Phía bên kia, Lâm Hiên nào hay biết hiểm cảnh ngập trời sắp ập đến, lúc này hắn vẫn đang vô cùng hưng phấn mở ra chiếc hộp cuối cùng.
Bên trong là hai chiếc ngọc giản. Hắn chậm rãi đem thần thức chìm vào.
"Thiếu gia, trong ngọc giản viết gì vậy?" Thanh âm trong trẻo đầy tò mò của Nguyệt Nhi truyền vào tai.
"Nàng tự mình xem đi!"
Nội dung trong ngọc giản này gồm ba phần.
Phần đầu nói về lai lịch của Thủy Nguyên tán nhân này, chính là một tu sĩ Ly Hợp trung kỳ.
Điểm này quả thực làm Lâm Hiên kinh ngạc. Lão không phải là thái thượng trưởng lão của đại phái nào mà là một tán tu.
Không có môn phái chống lưng mà tu luyện đến bước này, Thủy Nguyên tiền bối này thật là một nhân vật đáng nể.
Ngoài phần đầu, phần lớn văn tự trong ngọc giản ghi chép lại những công pháp vị tiền bối này đã tu luyện.
Lão quái vật Ly Hợp kỳ để lại tất nhiên không phải vật tầm thường, đó là bộ công pháp thủy thuộc tính đỉnh cấp có tên Nguyên Thủy Chân Kinh.
Phần cuối chính là tâm đắc tu luyện!
Tâm đắc tu luyện của một lão quái vật Ly Hợp kỳ đối với Lâm Hiên quả thực từng chữ châu ngọc, nếu tham ngộ được thì trên con đường tu luyện sẽ bớt đi không ít đường vòng.
"Thiếu gia, muội có một chuyện không hiểu." Nguyệt Nhi ngẩng đầu nhìn sang.
"Chuyện gì?"
"Trong này Thủy Nguyên tiền bối có nói, khi người độ kiếp thì thọ nguyên chỉ còn lại khoảng một trăm năm. Như vậy cho dù phi thăng tới Linh giới thì sao chứ? Với một trăm năm còn lại, chẳng lẽ người có thể đột phá đến Động Huyền kỳ sao?"
"Điều này..." Lâm Hiên ngẩn ra, nhíu mày, Nguyệt Nhi nói rất đúng.
Thọ nguyên còn lại của Thủy Nguyên tán nhân này không nhiều, cho dù phi thăng Linh giới thành công, há chẳng phải cũng sẽ tọa hóa hay sao?
"Thiếu gia, có lẽ đây là bí mật gì đó, sau này người tiến giai Ly Hợp kỳ chắc chắn sẽ hiểu." Thấy hắn chau mày suy nghĩ, Nguyệt Nhi lại vội mở lời khuyên giải.
Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một nụ cười, cũng không truy cứu nữa mà tiếp tục xem xét ngọc giản thứ hai.
"Thông Thiên Linh Bảo!" Sau một hồi, vẻ mặt Lâm Hiên vừa hoảng sợ vừa mừng rỡ lẩm bẩm.
Nội dung trong ngọc giản thứ hai được chia làm hai phần. Ở phần đầu, Lâm Hiên từng xem nhiều cổ tịch nhưng chưa từng có một quyển nào nhắc đến dù chỉ một chút về danh tự đó.
Linh bảo chính là những pháp bảo có uy lực cường đại vượt xa bảo vật thông thường. Thứ nổi bật nhất trong linh bảo lại được đặt kèm thêm hai chữ "Thông Thiên" để chỉ uy lực dời non lấp bể của nó.
Thanh đoạn kiếm này chính là một kiện Thông Thiên Linh Bảo thứ phẩm. Cho dù bị hư hỏng một nửa nhưng uy lực của nó vẫn lớn đến mức khiến người ta không thể tin nổi.
Theo như Thủy Nguyên tán nhân miêu tả, năm đó lão vô tình mà có được, bảo vật này có lẽ là do tu sĩ Linh giới mang xuống.
Năm xưa lão dựa vào bảo vật này mà tung hoành thiên hạ, thậm chí còn so kè ngang tay với một lão quái vật Ly Hợp hậu kỳ. Đáng tiếc, thanh Ma Duyên Kiếm này công kích tuy vô cùng sắc bén nhưng phương diện phòng ngự lại chẳng có gì nổi trội.
Nói cách khác là chẳng thể trợ giúp gì cho việc độ kiếp.
Đương nhiên, Thủy Nguyên tán nhân vẫn mang theo bên mình, nếu có thể độ kiếp thành công thì bảo vật này ở Linh giới vẫn là thứ không thể xem nhẹ.
Phần cuối là một đoạn văn tự dài không quá nghìn từ.
Linh bảo vốn khác với pháp bảo thông thường, nếu muốn sử dụng thì cần tu luyện pháp quyết đặc thù.
Lâm Hiên xem qua thì khoé miệng bất giác lộ ra nụ cười gượng. Cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ vốn là hàng đầu tại Nhân giới nhưng mới miễn cưỡng đạt tới yêu cầu tu luyện mà thôi, hơn nữa chỉ có thể phát huy được một phần uy lực của linh bảo.
Lâm Hiên thu Ma Duyên Kiếm và ngọc giản lại, lại phát ra thần thức tiếp tục tìm tòi.
Trước mắt là một vùng màu đỏ đậm, Điền Tiểu Kiếm đang bơi xuyên qua lại trong hồ nham thạch nóng chảy.
Chiếc hồ này rất kỳ quái. Khi Lâm Hiên đi qua từng gặp hai con cổ thú cực lớn đáng sợ, nhưng Điền Tiểu Kiếm bơi lội như vậy mà chưa gặp chút nguy hiểm nào.
Đột nhiên, một vùng ánh sáng đỏ quỷ dị xuất hiện trong tầm mắt. Điền Tiểu Kiếm đại hỉ, vội tăng tốc bơi đến.
Lúc này, Lâm Hiên bỗng mở trừng mắt, vẻ mặt trở nên hết sức khó coi.
"Thiếu gia, sao vậy?"
"Có hai tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ đang đến đây. Dường như họ đã dùng một loại pháp khí đặc thù nào đó để vượt qua kiếp vân."
"Cái gì, Nguyên Anh hậu kỳ! Thiếu gia, không phải đây là một không gian độc lập sao?" Nguyệt Nhi ngẩn ra rồi lo lắng hỏi.
"Sư bá, nên làm thế nào đây?"
"Chúng ta chia ra đi."
"Cái gì? Chia ra?"
"Đúng vậy, lúc này các ngươi theo ta chỉ càng nguy hiểm thôi. Vân Nhi, ngươi còn nhớ Liễm Khí Thuật ta đã dạy chứ?"
"Vâng, sư bá."
"Ừm, ngươi tìm một chỗ an toàn để trốn, mục tiêu của đối phương là ta, chắc sẽ không chú ý đến một tu sĩ Ngưng Đan kỳ như ngươi đâu, sau này ta sẽ đi tìm ngươi."
"Vâng, sư bá."
Nằm ngoài dự liệu của Lâm Hiên, không ngờ Vũ Vân Nhi lập tức đồng ý, tâm cơ của nữ tử này quả thực không tồi.
Đấu pháp ở đẳng cấp Nguyên Anh, đối phương chỉ cần dùng một ngón tay cũng đủ để khiến nàng hồn phi phách tán. Đi cùng Lâm tiền bối quả thực chỉ làm vướng chân vướng tay người mà còn nguy hiểm hơn.
"Nhưng sư bá, nếu ta thật sự qua mắt được hai lão quái vật thì làm sao người tìm được ta?"
"Ngươi không phải lo điều này." Lâm Hiên phất tay áo lên, một đạo thanh hà bay vút ra nhập vào đỉnh đầu thiếu nữ: "Ta đã lưu lại ấn ký, sẽ tìm được ngươi."
Rồi Lâm Hiên lật lòng bàn tay, lấy ra một xấp phù lục: "Bây giờ có đưa ngươi bảo vật thì ngươi cũng không có thời gian tế luyện, hãy mang theo những tấm phù lục này, có lẽ sẽ giúp được cho ngươi."
"Đa tạ sư bá." Vũ Vân Nhi mừng rỡ nhận lấy, ánh mắt lướt qua thì trên khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Đây đều là Địa Giai Phù?"
"Hiện tại ta chỉ có thể giúp ngươi bấy nhiêu thôi. Phía trước nguy hiểm trùng trùng, cần vô cùng cẩn thận, đương nhiên nếu có cơ hội thì mau trốn ra ngoài."
"Vâng." Vũ Vân Nhi gật đầu thi lễ, hiện không có thời gian nói nhiều, nàng hoá thành một đạo kinh hồng bay ra khỏi động phủ.
Nhìn theo thân ảnh nàng, thần sắc Lâm Hiên càng lúc càng ngưng trọng.
"Thiếu gia, chúng ta nên làm sao đây?"
Lâm Hiên không đáp mà toàn thân nổi thanh quang bay ra ngoài động. Xuyên Sơn Giáp vẫn trung thành canh giữ ở chỗ cũ, thấy hắn xuất hiện thì nó nhếch mép lên cười ha ha một cách ngốc nghếch.
Lâm Hiên lắc lắc đầu, đưa tay lấy ra một cái linh thú túi thu Xuyên Sơn Giáp vào trong rồi toàn lực bay đi.
Đáng ghét, chỉ một lúc sau hắn đã cảm ứng được hai lão quái vật đang nhanh chóng bay theo.
Trở lại với hai lão quái vật. Sau khi vượt qua kiếp vân, cả hai vẫn lẳng lặng bay đến nơi này. Không ngờ lại bị đối phương phát hiện. Hơn nữa độn tốc của tiểu tử này nhanh đến mức khiến bọn họ thêm kinh ngạc. Cả hai không dám xem thường nữa mà bắt đầu toàn lực truy đuổi.
Ba đạo kinh hồng, một trước hai sau, phá không mà đi, vẽ nên những đường cong mỹ lệ trong không gian đầy quỷ dị này.
"Thiếu gia, người xem phía trước!"
Hiện vào tầm mắt hai người là một ngọn núi cao chót vót, dưới chân có vô số thạch trụ được sắp xếp dường như có phần hỗn loạn.
Có điều, Lâm Hiên rất nhanh đã dừng độn quang lại.
Dù sao tốc độ của hắn cũng chậm hơn đối phương, sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi kịp. Nói không chừng những thạch trụ này lại là đường thoát khỏi không gian độc lập này.
Mặc kệ, cứ tới đó đã!
Lâm Hiên thần thức phóng ra, bắt đầu nghiên cứu những thạch trụ cổ quái này.
Ở một nơi khác, dưới hồ nham thạch nóng chảy.
"Đây là cái gì?"
Điền Tiểu Kiếm đã đến được chỗ phát ra ánh sáng quỷ dị. Nếu Lâm Hiên ở đây chắc chắn sẽ kinh ngạc thất sắc. Nơi này cũng có rất nhiều thạch trụ nhưng còn có thêm một truyền tống trận đơn giản.
Lâm Hiên cũng đang nghiên cứu thạch trụ nhưng hắn vội hơn Điền Tiểu Kiếm nhiều. Hai lão quái vật hậu kỳ đang truy sát ngay sau lưng.
Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên. Một hư ảnh màu đen đã hiện ra.
"Không thể nào, sao nhanh như vậy..." Lâm Hiên thất thanh la lên, thì ra đối phương đã thi triển Súc Địa Thuật.
Không cần phải nói, kẻ đến trước đương nhiên là Yêu Ma.
Đã mấy lần để Điền Tiểu Kiếm chạy thoát, Yêu Ma không còn dám xem thường những tu sĩ có cảnh giới thấp hơn.
Đang truy đuổi thì tiểu tử này đột nhiên dừng lại, không phải đối phương đã tìm được cách rời khỏi không gian độc lập này chứ?
Yêu Ma không dám sơ suất, lập tức thi triển Súc Địa Thuật bỏ lại Bắc Minh chân quân mà đến trước một bước.
Trong hắc quang mơ hồ có thể thấy được tướng mạo dữ tợn của Yêu Ma. Sau khi hiện thân thì thân hình Yêu Ma trở nên mờ ảo. Khi hiện ra lần nữa đã chỉ cách Lâm Hiên bảy tám trượng, một quỷ thủ đen thùi từ trong ma khí cuồn cuộn thò ra.
Thấy đối phương hung hãn xông tới trước mặt, Lâm Hiên vội lật tay trái, một cây trường mâu hiện ra khua về phía đối phương.
Thanh quang lóe lên, không gian lập tức dao động một hồi.
Lợi trảo chưa kịp đánh tới thì Yêu Ma đã lảo đảo dừng lại, trường mâu của Tuyết Hồ Vương ngay cả thuật thuấn di còn có thể phá giải, Súc Địa Thuật thì đáng là gì?
Trên mặt Yêu Ma lộ vẻ kinh ngạc nhưng Lâm Hiên không cho hắn thời gian suy nghĩ, tay áo phất lên, một đạo thanh quang chói mắt bay vút ra.
Thanh Hỏa Kiếm gặp gió liền tăng vọt, hung hăng chém thẳng xuống đỉnh đầu đối phương.
Đồng thời Lâm Hiên há miệng, từ trong bắn ra một đạo hỏa diễm màu bích lục lớn bằng nắm tay. Một con tiểu điểu hiện ra giương hai cánh, tốc độ nhanh như sao băng lao đến đối thủ, cơ hồ chớp mắt đã đến trước mặt Yêu Ma.
Lâm Hiên vẫn chưa vừa lòng, đem túi linh thú đựng Xuyên Sơn Giáp tế ra.
Oanh!
Linh áp đáng sợ từ trên trời giáng xuống.
Hóa Hình hậu kỳ! Bản thể Xuyên Sơn Giáp cao bảy tám trượng xuất hiện trên không.
Dù sao linh trí của gã này vẫn chưa khai mở, dùng yêu thể đối địch sẽ dễ phát huy thực lực hơn.
Xuyên Sơn Giáp mở mồm phun ra yêu vụ mịt mù, giống như một tầng sóng dữ cuốn tới Yêu Ma.
Tuy không biết là pháp thuật gì nhưng công kích của yêu tộc hậu kỳ tuyệt không phải là chuyện đùa.
Lúc này vẻ mặt Yêu Ma đỏ bừng, dường như sắp bị tức đến phát điên, hét to:
"Tiểu bối vô tri, tìm chết!"
Yêu Ma há mồm phun ra một đạo ma hỏa màu tro trắng, cuồn cuộn hoá thành một con mãng xà một sừng cao cả trượng, há mồm nuốt chửng con tiểu điểu do Bích Huyễn U Hỏa hoá thành vào bụng.
Trên mặt Yêu Ma hiện vẻ tàn nhẫn nhưng Lâm Hiên lại không một chút hoang mang, song thủ kháp quyết, đem pháp lực cuồn cuộn rót vào Thanh Hỏa Kiếm khiến nó phát ra linh quang càng thêm chói mắt.
Tròng mắt Yêu Ma co rút lại, một tu sĩ trung kỳ mà lại khu dụng được bảo vật có uy lực lớn đến mức này.
Hắn giơ tay trái lên, tiếng xương cốt lách cách truyền vào tai, một thanh Cốt Đao dài khoảng một thước xuất hiện trong tay. Ma khí và linh khí giao nhau, nhất thời Cốt Đao đã chặn được Thanh Hỏa Kiếm.
Tiếp theo, Yêu Ma quay sang cười một cách dữ tợn với Lâm Hiên.
Không phải là cười, mà một vật màu đỏ từ trong miệng hắn bắn ra, chính là cái lưỡi.
Không dừng lại ở đó, từ trong mắt hắn cũng bắn ra hai cột sáng màu tro trắng.
Đòn công kích không thu hút nhưng Lâm Hiên lại có cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, thân hình lóe lên đã thi triển Cửu Thiên Vi Bộ.
Sau một sát na, cột sáng và đầu lưỡi đâm xuyên qua hư ảnh của Lâm Hiên.
Thật là nguy hiểm, tuyệt kỹ của Yêu Ma có thể so sánh với thuấn di. Suýt chút nữa đã tránh không kịp. Lâm Hiên vội vàng vỗ vào túi trữ vật, tế ra Ô Kim Long Giáp Thuẫn bảo vệ toàn thân.
"Hả!"
Yêu Ma càng kinh ngạc hơn, dùng chiêu này tập kích thì dù là đại tu sĩ cũng sẽ phải nếm mùi đau khổ.
Đối phương vừa thi triển là bí thuật gì, lại còn huyền ảo hơn cả Súc Địa Thuật mấy phần.
Cuộc giao tranh nãy giờ nói thì phức tạp nhưng chỉ diễn ra trong chớp mắt. Lúc này yêu vụ mà Xuyên Sơn Giáp phun ra mới ùn ùn kéo đến, bao phủ lấy thân hình Yêu Ma.
Không biết trong này còn có những pháp thuật cổ quái gì mà Yêu Ma cảm thấy hành động trở nên không linh hoạt.
Đám yêu vụ tụ lại huyễn hóa ra một cái miệng lớn sở hữu hàm răng nanh dài đến cả trượng vô cùng đáng sợ, một đớp như muốn cắn nát người Yêu Ma.
Lâm Hiên bất động thanh sắc quan sát nhưng toàn thân cuồn cuộn linh quang, đề phòng đối phương thi triển Súc Địa Thuật đánh lén.
Rắc rắc!
Quỷ diện do yêu vụ ngưng tụ vừa mới cắn vào thân thể Yêu Ma thì hắc quang toàn thân hắn liền tản ra.
Lúc này Lâm Hiên đã nhìn thấy chân diện của hắn. Mặt mũi hung tợn đáng sợ, từ đầu đến chân đều là màu xanh đen, con mắt trắng dã trông như cá chết, khuôn mặt đầy vẻ hung tợn.
Không ổn!
Tròng mắt Lâm Hiên co rút lại, không chút nghĩ ngợi mà đánh ra một đạo pháp quyết. Ô Kim Long Giáp Thuẫn hoá thành một tầng sáng bao phủ lấy người hắn, trên màn quang đó còn có vô số phù văn lập lòe.
Một loạt âm thanh như tiếng kim loại va chạm vang lên, may là phản ứng của Lâm Hiên đủ nhanh. Yêu Ma không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở sau lưng, cong khuỷu tay dùng xương nhọn hung hăng đâm bổ tới.
Linh quang trên tầng sáng cuồng thiểm, cho dù không bị phá nhưng một luồng lực cực lớn đánh tới khiến Lâm Hiên cảm thấy yết hầu ngòn ngọt, không dám quay đầu mà trực tiếp thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, đồng thời thao túng Thanh Hỏa Kiếm cản địch.
Yêu Ma vốn không muốn buông tha nhưng uy lực của Thanh Hỏa Kiếm nào phải nhỏ, hắn đành phải đứng lại chống đỡ.
Lâm Hiên một hơi độn quang ra xa đến cả hơn trăm trượng, lúc này mới sợ hãi quay đầu nhìn lại.
Cảnh tượng trước mắt làm cho hắn ngẩn ra, không ngờ Yêu Ma trông còn thảm hại hơn!
Khuôn mặt hắn trắng bệch, cánh tay trái từ khuỷu tay đã bị gãy.
Lâm Hiên biết rõ ràng không phải do hắn đánh gãy. Lại liên tưởng đến màn quỷ dị vừa rồi.
Đối phương vì muốn đánh lén mà không tiếc tự hủy thân thể, thi triển bí thuật thế thân.
Quỷ kế không thành, Yêu Ma càng tức giận điên cuồng.
"Phốc" một tiếng vang lên, ma xà kia lộ bộ dáng đau đớn rồi một con tiểu điểu xé rách bụng nó bay ra.
Tiểu điểu lại chợt bốc cháy, hoá thành một tầng hỏa diễm màu xanh bao vây lấy ma xà.
Yêu Ma biến sắc, đây là hỏa diễm gì mà lại có thể thôn phệ được cả Ma Hỏa của hắn. Lúc này, vẻ kiêu ngạo trên mặt hắn đã biến mất.
Vù! Xuyên Sơn Giáp cũng bay lại bên cạnh Lâm Hiên.
Giao thủ chỉ trong một thoáng nhưng vô cùng hung hiểm, hai bên một lần nữa đứng đối diện.
Ở một nơi khác.
Vũ Vân Nhi hóa thành một đạo kinh hồng đang bay rất nhanh. Đột nhiên nàng độn quang chậm lại, có chút kinh ngạc nhìn về phía sau. Ở phía xa, thứ gì đó phát ra ma khí đang đuổi theo.
Nếu là lão quái vật hậu kỳ thì sớm đã đuổi kịp rồi. Đây rất có thể là khôi lỗi, nghĩ vậy nhưng bộ dáng của nàng vẫn khá ngưng trọng.
Toàn thân đại phóng linh quang bay đi, tốc độ còn nhanh hơn gấp mấy lần.
Trong các tu sĩ cùng cấp, độn tốc của Vũ Vân Nhi không tồi nhưng so với đám ma vân đằng sau thì rõ ràng là kém hơn một chút, sớm muộn sẽ bị đuổi kịp.
Trong lúc đó, Điền Tiểu Kiếm lại ung dung hơn rất nhiều, hồ nham thạch có tác dụng che chắn thần thức nên không bị hai lão quái vật phát hiện. Lúc này hắn đang đứng quan sát những thạch trụ lớn kia.
Ở giữa các thạch trụ, truyền tống trận càng thu hút ánh mắt người ta.
Đột nhiên Điền Tiểu Kiếm ngẩng đầu. Nham thạch xung quanh rung động, tựa hồ như có một quái vật cực lớn đang chạy tới rất nhanh.
Thần sắc Điền Tiểu Kiếm căng thẳng, tuy chưa tế ra U Minh Toái Tâm Kiếm nhưng quanh người đã thấp thoáng có ma vụ cuồn cuộn.
"Đây là cái gì?"
Sau khoảng nửa tuần trà, Điền Tiểu Kiếm đã nhận ra quái vật cực lớn đó, không kìm được mà thất thanh kinh hô.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang