- Huyền Thanh Chi Thể?
Lâm Hiên đầu tiên là kinh ngạc, sau đó liền lộ ra vẻ mặt chợt hiểu.
Với kiến thức uyên bác của hắn, cái gọi là Huyền Thanh Chi Thể dĩ nhiên đã từng nghe qua, nhưng chưa bao giờ tận mắt trông thấy.
Con đường tu tiên của tu sĩ dựa vào tư chất cùng cơ duyên.
Cơ duyên là một thứ hư vô phiêu miểu, căn bản không thể nào nắm bắt được.
Nhưng thiên phú thế nào, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể tra rõ.
Đối với Lâm Hiên mà nói, thiên phú của hắn vô cùng kém, ngay cả linh căn cũng không có. Nếu không phải hắn gặp được kỳ duyên, đúng dịp lấy được Lam Sắc Tinh Hải, bản thân lại nỗ lực hơn người, tâm trí cũng vô cùng cứng cỏi thì bất kể thế nào cũng không thể có được thành tựu ngày hôm nay, ngược lại hơn phân nửa khả năng đã hóa thành một bộ xương khô từ lâu.
Thiên phú của Lâm Hiên cực kỳ kém, song theo sự tăng trưởng của tu vi thì kiến thức của hắn cũng không ngừng được mở rộng.
Thiên phú cùng linh căn của tu sĩ đương nhiên là nhân tố quyết định, song một số tu sĩ có thể chất đặc thù, không cần tu luyện nhiều cũng có thể đạt được hiệu quả sự bán công bội.
Tỷ như Hỏa Linh Chi Thể, Cửu Linh Kiếm Thể, Duệ Kim Thánh Thể, khi tu luyện công pháp và bí thuật có thuộc tính tương ứng thì đều là chuyện làm ít công to.
Lại nhắc tới Huyền Thanh Chi Thể này, đây cũng là một trong những thánh thể đặc thù, song nó lại được gọi là thánh thể vô dụng nhất.
Cũng không có gì đặc biệt, Huyền Thanh Chi Thể đối với tu luyện mà nói, căn bản không hề có sự trợ giúp nào, công dụng duy nhất chính là nhìn thấu bất cứ thuật pháp ẩn giấu tu vi nào.
Đây không phải là gân gà thì là gì?
Nếu có thể nhìn thấu thuật ẩn thân, vậy cũng coi như nó có uy lực không tầm thường, nhưng chỉ có thể nhìn thấu tu tiên giả thu liễm khí tức, ẩn giấu tu vi, thì nó căn bản chỉ là thứ vô dụng mà thôi.
- Thì ra là thế.
Lâm Hiên chậm rãi đứng lên, nếu như Liễm Khí Thuật đã bị nhìn thấu, vậy thì Ẩn Giấu Thuật của hắn đã không còn tác dụng nữa rồi. Lâm Hiên hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển pháp quyết trong cơ thể, một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng phát ra từ người hắn.
- Quả nhiên là lão quái vật Phân Thần Kỳ.
Sắc mặt của chưởng quỹ trắng bệch, Lâm Hiên không hề phóng thích linh áp ra ngoài, nhưng dù là vậy thì lão cũng không chịu nổi, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn.
Vội vàng phóng ra linh quang hộ thể, lúc này chưởng quỹ mới có thể đứng vững tại chỗ, nhưng biểu cảm trên mặt lại càng thêm kính sợ.
- Tiền bối đại giá quang lâm, không biết có gì phân phó? Xin tiền bối cứ nói rõ, chỉ cần có thể làm được thì vãn bối nhất định sẽ dốc sức hoàn thành.
Cũng khó trách trong lòng chưởng quỹ kinh hoàng như vậy, Phân Thần Kỳ... đây là tồn tại vô cùng lợi hại, được xưng là đại năng giả. Bình thường, nếu không phải có duyên thì cả đời hắn cũng chưa chắc có khả năng gặp được một vị đại năng như vậy. Đừng nhìn tướng mạo lão ma đầu này không có gì thu hút, nhưng chỉ cần vươn một ngón tay ra, chỉ sợ có thể đem Thanh Mộc thành này san thành bình địa, bóp chết hắn dễ dàng như bóp chết một con kiến vậy.
Thái độ của đối phương vô cùng cung kính, khiến trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, sau đó phất tay áo bào một cái, linh quang chợt lóe lên, một viên ngọc sáng lấp lánh lớn chừng quả nhãn chợt bay ra.
- Vật này là do quý điếm bán ra, ngươi có nhận ra không?
- Tiền bối, hậu bối có thể cầm xem kỹ một chút không?
Chưởng quỹ nói.
- Đương nhiên có thể.
Sau khi được Lâm Hiên cho phép.
Chưởng quỹ tiến lên vài bước, bàn tay mập mạp đưa ra, dùng ngón tay cẩn thận kẹp lấy viên ngọc kia.
Xem xét kỹ lưỡng.
- Ánh Tượng Châu?
- Ngươi biết?
Lâm Hiên đầu tiên lấy làm kinh ngạc, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, hắn lập tức trở nên thoải mái hơn.
Tuy rằng tu vi của đối phương rất thấp, chỉ mới là Nguyên Anh Kỳ không đáng nhắc tới, nhưng nếu đã là chủ của Bách Bảo Trai, có hiểu biết về các loại bảo vật thì dĩ nhiên không thể xem thường, một nhân vật như vậy có thể nhận ra Ánh Tượng Châu cũng không có gì kỳ lạ.
- Vãn bối biết, Ánh Tượng Châu này là do bổn tiệm bán ra.
Chưởng quỹ thành thật nói.
- A!
Lâm Hiên nghe xong, hai mắt lóe sáng, trên mặt không kìm được toát ra vẻ vui mừng khôn xiết:
- Ngươi nhớ thì tốt rồi, quý tiệm còn Ánh Tượng Châu giống như vầy không? Lấy ra toàn bộ, Lâm mỗ sẵn lòng ra giá cao để mua.
- Xin lỗi tiền bối, bổn tiệm chỉ có một viên.
- Chỉ có một viên?
Lâm Hiên ngạc nhiên, biểu cảm vui vẻ trên mặt không kìm được trở nên âm trầm:
- Ngươi muốn trêu đùa ta?
- Tiền bối nói đùa, vãn bối nào có lá gan lớn như vậy chứ, bổn tiệm đã bán ra một viên, nếu như còn thì làm sao dám mạo hiểm đắc tội tiền bối, giữ khư khư không bán. Hơn nữa, mặc dù Ánh Tượng Châu này là vật truyền thừa từ thượng cổ, nhưng bản thân nó lại không phải là vật gì quý giá, chỉ có tác dụng tương tự ngọc đồng, chẳng qua tiện dụng hơn một chút. Huống chi viên trong tay tiền bối, sau khi vãn bối thu được đã mời không ít cao nhân điều tra qua, thế nhưng đến cuối cùng không biết là nó đã bị hư hỏng, hay là vì nguyên nhân gì mà không thể nào mở ra được.
Chưởng quỹ thấy vẻ mặt Lâm Hiên không tốt thì gương mặt vàng như nghệ bỗng lộ vẻ khổ sở, hắn cũng không giấu diếm chuyện gì nữa, đem đầu đuôi câu chuyện giải thích cặn kẽ.
Lâm Hiên đứng yên quan sát, sắc mặt chưởng quỹ cũng không giống nói láo, hơn nữa phân tích theo lẽ thường thì lời nói của lão không hề có sơ hở nào, có thể nói là hợp tình hợp lý.
Nhưng vậy thì thế nào?
Bây giờ cái Lâm Hiên muốn biết chính là vào thời thượng cổ, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Vất vả lắm mới tìm ra được một chút manh mối, tra xét được đến nơi này, chẳng lẽ cứ mặc cho manh mối bị đứt đoạn ở đây sao?
Không cam tâm.
Trong lòng Lâm Hiên cực kỳ không cam tâm.
Nhưng mà hắn có thể làm gì chứ?
Nếu như đối phương nói thật, cho dù hắn có dùng thuật Sưu Hồn Luyện Phách thì cũng không có nửa phần tác dụng.
Lâm Hiên không phải là người không nói đạo lý, nhưng sắc mặt hắn vô cùng u ám, thật sự chuyện này đối với hắn mà nói quả thật không phải chuyện đùa, trong lòng hắn có rất nhiều nghi vấn, đều cần câu trả lời.
Lâm Hiên yên lặng không nói gì, lòng chưởng quỹ càng thấp thỏm không yên, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ khiến Lâm Hiên nổi trận lôi đình.
Thời gian cực kỳ gian nan trôi qua khoảng một tuần trà, Lâm Hiên ngẩng đầu, nói:
- Viên Ánh Tượng Châu này, ngươi lấy được từ nơi nào?
Lâm Hiên hỏi như vậy cũng là hạ sách, tóm lại nếu có một chút manh mối, hắn cũng phải điều tra đến cùng.
- Cái này...
Chưởng quỹ lúng túng, thật ra lai lịch của Ánh Tượng Châu này, hắn vẫn nhớ rõ, lúc trước chính tay hắn đã dùng 20 khối trung phẩm tinh thạch để mua được từ tay một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nghèo túng.
Trước đây hắn cảm thấy mình đã vớ được món hời, không ngờ hôm nay vật này lại mang đến tai họa. Nếu sớm biết như vậy thì hắn đã không tham lam chút lợi lộc đó làm gì.
Chuyện này thoáng đã trôi qua 20 năm, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ năm xưa vốn đã sa sút, hôm nay cũng không biết còn sống hay đã chết. Lâm Hiên hỏi tiếp nhưng hắn đương nhiên không có câu trả lời.
- Ngươi...
Kết quả như vậy khiến cho lòng Lâm Hiên cũng nguội lạnh đi một nửa, nhưng hết lần này đến lần khác lại không có chỗ để phát tác. Vẫn là câu nói kia, đối phương quả thật không biết gì cả, cho dù có Sưu Hồn Luyện Phách hắn thì cũng không thay đổi được kết quả này.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn