Bích Huyễn U Hỏa tốc độ nhanh đến cực điểm, chỉ thoáng chốc đã lao tới trước mặt. Tuệ Thông hít sâu một hơi, vươn tay vỗ vào sau gáy, từ trong miệng lập tức phun ra một đạo hỏa diễm màu tím.
Mặc dù không tu luyện qua bí thuật hỏa diễm đặc biệt nào, nhưng với thân phận là tu tiên giả Ly Hợp kỳ, bổn mạng anh hỏa của lão có uy lực không hề nhỏ.
Anh hỏa màu tím vừa rời khỏi miệng liền xoay chuyển một vòng, hóa thành một con hỏa mãng, cùng Bích Huyễn U Hỏa đối chọi giữa không trung.
Hai bên vừa tiếp xúc, phật diễm và ma diễm nhất thời đan vào nhau, liều mạng muốn cắn nuốt đối phương. Cả không gian bị ánh lên màu tím quỷ dị, trong chốc lát lại hóa thành màu xanh biếc mỹ lệ. Rất nhanh, Bích Huyễn U Hỏa đã chiếm thế thượng phong, liên tục ép lùi phật diễm.
Thấy anh hỏa không địch lại, Tuệ Thông nhíu mày, liên tiếp đánh ra vài đạo pháp quyết. Thiên địa nguyên khí phụ cận nhất thời dung nhập vào trong hỏa diễm màu tím.
Bích Huyễn U Hỏa tuy được pháp lực của Lâm Hiên hậu thuẫn nhưng hiển nhiên không thể so với thiên địa nguyên khí mênh mông ở bốn phía.
Nhất thời, hai loại hỏa diễm lại rơi vào thế giằng co.
Tuệ Thông vỗ vào bên hông, linh quang lập lòe, một chiếc kim bát xuất hiện ở trước mặt, bên ngoài còn có chú ngôn phật môn lượn lờ.
Lâm Hiên cũng không nhàn rỗi, tay áo bào phất một cái, một thanh đoản kiếm chỉ chừng nửa tấc bay vút ra. Thân kiếm tuy trải rộng vết rạn nhưng linh lực phát ra lại khiến người ta kinh hãi.
“Thông Thiên Linh Bảo!”
Khóe mắt Tuệ Thông giật giật: “Không Huyễn sư điệt nói không sai, ngươi quả nhiên có Thông Thiên Linh Bảo!”
“Thì sao, không phải tu sĩ Ly Hợp kỳ rất bưu hãn sao, hãy xem kiếm trong tay tại hạ.”
Lâm Hiên lạnh lùng nói, tay phải chuyển thế nắm lấy thanh tàn kiếm, đem toàn thân pháp lực cuồn cuộn truyền vào bên trong.
Chỉ trong chốc lát, nó đã hút đi non nửa pháp lực, nhưng Lâm Hiên không những không lo lắng, ngược lại còn hận không thể đem từng giọt linh lực cuối cùng rót cạn vào trong.
Đối mặt với tu tiên giả Ly Hợp kỳ, Thông Thiên Linh Bảo hút đi pháp lực càng nhiều thì uy lực của một kiếm này càng đáng sợ.
Vẻ mặt Tuệ Thông cũng ngưng trọng hẳn lên.
Thông Thiên Linh Bảo, cho dù ở trong tay tu sĩ Nguyên Anh kỳ, cũng có thể phát huy ra uy lực khiến kẻ khác lạnh gáy, trực tiếp uy hiếp đến lão!
Đồng thời với sự cẩn trọng, trong mắt lão cũng tràn đầy vẻ tham lam. Chỉ cần diệt sát tiểu tử này, đoạt lấy Thông Thiên Linh Bảo, cho dù đối đầu với Vọng Đình Lâu, lão cũng có sức đánh một trận.
Liếm liếm khóe miệng khô khốc, lão hòa thượng lúc này làm gì còn bộ dáng cao tăng phật môn, trong đầu chỉ còn một ý niệm duy nhất: giết người đoạt bảo.
Ở phía đối diện, trong mắt Hạ Hầu Lan cũng lóe lên vẻ kinh nghi. Linh bảo trong tay đại ca, cho dù đặt ở thượng giới, cũng là một vật bất phàm.
Hạ Hầu Lan đương nhiên rõ ràng uy lực của linh bảo, đáng tiếc tu sĩ Nguyên Anh kỳ chỉ có thể phát huy ra một chút uy năng, nếu không đã chẳng cần phải e sợ lão hòa thượng này.
Hạ Hầu Lan vươn ngọc thủ, động tác không ngừng biến ảo, từng đạo phù văn cổ kính hiện lên trước người.
Những phù văn này có màu vàng nhạt, khác hẳn với phù văn ở Nhân Giới, thâm ảo không thể tưởng tượng nổi.
“Đây là… văn tự thượng cổ Linh giới?”
Khi các phù văn hiện hình, một cỗ lực lượng quỷ dị khuếch tán ra bốn phía khiến lão hòa thượng không khỏi quay sang. Vừa nhìn thấy, sắc mặt lão đã đại biến.
Thời thượng cổ, thường xuyên có tu sĩ Linh giới phá toái hư không hạ xuống Nhân giới. Vạn Phật Tông truyền thừa mấy trăm vạn năm, trong Tàng Kinh Các có lưu giữ một số di vật của cổ tu sĩ Linh giới, trong đó có cả những cổ phù văn này.
Đáng tiếc chúng đều bị tàn phá nên không thể thấu triệt, nhưng trải qua các đời trưởng lão nghiên cứu cũng có được một số thành quả. Các cổ phù văn này nếu vận dụng vào trận pháp hay phù triện, uy lực sẽ vượt xa phù văn của Nhân giới.
Nhìn văn tự màu vàng đang lưu chuyển quanh thân Hạ Hầu Lan, sắc mặt Tuệ Thông trở nên vô cùng khó coi. Chẳng lẽ đối phương thật sự là tu sĩ Linh giới?
Không có khả năng! Từ sau trận đại chiến giữa Linh giới và Âm Ti giới trăm vạn năm trước, vì quá mức kịch liệt khiến mấy giới diện bị hủy diệt, Nhân giới tuy may mắn bảo toàn nhưng một số thiên địa pháp tắc đã bị thay đổi. Ngoài ra còn có truyền thuyết đồn đại rằng, một vị đại năng tồn tại ở Âm Ti giới mặc dù đã hồn phi phách tán nhưng vẫn thề nhất định phải báo thù, vì thế khiến các chân tiên có điểm cố kỵ, đã lặng lẽ động tay động chân vào thiên địa pháp tắc.
Đương nhiên, cụ thể thế nào thì không ai rõ ràng, nhưng có một chuyện tuyệt không thể nghi ngờ, chính là đã không còn tu tiên giả nào từ Linh giới có thể phá toái hư không đi tới giới diện này nữa.
Bởi vậy lão mới cho rằng Hạ Hầu Lan chỉ khoác lác, nhưng hiện tại khi nhìn thấy thượng cổ phù văn của Linh giới, sự tin tưởng của lão không khỏi bị đả kích.
Lâm Hiên không biết bí ẩn này, lần trước động thủ cùng Tân Nguyệt đã sớm chứng kiến qua loại thần thông này. Trên mặt hắn không có mảy may ngạc nhiên, thấy Tuệ Thông chuyển sự chú ý sang tiểu muội, hắn không khỏi vui mừng.
Tay phải hắn giơ cao lên, sau đó ngưng trọng chém xuống.
Oanh!
Thanh quang chói mắt, một đạo kiếm khí dài hơn mười trượng cường đại xuất hiện, khác với kiếm khí bình thường là mặt ngoài của nó có vô số phù văn như ẩn như hiện đang lưu chuyển.
Mà những phù văn này lại khác với các loại ở Nhân giới, ngược lại có vài phần tương tự với phù văn do Hạ Hầu Lan thi triển.
“Không ổn!”
Sắc mặt Tuệ Thông đại biến, uy áp của linh bảo khiến lão lạnh người, vội giơ tay trái lên đánh ra một đạo pháp ấn về phía trước.
Kim bát nọ chợt lóe lên hóa thành chín cái, sau đó tạo thành một quầng sáng bảo vệ.
Về phần lão, thân hình bước sang bên trái, muốn thi triển Súc Địa Thần Thông.
“Muốn chạy, nào có dễ dàng như vậy.”
Lâm Hiên muốn bức đối phương phải chính diện đón đỡ công kích của linh bảo, sao có thể để cho lão trốn tránh. Hắn đã sớm có chuẩn bị, rung tay lên, cây trường mâu của Tuyết Hồ Vương bay vút ra.
Tay trái hắn cầm trường mâu, hung hăng chém ra một đường.
Không gian chợt lóe, khu vực quanh thân Tuệ Thông trở nên vặn vẹo mơ hồ.
Nhưng lần này Lâm Hiên đã tính sai, hòa thượng tựa hồ đã nhận ra, đưa tay vỗ tới phía trước, không gian lập tức khôi phục tĩnh lặng.
Trường mâu tuy có thể phá trừ thuấn di, nhưng Tuệ Thông thân là lão quái vật Ly Hợp kỳ, đã am hiểu thiên địa pháp tắc nên công kích này đã mất đi hiệu quả.
Thân ảnh của lão bắt đầu mơ hồ, khiến Lâm Hiên vừa sợ vừa giận. Tính kế như vậy mà đối phương vẫn có thể tránh thoát, uy lực linh bảo dù cường thịnh nhưng nếu đánh không trúng thì cũng chẳng có chút tác dụng nào.
Chợt một tiếng cười khẽ truyền vào tai. Trong khi Lâm Hiên công kích, Hạ Hầu Lan cũng không hề nhàn rỗi. Theo động tác của nàng, các phù văn thâm ảo kia đã biến thành những đóa tiên hoa rực rỡ.
Mân côi, mẫu đơn, nguyệt quý, thược dược, thủy tiên… đua nhau khoe sắc!
“Đi!”
Hạ Hầu Lan điểm ra một chỉ, các đóa tiên hoa chợt lóe linh quang rồi vỡ vụn thành từng mảng, chỉ thấy cánh hoa đầy trời bao vây lấy lão hòa thượng.
Bách Hoa Phiêu Hương Trận!
Trận này ẩn chứa thiên địa pháp tắc, Súc Địa Thuật lập tức mất đi hiệu quả. Hương hoa thấm vào lòng người, nhưng sắc mặt Tuệ Thông lại cực kỳ khó coi.
Đại bộ phận độc tố ở Nhân giới đã không còn hiệu quả với tu tiên giả Ly Hợp kỳ, nhưng độc hương này lại trực tiếp khiến nguyên anh trong đan điền khí hải của lão phải mở mắt, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Nữ tử này thật sự là tu sĩ Linh giới! Trong lòng Tuệ Thông dâng lên một sự thật mà bản thân không muốn thừa nhận.
Nhưng hiện tại không có tâm tình suy nghĩ nhiều. Súc Địa Thuật bị phá, lão không thể không đối mặt với công kích đáng sợ của Thông Thiên Linh Bảo.
Đạo kiếm khí kia thế như phiên giang đảo hải khiến Tuệ Thông lạnh người không thôi. Hít sâu một hơi, lão đánh ra một đạo pháp quyết vào kim bát.
Từ bên trong phun ra vô số văn tự, chúng tổ hợp lại cùng một chỗ tạo thành một bộ Kim Cương Kinh. Kinh văn chợt lóe lên rồi nhập vào bên trong màn sáng, sau đó thanh âm phật môn phạm xướng chợt nổi lên.
Cả quá trình bất quá chỉ diễn ra trong tích tắc, sau đó đạo kiếm khí đã hung hăng chém tới.
Song phương chạm nhau, không ngờ lại vô thanh vô tức.
Một lát sau, một tiếng nổ kinh thiên động địa mới truyền ra xa.
*
Cách đó mấy vạn dặm, bên ngoài Hiên Viên thành không xa, một nam một nữ đang giằng co.
Nữ tử vận thanh y, ngoài vóc người thon thả thì dung mạo bình thường, tu vị bất quá chỉ là Ngưng Đan kỳ.
Mà nam tử trước mặt nàng là một Yêu tộc tai dài mắt xanh, từ hình dáng có thể thấy đây là một Yêu tộc Hóa Hình kỳ.
Thế nhưng nữ tử lại không hề sợ hãi.
“Cửu Đầu lão tổ, ngươi dùng Huyền Thiên Bát Quái Phù vây khốn ta, là do lão lừa trọc Tuệ Thông nhờ vả sao?” Trên mặt Mộng Như Yên đầy vẻ giận dữ: “Hắn cho ngươi chỗ tốt gì?”
“Ha ha, tiên tử cần gì tức giận. Lần trước chúng ta từ biệt đã hai trăm năm, tại hạ chỉ muốn mời tiên tử uống một chung trà mà thôi, không ngờ lại bị hiểu lầm.”
“Hừ, thưởng trà? Thưởng trà mà phải dùng đến Huyền Thiên Bát Quái Phù sao? Cửu Đầu, đừng nói nhảm nữa, chẳng lẽ ngươi xem ta là kẻ ngốc sao?” Vẻ mặt Mộng Như Yên càng thêm khó coi, đã muốn phát nộ.
“Ha ha, đạo hữu không chịu nhận thịnh tình, tại hạ không thể làm gì khác hơn là dùng một số thủ đoạn nhỏ để giữ người lại. Bất quá không gặp hơn hai trăm năm, thần thông của tiên tử tinh tiến cực nhanh khiến ta thật hâm mộ. Một trận phù nghịch thiên như Huyền Thiên Bát Quái Phù mà tiên tử chỉ mất nửa canh giờ đã có thể đi ra.” Trên mặt Cửu Đầu lão tổ mặc dù tươi cười nhưng đáy mắt lại toát ra vẻ kiêng kỵ, chậm rãi mở miệng.
“Tránh ra!”
Như Yên tiên tử nào có thời gian dây dưa cùng đối phương. Tuệ Thông mượn cớ rời đi, lại nhờ Cửu Đầu ngăn cản nàng, rõ ràng là muốn gây bất lợi cho Lâm Hiên! Vốn việc này không quan hệ đến nàng, nhưng Như Yên tính cách dám yêu dám hận, nói khó nghe là có phần quái đản, không cố kỵ điều gì, nói dễ nghe là tính tình hào sảng, thích thì làm.
Khi ở Lũng Nam quận, Lâm Hiên từng giúp nàng. Trước đó không lâu cũng nhờ hắn mà nàng ngộ ra con đường đột phá tâm cảnh.
Lâm Hiên không biết thân phận của nàng, lại ra tay giúp một tiểu tu “Linh Động Kỳ”, một tiếng “tiểu muội” khiến Mộng Như Yên cảm thấy có chút ấm áp. Tiên đạo tịch mịch, càng ở trên cao càng lạnh lẽo, đối với tu sĩ Ly Hợp kỳ cũng là như thế.
“Ha ha, tiên tử cần gì sốt ruột, trăm năm không gặp, sao không cùng lão bằng hữu này đàm luận vài câu?” Cửu Đầu lão tổ vẫn giữ bộ dáng tươi cười.
Mộng Như Yên tính tình cương trực, đôi mi thanh tú cau lại, vẻ mặt âm trầm xuống: “Rốt cuộc là ngươi có nhường đường không?”
“Tiên tử…”
Cửu Đầu lão yêu còn muốn dùng lời lẽ kéo dài, Mộng Như Yên đã khẽ nâng tay, một cỗ linh áp mênh mông không có dấu hiệu từ trên trời giáng xuống.
Hàn phong nổi lên, bầu trời trong xanh đột nhiên đổ một trận mưa nhỏ, sau đó các hạt mưa tụ lại trên không trung, linh quang chợt lóe, hình thành một cơn lốc đường kính mấy trượng.
“Đi!”
Theo tiếng quát nhẹ của Như Yên tiên tử, cơn lốc xoáy sau một hồi co duỗi đã mở rộng lên mấy lần, che cả nửa bầu trời, từ bên trong phát ra tiếng nổ ầm ầm.
Nơi này không phải biển rộng hay sông hồ, nhưng với tu vị của Mộng Như Yên, nàng có thể dễ dàng tập hợp thủy nguyên khí dồi dào.
“Lạc Vân Phiêu Tuyết Quyết! Đã là Ly Hợp sơ kỳ đỉnh phong!”
Cửu Đầu lão tổ biến sắc, thu liễm vẻ cười cợt, vươn tay vỗ vào sau gáy, từ trong miệng phun ra một viên yêu đan to cỡ mắt rồng.
Viên yêu đan ánh lên màu vàng óng ánh, bên ngoài có vô số phù văn cỡ hạt gạo như ẩn như hiện, nhìn qua thần bí tới cực điểm.
Sau đó dưới sự thúc dục của pháp quyết, linh quang đại thịnh. Yêu đan huyễn hóa ra một hư ảnh quái thú thật lớn chừng trăm trượng, tướng mạo hung ác, chính là một con đại xà có chín cái đầu.
“Yêu Đan, ngươi đem nó luyện chế thành bổn mạng pháp bảo?” Như Yên tiên tử có phần kinh ngạc nói.
Yêu Đan vô cùng quan trọng đối với yêu thú cấp cao, không khác gì nguyên anh của tu sĩ, tinh hồn được ký thác ở bên trong, do vậy Yêu đan luôn được bảo vệ nghiêm ngặt trong cơ thể.
Cửu Đầu lão quái lại đem Yêu đan luyện chế thành pháp bảo, mặc dù không biết nguyên do nhưng khẳng định uy lực không hề nhỏ.
Mộng Như Yên kinh ngạc nhưng vẻ mặt lại càng thêm kiên định, nữ tử này chỉ thích mềm không thích cứng.
Tay áo bào phất một cái, tiếng vù vù trong cơn lốc lại càng chói tai, một con Thủy Long hiện ra giữa không trung, lóe lên thì chia ra làm ba, rồi từ ba hóa thành chín… Mỗi con Giao long đều dài hơn hai mươi trượng, hình thái khác nhau, bảo vệ xung quanh một nữ tử xinh đẹp như hoa. Đối mặt với cao thủ cùng cấp, nàng đã thi triển toàn lực, hiện ra gương mặt thật xinh đẹp vô cùng, mặc dù so với ái đồ Vân Trung tiên tử thì ngũ quan còn kém một chút, nhưng tuyệt đối là dung mạo khuynh quốc khuynh thành.
Nhất là thân thể mảnh mai cùng da thịt trắng trẻo trơn mịn như da hài nhi của nàng, dưới màn nước bao quanh thân lại càng thêm vô cùng mê người.
Một người một yêu Ly Hợp kỳ giằng co, mắt thấy một trận đại chiến căng thẳng sắp diễn ra thì đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền vào tai. Đất rung núi chuyển, không gian chấn động không ngừng.
Như Yên tiên tử đã giơ cánh tay, chuẩn bị phát động công kích thì bỗng dừng lại.
Vẻ mặt Cửu Đầu lão tổ đầy ngạc nhiên quay sang, nhưng ngoài thanh âm thật lớn ra thì không thấy gì khác.
Bất quá thân là tu tiên giả Ly Hợp kỳ, lão hiển nhiên cảm ứng được sóng khí cực kỳ cuồng bạo trong thiên địa, chẳng lẽ là…
“Cút!”
Mộng Như Yên ngẩn người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc cùng lo lắng. Nàng quát một tiếng rồi thân hình chợt mơ hồ, không biết đã thi triển bí thuật quỷ dị gì mà ngay sau đó đã xuất hiện ở cách xa cả ngàn trượng. Thần thông không gian này vượt xa thuấn di, Cửu Thiên Vi Bộ của Lâm Hiên càng không thể so sánh.
Cửu Đầu lão tổ chần chừ một chút, đương nhiên nhìn ra Mộng Như Yên đã cuồng nộ. Tuy không biết ả có quan hệ gì với tiểu tử kia, bất quá nếu còn không thức thời, nữ tử này nổi điên lên có thể sẽ liều mạng cùng lão.
Đã cản tới bước này, xem như đã hoàn thành giao dịch với Tuệ Thông. Phượng Lê Quả mặc dù hữu dụng nhưng lão cũng không muốn kết một đại địch như Mộng Như Yên.
*
Ở bên kia, kiếm khí đã cùng màn sáng kinh văn va chạm.
Vô thanh vô tức, qua chừng một tuần trà sau mới có tiếng nổ kinh người vang lên, cả không gian bắt đầu chấn động. Một bên là kiếm quang ngân sắc, một bên là phật quang kim sắc. Cả hai đan xen, xoắn lấy nhau giằng co.
Lâm Hiên cau mày, sắc mặt âm trầm xuống.
Không hổ là lão quái vật Ly Hợp kỳ, đã ngăn cản được công kích của Thông Thiên Linh Bảo mà trước đây chưa từng có ai làm được.
Bộ dáng Tuệ Thông cũng không khá hơn là bao, trên trán đầy mồ hôi, trong lòng vừa sợ vừa giận. Chỉ là một tu tiên giả Nguyên Anh kỳ mà khiến lão chật vật đến thế. Có điều khi nhìn về phía Thông Thiên Linh Bảo, vẻ nóng bỏng trong mắt lão lại càng thêm đậm đặc.
Lâm Hiên vươn tay vỗ vào túi trữ vật. Thanh quang chói mắt, một chiếc đai lưng hình dáng cổ xưa xuất hiện. Hắn thu hồi Thanh Hỏa Kiếm sau đó đeo Trữ Linh Đai lên.
Tuy thời gian giao thủ rất ngắn, nhưng đối mặt với đại địch Ly Hợp kỳ, mỗi chiêu mỗi thức đều phải dốc toàn lực, pháp lực tiêu hao cực kỳ nhanh chóng. Một kiếm do Thông Thiên Linh Bảo vừa xuất ra đã hút đi quá nửa linh lực toàn thân. Sau khi đeo Trữ Linh Đai, pháp lực vốn đã khô kiệt trong nháy mắt lại được bổ sung đầy đủ.
Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua kiếm quang cùng phật quang đang đan xoắn ở phía trước. Một kích của Thông Thiên Linh Bảo uy lực không nhỏ, Tuệ Thông tuy là tu tiên giả Ly Hợp kỳ nhưng pháp lực toàn thân chắc chắn cũng không còn nhiều. Đây đúng là thời cơ tuyệt hảo đối với hắn.
Lâm Hiên hít sâu một hơi, hai tay biến ảo pháp quyết không thôi, sau lưng xuất hiện một hư ảnh có vô số cánh tay, tựa như Thiên Thủ Quan Âm của Phật gia. Không cần phải nói, Lâm Hiên đang thi triển bí thuật Chân Linh Nhất Kích của Mặc Nguyệt tộc. Luận về uy lực, nó còn vượt cả Bích Huyễn U Hỏa.
Ở phía đối diện, Hạ Hầu Lan cũng không nhàn rỗi. Ngón trỏ cùng ngón cái của nàng bấm quyết giơ cao qua đầu, sau đó lại vòng xuống quanh eo. Động tác nhìn qua phảng phất như một vũ khúc, đồng thời trong miệng truyền ra chú ngữ cổ kính. Theo động tác của nàng, các cánh hoa tụ lại cùng một chỗ, biến thành một đóa mẫu đơn thật lớn tới hơn một trượng, trôi nổi trên đỉnh đầu nàng.
Rất nhanh, các cánh hoa trên nụ tầng tầng nở rộ, dị hương bay vào mũi ẩn chứa kịch độc. Nhưng Tuệ Thông không hổ là tu tiên giả Ly Hợp kỳ, cao giọng niệm một câu “A Di Đà Phật”, toàn thân liền tỏa ra bảo quang. Tuy không hoàn toàn ngăn được độc tố nhưng nhất thời đã khống chế được nó.
“Biến!”
Hạ Hầu Lan điểm vào đóa mẫu đơn trên đỉnh đầu, từ trong nhụy hoa tỏa ra vô số đạo ngân quang. Như cá bơi ra biển rộng, những ngân quang này co ngắn lại, hóa thành các thanh tiểu kiếm.
Đây không phải pháp bảo chân chính mà là dùng linh lực huyễn hóa ra, nhưng mỗi thanh kiếm đều như thực chất, số lượng lại càng kinh người. Trong chớp mắt, từ trong nhụy hoa đã xuất hiện cả vạn thanh kiếm, lấp đầy cả một khoảng không gian.
Lâm Hiên không khỏi hít vào một hơi lạnh. Tuy chưa rõ uy lực của những kiếm quang này, nhưng chỉ sợ cũng không kém pháp bảo. Một chiêu này của tiểu muội, giơ tay nhấc chân có thể sát diệt cả vạn tu tiên giả cấp thấp.
Khuôn mặt Tuệ Thông vặn vẹo, nữ tử này tám chín phần là tu sĩ Linh giới. Ả thi triển đều là những bí thuật huyền diệu khó tin. Thần thông như vậy lão còn chưa từng nghe nói qua, Nhân giới tuyệt đối không thể có.
Nghĩ tới đây, trong lòng lão có điểm hối hận, không nên tạo ra một cường địch như vậy. Có điều rất nhanh, vẻ mặt lão lại trở nên dữ tợn. Lúc này, phải sát diệt bằng được nữ tử này, nếu không hậu hoạn vô cùng.
Trong mắt Tuệ Thông đang hiện lên sát khí mãnh liệt, Hạ Hầu Lan đã điểm về phía trước một chỉ, đồng thời quát nhẹ một tiếng:
“Trảm!”
Nhất thời, tất cả các đạo kiếm quang tụ lại như một dòng thác, ồ ạt cuốn tới phía trước. Thanh âm vun vút đến tê dại truyền vào tai. Màn phật quang màu vàng kim rung lên dữ dội khiến sắc mặt Tuệ Thông đại biến. Lão vội đấm vào ngực một cái, phun ra một ngụm tinh huyết, giữa không trung hóa thành huyết vụ nhập vào trong màn sáng.
Thanh âm phạm xướng lại nổi lên. Màn sáng nhất thời ổn định trở lại, không hổ là lão quái vật Ly Hợp kỳ.
Bất quá, Lâm Hiên còn có Chân Linh Nhất Kích. Linh lực vừa mới được bổ sung đầy đủ lại điên cuồng lưu chuyển, tụ lại tại song chưởng. Lần này, linh lực bị hút đi không phải một nửa mà là tới giọt cuối cùng.
Trong đầu có cảm giác mê muội, Lâm Hiên cắn đầu lưỡi để linh đài thanh tỉnh, hai tay hợp lại trước ngực, bộ dáng trở nên nghiêm trang bảo tướng.
Trước ngực hắn xuất hiện một khối cầu không lớn nhưng còn chói mắt hơn cả vầng thái dương, ở bên trong khối cầu còn có một con Bạch Hổ ẩn hiện.
Chân Linh Nhất Kích mô phỏng bí thuật của Thần thú, uy áp trùng thiên khiến vẻ mặt Tuệ Thông lại một lần nữa đại biến.
Tiểu tử họ Lâm này sao cũng có bí thuật lợi hại như thế, uy lực tựa hồ cũng không thua kém gì nữ tử Linh giới kia.
Giao thủ từ nãy đến giờ, lão tuy chưa chiếm được thượng phong nhưng vẫn còn dư lực. Có điều lúc này, lão thật sự đã có cảm giác sợ hãi.
“Đi!”
Lâm Hiên tập trung toàn bộ thần niệm, quang cầu nhất thời xuất hiện một khe hở. Bạch Hổ rống lên giận dữ, từ bên trong lộ ra móng vuốt, sau đó hình thể tăng vọt, phá tan quang cầu, hung hăng đánh về phía màn sáng.
“Lan nhi, đi!”
Xuất ra Chân Linh Nhất Kích, pháp lực toàn thân Lâm Hiên đã khô kiệt, mà Trữ Linh Đai cũng chưa thể sử dụng lần nữa.
Trên mặt Lâm Hiên hiện vẻ quyết tuyệt, đưa tay vỗ lên túi trữ vật. Một cái bình ngọc bay vút ra, hắn dốc toàn bộ đan dược bên trong vào miệng.
Hồi Nguyên Tán này là do tu sĩ ma đạo luyện chế, thông qua phương pháp kích thích tiềm năng sẽ rất nhanh khôi phục pháp lực.
Hiệu quả tương tự như Trữ Linh Đai, nhưng sau đó nguyên khí chắc chắn sẽ đại thương. Bất quá lúc này, Lâm Hiên cũng không quản được nhiều. Cho dù là Chân Linh Nhất Kích cũng không đủ để diệt được tu sĩ Ly Hợp kỳ, chỉ có thể tranh thủ một chút thời gian để chạy trốn mà thôi. Đối phương quá mạnh, vượt xa cả tưởng tượng ban đầu của hắn.
Hạ Hầu Lan nghe Lâm Hiên gọi cũng khẽ thở dài. Nếu như nàng tiến giai Nguyên Anh hậu kỳ, luyện chế được mấy kiện bảo vật thì cũng không sợ lão hòa thượng này. Bất quá hiện tại, liên thủ cùng đại ca vẫn đấu không lại đối phương.
Chạy trốn là hy vọng xa vời nhưng không còn cách nào khác. Sóng mắt Hạ Hầu Lan lưu chuyển, liếc Lâm Hiên một cái, sau đó hai người hợp độn thuật, hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía xa.
“Đại ca, ngươi có cách nào thoát thân không?” Nữ tử dùng thần thức hỏi.
“Không có, kế hiện nay chỉ là tìm một chỗ ẩn nấp, ta sẽ dùng một phương pháp ẩn giấu khí tức, hy vọng có thể qua mặt được thần thức của đối phương!” Lâm Hiên thở dài: “Tiểu muội, ta không ngờ tu sĩ Ly Hợp kỳ lại lợi hại như vậy. Bất quá chúng ta vừa mới công kích, đủ để trì hoãn lão được một khắc. Hai người chúng ta hợp lại cũng đánh không lại, chi bằng chia ra mà chạy. Lão lừa trọc kia muốn diệt là ta, sẽ không truy đuổi muội đâu.”
“Không được, đã đồng ý tương trợ, làm gì có lý bỏ dở nửa chừng. Huống chi mạng của tiểu muội là do đại ca cứu, muốn chết thì chúng ta chết cùng một chỗ.” Hạ Hầu Lan lắc đầu, kiên định nói.
“Nói nhảm, muội là nhi nữ của Tán tiên, thân phận tôn quý, sao có thể xem nhẹ tính mạng. Muội mau chạy đi, hai người đi cùng nhau càng dễ dàng bại lộ, huống chi đại ca đã xông qua bao nhiêu tinh phong huyết vũ, chưa hẳn đã không thoát được.” Lâm Hiên thở dài nói.
“Nhưng…” Hạ Hầu Lan còn muốn nói, nhưng trong đầu chợt lóe linh quang, nhớ lại vẻ oán độc của Tuệ Thông khi nhìn về phía nàng thì đổi giọng: “Được rồi, đại ca, vậy ngươi hãy bảo trọng.” Nói xong, nàng chuyển hướng độn quang, bay nhanh về phía chân trời.
Lâm Hiên có chút ngạc nhiên, nhưng lúc này chạy trốn là quan trọng nhất. Hắn hít sâu một hơi, độn quang như lưu tinh bắn xuống, ẩn vào một khu rừng rậm.
Hạ xuống mặt đất, Lâm Hiên lập tức chui vào trong lòng đất, thi triển Liễm Khí Thuật đến cực hạn, ngay cả nhịp tim và máu lưu động cũng trở nên vô cùng chậm chạp. Có điều thần thức của tu sĩ Ly Hợp kỳ vô cùng cường đại, hiện tại chỉ có thể đánh cược một phen.
Ở bên kia, Hạ Hầu Lan lại toàn lực bay ngược trở lại. Trong độn quang, nàng vươn tay vỗ xuống bên hông, lấy ra một tấm Truyền Âm Phù, đem thần thức chìm vào trong.
Rất nhanh, nàng ngẩng đầu, Truyền Âm Phù hóa thành một đạo hỏa quang bay đi, phương hướng chính là nơi vừa giao chiến với Tuệ Thông.
“Xem tình hình, lão lừa trọc kia đã tin tưởng mình là tu sĩ Linh giới. Nói một số lời uy hiếp, hẳn là lão sẽ đuổi theo mình, dù sao kết oán với mình còn có uy hiếp lớn hơn so với đại ca.” Hạ Hầu Lan lẩm bẩm nói.
Khác với Tân Nguyệt, từ nhỏ nàng đã gặp rất nhiều khổ sở nên rất xem trọng thâm tình. Hơn nữa vì Hợp Tình Đan, nàng có cảm giác không muốn xa rời Lâm Hiên, vì vậy đã quyết định quên mình vì hắn.
*
Trên một ngọn núi cách đó chừng mười vạn dặm, một hắc bào tu sĩ đang chắp tay sau lưng, cảm ứng được thiên địa nguyên khí phía xa dao động thì chân mày cau lại. Người này chính là La gia lão tổ.
Ở một hướng khác, cách đó chỉ hơn mấy trăm dặm, có một nam một nữ đang dùng tốc độ cao bay về phía này.
Nam tử tướng mạo nho nhã, chừng hơn bốn mươi tuổi, vận đạo bào. Nữ tử thì trẻ hơn một chút, bộ dáng chỉ chừng hai bảy, hai tám tuổi, dung mạo cũng không mấy xuất sắc. Hai người đều là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ nhưng khí thế trên thân lại vô cùng cổ quái, đừng nói là cùng cấp, mà tựa hồ ngay cả đại tu sĩ cũng không bằng.
“Huyết Linh, ngươi nói có tới lầm chỗ không!” Nam tử tướng mạo tao nhã đưa mắt nhìn quanh, chậm rãi mở miệng.
“Yên tâm, bởi vì thiên địa pháp tắc, tu sĩ Linh giới chúng ta khi phá toái hư không sẽ khiến tu vị đại giảm. Bất quá ngươi cũng rõ, ta vốn là một trong các Kiếm Thị của công chúa, hiển nhiên sẽ có phương pháp truy tìm chủ nhân.” Nữ tử kia gật đầu, trên mặt tràn đầy vẻ tự tin.
“Ừm, lần này chúng ta xuống đây là để hỗ trợ thu thập bảo vật đó, bất quá quan trọng nhất vẫn là tìm công chúa về. Thiên địa nguyên khí dao động vừa rồi chứng tỏ nơi đây có tu tiên giả Ly Hợp kỳ xuất hiện, nếu công chúa ở ngay gần thì không tốt lắm.” Nam tử nói tới đây, trên mặt hiện vẻ lo lắng.
Nữ tử nghe xong, vẻ mặt cũng xanh mét. Nếu như công chúa ngã xuống ở đây, khẳng định hai người sẽ vạn kiếp bất phục, chỉ sợ cả Nhân giới cũng khó có thể chịu được lửa giận của vị đại nhân kia. Chỉ mong tu tiên giả hạ giới ngàn vạn lần đừng làm ra chuyện ngu xuẩn.
Phải nhanh chóng đi tìm công chúa, dù bị thiên địa pháp tắc cản trở nhưng ba người hợp lực cũng không sợ tu sĩ Ly Hợp kỳ.
Nữ tử nghĩ đến đây, độn quang đột nhiên chậm lại rồi ngừng hẳn.
“Huyết Linh, sao vậy?” Nam tử nọ ngẩn người, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Nữ tử không trả lời mà mở miệng phun ra một đạo tinh khí, hóa thành một viên cầu. Sau đó, nàng cắt ngón tay cái, nhỏ vài giọt máu vào trong đó.
Hai tay nàng huy vũ liên tiếp, đánh ra vài đạo pháp quyết. Viên cầu biến thành màu đỏ, vù một tiếng bắn nhanh ra xa.
Trên mặt nữ tử tràn đầy vẻ vui mừng: “Không sai, công chúa cách chúng ta không xa, đi mau!”