiên trấn an, nữ tử này mừng rỡ cúi đầu, biểu lộ càng thêm phần cung kính. Tuy nhiên, trong lòng nàng lại càng thêm mong chờ, hai vị đồng hành bên cạnh cũng lộ rõ vẻ hâm mộ.
"Viên Ánh Tượng Châu này, ngươi có được từ đâu?"
Nội dung ẩn chứa bên trong Ánh Tượng Châu, e rằng tìm khắp Linh Giới cũng hiếm người biết được. Mà đối với Lâm Hiên, ý nghĩa của nó lại vô cùng quan trọng. Dù sao, cảnh tượng Thượng Cổ đại chiến bên trong, cùng với thân phận của Nguyệt Nhi đều có liên quan mật thiết. Chỉ cần có một chút manh mối về nàng, hắn cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào. Cho nên khi đặt ra câu hỏi này, mặc dù Lâm Hiên vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng ít nhiều cũng có đôi chút khẩn trương.
"Khởi bẩm sư thúc, viên Ánh Tượng Châu này, đệ tử mua được tại phường thị của Thanh Mộc Thành."
"Thanh Mộc Thành?"
Lâm Hiên khẽ nhíu mày, tòa tiểu thành này dường như chỉ cách đây mấy chục vạn dặm mà thôi.
Đương nhiên, thành này thuần túy là nơi Tu tiên giả tụ tập, nhưng bất luận diện tích hay quy mô cũng đều không có gì đặc sắc. Tu sĩ đẳng cấp cao rất hiếm khi ghé qua nơi này, vậy một trọng bảo cỡ như Ánh Tượng Châu làm sao lại xuất hiện ở đó?
Lâm Hiên hơi kinh ngạc, nhưng xét về tình về lý, nữ tử này khó có khả năng nói dối, điểm ấy Lâm Hiên có thể chắc chắn.
Vì vậy, hắn tiếp tục hỏi thêm: "Nếu như vật này ngươi mua được ở Thanh Mộc Thành, vậy hãy thuật lại quá trình ngươi mua nó cho ta nghe?"
"Bẩm sư thúc, việc này cũng là tình cờ khi đệ tử đang mua một ít vật phẩm cần thiết trong thành. Trong lúc rảnh rỗi, đệ tử tùy ý dạo chơi nơi phường thị, rồi bước vào một cửa hàng tên là Bách Bảo Trai."
"Bách Bảo Trai, cái tên này nghe thật nhã nhặn."
Lâm Hiên trên mặt lộ vẻ suy tư: "Sao, bảo vật ở đó rất nhiều sao?"
"Không, sư thúc ngài đã hiểu lầm, tên gọi Bách Bảo Trai tuy nho nhã, nhưng thật ra chỉ là một hiệu cầm đồ."
"Hiệu cầm đồ?"
Ngày đó, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, trong lúc nhàn rỗi, nàng lại bước vào Bách Bảo Trai. Định tùy ý chọn vài thứ để xem, nào ngờ lại chọn trúng ngay viên Ánh Tượng Châu này. Lúc ấy, nàng cũng không hề biết giá trị thực sự của vật ấy. Có thể nói, tất cả chẳng qua là một sự tình cờ.
"Thì ra là thế."
Sau khi ngẩn ngơ đôi chút, Lâm Hiên lộ vẻ đã hiểu.
Hắn khẽ gật đầu, bình tĩnh hỏi tiếp: "Vậy khi còn ở trong Bách Bảo Trai, ngươi có phát hiện thêm viên Ánh Tượng Châu nào tương tự hay không?"
"Cái này... sư điệt cũng không rõ. Sau khi trở về tông môn, đệ tử mới ngẫu nhiên phát hiện sự bất phàm của vật ấy. Nhưng pháp lực của sư điệt thấp kém, không thể tìm hiểu đến tột cùng vật đó ghi chép chuyện gì, cho nên cũng không quá xem trọng bảo bối này." Thiếu nữ trung thực trả lời. Thật ra, khi lấy vật ấy ra để trao đổi với Lâm Hiên, nàng cũng không có gì chắc chắn, chỉ định thử vận may một lần mà thôi.
Không ngờ rằng chó ngáp phải ruồi, Lâm sư thúc lại cảm thấy hứng thú vô cùng. Chính vì vậy mà nàng lại cảm thấy hết sức hối hận. Biết trước như vậy, năm đó mình nên tìm kiếm kỹ lưỡng hết thảy trong cửa hàng đó. Nếu như có thể tìm được thêm vài viên Ánh Tượng Châu, thì cơ duyên lần này chẳng phải càng thêm nắm chắc sao.
Hiện giờ có hối hận cũng đã muộn, phải tranh thủ nắm chắc cơ hội hiện tại mới là điều quan trọng. Nàng chỉ hi vọng câu trả lời của mình có thể khiến cho Lâm Hiên vừa ý, có thể đồng ý trả lời những vấn đề của mình. Bởi thế mà nàng vô cùng mong mỏi, dùng hết khả năng để trả lời tinh tường và kỹ càng.
Thật lâu sau, Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, xác định là không thể tìm thêm bất kỳ tin tức nào mà mình mong muốn từ nữ tử này nữa.
"Được rồi, cũng coi như ngươi đã trả lời tận tâm tận lực. Viên Ánh Tượng Châu này có chút tác dụng đối với Lâm mỗ, vậy ta tạm thời giữ lại xem như là vật trao đổi. Ngươi có thể hỏi Lâm mỗ thêm ba vấn đề, bên cạnh đó..."
Nói đến đây, Lâm Hiên hơi trầm ngâm, sau đó phất tay áo một cái, một đạo linh quang phóng vụt ra.
Linh quang lóe lên rồi biến mất, hiện ra vài bình ngọc tinh xảo.
"Viên Ánh Tượng Châu này, tuy rằng cũng không thể xem là trân bảo đắt giá, nhưng nội dung mà nó chứa đựng đối với Lâm mỗ rất có ích. Hỏi Lâm mỗ ba vấn đề để trao đổi nó, nói cho cùng vẫn hơi thiệt cho ngươi. Ta cũng không phải là người thích chiếm tiện nghi, cho nên tặng thêm cho ngươi bình đan dược này."
"Vâng, tạ ơn sư thúc."
Nữ tử này vội khẽ phất tay, nhận lấy bình ngọc, nét mặt tràn đầy vui mừng. Kết quả này so với tưởng tượng của nàng tốt hơn nhiều lắm, không chỉ được như nguyện có thể hỏi thêm ba vấn đề, mà còn được ban tặng thêm đan dược.
Lâm sư thúc nổi tiếng là người ra tay hào phóng, vật mà hắn ban tặng rốt cuộc là gì? Nàng vui mừng quá đỗi, suy đoán lung tung rồi thật cẩn thận mở bình ngọc ra. Lập tức, một mùi thơm ngát thấm vào tâm can từ trong bình tỏa ra, nàng cầm bình ngọc từ từ đổ ra vài viên tiên đan sắc đỏ nhạt.
"Đây là..."