Đập vào mắt là một quái vật đầu rắn thân hà mã, to lớn tựa như một ngọn núi nhỏ. Mỗi bước chân của nó đều khiến dung nham trong hồ không ngừng lưu chuyển.
Tuy chưa cảm nhận được linh lực dao động nhưng trên thân nó lại tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa vô cùng đáng sợ.
Điền Tiểu Kiếm bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
Cổ thú!
Điền Tiểu Kiếm vội vàng thi triển liễm khí thuật nhưng đáng tiếc đã quá muộn.
Quái vật quay đầu lại, trong đôi mắt to lớn thấp thoáng vẻ hung tàn bạo ngược. Nó há to miệng phun ra một cột sáng khổng lồ, xung quanh cột sáng còn có vô số tia điện hồ màu đỏ đen lẹt xẹt không ngừng.
Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm trầm xuống, hai tay hợp lại trước ngực. Vô số phù văn huyền bí cỡ nắm tay ẩn hiện trong hắc quang, hóa thành một tấm thuẫn bài vững chắc chắn trước người.
Trong nháy mắt, cột sáng đã bắn tới nhưng không hề phát ra một tiếng động nào, ma khí và một dạng năng lượng cổ quái đan xen vào nhau, điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau.
Tuy miễn cưỡng đỡ được một kích này, sắc mặt Điền Tiểu Kiếm lại trở nên trắng bệch. Thực lực của con cổ thú đáng sợ này không hề thua kém tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ.
Thân hình to lớn của đối phương đã chặn ngay trước mặt, Điền Tiểu Kiếm không còn lựa chọn nào khác. Linh quang chợt lóe, thân hình hắn đã hiện ra ở truyền tống trận bên trong các thạch trụ.
Tuy không biết sẽ bị truyền tống đến nơi nào nhưng vẫn tốt hơn là ở đây liều mạng với con cổ thú này.
Điền Tiểu Kiếm rất nhanh đưa ra quyết định, tay áo phất lên, mấy khối tinh thạch bắn ra, chuẩn xác nhập vào những chỗ lõm của truyền tống trận. Sau đó, hắn đưa tay đánh ra một đạo pháp quyết.
Trận pháp lập tức được khởi động. Những tiếng ông ông truyền vào tai, một tầng sáng màu vàng bao phủ lấy thân hình Điền Tiểu Kiếm.
Cổ thú này hiển nhiên đã khai mở linh trí, cái đầu rắn phẫn nộ phun ra một ngụm nước bọt tanh hôi mang theo tính ăn mòn cực kỳ mãnh liệt.
Tấm thuẫn bài do bí thuật của Điền Tiểu Kiếm hóa thành lập tức bị xuyên thủng. May mắn là truyền tống trận đã khởi động hoàn toàn. Thân hình Điền Tiểu Kiếm dần dần mờ đi trong ánh sáng rồi biến mất không còn tăm tích.
*
Ở một nơi khác, Lâm Hiên và Yêu Ma vẫn đang trong thế giằng co.
Cuộc giao thủ vừa rồi diễn ra nhanh như điện quang hỏa thạch, nhưng cả người lẫn ma đều đã thăm dò được thần thông của đối phương.
Ánh mắt Lâm Hiên ngưng tụ trên cánh tay gãy của Yêu Ma, không thấy có máu tươi chảy ra mà chỉ có những sợi huyết nhục đang không ngừng ngọ nguậy. Cảnh tượng này khiến hắn liên tưởng đến Già La Cổ Ma trên Yêu Linh Đảo năm xưa, tròng mắt không khỏi co rụt lại.
"Hai ta không thù không oán, các hạ thật sự muốn đối địch với ta sao?" Lâm Hiên chậm rãi nói.
"Không thù không oán? Lời này không sai, nhưng từ thời thượng cổ, Nhân tộc và Ma tộc đã không đội trời chung, chém giết lẫn nhau còn cần lý do sao?" Yêu Ma cười khẩy đáp.
"Nói thì nói như thế, nhưng tu vị đã đến cảnh giới như chúng ta, nếu không có lợi ích thì cần gì phải một sống một còn?" Lâm Hiên nhíu mày.
"Được, đạo hữu đã thẳng thắn như vậy thì tại hạ cũng không cần giấu diếm. Chỉ cần ngươi giao ra di bảo của lão quái vật Ly Hợp kỳ kia, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống." Yêu Ma cân nhắc một lát rồi nói, trên mặt lộ rõ vẻ tham lam.
"Di bảo của cổ tu sĩ, đó là thứ gì?"
"Các hạ không muốn hợp tác thì bản tôn đành phải tự mình động thủ, bắt ngươi về trừu hồn luyện phách vậy."
Khuôn mặt Yêu Ma lộ vẻ hung tợn, đang định động thủ thì đột nhiên một luồng sáng chói mắt xuất hiện, một bóng người mờ ảo hiện ra.
"Là ai?"
Lâm Hiên phản ứng cực nhanh. Chưa biết kẻ đến là địch hay bạn, hắn liền phát ra một tia thần niệm, Xuyên Sơn Giáp lập tức chui vào lòng đất, dùng thổ độn thuật ẩn náu phía dưới.
Yêu Ma cũng dừng động tác. Đôi tròng mắt trắng xám ánh lên tia nhìn quỷ dị, khí tức kia có phần quen thuộc.
Rất nhanh sau đó, hào quang thu liễm lại, hiện ra một thiếu niên mặc cẩm bào, thắt đai ngọc.
Điền Tiểu Kiếm!
Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc. Hắn sớm đã nghe nói Điền Tiểu Kiếm là thiếu chủ của Ly Dược Cung, không ngờ lại tương ngộ trong hoàn cảnh này.
So với Lâm Hiên, Điền Tiểu Kiếm cũng kinh ngạc không kém, nhưng trước mắt vẫn còn đại địch.
Thân hình hắn lóe lên, đã đến bên cạnh Lâm Hiên.
"Đại ca!"
Điền Tiểu Kiếm gọi một tiếng rất thân thiết. Lâm Hiên tâm cơ tinh xảo, đã nhận ra vẻ e ngại của hắn đối với Yêu Ma.
Không cần nhiều lời, cả hai đã ngầm quyết định liên thủ.
Khuôn mặt Yêu Ma lại hiện lên vẻ hung tàn. Bắc Minh chân quân đang ở đâu, chẳng lẽ lão lại muốn làm ngư ông đắc lợi sao?
Nhưng hai bên vẫn còn đang hợp tác, đối phương chắc sẽ không làm ra chuyện ngu ngốc như vậy.
Tuy đơn thương độc mã nhưng Yêu Ma không hề sợ hãi, hắn đã nhìn ra con yêu tộc Hóa Hình hậu kỳ kia chưa mở ra linh trí.
Toàn thân hắn cuồn cuộn ma quang, xông thẳng về phía trước. Lần này không phải là thuấn di nhưng tốc độ cũng cực kỳ mau lẹ.
Tròng mắt Lâm Hiên nheo lại, thao túng Thanh Hỏa Kiếm hung hăng trảm xuống.
Yêu Ma cười lạnh một tiếng, thân hình trở nên mờ ảo, tiếp theo huyễn hóa thành sáu thân ảnh giống hệt nhau.
Các thân ảnh này có tướng mạo, vóc dáng hoàn toàn tương đồng với Yêu Ma, thậm chí linh áp cũng đều là Nguyên Anh hậu kỳ, không biết hắn đã dùng bí pháp quỷ dị gì.
Ngay sau đó, các Yêu Ma đồng loạt giơ tay, sáu loại pháp bảo khác nhau hiện ra.
Lần lượt là đao, thương, kiếm, kích, trường tiên và song hoàn.
Sáu thân ảnh cùng gầm lên một tiếng rồi tản ra, chia nhau tấn công Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm.
"Đây là bí thuật gì vậy, là huyễn ảnh sao?"
Lúc này, cả bên trái, bên phải và phía đối diện đều có ba Yêu Ma lao tới, tất cả đều như chân thể. Lâm Hiên phát ra thần thức thì rất nhanh đã phát hiện có điểm không đúng.
Hắn còn nhớ khi ở Yêu Linh Đảo, Tuyết Hồ Vương cũng từng dùng thuật phân thân. Chẳng lẽ đây là một loại thần thông tương tự?
Tuy chỉ là phỏng đoán nhưng Lâm Hiên vẫn không ngại thử một chút. Tay áo phất lên, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn bay vút ra. Vô số hoàn ảnh chợt hiện, hình thành một cơn lốc xoáy trắng xóa bao phủ lấy thân hình hắn.
Điền Tiểu Kiếm cũng bị rơi vào thế vây công. Lúc này, U Minh Toái Tâm Kiếm huyễn hóa ra quỷ ảnh trùng trùng, cường ngạnh kháng cự!
Dù sao muốn tránh cũng không kịp nữa rồi.
Oanh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lần này đã thể hiện rõ sự chênh lệch thực lực giữa Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm.
Cả hai đều bị ba Yêu Ma tấn công, nhưng Lâm Hiên vẫn còn dư lực, cơn lốc mù mịt thậm chí còn đánh bật đối phương lùi lại.
Còn Điền Tiểu Kiếm thì khó khăn hơn nhiều, tuy tầng u minh chưa bị phá vỡ nhưng quỷ ảnh đã bị diệt hơn phân nửa. Khuôn mặt hắn không còn một giọt máu, rõ ràng đã bị nội thương.
"Ồ!"
Thế nhưng, Yêu Ma lại càng kinh ngạc hơn. Vừa rồi hắn đã thi triển thần thông ma đạo Phân Thân Lục Nguyên Thuật. Linh áp tuy là giả nhưng thực lực của mỗi hóa thân đều có thể sánh ngang với tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong.
Lâm Hiên có thể đỡ được cũng không có gì kỳ lạ, dù sao thực lực của hắn cũng không kém đại tu sĩ là bao.
Nhưng tên tiểu tử họ Điền kia chỉ là một tu sĩ sơ kỳ. Vừa rồi sao hắn có thể đỡ được công kích?
Thần sắc Yêu Ma trở nên âm trầm.
*
Ở một nơi khác.
Vũ Vân Nhi dừng độn quang, một đám ma vân đã chặn trước mặt nàng. Từ linh áp tỏa ra thì chỉ là Ngưng Đan kỳ mà thôi.
Lúc này, nàng chỉ có thể dựa vào chính mình. Thiếu nữ phất tay áo, tế ra một thanh tiểu kiếm lấp lánh linh quang.
Đóa ma vân chợt thu liễm lại, hiện ra một con quái vật đáng sợ. Nó há cái miệng rộng đầy răng nanh, đôi mắt to như chuông đồng, trên đầu còn có hai cái sừng cong vút. Cái lưỡi màu đỏ thì thè ra, không ngừng chảy nước dãi, trông vừa độc ác vừa ghê tởm.
Vũ Vân Nhi chưa từng thấy loại ma vật này bao giờ, trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng sợ hãi cũng chẳng có tác dụng gì. Nàng cắn răng, phất tay một cái.
Tiểu kiếm chợt lóe linh quang rồi bắn ra mấy đạo kiếm khí sắc bén đánh tới. Thế nhưng, con quái vật lại coi như không thấy, phất tay một cái đã dễ dàng đánh tan công kích của nàng.
Vũ Vân Nhi vô cùng kinh ngạc, vội dùng thần niệm thao túng tiên kiếm chém tới cổ đối phương.
Lại thấy quái vật mở miệng phun ra một làn sương mù đen kịt, tiên kiếm bị vây bên trong thì linh tính đại thất.
Ngay sau đó, thân hình quái vật chợt lóe lên đã tới trước mặt Vũ Vân Nhi, đưa ra móng vuốt ma quái chộp lấy đầu nàng.
Ngay lúc Vũ Vân Nhi hoảng sợ đến mức sắp ngất đi thì một cột sáng lại từ trên trời giáng xuống.
Con quái vật hung ác này lại dễ dàng bị xuyên thủng, ma khí trên người tiêu tan thành hư vô.
Tìm được đường sống trong cõi chết, khuôn mặt Vũ Vân Nhi tràn đầy vui mừng, nàng vội ngẩng đầu lên nhìn về một đám mây trắng phía xa xa. Vẻ mặt nàng đầy cung kính nói: "Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối..."
"Ơn cứu mạng? Chưa chắc..."
Từ trong đám mây trắng chợt truyền ra một thanh âm thấp trầm mang theo vẻ bất thiện.
Sắc mặt Vũ Vân Nhi thoắt cái trắng bệch, chợt từ trong đám mây trắng bắn ra một cỗ yêu phong cuốn tới. Linh quang hộ thể của Vũ Vân Nhi không chút tác dụng, nhất thời thân thể nàng bị yêu phong giam cầm.
Tiếp theo, đám mây tản đi, lộ ra một thanh niên thư sinh.
Người này trông niên kỷ còn nhỏ hơn cả Lâm Hiên, làn da trắng như ngọc, lại có đôi lông mày trắng như tuyết mùa đông.
Chính là thành chủ Hạo Thạch Thành, lão quái vật Bắc Minh chân quân có nửa dòng máu yêu tộc.
Tuy hợp tác với Yêu Ma nhưng hắn đương nhiên không toàn tâm toàn ý.
Không gian độc lập này lại xuất hiện bảo vật của tu sĩ Ly Hợp kỳ, điều này khiến hắn nảy sinh ý đồ độc chiếm.
Yêu Ma thi triển bí thuật Súc Địa Thuật truy đuổi tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ kia, còn Bắc Minh chân quân thì âm thầm thay đổi phương hướng.
Hư là thực mà thực cũng là hư. Theo hắn, rất có thể đối phương đang dụ địch, trước đó đã đem bảo vật giao cho nha đầu Ngưng Đan kỳ này mang đi.
Vì thế, hắn đã theo sau, dễ dàng tiêu diệt phân thân của Yêu Ma rồi sinh cầm Vũ Vân Nhi.
Tay áo Bắc Minh chân quân phất lên, một đạo quang hà bay vút ra, đem túi trữ vật bên hông Vũ Vân Nhi thu về tay.
Thần thức nhập vào, rất nhanh hắn liền nhíu mày, bên trong nào có bảo vật hắn cần tìm.
Rốt cuộc là dự liệu sai lầm hay là nha đầu này đã đem bảo vật cất giấu ở một nơi bí mật nào đó?
Trong mắt Bắc Minh chân quân hiện lên vẻ tàn ác, đang muốn thi triển Sưu Hồn thuật thì đột nhiên lại ngẩn ra, đưa ánh mắt nhìn lên tay phải của Vũ Vân Nhi.
Trên cổ tay trắng như ngọc, gần bàn tay, lại có một đóa hoa mai nhỏ màu đỏ sẫm như máu!
Đây là... hậu duệ của Vũ gia?
"Không sai, chỉ có trên người tử tôn chính hệ của Vũ gia mới có ấn ký hoa mai này."
Bắc Minh chân quân thở dài, vẻ bạo ngược trong mắt chợt tiêu tan dần.
Tu tiên giả vốn bạc bẽo vô tình, Bắc Minh chân quân càng không thể nói là người tốt, nhưng người xấu cũng có mặt tốt của mình.
Vì mang trong mình dòng máu nửa người nửa yêu mà khi đại đạo chưa thành, hắn đã phải chịu vô số sự coi thường và bị truy sát. Khi đó, chính tổ tiên của Vũ gia đã từng cứu hắn.
Thậm chí còn truyền thụ đạo pháp cho hắn, nếu không gặp được vị Vũ tiền bối kia, hắn tuyệt đối không thể có được tu vị cao thâm như ngày hôm nay.
Trong ký ức của Bắc Minh chân quân, người từng có ơn với hắn chỉ có một mình vị đó. Vì vậy, hắn không muốn làm hại hậu duệ của Vũ gia.
Huống hồ sau khi trở thành thành chủ Hạo Thạch Thành, hắn đã ngầm thăm dò và biết được một số bí mật của Vũ gia.
Hóa ra Vũ gia cũng có huyết thống yêu tộc, hai bên có thể coi là đồng bệnh tương liên, nên năm xưa vị tiền bối kia mới không quản nguy hiểm mà ra tay cứu hắn.
Thấy Vũ Vân Nhi đã ngất đi, tuy không giết nàng nhưng hắn không có lý do gì để bỏ qua bảo vật cả.
Sưu Hồn là phương pháp đơn giản nhất nhưng tổn hại thần niệm quá lớn. Thân là đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, chuyện nhỏ này không làm khó được Bắc Minh chân quân.
Tay áo lại phất lên, bắn ra một đạo quang hà, bao phủ trọn cơ thể thon thả của Vũ Vân Nhi. Thiếu nữ này rõ ràng còn đang hôn mê nhưng lại tự động ngồi dậy một cách bất thường.
Bắc Minh chân quân lộ vẻ hài lòng, hắn đang thi triển Dẫn Mộng Thuật.
Cái gọi là Dẫn Mộng Thuật có phần giống như thuật thôi miên của thế tục nhưng cao thâm hơn nhiều, có thể từ trong miệng đối phương biết được những điều mình muốn.
"Tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ kia là ai?"
"Lâm sư bá..." Hai mắt Vũ Vân Nhi mở ra nhưng hoàn toàn vô thần.
"Lâm sư bá?" Bắc Minh chân quân ngẩn ra, tiếp theo vẻ mặt lại trở nên đáng sợ: "Phải chăng các ngươi đã lấy được bảo vật của tu sĩ Ly Hợp kỳ? Mau nói, nó giấu ở đâu rồi?"
*
Bên này.
Yêu Ma đang đại chiến ác liệt cùng Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm.
Một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ cùng một Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng bảo vật và thần thông lại hết sức bất phàm. Yêu Ma đã phải dùng đến cả Lục Nguyên Phân Thân thuật.
Lâm Hiên chiếm được chút thế thượng phong, còn Điền Tiểu Kiếm bên cạnh lại phun ra một ngụm máu tươi.
"Ngươi không sao chứ?" Bình thường thì Lâm Hiên sẽ không quan tâm, nhưng lúc này hắn không muốn mất đi một trợ thủ mạnh mẽ.
Điền Tiểu Kiếm đưa tay lau vết máu trên miệng: "Đa tạ đại ca quan tâm, tiểu đệ vẫn còn đứng vững được. Đại ca, Yêu Ma này hình như còn có một đồng bọn, nhân lúc hắn chưa tới, chúng ta hãy hợp sức nghĩ cách diệt tên này trước."
Đệ nhị nguyên thần và hóa thân đều bị hủy trong tay Yêu Ma, Điền Tiểu Kiếm đương nhiên hận đối phương đến thấu xương.
Lâm Hiên còn chưa kịp mở lời thì Yêu Ma đã cười điên cuồng: "Tiểu bối, chỉ dựa vào hai ngươi mà cũng muốn giết ta sao? Xem bản tôn thu hồn phách của các ngươi đây."
Nghe lời chế giễu của đối phương, Điền Tiểu Kiếm không lên tiếng phản bác.
Lúc này, trong lòng hắn đang hết sức phức tạp. Khi biết Lâm Hiên là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, Điền Tiểu Kiếm đã ngạc nhiên không thôi. Lần liên thủ này, hắn lại càng thấy rõ bảo vật và thần thông của đối phương vượt xa mình.
Đáng ghét!
Tại U Châu, họ Lâm này luôn đè ép hắn. Vốn tưởng rằng sau khi thiên địa dị biến và gặp thêm nhiều kỳ ngộ, tình cảnh sẽ khác đi, nào ngờ hiện tại vẫn không bằng được đối phương.
Điền Tiểu Kiếm vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ, nhưng từ một góc độ khác lại hết sức vui mừng. Thực lực của Lâm Hiên càng mạnh thì càng có lợi khi đối mặt với Yêu Ma hậu kỳ.
Hơn nữa, hắn vẫn còn đòn sát thủ. Trong mắt Điền Tiểu Kiếm chợt hiện lên một tia hung lệ, hắn vươn tay vỗ vào bên hông, tế ra một cái linh thú túi, đồng thời đánh một đạo pháp quyết vào bên trên.
Kịch kịch!
Miệng túi mở ra, âm khí dày đặc phiêu tán ra ngoài, trong nháy mắt đã khuếch tán ra mấy trăm trượng, bao phủ cả một vùng không gian gần đó.
“Đây là cái gì?”
Trên mặt Yêu Ma lộ ra một tia kinh ngạc, chỉ thấy trong âm khí ngập trời ấy, mơ hồ có một con quái vật cấp bậc Nguyên Anh.
Hai tay Điền Tiểu Kiếm múa may như hồ điệp xuyên hoa. Rốt cục, con quái vật cũng bay vút ra từ trong đám khí âm u.
Thân nó dài hơn một trượng, hình dáng lại cực kỳ cổ quái, nhìn qua giống như một sinh vật được dung hợp từ hùng sư và giao long. Toàn thân nó tản mát ra lệ khí hung ác.
“Quỷ thú!”
Lâm Hiên cùng Yêu Ma đều có kiến thức rộng rãi, liếc mắt một cái đã nhận ra con quái vật, nhưng phản ứng lại không giống nhau.
Lâm Hiên có chút kinh ngạc, trong số tu sĩ cùng trang lứa, người có thể sánh vai với hắn không nhiều, Điền Tiểu Kiếm xem như là một.
Tiểu tử này quả nhiên không làm hắn thất vọng, lại có thể nuôi dưỡng được một con quỷ thú đáng sợ như vậy.
Về phần Yêu Ma thì lại tỏ ra khinh thường, chỉ là một tồn tại Nguyên Anh sơ kỳ thì có thể làm được gì?
Đương nhiên, Lâm Hiên cũng có nghi hoặc tương tự.
Trong đấu pháp cấp bậc hậu kỳ, một Nguyên Anh sơ kỳ bình thường quả thật không có mấy tác dụng, đó cũng là lý do vì sao hắn không gọi Thi Ma ra.
Điền Tiểu Kiếm cũng là sơ kỳ, nhưng tiểu tử này lại là một trường hợp đặc biệt.
Nhìn thấy vẻ mặt khinh thị của đối phương, khóe miệng Điền Tiểu Kiếm hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười châm chọc.
Thân hình hắn khẽ động, con quỷ thú chợt lóe lên, bổ nhào về phía chủ nhân.
Tiếp theo, cả hai va chạm vào nhau, hai hợp làm một. Không sai, chính là dung hợp.
Từ trong thân thể Điền Tiểu Kiếm tỏa ra những tia âm khí đỏ như máu, phía sau lưng hắn lại hiện ra một hư ảnh khổng lồ.
Khuôn mặt thanh tú của hắn chợt hiện lên vẻ thống khổ tột cùng, ngũ quan vặn vẹo lại với nhau. Hai tròng mắt lồi ra, trong miệng mọc ra những chiếc răng nanh sắc nhọn.
"Bụp!" Trang phục trên người hắn căng phồng lên rồi rách toạc ra, từ khuỷu tay đến gương mặt mơ hồ xuất hiện những lớp vảy quỷ dị, nhưng đáng sợ hơn cả là trước ngực hắn chợt hiện ra một khuôn mặt quỷ hung dữ.
Đôi tròng mắt màu trắng dã chuyển động, cái miệng lúc mở lúc đóng. Giờ phút này, bộ dáng của Điền Tiểu Kiếm đáng sợ không kém gì Yêu Ma Nguyên Anh hậu kỳ kia.
Cho dù là Lâm Hiên cũng phải kinh ngạc đến trợn mắt há mồm.
Mà khí thế của Điền Tiểu Kiếm lại tăng vọt lên một cảnh giới mới, linh áp này… đã đạt đến trình độ của tu tiên giả Nguyên Anh trung kỳ!
Đây là bí thuật gì?
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn