Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1278: CHƯƠNG 2722: BÁCH BẢO TRAI NƠI THANH MỘC THÀNH

Dẫu cho lời đồn thổi về sự nguy nga lộng lẫy, thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Một nơi tụ tập của các tu sĩ cấp thấp, thành trì ấy há có thể tráng lệ đến nhường nào?

Nhất là đối với một người có kinh nghiệm lịch duyệt phong phú tột bậc như Lâm Hiên mà nói, một thành trì với quy mô như thế này căn bản chẳng đáng để nhắc tới.

Dĩ nhiên, nếu dùng tiêu chuẩn của phàm nhân để đánh giá, tòa thành trì trước mắt có thể nói là khổng lồ đến mức khó lòng tưởng tượng.

Cao vỏn vẹn hơn trăm trượng, toàn bộ thành trì được dùng nham thạch xanh dày nặng mà xây thành, vô cùng kiên cố.

Dưới ánh tà dương chiếu rọi, tòa thành trì phảng phất như một cự thú hoang dã khổng lồ, lẳng lặng nằm phục trên đồng cỏ hoang vu mênh mông bát ngát.

Trên bầu trời thỉnh thoảng có những tia lưu tinh xẹt ngang, tuy rằng sắc trời đã dần nhập nhoạng, nhưng vẫn có vô số tu tiên giả ra vào thành trì tấp nập, dáng vẻ bọn họ dường như vô cùng bận rộn.

Thế nhưng tu vi của bọn họ đều không cao, Lâm Hiên khẽ thi triển thuật ẩn nấp, không một ai có thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Lâm Hiên quan sát chốc lát, phóng linh mang dò xét khắp bốn phía, cho đến khi xác nhận không có kẻ nào ẩn nấp quanh đây. Sau đó, hai tay hắn khẽ kết ấn, một tiếng "đùng đùng" truyền vào lỗ tai, thân hình hắn chợt biến hóa, hóa thành một lão già gầy còm, tu vi cũng hạ xuống Nguyên Anh Cảnh.

Sở dĩ Lâm Hiên làm như vậy là có dụng ý riêng.

Những kẻ đến Thanh Mộc thành phần lớn là tu tiên giả cấp thấp, nếu như Lâm Hiên lấy tu vi Phân Thần Kỳ đi vào, khó tránh khỏi khiến người đời kinh hãi. Lâm Hiên đến nơi đây là để thăm dò tin tức, chứ không phải muốn thu hút sự chú ý của kẻ khác, bởi vậy hắn cần phải ẩn giấu tu vi và thân phận.

Sau đó, Lâm Hiên cũng không chần chừ nán lại mà nghênh ngang tiến vào thành.

Bố cục của thành cũng chẳng có gì đáng để miêu tả.

Các kiến trúc được xây san sát nhau, khiến nơi đây thoạt nhìn có vẻ chằng chịt rườm rà, chẳng gây chút hứng thú nào cho người xem.

Lâm Hiên vẫy tay gọi một chiếc xa thú lại, sau đó tay vừa nhấc lên, đưa một khối trung phẩm tinh thạch cho người lái xe trước mặt, cất tiếng nói:

– Bách Bảo Trai!

Lời còn chưa dứt, thân hình hắn chợt lóe lên, đã tiến vào trong xa thú.

Động tác vô cùng nhanh nhẹn, tựa như quỷ mị.

Người lái xe vô cùng hoảng hốt, nhưng vừa trông thấy hào quang lấp lánh phát ra từ khối trung phẩm tinh thạch kia, tức khắc vui mừng khôn xiết.

– Dạ, đa tạ tiên sư đã ban thưởng!

Một khối trung phẩm tinh thạch... Cho dù hắn có vất vả một tháng cũng chưa chắc đã kiếm đủ, vị khách này quả thật quá hào phóng!

Lái xe vội vàng kéo dây cương, con quái vật có hình dáng tựa ngựa kia tức khắc lao vút về phía trước, tốc độ của nó quả nhiên vô cùng nhanh.

Ước chừng qua thời gian nửa tuần trà thì xa thú ngừng lại.

Lâm Hiên ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy một tòa kiến trúc gỗ, trước cổng treo một tấm bảng hiệu thật lớn. Trên tấm bảng có mấy chữ thiếp vàng, "Bách Bảo Trai"!

Tòa kiến trúc này cũng chẳng quá đặc biệt, bất kể nhìn từ góc độ nào đều là một cửa hàng cực kỳ tầm thường mà thôi.

Ánh Tượng Châu thật sự xuất phát từ nơi đây sao?

Trong lòng Lâm Hiên không khỏi dấy lên chút nghi ngờ.

Thế nhưng, xét về tình về lý, cô gái họ Cát kia cũng chẳng có lý do gì để lừa gạt hắn.

Trong lòng vừa nghĩ như vậy, trên mặt Lâm Hiên trở lại vẻ bình tĩnh không chút biểu cảm như trước, nhàn nhã bước vào Bách Bảo Trai, tựa như đang tản bộ dạo chơi.

Vừa bước vào bên trong, Lâm Hiên chợt ngẩn người, cách bày trí bên trong hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng về một cửa hàng cầm đồ.

Loại vật liệu gỗ này không những cực kỳ kiên cố, hơn nữa còn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng dịu nhẹ, có thể dùng để chế tác thành những vật trang sức nhỏ, mà tu tiên giả cấp thấp thường mang theo bên mình, có tác dụng khiến tinh thần phấn chấn hơn.

Giá cả đương nhiên không hề rẻ.

Đại sảnh vô cùng rộng lớn và sáng sủa, cho dù có chứa một lúc hơn mười người cũng không hề cảm thấy chật chội. Mà ở cuối đại sảnh còn có một hàng dài hơn mười trượng, chất đầy các quầy hàng, tất cả đều được chế tác từ gỗ đàn hương quý hiếm.

Có thể dùng gỗ đàn hương đóng thành những quầy hàng lớn như vậy, đã có thể thấy được Bách Bảo Trai này không phải là một tiệm cầm đồ thông thường, mà ẩn chứa vài phần thực lực.

Mà đúng vào thời khắc này, một tiểu nhị mặc y phục xanh, đầu đội mũ nhỏ, gương mặt tươi cười tiến đến chào đón:

– Hoan nghênh quý khách quang lâm, xin hỏi ngài muốn xem vật gì? Bổn điếm tuy chỉ là hiệu cầm đồ, nhưng bảo vật gì cũng có, tuyệt đối có thể khiến ngài hài lòng mà trở về.

Khẩu khí của tên tiểu nhị này vô cùng lớn, đến mức không hợp lẽ thường, nhưng vẻ mặt của hắn lại vô cùng cung kính. Thông thường, khách hàng đến hiệu cầm đồ có hai loại:

Một là tu tiên giả nghèo rớt mồng tơi, trên người không hề có vật dư thừa nào, chỉ cần dùng một câu vô cùng đơn giản để miêu tả, chính là căn bản không thể sống nổi nữa, bằng không thì hắn cũng sẽ không đem một chút bảo vật gia truyền hoặc là phế phẩm rách nát nào đó vừa mới nhặt được đi cầm cố.

Loại thứ hai chính là kẻ xuất thân giàu có, loại này tới cửa hàng tất nhiên không phải vì muốn cầm cố vật gì, mà đến để tìm vận may, xem thử có thể tìm được bảo bối nào hay không.

Đừng nhìn bảo bối trong cửa hàng có vẻ rất ít mà nghĩ chúng tầm thường, đó là bởi vì ngươi chưa gặp phải Bá Nhạc. Nếu quả thật gặp tu tiên giả biết nhìn hàng, thì một số đồ vật vô dụng bên ngoài bụi bặm chồng chất tức khắc có thể trở thành kỳ trân dị bảo giá trị liên thành.

Dĩ nhiên, loại tình huống này không nhiều.

Nhưng luôn luôn có một số tu tiên giả giàu có đến cửa hàng thử vận may.

Lâm Hiên hiển nhiên thuộc loại thứ hai, mà gặp phải loại khách quý có tiền như hắn, thì hiệu cầm đồ tất nhiên phải tiếp đãi thật tốt rồi.

Lâm Hiên liếc nhìn tiểu nhị một cái, đương nhiên không hứng thú lãng phí thời gian quý báu trên người tiểu lâu la như tiểu nhị.

– Lâm mỗ muốn tìm kiếm một vật, trực tiếp gọi chưởng quỹ của ngươi ra đây.

– Ô...

Tiểu nhị hít một ngụm khí lạnh, vị khách này đúng là khẩu khí lớn thật, vừa mở miệng đã đòi gặp chưởng quỹ. Hắn theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng lời nói chưa ra khỏi miệng đã chạm phải ánh mắt của Lâm Hiên, chẳng biết làm sao mà lời cự tuyệt đã đến cửa miệng lại không thể thốt nên lời.

Ngược lại, hắn một mực cung kính dẫn Lâm Hiên lên một căn phòng trang nhã trên lầu, sau đó đi ra ngoài gọi chưởng quỹ.

Lâm Hiên ngồi giữa phòng, may là hắn cũng không phải chờ quá lâu. Không đến thời gian một tuần trà, một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, thân hình mập mạp, trên mặt mang theo nụ cười bước vào.

Lâm Hiên ngẩng đầu, chỉ thấy vị này bất luận là cách ăn mặc hay khí chất tỏa ra trên người đều không khác gì những ông chủ hiệu buôn bình thường. Điểm khác biệt duy nhất chính là trong ánh mắt hắn ẩn chứa vẻ cực kỳ khôn khéo, tu vi ngược lại cũng không kém, cư nhiên lại là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ. Xét theo tình huống thực tế ở Thanh Mộc thành mà nói, vị này có đủ tư cách tự xưng là tu sĩ cao cấp rồi.

Vẻ mặt người này vốn hiền hòa, nhưng vừa nhìn thấy Lâm Hiên thì nét mặt hắn bỗng nhiên đột biến. Hắn vừa sợ vừa nghi ngờ, đồng thời sự sợ hãi còn nhiều hơn nghi ngờ vài phần, nhưng sau cùng lại bị vẻ cung kính thay thế. Hắn tiến lên trước vài bước, hướng Lâm Hiên cúi đầu chào hỏi:

– Vãn bối xin ra mắt tiền bối, không biết người hạ cố đến nơi đây, có gì phân phó chăng? Chỉ cần vãn bối làm được, vãn bối nhất định sẽ tận sức mà làm.

– Ngươi có thể nhìn rõ tu vi của Lâm mỗ?

Kết quả như thế khiến Lâm Hiên có chút kinh ngạc. Tuy bởi nguyên do tu luyện công pháp, thuật ẩn nấp này không thể so sánh với bản thể được, ít nhiều gì cũng kém hơn một chút.

Nhưng tuyệt đối không phải là thứ mà tu tiên giả bình thường có thể nhìn thấu được, nhưng hiện tại một tu sĩ Nguyên Anh kỳ hèn mọn cư nhiên có thể nhìn thấu được Liễm Khí Thuật của mình, đây quả thật là một điều khó có thể tin được.

Sau khi kinh ngạc qua đi, sắc mặt Lâm Hiên càng thêm âm trầm.

– Tiền bối bớt giận, vãn bối sao dám gây bất lợi cho ngài? Chẳng qua vãn bối trời sinh Huyền Thanh Chi Thể, cho nên mới có thể nhìn thấu được thuật ẩn nấp của tiền bối.

Chưởng quỹ khẩn trương, vội vàng lên tiếng giải thích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!