Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 418: CHƯƠNG 418: ĐỤNG ĐỘ QUỶ VẬT LY HỢP TRUNG KỲ

Hai nàng dẫn đường, Lâm Hiên cùng đám tu sĩ Ngưng Đan kỳ trở về Bái Hiên Các. Chúng tu sĩ tham kiến một hồi rồi cung kính lui xuống, lúc này trong đại điện ngoài Lâm Hiên thì chỉ còn hai thiếu nữ.

"Thiếu gia, sự tình lần này có thuận lợi không?"

Lục Doanh Nhi vừa hỏi han vừa nhẹ nhàng chuyển thân pha cho Lâm Hiên một tách hương trà. Thân là Bái Hiên Các chủ, song trước mặt hắn, nàng vẫn tình nguyện làm một tiểu nha đầu thị nữ.

"Cũng không tồi, Thiên Ảnh Tông đã bị trừ tận gốc, mặt khác ta còn mang về một ít bảo vật cho bổn môn." Lâm Hiên mỉm cười nói.

"Bảo vật gì vậy, sư bá?" Thanh âm êm ái truyền vào tai, Vũ Vân Nhi ở một bên không nhịn được hiếu kỳ mở miệng.

"Việc này nói sau, ta có chuyện muốn hỏi trước."

"Sư bá mời nói."

"Vì sao lại đem hộ phái đại trận mở ra?"

"Việc này thiếu gia không hỏi thì Doanh Nhi cũng mau chóng bẩm lại với người, sự tình là như vậy..." Lục Doanh Nhi khẽ tới gần hắn sau đó hé mở đôi môi anh đào:

"Thiếu gia trước khi đi có phân phó rằng, Nguyệt Nhi tiểu thư đang trong giai đoạn tu luyện khẩn yếu không cho phép ai quấy rầy đúng không?"

"Không sai, không lẽ Nguyệt Nhi đã xảy ra chuyện gì?" Lâm Hiên kinh ngạc hoảng hốt hỏi.

"Thiếu gia không cần lo lắng, Nguyệt Nhi tiểu thư tu luyện thuận buồm xuôi gió, chỉ là khi người rời đi không lâu, chung quanh động phủ của nàng xuất hiện nhiều dị tượng mà cho đến nay vẫn chưa hết."

"Dị tượng?" Lâm Hiên nghe xong không khỏi lộ vẻ vui mừng: "Chẳng lẽ nàng đang kết anh?"

"Nguyệt Nhi tiểu thư hiện đang ngưng kết Nguyên Anh sao, tiểu tỳ chúc mừng thiếu gia. Bất quá..." Lục Doanh Nhi nói đến đây thì lộ vẻ do dự.

"Như thế nào, nói mau."

"Tiểu tỳ tuy kém hiểu biết song đã gặp qua thiên tượng ngưng kết Nguyên Anh, có điều dị tượng của Nguyệt Nhi tiểu thư thì hoàn toàn bất đồng, nói chính xác là không thể so sánh với người khác."

"Không thể so sánh?" Lâm Hiên lấy tay vuốt trán, trên mặt lộ vẻ đăm chiêu.

"Không sai, dị tượng này lớn hơn rất nhiều, các tu sĩ khác khi kết anh không thể bằng được."

"Không sai, Vân Nhi cũng chứng kiến, lời của Lục tỷ tỷ không khoa trương chút nào." Vũ Vân Nhi cũng mở miệng.

Trong lòng hai nàng đều rất nghi hoặc nhưng cũng rất thông minh, sự tình liên quan đến Nguyệt Nhi tốt nhất là không nên tìm hiểu kỹ.

Lâm Hiên gật đầu thở ra. Kiếp trước của Nguyệt Nhi chính là Âm ti chi chủ, tu vị có thể sánh với chân tiên, sau khi dung hợp với chân huyết kiếp trước thì dị tượng khi ngưng kết Nguyên Anh đương nhiên rất lớn.

Có điều sao lúc hắn trở về lại không thấy dị tượng này?

Dường như nhìn ra nghi hoặc của Lâm Hiên, Vũ Vân Nhi nhu thuận mở miệng: "Sư bá, dị tượng này không phải là liên tục mà sẽ có khoảng cách."

"A." Lâm Hiên gật đầu không nói gì.

Lục Doanh Nhi cẩn trọng mở miệng: "Dị tượng do tiểu thư dẫn động kinh người vô cùng, âm thanh vang xa ngàn dặm, khi trước đã kinh động tới mấy Nguyên Anh tu sĩ chung quanh tới đây..."

"Vậy bọn họ có đánh vào tổng đàn hay không?"

"Còn chưa." Lục Doanh Nhi vuốt vuốt ngực, trên mặt lộ ra thần sắc sợ hãi.

Thiếu gia đúng là tính toán như thần. Trước khi đi còn để lại hậu thủ, nếu không hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

Có Xuyên Sơn Giáp cùng Thi ma tương trợ, mấy tên Nguyên Anh kỳ tu sĩ đa sự tới đây đều bị quần tu Bái Hiên Các sát diệt sạch.

Sau đó Lục Doanh Nhi cũng không dám chủ quan liền đem hộ phái đại trận mở ra, tuy tiêu hao rất nhiều tinh thạch song nàng rất rõ ràng Nguyệt Nhi quan trọng thế nào với thiếu gia, nếu có sai lầm gì thì nàng đâu còn mũi gặp lại Lâm Hiên.

"Ừm, các ngươi làm tốt lắm." Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ tán thưởng, rốt cuộc hắn đã yên tâm.

"Thiếu gia, đây vốn là nhiệm vụ của chúng tiểu tỳ." Lục Doanh Nhi khẽ nở nụ cười.

"Đúng rồi, sư bá vừa mới nói, người có mang về bảo vật sao?"

"Không sai." Nghe nói Nguyệt Nhi sắp kết anh thành công, tâm tình Lâm Hiên thư thái vô cùng, thần sắc trở nên vui vẻ khác thường:

"Hai ngươi cũng ngồi đi, không có hạ nhân thì cũng không cần quá câu nệ."

"Dạ, đa tạ người!" Hai nàng vén áo thi lễ sau đó mới ngồi xuống một bên.

Lâm Hiên chậm rãi kể lại sự tình khi trước khiến hai nàng nghe mà sợ hãi vô cùng.

"Cái gì, sư bá, hiện tại chúng ta đã có mười khôi lỗi Nguyên Anh kỳ?" Vũ Vân Nhi lấy tay che miệng, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin.

Vũ gia trước kia tuy là tiểu gia tộc song có chút am hiểu khôi lỗi thuật, Vân Nhi rõ ràng Nguyên Anh kỳ khôi lỗi quý giá đến độ nào.

"Khi trước ta hứa sẽ giúp các ngươi kết anh, song điều này không phải một sớm một chiều là được. Mà ta cũng không thể cứ tọa trấn tại tổng đà Bái Hiên Các này. Hiện tại có mười khôi lỗi, chỉ cần không trêu tới đại thế lực, muốn tự bảo vệ bổn môn thì không có vấn đề."

"Đa tạ thiếu gia, chúng nô tỳ nhất định sẽ không để người thất vọng." Vẻ mặt hai nàng tràn đầy vui mừng mở miệng.

Lâm Hiên phất tay áo một cái đem mười hộp gấm đựng Nguyên Anh kỳ khôi lỗi xuất hiện trên mặt bàn: "Thứ này cần tế luyện nhận chủ sau đó mới có thể sử dụng, cụ thể nên làm thế nào thì các ngươi đã biết. Song muốn khống chế nhiều khôi lỗi như vậy khẳng định lực là bất tòng tâm. Vì vậy hai ngươi hãy đem tế luyện khôi lỗi Nguyên Anh trung kỳ mà sử dụng, còn tám tên sơ kỳ thì phân phát xuống, nhất định phải giao cho những người trung tâm tin cậy."

"Dạ, tiểu tỳ rõ." Lục Doanh Nhi khẽ gật đầu mà trên mặt Vũ Vân Nhi cũng đầy vẻ nhu thuận.

Có mười Nguyên Anh kỳ khôi lỗi trong tay, bổn môn có thể bớt đi không ít phiền phức và an toàn hơn. Không biết thiếu gia dùng bảo vật nghịch thiên gì mà có thể đổi về. Nghĩ đến sự lo lắng của Lâm Hiên dành cho Bái Hiên Các, hai nàng cảm kích không thôi.

Lâm Hiên lại phất tay một cái, thêm hai túi trữ vật xuất hiện trên bàn.

"Thiếu gia, cái này…"

"Tu tiên bách nghệ vô cùng đa dạng, ngoại trừ khôi lỗi thuật thì Thiên Xảo Môn còn có không ít bảo vật khác." Lâm Hiên vừa nói vừa mở miệng túi, vô số quái vật hình Phi Điểu hiển lộ ra. Toàn thân chúng màu vàng chanh lại có điểm giống diều hâu hung ác, là dùng Thiên Niên Linh Mộc luyện chế thành.

"Là Mộc Nhĩ." Vũ Vân Nhi lấy tay che miệng kinh hô.

"Ngươi nhận ra vật này sao?" Ánh mắt Lâm Hiên hướng sang nàng.

"Dạ, Vân Nhi đã từng thấy qua, tuy sự linh hoạt của nó kém hơn khôi lỗi song cũng rất lợi hại, bất quá muốn phát huy hiệu quả thì số lượng của chúng nhất định phải hơn trăm, không biết sư bá mua được bao nhiêu?" Đôi môi anh đào của Vân Nhi hé mở, Mộc Nhĩ vừa nhìn phẩm cấp rất tốt nên chắc chắn giá rất cao.

"Ha ha, ngươi xem thì biết." Trên mặt nàng đều lộ vẻ tò mò, đem thần thức dò xét trong túi trữ vật. Gần nửa tuần trà thiếu nữ ngẩng đầu, thần thái vô cùng rúng động.

"Ba nghìn cái, sư bá, đây chẳng phải hơn một ngàn vạn tinh thạch sao?"

"Không nhiều đến thế, Thiên Xảo Môn có chút ưu đãi, tính ra là chín trăm vạn tinh thạch thôi." Lâm Hiên thản nhiên mở miệng.

Chín trăm vạn tinh thạch? Không phải số lượng đủ để đại tu sĩ hậu kỳ táng gia bại sản sao. Thiếu gia quả nhiên bất phàm, trong mắt hai nàng tràn đầy vẻ sùng bái.

"Còn chưa hết, các ngươi xem thứ này có tốt bằng Mộc Nhĩ không?" Lâm Hiên mỉm cười mở miệng.

"Chẳng lẽ còn bảo vật tốt hơn Mộc Nhĩ?"

"Không sai, hai ngươi từng nghe qua Tinh Uy Pháo chưa?"

"Tinh Uy Pháo?" Lục Doanh Nhi lắc đầu, nàng đến từ U Châu nên không rõ còn Vân Nhi nghe thấy thì nghẹn giọng: "Sư bá, vật này không phải Thiên Xảo Môn tuyệt không bán ra sao, ta nghe nói độ quý giá của nó cũng không kém khôi lỗi Nguyên Anh kỳ."

"Lời đồn là như vậy song quy củ là thứ chết còn người mới là vật sống, sự tình gì cũng có thể biến đổi. Có bảo vật ắt có người động tâm..."

"Thiếu gia, vì Bái Hiên Các mà khiến người hao tâm tổn lực như vậy…" Vẻ mặt Lục Doanh Nhi có chút áy náy mở miệng, nàng hiểu rõ hiện tại Bái Hiên Các nho nhỏ này căn bản không giúp được hắn, Lâm Hiên làm vậy là muốn giúp các nàng sau này có chỗ đứng tại Vân Châu.

"Doanh Nhi, ngươi không nên nghĩ ngợi nhiều, thực ra ta cũng chẳng hao tổn gì." Lâm Hiên uống một ngụm trà đang muốn hỏi chuyện khác thì đột nhiên…

Oanh!

Một tiếng vang cực lớn truyền vào tai, cả tòa sơn phong đại chấn khiến mặt đất rung lên dữ dội. Nếu tổng đàn Bái Hiên Các không có tầng tầng cấm chế bao phủ chỉ sợ đã sụp xuống.

Chân mày Lâm Hiên vừa động, hóa thành một đạo kinh hồng bay ra ngoài đại điện.

"Ồ. . ." Lơ lửng giữa không trung, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc.

Chỉ thấy trong vòng hơn mười dặm quanh nơi sơn cốc có động phủ Nguyệt Nhi đang bế quan, bao phủ bởi âm phong đen như mực, từng đợt quỷ khóc thê lương vang vọng ra.

Từng đám bụi mù nổi lên khiến cát bay đá chạy tứ tán, oan hồn lệ khí kín trời, lúc này rõ ràng đang là giữa trưa mà dương quang đã tắt. Thiên địa linh khí chung quanh trở nên hỗn loạn vô cùng, khắp nơi tràn ngập âm khí.

Dị tượng đến cỡ này thì tu sĩ kết anh không thể tạo ra nổi.

"Thiếu gia, người xem … "

Hai đạo kinh hồng chợt lóe, hai thiếu nữ đã tới cạnh, trên mặt đẹp ẩn hiện chút lo lắng. Thiên tượng kết anh lần này của Nguyệt Nhi tiểu thư thực quá lớn đến hộ phái đại trận mà cũng không che lấp được.

Có điều Lâm Hiên không mấy lo lắng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!