Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 336: CHƯƠNG 336: XÁ THÂN MA HỎA

Lâm Hiên chưa từng nghe nói tu tiên giả có thể dung hợp làm một với linh thú của mình.

Lúc này, vẻ mặt Yêu Ma hiện lên vẻ ngưng trọng.

“Dung Linh thuật, thần thông này chẳng phải đã thất truyền từ thời thượng cổ rồi sao?”

Tu tiên thuật có vô số lưu phái, truyền thuyết kể rằng vào thời thượng cổ có những tu tiên giả chuyên nghiên cứu phương pháp ngự thú.

Những người này tư chất không mấy xuất chúng, tu luyện theo con đường chính thống rất khó có được thành tựu cao. Vì vậy, họ nảy ra ý định mượn ngoại vật, ví như huấn luyện linh thú để gia tăng sức chiến đấu của bản thân.

Có điều, lưu phái này không mấy phát triển, bởi thực lực bản thân không cao thì làm sao nuôi dưỡng được những linh thú lợi hại?

Tuy nhiên, bọn họ vẫn nghiên cứu ra được một số thành tựu hữu dụng.

Trong đó, uy lực lớn nhất chính là Dung Linh thuật.

Đúng như tên gọi, đây là bí thuật đem linh thú dung hợp với chủ nhân, khiến thực lực tăng vọt trong chốc lát.

Nghe qua thì vô cùng hấp dẫn nhưng điều kiện thi triển lại hết sức ngặt nghèo, linh thú phải được nuôi dưỡng bằng chính tinh huyết của chủ nhân, nếu có chút sơ suất sẽ lập tức bị phản phệ.

Có điều một khi luyện thành, thực lực có thể tăng lên hơn một cảnh giới nhỏ.

Điền Tiểu Kiếm chỉ vừa mới tiến vào Nguyên Anh kỳ không lâu, vậy mà lúc này tu vi đã gần đạt đến trung kỳ đỉnh phong, thậm chí còn nhỉnh hơn Lâm Hiên một chút.

Cảm nhận được khí thế tăng vọt của Điền Tiểu Kiếm, Yêu Ma liếc nhìn hắn một cái rồi lại nhìn sang Lâm Hiên bên cạnh, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.

Hai tên này cộng thêm con Xuyên Sơn Giáp kia, e rằng một mình hắn chưa chắc đã là đối thủ!

Tình thế vừa mới nghịch chuyển, thì rất nhanh sắc mặt cả ba người lại đột ngột thay đổi.

Yêu Ma bất giác thở phào nhẹ nhõm, còn Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm thì đồng loạt kinh hãi.

Một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ khác đang bay nhanh đến nơi này, dù không biết là ai nhưng rõ ràng là địch không phải bạn.

Lâm Hiên thở dài, phát ra một đạo thần niệm ra lệnh cho Xuyên Sơn Giáp đi trước ngăn cản đối phương một chút.

Xuyên Sơn Giáp lập tức thi triển độn thổ thuật, linh lực chấn động hiển nhiên không thể qua được thần thức của Điền Tiểu Kiếm.

Trên mặt hắn hiện lên vẻ kinh nghi, liếc nhìn Lâm Hiên một cái, sau đó ánh mắt lại tập trung vào cường địch trước mắt. Tay phải hắn vừa động đã nắm chặt U Minh Toái Tâm Kiếm, đồng thời há miệng phun ra một đạo âm khí u ám lên thân kiếm.

Ông!!!

Âm thanh phảng phất như vạn quỷ gào khóc, sau đó âm phong cuồn cuộn hình thành một vòng xoáy âm khí, từ bên trong bay ra đến hàng ngàn Khô Lâu.

“Đây là…”

Điền Tiểu Kiếm chủ tu Huyền Ma Chân Kinh, Lâm Hiên hiển nhiên không xa lạ gì với các loại thần thông quỷ dị bên trong, có điều lúc này trên mặt hắn vẫn lộ vẻ kinh ngạc.

E rằng thực lực của Điền Tiểu Kiếm lúc này đã không còn thua kém Cực Ác Ma Tôn năm xưa.

Vạn Quỷ Truy Hồn!

“Đi!”

Chỉ thấy Điền Tiểu Kiếm thần sắc ngưng trọng chỉ thẳng về phía trước, đám khô lâu liền hợp lại vào giữa, tổ hợp sắp xếp một cách có quy luật.

Trong âm phong thê lương, một Quỷ đầu to đến hơn ba mươi trượng bỗng nhiên xuất hiện, chính là do vô số khô lâu dày đặc kia xếp thành.

Lâm Hiên hít vào một hơi thật sâu, đối mặt với cường địch hắn cũng không dám giấu nghề. Hai tay hắn hợp lại thu Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn về, đồng thời tay trái vừa lật, một tấm phù lục đã hiện ra trong lòng bàn tay. Một luồng linh lực kinh người theo đó lan tỏa ra.

“Đây là…”

Yêu Ma trợn tròn mắt, nghiến răng nghiến lợi: “Phù bảo!”

Điền Tiểu Kiếm cũng trừng mắt nhìn chằm chằm vào bảo vật trong tay Lâm Hiên. Đây là thứ mà chỉ có tu sĩ Ly Hợp Kỳ mới có thể luyện chế được.

Nhất thời, trong lòng Điền Tiểu Kiếm dâng lên cảm giác nhụt chí, một lần nữa lại bị Lâm Hiên áp chế. Cả người hắn nổi lên cảm giác vô lực, nhưng Điền Tiểu Kiếm rất nhanh đã gạt bỏ tạp niệm sang một bên, giải quyết kẻ địch trước mắt rồi tính sau.

Bên kia, sau khi dùng Dẫn Mộng Chi Thuật thu được tin tức từ Vũ Vân Nhi, Bắc Minh chân quân đang toàn lực bay tới. Tiểu tử họ Lâm quả nhiên đã đoạt được bảo vật của lão quái Ly Hợp Kỳ.

Nếu còn chậm trễ, e rằng Yêu Ma sẽ diệt sát đối phương rồi nuốt trọn bảo vật.

Độn tốc của một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ không hề tầm thường, quãng đường hơn trăm dặm chỉ mất một thoáng. Có điều, đang bay được nửa đường thì đột nhiên vẻ mặt hắn cứng đờ rồi dừng lại.

Hắn vung tay lên, một cột sáng to bằng cả trượng hung hăng bắn xuống mặt đất.

Ầm!

Bụi đất tung bay khắp một vùng, linh áp từ trên trời giáng xuống, theo sau đó một thân ảnh khổng lồ xuất hiện trên không trung. Thân ảnh đó mở miệng phun ra một đạo yêu phong cuồn cuộn như thủy triều, ào ào cuốn đến.

Bắc Minh chân quân hừ lạnh một tiếng, thân hình chợt lóe lên tránh sang một bên, sau đó mới nhìn chăm chú về phía đối diện.

Xuyên Sơn Giáp xuất hiện ngay trước mắt, cảm ứng được đối phương là yêu thú Hóa hình hậu kỳ, Bắc Minh chân quân nhíu mày, có chút kỳ quái.

Tại sao đối phương không hóa thành hình người?

“Đạo hữu.”

Đối diện một tồn tại cùng cấp, Bắc Minh chân quân cũng không dám coi thường, lên tiếng thăm dò đối phương.

Thấy Lâm Hiên lấy ra Phù bảo, Yêu Ma cũng không dám chậm trễ.

Trên mặt hắn hiện lên vẻ dữ tợn: “Được lắm, không ngờ hai tên hậu bối nhỏ nhoi cũng có thể ép bổn tôn phải động đến chân công phu, các ngươi sẽ phải hối hận.”

Lời còn chưa dứt, tiếng xương cốt lách cách vang lên, thân thể hắn bạo tăng đến chừng mười trượng, nhìn qua không khác gì một ngọn núi nhỏ.

Cự Đại Chi Thuật!

Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm đều nhận ra chiêu này, không hổ là lão quái vật Nguyên Anh hậu kỳ, có thể dễ dàng thi triển bí thuật như vậy.

Rống!

Yêu Ma đột nhiên ngẩng đầu rống lên một tiếng kinh thiên động địa, một luồng âm ba vô hình nhưng lại ngưng tụ như thực chất, hung hãn bắn về phía hai người.

Lâm Hiên nhướng mày, sắc mặt trầm xuống. Thần thông này có chút giống như Sư Tử Hống của Phật môn nhưng còn bá đạo hơn nhiều, nếu ngạnh kháng thì thật ngu xuẩn.

Thân hình chợt lóe lên, Lâm Hiên thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, đồng thời đánh ra một đạo pháp quyết. Ô Kim Long Giáp Thuẫn xoay tròn, hóa thành một tầng quang thuẫn chắn phía trước.

Điền Tiểu Kiếm phản ứng cũng không chậm, một đạo âm phong tuôn ra bao phủ thân hình, đồng thời hắn cũng lui về phía sau, tốc độ chỉ chậm hơn Lâm Hiên một chút mà thôi.

Không biết đây là độn thuật kỳ lạ gì, nhưng chắc chắn không có trong Huyền Ma Chân Kinh.

Tuy nhiên, khóe miệng Yêu Ma lại hiện lên vẻ chế giễu. Hắn sớm đã biết Cửu Thiên Vi Bộ của Lâm Hiên, lẽ nào lại để cho đối phương dễ dàng chạy thoát?

Hai tay hắn hợp lại trước ngực, một cảnh tượng quỷ dị đã xảy ra. Không gian xung quanh chợt như đông đặc lại, Lâm Hiên cảm giác như đang bị một lực lượng nặng ngàn cân đè lên người.

“Không ổn!”

Lâm Hiên biến sắc, Cửu Thiên Vi Bộ đã bị phá. Xương cốt trên người hắn kêu răng rắc như bị một cỗ lực lượng cực mạnh nào đó va phải.

Cũng may hắn đã tu luyện qua Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết, thân thể cường hãn cơ hồ có thể sánh ngang với yêu tộc cùng cấp nên mới miễn cưỡng chống đỡ được.

Chỉ chậm trễ một chút, sóng âm vô hình đã bắn tới. Không ngờ tầng sáng do Ô Kim Long Giáp Thuẫn biến thành lại không có chút hiệu quả nào, bị trực tiếp xuyên qua.

Sắc mặt Lâm Hiên tái xanh, lúc này không còn lựa chọn nào khác, đành phải tập trung thần niệm phóng xuất ra chống cự. Tuy chưa từng tu luyện Sư Tử Hống của Phật môn nhưng hắn đã từng nghe nói qua. Loại thần thông này mặc dù có thể bí mật tấn công địch, nhưng uy lực chủ yếu vẫn dựa vào thần niệm của người thi triển.

Ở bên kia, Điền Tiểu Kiếm sau khi dung hợp với quỷ thú thì thân thể cường đại hơn rất nhiều, độn thuật tuy bị phá nhưng hắn vẫn chưa bị thương.

Đối mặt với sóng âm vô hình, Điền Tiểu Kiếm cũng phóng xuất ra thần niệm cường đại của mình.

Vẻ tàn nhẫn hiện rõ trên mặt Yêu Ma.

Thần thức đối đầu!

Tuy không thể làm cho hai tên tiểu tử này hôn mê thì cũng phải khiến bọn chúng thất thần trong thoáng chốc. Một chút thời gian như vậy là đủ!

“Ồ!”

Yêu Ma đang hung dữ nghĩ thầm thì đột nhiên trở nên kinh ngạc. Không ngờ thần thức của Lâm Hiên không hề thua kém đại tu sĩ hậu kỳ, lại thêm Điền Tiểu Kiếm hỗ trợ bên cạnh, hai luồng thần thức đấu với sóng âm lại có vẻ cân bằng.

Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm trở nên khó coi, hắn giơ tay chỉ về phía trước.

Quỷ đầu khổng lồ do hàng ngàn Khô Lâu chồng chất đột nhiên há cái mồm to như chậu máu, từ trong đó bốc lên một đạo âm khí màu xanh lục, dường như có quái vật gì đó đang ẩn náu bên trong.

Yêu Ma tuy cảnh giới cao hơn nhưng lúc này đâu còn dám khinh địch. Đôi mắt hắn chớp động, mấy ma ảnh cao lớn đã xuất hiện sau lưng.

Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm ngày càng trắng bệch, hắn liên tục đánh ra các đạo pháp quyết. Không ngờ Quỷ đầu lại tự bạo, vô số Khô Lâu lại hiện ra trước mặt.

Trong miệng chúng loạn xạ nhai ngấu nghiến một trận, rồi phun ra ma hỏa màu trắng xám.

Cả hàng ngàn Khô Lâu cùng phun ra, uy lực nào phải chuyện đùa. Cả không gian biến thành màu xám trắng, ma hỏa ùn ùn thổi về phía Yêu Ma.

Trong mắt Yêu Ma lộ vẻ tàn khốc. Khi trước để đánh lén Lâm Hiên, hắn đã từng sử dụng thế thân độ kiếp, hủy đi một cánh tay. Lúc này, hắn hét lớn một tiếng, những mảng thịt vụn quanh vết thương nhanh chóng phình to, khiến cho người khác phải khiếp sợ.

Sau đó, ma quang chợt lóe lên. Một thanh ma kiếm dài khoảng hơn một thước hiện ra, bên ngoài còn được bao phủ bởi một tầng hắc hỏa.

Hắc kiếm nhanh chóng bạo tăng, ban đầu chỉ cỡ cánh tay mà thoáng chốc đã lớn như che kín cả một vùng trời, nhanh chóng chém tới.

Vô thanh vô tức, tất cả ma hỏa lại bị thanh kiếm quỷ dị nuốt chửng vào trong. Sau đó, kiếm quang trở nên càng thêm đen kịt, ầm ầm chém về phía trước.

“Ma bảo!”

Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm đột biến, kinh hô thành tiếng.

Cái gọi là ma bảo chính là pháp bảo của ma tộc. Thân thể của Ma tộc vốn cứng rắn hơn cả Yêu tộc, ngoài bí thuật ra thì bọn chúng rất ưa dùng nắm đấm hoặc Cốt đao để giao đấu với tu sĩ.

Chỉ có một số ít Yêu Ma mới biết luyện chế ma bảo. Ma bảo hoàn toàn khác với pháp bảo, tài liệu luyện chế vô cùng hiếm có mà xác suất thành công lại không cao. Nhưng một khi luyện thành thì uy lực mạnh vượt xa, pháp bảo bình thường thúc ngựa cũng không theo kịp. Nghe nói, phương pháp luyện chế là do Ma Giới truyền xuống.

Cho dù là Yêu Ma cấp bậc Nguyên Anh hậu kỳ cũng chưa chắc đã sở hữu ma bảo.

Điền Tiểu Kiếm chủ động tấn công địch, muốn tranh thủ thời gian để Lâm Hiên sử dụng Phù bảo, không ngờ lại rước họa vào thân.

Nhìn thanh ma kiếm sáng loáng quỷ dị kia đang chém tới, sắc mặt hắn khó coi vô cùng.

Ở phía bên kia, sắc mặt Bắc Minh chân quân cũng không khá hơn là mấy. Thân là thành chủ Hạo Thạch Thành, hắn không chỉ có thực lực xuất chúng mà tâm cơ cũng thuộc hàng thâm sâu.

Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Hắn muốn dùng lời lẽ thăm dò Xuyên Sơn Giáp nhưng đã thất bại. Hành động này chẳng khác gì đàn gảy tai trâu.

Bất luận hắn hỏi thế nào, Xuyên Sơn Giáp cũng không trả lời.

Trước khi đến đây, Lâm Hiên đã ra lệnh cho nó bằng mọi cách phải kéo dài thời gian. Vì thế, đối phương không tấn công thì Xuyên Sơn Giáp cũng chỉ đứng ngây ra đó.

Nhìn bộ dáng “cao thâm khó lường” của đối phương, Bắc Minh chân quân lại càng nhíu mày.

Đối phương có âm mưu gì?

Thần thông của yêu tộc hậu kỳ vốn cao hơn tu sĩ cùng cấp một bậc, hơn nữa con yêu thú trước mắt rất có thể là hộ sơn linh thú của lão quái vật Ly Hợp Kỳ. Hắn càng không thể coi thường.

Điền Tiểu Kiếm đang phải chống đỡ cường địch, nhưng Lâm Hiên thì không như thế.

Hắn ung dung mở miệng phun ra một ngụm tinh huyết.

Huyết vụ nhanh chóng bị Phù bảo hút vào. Linh quang chợt lóe, tấm phù không gió mà tự cháy, một tầng sáng mênh mông màu lam xuất hiện.

Linh áp kinh người từ trên trời giáng xuống. Chỉ thấy trong tầng sáng ẩn hiện vô số phù văn, đáng chú ý nhất chính là một kiện pháp bảo phi châm dài hơn một tấc.

Nhiệt độ xung quanh nhanh chóng giảm xuống, bảo vật này lại có thuộc tính cực hàn.

Sau đó, Lâm Hiên cảm giác pháp lực trong cơ thể như nước vỡ đê, ào ạt tràn ra ngoài.

Nếu đổi lại là người khác, ắt hẳn đã cực kỳ hoảng sợ, nhưng Lâm Hiên đã từng dùng qua Phù bảo. Hắn hít vào một hơi thật sâu, chủ động truyền pháp lực vào trong.

Vù một tiếng, tầng sáng như vỡ ra, hàng vạn hàng nghìn tia sáng màu lam như sợi tơ xuất hiện, tựa như một cơn mưa giăng kín bầu trời.

Thanh thế thật là kinh người. Theo sau đó, Lâm Hiên điểm một chỉ về phía trước. Màn mưa màu lam chợt bắn thẳng tới ma bảo.

Điền Tiểu Kiếm thấy vậy thì mừng rỡ, thân hình hắn lập tức bắn ngược về phía sau, dĩ nhiên không muốn đối đầu với vật đáng sợ này.

Hai đạo công kích mạnh mẽ rốt cuộc va vào nhau.

Cả không gian như bị chấn động, mặt đất xuất hiện vô số khe nứt. Hắc khí cùng lam quang đan xoắn vào nhau. Tuy pháp lực của Lâm Hiên không bằng Yêu Ma, nhưng trong tay hắn hiện đang có Phù bảo của tu sĩ Ly Hợp Kỳ.

Âm thanh ầm ầm đập mạnh vào tai, linh quang màu lam dần dần áp chế được hắc quang, ma khí bắt đầu dần dần tan rã.

Sắc mặt Yêu Ma chuyển sang xanh xám, nhưng hắn chưa kịp có động tác gì thì âm thanh do hàng nghìn quỷ vật phát ra đã truyền vào tai. Điền Tiểu Kiếm và Lâm Hiên cùng một loại người, thích nhất là đánh chó sa cơ.

Mắt thấy Lâm Hiên chiếm được thế thượng phong, hai tay Điền Tiểu Kiếm hợp lại, đánh ra một đạo pháp quyết. U Minh Toái Tâm Kiếm xoay tròn, âm khí xung quanh như trăm sông đổ về biển, ào ào bị hút lại.

Tiếp theo, thanh kiếm này đón gió phồng lên, cuồng trướng tới cỡ hơn mười trượng. Thân kiếm biến thành màu đỏ như máu, bảy cái mặt quỷ hiện lên. Một luồng lệ khí hung ác khiến người ta buồn nôn lan tỏa ra khắp nơi.

“Đây là…”

Tròng mắt Yêu Ma co rụt lại, vẻ mặt càng thêm khó coi. Nghe nói một số bí thuật trong ma công đỉnh cấp có thể mượn một chút lực lượng của ma tổ.

Không ngờ tiểu tử họ Điền này…

Điền Tiểu Kiếm là quỷ tu, tuy bị xếp chung vào ma đạo nhưng hắn còn có thể mượn cả lực lượng của đại yêu quỷ ở Âm Ti giới.

Lúc này, Điền Tiểu Kiếm đã dốc toàn lực. Hai tay hắn hợp lại, đánh ra một đạo pháp quyết.

Vù vù…

U Minh Toái Tâm Kiếm rung lên dữ dội, hung hăng chém xuống một nhát. Không có kiếm quang nào xuất hiện, mà bảy cái mặt quỷ chợt lóe lên rồi bắn nhanh tới.

Lâm Hiên mừng rỡ, tiếp tục truyền thêm pháp lực vào Phù bảo. Tốc độ tan rã của ma khí gia tăng gấp bội.

Tròng mắt Yêu Ma như muốn lồi ra. Theo sự tiêu tán của ma khí, vô số vết nứt xuất hiện trên ma bảo của hắn.

Chuyến đi này không thu hoạch được gì mà lại còn bị hủy cả bảo vật.

Đáng ghét!

Thân thể hắn mơ hồ một hồi, kêu lên một tiếng thê lương rồi thân hình biến mất không còn tăm hơi.

Súc Địa Thuật!

Lâm Hiên ngẩn người, cảm thấy có chút ngạc nhiên. Chẳng lẽ đối phương điên rồi sao, đã biết không gian thần thông bị phá vỡ mà vẫn thi triển?

Hắn phất tay áo một cái. Trường mâu của Tuyết Hồ Vương đã bay vút ra. Lâm Hiên cầm lấy, hung hăng chém xuống một nhát.

Thanh quang lóe lên, nhưng chỉ có một cánh tay của Yêu Ma hiện ra.

Thế Thân Độ Kiếp!

Lâm Hiên không khỏi trợn tròn mắt, đối phương lại tự chặt thêm một cánh tay. Rốt cuộc là có âm mưu gì?

Lâm Hiên cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.

“Tiểu tử, đã bức lão phu tới mức này. Được lắm, hôm nay ta không tiếc cái thân thể này, cũng phải trừu hồn luyện phách các ngươi!”

Âm thanh nguyền rủa độc ác truyền vào tai, không gian chợt chấn động theo. Thân ảnh Yêu Ma chợt hiện ra, chỉ cách Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm có mấy trượng.

Hai người kinh hãi, nhưng triệu hồi pháp bảo đã không kịp. Lâm Hiên đưa tay vỗ vào hông, Thanh Hỏa Kiếm lại xuất hiện, thế như kinh hồng hung hăng chém tới.

Điền Tiểu Kiếm phản ứng cũng không chậm, há miệng phun ra một đạo kim quang hình hộp. Trong thụy khí, nó hóa to cỡ một căn phòng, ầm ầm nện về phía trước.

Cho dù Yêu Ma đã tự chặt hai cánh tay, nhưng hai người cũng không dám lơ là.

Hai bảo vật đánh tới, Yêu Ma không né tránh mà khóe miệng lại lộ ra vẻ chế giễu.

Bùng một tiếng, từ trong cơ thể hắn cuồn cuộn tỏa ra Ma hỏa. Không, không phải tỏa ra, mà là toàn bộ thân thể hắn đang tự bốc cháy.

Trong nháy mắt, thân thể to lớn kia của Yêu Ma đã hóa thành tro bụi. Hắc ma hỏa nhuộm đen cả một mảng trời, bao trùm lấy Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm.

Đương nhiên, lão ma còn chưa đến mức muốn đồng quy vu tận với hai người. Trong vùng ma hỏa còn có một quả cầu màu đỏ như máu, bên trong chính là nguyên anh của Yêu Ma.

“Hai tiểu tử các ngươi cứ yên tâm. Xá Thân Ma Hỏa của lão phu đủ để thiêu trụi cả hồn phách, cho nên các ngươi đừng nghĩ đến việc luân hồi chuyển kiếp nữa.”

Tiếng cười càn rỡ của Yêu Ma truyền vào tai khiến Lâm Hiên nhướng mày, hắn còn chưa thấy đối thủ nào điên loạn như thế này. Vì giết địch mà tự hủy cả thân thể. Tu sĩ Nguyên Anh có thể đoạt xá, nhưng thân thể mới khẳng định sẽ không được như ban đầu.

Trong tầng Ma hỏa mãnh liệt, Lâm Hiên vẫn duy trì được sự tỉnh táo. Hắn đánh ra một đạo pháp quyết, Ô Kim Long Giáp Thuẫn lần nữa lại hóa thành quầng sáng hộ thân.

Đối với khả năng phòng ngự của nó, Lâm Hiên tin tưởng mười phần. Mặc dù đối phương thi triển ma công được ăn cả ngã về không, khẳng định uy lực không phải nhỏ, nhưng chỉ cần chống đỡ một lúc là đủ để tìm ra biện pháp đối phó.

Có điều lần này Lâm Hiên đã nghĩ đơn giản quá rồi, uy lực của Xá Thân Ma Hỏa mạnh hơn xa dự liệu của hắn. Vừa tiếp xúc với ma hỏa, quầng sáng đã rung lên dữ dội. Lâm Hiên hoảng sợ, vội đem tất cả pháp lực truyền vào thì tầng sáng mới ổn định lại.

Có điều cứ theo tốc độ này, nhiều nhất là sau thời gian một bữa cơm thì pháp lực của hắn sẽ như đèn cạn dầu.

Cho dù có Trữ Linh Đai để khôi phục thì cũng chỉ như muối bỏ biển.

Làm thế nào bây giờ?

“Các hạ muốn diệt sát hai chúng ta, lại sử dụng bí thuật tự hủy thân thể. Cho dù thắng thì ngươi cũng được lợi lộc gì?” Điền Tiểu Kiếm vừa sợ vừa giận, lạnh lùng mở miệng.

“Hừ, tự hủy thì sao? Lúc bình thường đương nhiên lão phu sẽ không dùng, nhưng lần này phân hồn của ma tổ đã thành công giáng lâm. Hiển nhiên ngài sẽ ban cho ta một thân thể còn mạnh mẽ hơn cả trước kia, còn tiếc cái thân thể này để làm gì?” Nguyên Anh của Yêu Ma mở miệng cười lạnh, vẻ mặt ngang ngược.

“Phân hồn Ma tổ?” Lâm Hiên ngẩn người nhưng cũng không để ý nhiều. Hiện tại làm cách nào thoát thân mới là chuyện quan trọng nhất.

Mà tình cảnh của Điền Tiểu Kiếm còn nguy hiểm hơn cả hắn. Tuy lúc này tu vi cũng đã là Nguyên Anh trung kỳ, nhưng bảo vật hộ thân còn thua kém Ô Kim Long Giáp Thuẫn một bậc, pháp lực bị tiêu hao lại càng nhiều hơn.

Bên kia, Bắc Minh chân quân biến sắc. Nơi cách mấy trăm dặm mơ hồ hiện lên một vùng ma hỏa màu đen. Trên mặt hắn lộ vẻ suy tư.

Không thể ở lâu tại chỗ này nữa. Bắc Minh chân quân vung tay áo, một đạo linh quang bay vút ra, lơ lửng trước ngực. Không ngờ đó lại là một cuốn cổ thư rất mỏng, dường như chỉ có hơn mười trang. Loại bảo vật như thế này cũng không nhiều.

Trong mắt Xuyên Sơn Giáp hiện lên một tia cảnh giác. Thân là yêu tộc hậu kỳ, bản năng của nó cảm giác được nguy hiểm đang đến gần.

Nó há to cái mồm như chậu máu, phun ra hơn mười cột sáng.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!