Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 375: CHƯƠNG 375: TÙY CƠ TRUYỀN TỐNG PHÙ

Tại địa điểm mới, ba người Lâm Hiên từng giao chiến.

Nhật nguyệt vô quang, thiên địa hôn ám, bầu trời trên đỉnh đầu trôi nổi bụi bặm đen tối.

Về phần mặt đất như bị cự thú hồng hoang chà đạp qua, một cái rãnh lớn sâu không thấy đáy giăng ngang. Toàn bộ núi non trong phạm vi 20 dặm sụp đổ chỉ còn lại những đống đá vụn, toàn bộ bề mặt đại địa bị nghiền nát.

Hống!

Đột nhiên từ dưới đất truyền ra một tiếng trầm muộn, chính là chỗ Tuệ Thông vừa mới đứng. Nơi đây xuất hiện một cái động lớn hình tròn chừng bảy trượng, sâu không thấy đáy. Đột nhiên, sâu trong đáy động xuất hiện một điểm sáng, thiên địa nguyên khí phụ cận điên cuồng tràn vào.

Sau đó, từ bên trong động phun ra một cột sáng thật lớn bắn thẳng lên trời cao, linh lực ẩn chứa bên trong khiến kẻ khác hãi hùng khiếp vía.

Bụi bặm trên bầu trời toàn bộ bị thổi tản đi, không gian vặn vẹo đã bị xé mở ra một cái khe, sau đó cột sáng nhập vào trong.

Đây đương nhiên không phải phá toái hư không, nhưng có thể xé rách không gian đủ thấy linh lực mạnh tới cỡ nào.

“Phù!”

Tiếng thở truyền vào tai, cửa động chợt lóe kim quang rồi một bóng người hiện ra. Không cần phải nói, đương nhiên là lão hòa thượng Tuệ Thông, nhưng lúc này bộ dáng lão không còn giống tu sĩ Ly Hợp kỳ đỉnh cao Nhân giới, thân hình chật vật tới cực điểm.

Tăng bào đã bị phá nát, nhìn qua không giống đại đức cao tăng mà có vài phần tương tự như một gã khất cái ở cửa thành.

Linh áp toàn thân lão vẫn không thể xem thường nhưng rõ ràng đã yếu bớt nhiều, trên mặt tràn đầy vẻ oán độc.

Từ khi tiến giai Ly Hợp kỳ, trừ những lão quái vật đồng cấp thì chưa từng có kẻ nào khiến lão chật vật đến độ này.

Cùng với sự buồn bực thì trong lòng lão cũng cảm thấy sợ hãi. Vừa rồi thật sự nguy hiểm, thiếu chút nữa là trụ không được. Lâm tiểu tử kia chỉ là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ mà đã có thực lực đáng sợ như vậy, nếu có một ngày hắn cũng tiến giai Ly Hợp thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Đến lúc đó, Vạn Phật Tông còn có thể yên bình sao? Hiện tại phải thừa dịp đối phương chưa trưởng thành mà giết hắn từ trong trứng nước.

Tiểu tử, cho rằng có thể chạy khỏi lòng bàn tay của Phật gia sao?

Trong mắt Tuệ Thông lóe ra tinh quang, toàn thân dâng trào sát khí, chuẩn bị phóng thần thức tìm kiếm tung tích Lâm Hiên thì đột nhiên một đạo hỏa quang xuất hiện trong tầm mắt.

Truyền âm phù?

Tuệ Thông không khỏi ngạc nhiên đưa tay vẫy một cái, Truyền âm phù đã rơi vào lòng bàn tay. Lão đem thần thức nhập vào thì rất nhanh ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ chần chừ.

Không cần phải nói, tấm phù này là do Hạ Hầu Lan phát ra.

“Xem ra nữ tử kia quả nhiên là tu sĩ Linh giới, phiền toái này thật không nhỏ.”

Nữ tử này uy hiếp còn lớn hơn Lâm Hiên. Theo lời nàng trong truyền âm phù, nếu lão phi thăng đến thượng giới thì chỉ có kết cục hồn phi phách tán.

Cân nhắc lợi hại một lát, Tuệ Thông phóng thần thức, rất nhanh đã phát hiện tung tích của Hạ Hầu Lan, không ngờ nha đầu kiêu ngạo này không thu liễm khí tức.

Tuệ Thông kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ vẻ tàn nhẫn. Nữ tử này là tồn tại ở thượng giới nhưng muốn đe dọa lão thì cực kỳ ngu xuẩn.

Ả muốn chết? Phật gia sẽ thành toàn cho. Không quản ở thượng giới thân phận ả tới cỡ nào, hiện tại chỉ là nha đầu Nguyên Anh kỳ.

Hơn nữa, bắt sống ả mà thi triển Sưu hồn thuật, không chừng còn thu được rất nhiều chỗ tốt.

Nghĩ tới đây, Tuệ Thông tạm thời quên Lâm Hiên. Thân hình xoay một cái hóa thành một đạo kinh hồng, nhằm hướng Hạ Hầu Lan bay vút đi.

Ở bên kia, tại một ngọn núi nhỏ cách nơi này chừng ngàn dặm. Trên sơn đỉnh có hai bóng người đang giằng co.

Bên trái là một mỹ nữ độ tuổi đôi mươi, dung mạo tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, vóc người càng khiến người ta say đắm không thôi, da thịt trắng trẻo trơn mịn còn tản ra hương thơm nhàn nhạt, không phải là thoa phấn mà là mùi hương tự nhiên trên người mỹ nữ này.

Như Yên tiên tử!

Bên phải là một lão giả vận hắc bào độ tuổi lục tuần nhưng tinh thần phấn chấn, càng thêm quỷ dị là linh lực trên người lão như có như không, phảng phất như phàm nhân vậy.

Nhưng Mộng Như Yên lại như lâm đại địch, ở đây lại có thêm một tu sĩ Ly Hợp kỳ?

Tại Thiên Vân Thập Nhị Châu, những tồn tại Ly Hợp kỳ của nhân yêu lưỡng tộc chỉ đếm trên đầu ngón tay, đều có dịp gặp qua, sao nàng lại không nhận ra người này.

Không lẽ là mới tiến giai, hoặc là tu sĩ khổ tu ở thâm sơn cùng cốc?

Mộng Như Yên thật không ngờ đây là tu sĩ La gia. Nàng chịu sự ủy thác của Vọng Đình Lâu từng bắt giữ một đệ tử La gia, bất quá tu vi người nọ không cao, không biết trong gia tộc có một lão tổ Ly Hợp kỳ.

“Bằng hữu là ai, vì sao cản đường ta?” Như Yên tiên tử khẽ nhíu đôi mi thanh tú, cất tiếng hỏi.

La gia lão tổ không trả lời, trên mặt tràn đầy vẻ lạnh nhạt nhưng trong lòng lại đang cuộn sóng.

Dù chưa gặp qua nhưng lão đã nhận ra nữ tử trước mặt. La gia lập chí báo thù, những năm gần đây, vẫn luôn chú ý đến các nhân vật cao tầng của thất phái.

Không ngờ lại gặp Thái thượng trưởng lão Thiên Nhai Hải Các ở chỗ này. Như vậy thiên địa nguyên khí hỗn loạn vừa rồi không phải là do nữ tử này gây ra, phụ cận còn có một lão quái vật Ly Hợp kỳ khác.

Ánh mắt chuyển động thì âm thanh dễ nghe nhưng mang theo hỏa khí truyền vào tai: “Đạo hữu sao lại trầm mặc, chẳng lẽ ngươi cũng chịu sự nhờ cậy của lừa trọc Vạn Phật Tông, muốn ngăn cản ta?”

La gia lão tổ ngẩn ngơ, tâm niệm thay đổi thật nhanh.

Trải qua mấy năm quan sát, lão phát hiện thất phái cũng không còn là một khối thống nhất như mấy trăm vạn năm trước. Khi ấy, bọn họ có chung đại địch là La gia ở Thiên Châu.

Giờ đây, La gia đã hóa thành tro bụi, thất đại thế lực cùng nhau hiệu lệnh tu tiên giới Thập Nhị Châu. Bề ngoài tuy hòa hợp, nhưng bên trong khó tránh khỏi tranh quyền đoạt lợi, ắt sẽ nảy sinh hiềm khích.

Thiên Nhai Hải Các ở hải ngoại, tuy ít lui tới đại lục nhưng Như Yên tiên tử luôn xem thường đám Vạn Phật Tông giả nhân giả nghĩa.

Song phương vốn đã có mâu thuẫn, hiện tại chưa biết chuyện thế nào nhưng La gia lão tổ cũng là nhân vật tâm cơ thâm trầm, nhíu mày suy tính đối sách vẹn toàn nhất.

Nếu như có thể gia tăng sự chia rẽ giữa thất phái, thậm chí khơi mào phân tranh nội bộ giữa bọn họ thì lợi ích đối với La gia không cần nói cũng biết.

“Tiên tử cần gì phải hỏi rõ, không sai, Tuệ Thông đạo hữu cũng có giao tình cùng tại hạ, hắn có chuyện thì sao ta không giúp cho được, ta khuyên tiên tử không nên xen vào việc của người khác.”

“Muốn chết!”

Với tính cách nóng nảy của Mộng Như Yên, sao có thể ở nơi đây nghe đối phương dài dòng. Toàn thân tỏa linh áp kinh người bắn thẳng lên trời, nàng toàn lực thả ra thần thức nhưng không cảm ứng được khí tức của Lâm Hiên.

Tuy không dám khẳng định Lâm Hiên sẽ mất mạng, nhưng đối mặt tu sĩ Ly Hợp kỳ nhất định là lành ít dữ nhiều.

Nghĩ đến đây, Mộng Như Yên vừa sợ vừa giận, không chút do dự động thủ.

Ngọc thủ phất một cái, một thanh tiên kiếm màu xanh biếc xuất hiện trong tay.

Thiên địa nguyên khí chung quanh điên cuồng nhập vào thân kiếm, huyễn hóa ra vạn ngàn kiếm ảnh, thế như dời non lấp bể đâm về phía đối phương.

Đây đâu phải là động thủ mà không khác gì liều mạng!

La gia lão tổ giật mình, tình báo nói Mộng Như Yên hành sự bất kể hậu quả, xem ra không có phóng đại mà tựa hồ còn giảm bớt đi.

Nên biết tu sĩ Ly Hợp kỳ, cho dù động thủ nhiều ít cũng sẽ lưu đường sống, chỉ lấy luận bàn là chính. Ở Nhân giới bọn họ đã là tồn tại cấp cao nhất, vô cùng quý trọng mạng nhỏ của bản thân. Không ai tự dưng đi kết thành sinh tử đại địch với một tu sĩ cùng cấp.

Nhưng lúc này Mộng Như Yên một lời không hợp, đã đằng đằng sát khí xông tới.

Điên rồi!

Ta cũng không đoạt chồng của nàng ta, tìm ta liều mạng để làm chi?

La gia lão tổ kinh hãi nhưng nghĩ lại thì mừng như điên, Mộng Như Yên phản ứng kịch liệt như thế, dù không biết nguyên nhân nhưng nếu cản nàng ở đây, còn sợ Vạn Phật Tông cùng Thiên Nhai Hải Các không trở thành tử địch sao?

Nghĩ tới đây, lão hít vào một hơi, vươn tay vỗ ở sau ót, há miệng phun ra một cây chiết phiến chừng một tấc, dưới sự thúc dục của pháp quyết thì nhanh chóng bành trướng.

“Tiên tử, được người nhờ vả, cũng coi như việc của mình. Tại hạ đã đáp ứng Tuệ Thông đại sư, bất luận thế nào cũng sẽ không để ngươi phá hỏng đại sự của hắn.”

La gia lão tổ vẻ mặt chính khí, vươn tay điểm tới, thiên địa nguyên khí tinh thuần cuồn cuộn nhập vào chiết phiến.

Mặt ngoài cây quạt này còn có hình một con đại bằng lợi trảo sắc bén trông rất sống động, hai mắt đỏ như máu.

“Hiện!”

La gia lão tổ đánh ra một đạo pháp quyết, tiếng ưng minh vang vọng trong tai, đại bằng trong chiết phiến biến mất mà bầu trời chợt tối sầm xuống.

Cũng không phải là sắc trời biến ảo mà là ánh dương bị che khuất, một con chim đại bằng khổng lồ đến khó tin hiện lên trên đầu. Chỉ là sải cánh của nó đã vươn xa hơn trăm trượng, thân hình quả thực chẳng khác gì một ngọn núi. Hai cánh nhẹ nhàng vỗ một cái đã có gió lốc xuất hiện.

Khí linh chi bảo!

Như Yên tiên tử khẽ nhíu mày, tu sĩ Nguyên Anh nhìn thấy đại bằng này cũng phải kinh hãi run rẩy, bất quá nàng không có gì sợ hãi.

Trong mắt Như Yên tiên tử ẩn hiện lệ khí, trên bầu trời đột nhiên có tuyết hoa bay lả tả.

Các kiếm ảnh do tiên kiếm xanh biếc huyễn hóa ra hợp lại thành một thể, chuyển hướng như một đợt sóng triều màu xanh biếc chém thẳng vào đầu con đại bằng kia.

Tiếng ưng rống giận, đại bàng đương nhiên không đứng im chịu đòn, song trảo khổng lồ vồ tới, một khối lôi cầu đường kính chừng bảy tám trượng chợt hiện.

Chỉ thấy lôi cầu bắn tới, ầm ầm va chạm với kiếm quang do Bích Ảnh Lạc Tuyết Kiếm hóa thành.

Hai tồn tại Ly Hợp kỳ, một người vì cứu viện, một kẻ lòng mang quỷ kế, giao thủ khiến phong vân biến sắc, độ kịch liệt còn vượt xa trận chiến của Lâm Hiên cùng Tuệ Thông vừa rồi.

Thắng bại nơi đây tạm thời chưa bàn tới. Ở bên kia, Lâm Hiên từ dưới đất chui lên, vẻ mặt khó coi.

Theo thời gian trôi qua, hắn cảm thấy có điều bất ổn.

Không ngờ không cảm ứng được thần thức lẫn khí tức của Tuệ Thông. Như vậy lão không truy đuổi hắn.

Vậy Tuệ Thông sẽ hành động ra sao? Chẳng lẽ là đang truy theo Hạ Hầu Lan!

Vẻ mặt Lâm Hiên càng trở nên khó coi. Nhất định là tiểu muội cố ý dẫn dụ lão lừa trọc rời đi!

Nàng muốn hắn thoát hiểm, ắt sẽ tận lực kéo hòa thượng rời xa nơi đây.

Nghĩ vậy, hắn phóng thần thức ra dò xét, trong vòng 300 dặm không cảm ứng được gì.

Hắn trầm mặc một lát, toàn thân chợt lóe thanh quang, bay vút về phía tây bắc.

“Xin lỗi Nguyệt Nhi, lại phải để nàng cùng ta mạo hiểm.”

“Thiếu gia, người còn nói vậy, Nguyệt Nhi sẽ giận đó.” Thanh âm của tiểu nha đầu truyền vào tai.

“Tại sao?” Lâm Hiên ngẩn ngơ.

“Không cần nói như thế, Nguyệt Nhi đã nói qua. Bất kể thiếu gia có lựa chọn ra sao, Nguyệt Nhi cũng nguyện cùng người sinh tử.” Thanh âm Nguyệt Nhi rất nhẹ, nhưng bên trong lại tràn đầy thâm tình: “Huống hồ Nguyệt Nhi yêu thích thiếu gia như vậy. Người là kẻ có tình có nghĩa. Đối với kẻ địch thì lạt thủ vô tình, nhưng đối với thân nhân bằng hữu thì… A…”

Lời còn chưa dứt thì đột nhiên Nguyệt Nhi la lên một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ thống khổ.

“Nguyệt Nhi, sao vậy?” Lâm Hiên hoảng sợ vội hỏi.

“Không biết, không hiểu sao trong đầu muội chợt hiện lên một đoạn ký ức mơ hồ. Chỉ là, hình như, kiếp trước muội cũng giống như thiếu gia.” Nguyệt Nhi thì thào.

“Giống với ta, là thế nào?” Lâm Hiên ngẩn ngơ, chân mày cau lại.

“Tiểu tỳ cũng không rõ ràng lắm, ý muội là kiếp trước của muội có tính cách rất giống thiếu gia bây giờ, vì người thân cùng bằng hữu mà có thể bất chấp hậu quả. Kiếp trước muội dường như cũng từng hành động theo cảm tính, đã làm chuyện gì kinh thiên động địa, nhưng rốt cuộc là chuyện gì, thì lại không tài nào nhớ ra…” Nguyệt Nhi chậm rãi nói.

“Ồ.” Lâm Hiên gật đầu: “Nhớ không ra thì thôi, đừng miễn cưỡng bản thân.”

“Muội biết, kiếp trước ra sao, hiện tại muội cũng không bận tâm.” Nguyệt Nhi ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt lại lộ vẻ si mê: “Chỉ cần kiếp này được ở cùng thiếu gia là muội mãn nguyện lắm rồi.”

Thấy Nguyệt Nhi đã bình thường trở lại, Lâm Hiên hít vào một hơi. Toàn thân chợt lóe thanh quang, như một ánh lưu tinh biến mất ở chân trời.

Sắc trời mờ tối, ở một nơi hoang vắng không người, đột nhiên một đạo độn quang hiện ra. Bên trong ẩn hiện một nữ tử thanh tú.

Sắc mặt Hạ Hầu Lan có phần tái nhợt, khẽ cắn hàm răng, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu kinh hãi nhìn về phía sau.

Với thần thức của tu sĩ Nguyên Anh, nàng đã cảm giác được lão quái vật kia ngày càng gần. Không lâu trước còn ngoài 200 dặm. Mới qua một tuần trà, cự ly đã rút ngắn một nửa.

Nhưng tốc độ độn quang của nàng cũng đã tới cực hạn.

Làm sao để thoát thân đây?

Đột nhiên nữ tử biến sắc, độn quang chợt chậm lại rồi dừng hẳn, kinh nghi nhìn về phía trước.

Bởi Tuệ Thông đuổi theo không rời, phần lớn thần thức của nàng đều tập trung ở phía sau, không ngờ phía trước lại xuất hiện hai luồng khí tức cường đại.

Tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, chẳng lẽ là đồng bọn của đối phương?

Sắc mặt Hạ Hầu Lan vô cùng khó coi thì chợt nhận ra khí tức này có điểm quen thuộc. Tâm tư nàng chợt linh hoạt hẳn lên.

“Công chúa!”

Cách chỉ hơn mười dặm, rất nhanh song phương đã gặp nhau.

Trên mặt nam tử nho nhã lộ vẻ mừng như điên, cuối cùng không phụ sự phó thác của chủ nhân. Sau khi trở về, phần thưởng cũng đủ để bọn họ tu hành ngàn năm.

“Công chúa.”

Nữ tử được gọi là Huyết Linh chính là kiếm thị tùy thân của Tân Nguyệt ở Linh giới, hiển nhiên càng hiểu rõ tính cách của chủ nhân, vội vàng tham kiến với vẻ mặt đầy cung kính.

“Là các ngươi! Huyết Linh, Bách Hạp, phụ thân ta phái các ngươi tới hạ giới tìm ta?” Hạ Hầu Lan chậm rãi cất tiếng.

“Vâng, công chúa, mời theo chúng ta trở về.” Nam tử gọi là Bách Hạp thi lễ, nhưng lặng lẽ chặn đường lui của Hạ Hầu Lan.

“Khoan hãy nói chuyện này, các ngươi hẳn đã phát hiện ta đang bị người truy sát. Với tu vi của hai người các ngươi, có thể phá toái hư không mà đến Nhân giới này, ắt hẳn là phụ thân ta đích thân ra tay. Như vậy khác với ta. Hẳn là có thể mang theo một vài bảo vật, có Tùy Cơ Truyền Tống Phù không?” Hạ Hầu Lan vội vàng mở miệng hỏi.

Nghe tên cũng biết có vài phần tương tự Truyền Tống Trận.

Chính là đem trận pháp phong ấn trong phù triện, một lần có thể truyền tống mấy chục vạn dặm.

Phù này cũng có một khuyết điểm lớn, không thể giống như trận pháp mà xác định được vị trí sau khi truyền tống. Rốt cuộc bị đưa đến nơi nào, hoàn toàn phải dựa vào vận khí.

Cho dù là vậy, việc chế tạo cũng vô cùng khó khăn, ở Linh giới cũng là vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Để chế tạo loại phù triện này, ít nhất cũng phải là Chế phù tông sư Thiên giai mới có thể. Tùy Cơ Truyền Tống Phù cũng có phân cấp bậc. Phù triện cấp bậc càng cao, không chỉ khoảng cách truyền tống càng xa mà tốc độ khởi động cũng càng nhanh.

Đây mới là điểm quan trọng nhất.

Nghe nói Tùy Cơ Truyền Tống Phù phẩm cấp cao, gần như chỉ trong thời gian một nhịp hô hấp là có thể khởi động. Tu sĩ đương nhiên phải xuất ra một ít nguyên khí, nhưng lợi ích thì không cần nói cũng biết. Khi gặp nguy hiểm mà có tấm phù như vậy, chẳng khác nào có thêm một tính mạng.

Loại Tùy Cơ Truyền Tống Phù cao cấp thì ngay cả Tân Nguyệt cũng chưa từng thấy qua, chứ đừng nói Huyết Linh cùng Bách Hạp. Bất quá bọn họ phụng mệnh xuống đây, rất có khả năng phụ thân nàng sẽ ban cho một hai tấm Tùy Cơ Truyền Tống Phù cấp thấp.

Nghe công chúa nói như vậy, trên mặt Huyết Linh lộ vẻ do dự:

“Có thì có, bất quá dùng ở nơi đây có phải quá lãng phí không? Mặc dù ở hạ giới, chúng ta bị ảnh hưởng bởi thiên địa pháp tắc, nhưng hai người nô tỳ liên thủ cùng công chúa, chưa hẳn không địch lại tu sĩ Ly Hợp Sơ kỳ.”

“Hừ, nếu chỉ là lão lừa trọc kia, hợp lực ba người chúng ta quả thật không sợ hắn. Nhưng các ngươi chớ quên, nơi đây không phải Linh giới. Rất có thể đối phương lại có kẻ trợ giúp.”

“Công chúa nói có lý. Huyết Linh, so với an nguy của điện hạ, một tấm Tùy Cơ Truyền Tống Phù không đáng là gì.” Bách Hạp do dự một chút rồi quả quyết nói: “Đối phương đã không xa, nhanh, đừng chậm trễ.”

“Được, ta đã rõ.”

Huyết Linh cũng biết phân nặng nhẹ, vội vươn tay vỗ vào bên hông, kim quang chợt lóe, một tấm phù triện lớn chừng bàn tay hiện lên.

Trên phù vẽ đầy những hoa văn phức tạp thâm ảo, tin rằng dù với kiến thức uyên bác như Lâm Hiên cũng khó lòng nhận ra.

Huyết Linh hé mở đôi môi anh đào lẩm bẩm chú ngữ, hai tay không ngừng biến ảo đánh ra từng đạo pháp quyết cổ quái.

“Chuyện gì đây? Ngoài nha đầu kia, lại thêm hai cỗ khí tức không hề kém cạnh, chẳng lẽ ả có người trợ giúp?” Tuệ Thông nhíu mày lẩm bẩm: “Từ linh lực dao động, chỉ là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, muốn ngăn cản bổn tọa ư?”

Khóe miệng Tuệ Thông hiện lên nụ cười châm chọc. Vừa rồi lão bị Hạ Hầu Lan cùng Lâm Hiên liên thủ đánh cho chật vật không chịu nổi. Hai người này thực lực vượt cảnh giới, thậm chí còn vượt qua tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ nửa bậc.

Tu tiên giới tuyệt đối không có nhiều kẻ biến thái đến vậy. Lão không tin hai kẻ trợ giúp Hạ Hầu Lan cũng là loại phá toái hư không mà đến Nhân giới.

Bất kể thế nào, phải thừa dịp nữ tử này đang suy yếu mà diệt sát. Nếu không, hậu hoạn vô cùng.

Trên mặt Tuệ Thông lộ nụ cười dữ tợn, toàn thân lóe sáng phật quang, tốc độ phi độn càng nhanh hơn.

Ở bên kia, điện hồ bắn ra bốn phía trên bầu trời, không ngờ những bông tuyết lất phất như lông ngỗng lại không ngừng bay xuống.

Mộng Như Yên đang cùng La gia lão tổ giao chiến hừng hực khí thế.

Luận về thực lực, e rằng lão quái vật họ La nhỉnh hơn một chút. Hai người đều là Ly Hợp sơ kỳ đỉnh phong, nhưng lão lại có được huyết thống Thiên Sát Minh Vương.

Mặc dù trải qua nhiều đời truyền thừa đã trở nên mỏng manh, nhưng uy lực chân huyết vẫn không thể xem thường. Dù sao, Lục Vương Âm Ti giới có thể sánh ngang Tán Tiên.

Trận đại chiến trăm vạn năm trước, Âm Ti giới thế như chẻ tre, Linh giới bị đánh cho tan tác, cuối cùng vì nguyên do đặc biệt, dẫn tới sự can thiệp của Chân Tiên.

Trước kia, Linh giới, Âm Ti giới, Ma giới đã nhiều lần đại chiến, nhưng cục diện áp đảo như lần này là lần đầu tiên.

Trong đó, một phần nguyên nhân là Linh giới cùng Ma giới bộc phát đại chiến chưa tới mười vạn năm, nguyên khí chưa hoàn toàn khôi phục. Âm Ti giới dĩ dật đãi lao, binh cường mã tráng, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự chênh lệch quá lớn về cao tầng.

Trước kia, những cao tầng thống trị Âm Ti giới có thực lực tương đương Tán Tiên, hai bên so kè nhau thường bất phân thắng bại.

Nhưng nữ tử đứng đầu Lục Vương lần đó quả thực là một nhân vật kỳ tài. Nếu không phải có ẩn tình khác, nàng đã sớm phi thăng.

Tuy vậy, tam đại Tán Tiên Nhân tộc cùng tam đại Yêu Vương Yêu tộc hợp lực, hơn nữa còn có mấy tồn tại Độ Kiếp Kỳ đỉnh phong cũng không thể ngăn cản nàng, mà thảm bại!

Cho dù vậy, nàng vẫn chưa thi triển ra thực lực chân chính. Dường như vị đứng đầu Lục Vương lại cố ý đánh cho Linh giới đến bờ diệt vong, chờ sứ giả Tiên giới đến.

Nàng làm vậy là vì điều gì?

Trận chiến cuối cùng tại Bắc Cực Linh Quang Điện, không kể ngũ vương còn lại của Âm Ti giới hay thủ lĩnh Linh giới nhân yêu hai tộc, cũng không có tư cách xen vào.

Chỉ biết kết quả cuối cùng, nữ tử tuyệt thế đứng đầu Âm Ti hồn phi phách tán, ba vị Chân Tiên cũng một chết hai trọng thương.

Quay lại với cuộc chiến giữa hai người, lão quái vật La gia không dốc toàn lực. Hai người tuy có chênh lệch, nhưng muốn sát diệt đối phương thì thật không dễ. Mục đích của lão không phải muốn diệt sát Như Yên tiên tử, mà chỉ muốn chia rẽ, khiến Vạn Phật Tông cùng Thiên Nhai Hải Các trở thành tử địch.

Để không bại lộ thân phận, lão quái vật La gia giả vờ rơi vào thế hạ phong. Trên bầu trời, tuyết rơi cuồng bạo, một vùng bích ảnh khiến người chú ý. Chính là pháp bảo của Như Yên tiên tử thi triển thần thông, còn La gia lão tổ thì đỡ trái hở phải, nhìn qua dường như khá chật vật.

Đáng giận!

Mộng Như Yên vừa sợ vừa giận, nhưng nhất thời không thể thoát thân.

Qua một lúc, cảm thấy thời gian đã đủ. La gia lão tổ cười dài một tiếng: “Tiên tử chớ nên tức giận, tại hạ đã hoàn thành việc Tuệ Thông đạo hữu nhờ vả, xin cáo từ!”

Lời còn chưa dứt, chiết phiến của lão đã điểm về phía trước. Hắc quang chợt lóe, một tấm thuẫn bài hơn mười trượng do thiên địa nguyên khí tụ thành hiện ra. Mặc dù Tiên kiếm bắn ra vạn ngàn kiếm ảnh, thoáng chốc đã đánh tan tấm thuẫn này, xé rách nó, nhưng cũng tranh thủ được chút thời gian, La gia lão tổ hóa thành một đạo kinh hồng bay vút lên bầu trời xa xa.

Mộng Như Yên nào còn tâm tình ngăn cản đối phương, vừa thu pháp bảo liền lập tức nhắm mắt tìm kiếm tung tích Lâm Hiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!