Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 419: CHƯƠNG 419: NGUYỆT NHI KẾT ANH

Đồng tử Lâm Hiên khẽ co rút. Đối mặt quỷ vật Ly Hợp trung kỳ, hắn không tin tưởng vào Ô Kim Long Giáp Thuẫn nên thân hình lóe lên, thi triển Cửu Thiên Vi Bộ. Có điều, tốc độ lợi trảo còn nhanh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, lúc này nó đột nhiên gia tốc thêm.

Một tiếng "ầm" vang vọng, quỷ trảo đã giáng xuống màn sáng kim sắc. Thanh âm chói tai truyền vào tai, màn sáng nhanh chóng ảm đạm đi.

Lồng ngực Lâm Hiên như bị sét đánh trúng, vội vàng đem Cửu Thiên Linh Thuẫn mở ra nhưng vẫn không thể ngăn cản. Song vào sát na cuối cùng, trên thân hắn hiện lên một tầng hắc quang.

Oanh một tiếng, thân hình Lâm Hiên đã bị đánh bay xa ra.

"Ồ?"

Ác quỷ nhìn đôi lợi trảo, trên khuôn mặt dữ tợn tràn đầy vẻ kinh ngạc. Đừng nói là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, mà dù là lão quái vật Ly Hợp kỳ đón đỡ một kích này chắc chắn thân thể sẽ bị hủy, không ngờ đối phương lại có vẻ như vô sự.

Bên kia, Lâm Hiên bay thẳng ra hơn trăm trượng rốt cục mới ổn định thân hình, khí huyết nơi lồng ngực cuồn cuộn, yết hầu ngòn ngọt, khóe miệng rỉ ra một vệt huyết châu đỏ thẫm.

Nguy hiểm thật!

Nếu không phải hắn tu luyện Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết khiến thân thể cứng rắn như yêu tộc cùng cấp bậc, mà kịp đem Bích Diễm Kỳ Lân Giáp hộ thể thì đã ngã xuống. Thần thông của quỷ vật này rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Ly Hợp trung kỳ, quả nhiên không dễ đối phó.

Vừa trải qua thời khắc sinh tử, nói không sợ hãi là nói dối, nhưng Nguyệt Nhi vẫn còn ở trong nên Lâm Hiên nhất quyết không lùi bước. Tay áo hắn phất một cái, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn như cá bơi lượn, xoay quanh thân thể.

Hắn lại rung tay đem Thanh Hỏa Kiếm cùng Tử Tiên Lan tế ra, chỉ thấy linh quang phun trào, vân vụ lượn lờ, hai bảo vật lơ lửng trước người.

Lâm Hiên còn chuẩn bị tế ra những bảo vật khác thì lệ quỷ tám mắt kia đã mở to miệng phun ra một bảo vật cổ quái, là một sợi xiềng xích hắc ám, phía đầu có một quả thiết cầu cực lớn bề ngoài chi chít gai nhọn sắc bén, nhìn qua như có phần tương tự Lưu Tinh Chùy nơi thế tục.

Lâm Hiên hít vào một hơi, toàn thân hiện lên thanh quang như ngọc lưu ly. Bích Diễm Kỳ Lân Giáp không chỉ có năng lực phòng ngự mà cũng có tác dụng hỗ trợ pháp lực thần thông. Cổ tay hắn khẽ cuốn, Bích Huyễn U Hỏa cũng theo đó mà hiện ra.

"Dừng tay!"

Lâm Hiên đang chuẩn bị tấn công đối phương thì đúng lúc này một thanh âm trong trẻo truyền vào tai, sau đó một đạo kinh hồng nhỏ bé xuất hiện.

Quang hoa tản đi, lộ ra một thiếu nữ mỹ miều mắt mày như họa, chỉ có điều cao chưa đầy một tấc.

Không cần phải nói, tự nhiên là Tiểu Đào!

"Hai người các ngươi thật là rảnh rỗi sinh nông nổi sao? Tiểu thư đang kết Anh đến lúc khẩn yếu mà người một nhà như các ngươi lại ở đây tự tương tàn?"

Trên mặt Tiểu Đào tràn đầy sắc giận dữ, hai tay chống nạnh quát to.

Chân mày Lâm Hiên nhíu lại, dừng tay. Hắn không chấp nhặt với Tiểu Đào làm gì mà lại lộ vẻ trầm tư. Theo lời nàng thì hắn với quỷ vật kia là người một nhà sao?

Ánh mắt Lâm Hiên chuyển qua. Chỉ thấy đối mặt với sự chỉ trích của Tiểu Đào, thần sắc lệ quỷ hung ác đầy vẻ sợ hãi, giống gia nô đang hứng chịu cơn thịnh nộ của chủ nhân vậy.

Sau đó nó mở to miệng quang quác kêu lên một hồi, song Lâm Hiên nghe thì không hiểu, có lẽ là ngôn ngữ của Âm Ti giới.

"Là ngươi động thủ trước?" Tiểu Đào xoay người sang dùng ánh mắt bất thiện nhìn sang Lâm Hiên. Không ngờ tên quỷ vật kia lại dám đổi trắng thay đen. Lâm Hiên trừng mắt liếc sang nó, nhưng cũng không cần chấp nhặt làm gì.

"Tiểu Đào, ta tới hỏi ngươi Nguyệt Nhi thế nào rồi, vẫn thuận lợi chứ?"

"Tại sao ta phải nói cho tên A Trư nhà ngươi."

Lâm Hiên nghẹn lời không thốt nên câu, sau đó vẻ mặt âm trầm xuống, một lát sau phát ra thanh âm lạnh lẽo: "Tiểu Đào, ta chỉ hỏi ngươi một câu, rốt cuộc Nguyệt Nhi hiện thế nào?"

Thanh âm Lâm Hiên không lớn nhưng chẳng biết sao Tiểu Đào cảm thấy lạnh cả người, đồng thời cũng cảm nhận được sự lo lắng trong lời nói của hắn.

Nha đầu này vốn là kỳ trân tiên phủ thông linh hóa hình mà thành. Ngoài chân tiên thì dù là đại cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ, hay thậm chí là yêu vương Linh giới gì đó, Tiểu Đào cũng không sợ. Chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh, đối với nàng mà nói quả thực như là con kiến hôi. Có điều không hiểu sao, dường như theo tiềm thức, nàng đột nhiên lại cảm thấy sợ hãi tiểu tử này.

Song lúc này ánh mắt nàng nhìn về phía Lâm Hiên cũng trở nên ôn nhu hơn rất nhiều, thâm tình của tên A Trư này đối với tiểu thư thật khiến người ta cảm động.

"Ngươi yên tâm, tiểu thư không có việc gì mà là sắp sửa kết thành Nguyên Anh."

"Cái gì, ngươi là nói Nguyệt Nhi sắp kết thành Nguyên Anh sao?" Lâm Hiên kinh ngạc, sau đó trên mặt lộ vẻ mừng rỡ.

"Không sai." Tiểu Đào nhẹ gật đầu, mắt mày cũng lộ vẻ vui mừng, tuy tu vi thần thông của tiểu thư hiện tại còn kém xa năm đó, nhưng tin tưởng rằng một ngày nào đó...

"Đúng rồi, gã này là ai, ngươi vừa mới nói hắn là người một nhà?"

Ánh mắt Lâm Hiên chuyển qua quỷ vật to lớn kia, vừa mới giao thủ một hiệp mà Lâm Hiên đã chịu đau khổ không nhỏ.

"Không sai, tiểu thư khi kết Anh thì sinh ra âm khí nồng đậm vô cùng, có thể đem không gian uốn khúc đưa tới một ác quỷ Âm Ti giới làm hộ vệ."

"Thì ra là thế."

Nghe Tiểu Đào giải thích, trong lòng Lâm Hiên thầm kêu khổ. Lần này đúng là một phen hiểu lầm tai hại, suýt nữa thì tự tương tàn. Nguyên lai quỷ vật này tới để bảo vệ Nguyệt Nhi kết Anh không bị quấy nhiễu. Hắn muốn tới xem nàng như thế nào, không bị nó ngộ nhận là địch nhân. May mắn Tiểu Đào tới kịp thời nếu không trận này đánh thật oan uổng.

Đối mặt quỷ vật Ly Hợp trung kỳ, Lâm Hiên có dốc hết thần thông, hy vọng thắng lợi cũng chẳng cao.

"Sau này hắn có thể ở lại Nhân giới không?"

Lâm Hiên lấy tay vuốt trán, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt. Hắn với Nguyệt Nhi vốn là một, nếu có quỷ vật này giúp sức cộng thêm với Thiên Nhai Hải Các, muốn diệt sát Vạn Phật Tông chẳng phải dễ dàng sao.

Tiểu Đào đương nhiên không biết Lâm Hiên đang nghĩ gì, lắc đầu nói: "Không được, hắn vốn do âm phong của tiểu thư tạo thành mà tới, một khi tiểu thư đại thành Nguyên Anh thì sẽ trở lại Âm Ti giới."

"Vì sao?" Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ khó hiểu: "Hiện tại không phải hắn đang ở Nhân Giới sao, nếu sau này không có âm phong của Nguyệt Nhi thì hắn về Âm Ti giới kiểu gì?"

"Ngươi hỏi ta thì ta đi hỏi ai đây? Chuyện này liên quan đến phép tắc thiên địa, phần lớn ký ức của ta cũng đang bị phong ấn!" Tiểu Đào tức giận nói.

"Ừm, ta đi xem Nguyệt Nhi thế nào." Lâm Hiên vừa nói vừa hóa thành một đạo kinh hồng bay vụt vào trong sơn cốc. Lệ quỷ thấy thế thì không ngăn trở, là quỷ vật Ly Hợp trung kỳ thì linh trí của nó đã ngang với Nhân tộc, nghe hai người đàm thoại đương nhiên biết thiếu niên kỳ lạ này là bạn không phải địch.

Có điều trên khuôn mặt Tiểu Đào lại biến sắc, thoáng lắc người đuổi theo: "Ngươi muốn cản ta?" Lâm Hiên vừa mới tiến vào sơn cốc đã bị Tiểu Đào ngăn lại.

"A Trư, ngươi hiện tại không thể đi gặp tiểu thư." "Vì sao?"

Trên người Lâm Hiên ẩn hiện thanh quang, nếu nha đầu này không đưa lý do hợp lý thì hắn nhất định sẽ xông vào.

"Hừ, ngươi là thực không biết hay là giả bộ hồ đồ. Sau khi tiểu thư đại thành Nguyên Anh thì sẽ có thân thể. Ngươi là nam tử muốn chạy tới làm gì, định chiếm tiện nghi của tiểu thư nhà ta sao?" Tiểu Đào có vẻ tức giận thở phì phì mở miệng.

"Ài!" Lâm Hiên nghe xong ngượng ngùng gãi đầu, vừa mới trọng tổ thành thân thể tự nhiên sẽ không mặc trang phục. Thật là…

"Nếu là như thế, phiền ngươi lo cho nàng vậy, ta nên đi ra ngoài."

"Hừ, thế ngươi còn muốn sao nữa."

Lâm Hiên đương nhiên không thể mặt dày mày dạn tiếp tục ở đây, tuy lo lắng song hắn cũng đành trở thân bay ra ngoài.

Lệ quỷ đáng sợ kia vẫn hộ pháp trước khẩu cốc.

Có Ly Hợp trung kỳ quỷ vật hộ vệ, ở chỗ này cũng bất quá chỉ là vẽ rắn thêm chân. Lâm Hiên chần chừ chốc lát, rồi bay về phía xa.

Lúc này tại tổng đàn Bái Hiên Các, song phương đang giao chiến đến hừng hực khí thế. Chỉ thấy pháp bảo tung hoành, linh quang bắn ra tứ tán.

Nhân số tu sĩ Huyết Ảnh Tông khi trước vốn vượt Bái Hiên Các. Tu La thần huyết đã cải biến phép tắc thiên địa. Hiện tại pháp thể của các tu sĩ đều biến thành cương thi.

Cương thi sau khi thông linh cần thời gian tu luyện mới có thể khôi phục cảnh giới tu sĩ khi xưa. Nhưng đám cương thi này lại có thực lực tương ứng với khi còn sống, may là trong tay chúng không có pháp khí nếu không đại chiến sẽ trở nên vô cùng ác liệt.

Cũng may hai lão quái vật Nguyên Anh kỳ của Huyết Ảnh Tông đã bị Lâm Hiên hủy diệt pháp thể nếu không đám cương thi còn mạnh mẽ hơn nhiều.

Hiện tại cương thi xuất hiện sâu trong tổng đàn nên trận pháp không còn tác dụng. Đôi mày thanh tú của Lục Doanh Nhi khẽ nhíu lại, đáng tiếc là chưa kịp tế luyện mười khôi lỗi Nguyên Anh kỳ kia nhận chủ. Nếu không sao lại lâm vào thế bị động đến vậy.

Tuy có Xuyên Sơn Giáp cùng Thi Ma là hai quái vật vô cùng lợi hại nhưng một kẻ thì khờ dại, một kẻ thì ngu ngốc, đối phó một hai cao thủ thì còn hữu dụng chứ trong loạn chiến thế này thì rất khó điều khiển, mà nàng vốn chỉ là tu sĩ Ngưng Đan kỳ nên thần thức cũng không mạnh mẽ.

Lục Doanh Nhi thở dài nghĩ đến Lâm Hiên, song nàng biết việc tiểu thư Nguyệt Nhi kết Anh mới là đại sự bậc nhất đối với thiếu gia.

Lục Doanh Nhi nhíu mày đang còn trầm tư thì Lâm Hiên lại xuất hiện ở trong tầm mắt.

"Thiếu gia!"

Thiếu nữ uyển chuyển khẽ hành lễ, trên mặt lộ vẻ hổ thẹn. Lâm Hiên khoát tay áo, ôn hòa nói:

"Được rồi, Doanh Nhi."

Cương thi tuy nhiều, nhưng Lâm Hiên há có thể để vào mắt. Hắn phất tay áo, bắn ra gần trăm đạo kiếm khí dài chừng một tấc.

"Phân!"

Lâm Hiên khẽ niệm pháp quyết, những kiếm khí kia lóe lên, rồi mỗi đạo lập tức phân hóa thành ba. Trước mắt liền xuất hiện hơn ba trăm tiểu kiếm, đương nhiên màu sắc nhạt đi khá nhiều.

Chỉ thấy hai tay Lâm Hiên tiếp tục múa may như hồ điệp xuyên hoa, liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết. Ba hóa thành chín, chớp mắt số lượng kiếm khí đã gần ngàn. Tuy chỉ dài hơn một tấc, song tập trung cùng một chỗ, thanh thế cực kỳ kinh người.

"Đi!" Lâm Hiên duỗi ngón tay điểm ra một chỉ. Hàng ngàn kiếm khí lóe lên, thế như vạn tiễn tề phát, lập tức tỏa ra bốn phía. Tuy kiếm quang phân hóa khiến uy lực giảm đi rất nhiều, nhưng đối với những quỷ vật đẳng cấp thấp này thì thừa sức.

Chỉ thấy thi huyết vương vãi khắp trời, kiếm khí ngũ sắc bay lượn khắp nơi, tiếng xé gió rít gào bên tai. Có cương thi bị đâm xuyên đầu, có kẻ bị kiếm khí xẻ đôi thân thể.

"Thiếu gia hiển lộ thần uy!"

Thanh âm bái phục của chúng tu sĩ vang vọng bên tai. Lâm Hiên vừa ra tay đã khiến cường địch tan thành mây khói, thần thông như vậy khiến chúng tu sĩ kính nể vô hạn.

Cương thi đã bị diệt toàn bộ. Lần này, chúng tu sĩ không giẫm lên vết xe đổ, đều bắn ra các hỏa cầu nhỏ, đốt đám cương thi thành tro bụi.

"Đa tạ thiếu gia tương trợ."

"Khách khí làm gì. Doanh Nhi, ngươi hãy phân phó tất cả mọi người trở về động phủ, không cho phép tùy tiện đi lại, cũng không được nghị luận lung tung về dị tượng." Lâm Hiên nhàn nhạt mở miệng.

"Dạ, tiểu tỳ đã rõ. Thiếu gia còn gì phân phó nữa không?" Lục Doanh Nhi cung kính nói.

"Không, à đúng rồi, tạm thời cho ta mượn động phủ của ngươi."

"Mượn động phủ của tiểu tỳ sao?" Lục Doanh Nhi ngẩn ngơ, trên mặt có chút cổ quái.

"Không sai." Lâm Hiên nhẹ gật đầu mà không chú ý tới vẻ dị sắc của nàng.

"Ha ha, thiếu gia khách khí, xin mời người." Lục Doanh Nhi dẫn đường đưa hắn về động phủ.

Trong này bài trí cổ nhã mà ấm áp nhưng Lâm Hiên không để ý lắm, trực tiếp tiến vào phòng luyện công: "Được rồi Doanh Nhi, ngươi ra ngoài đi!"

"Dạ."

Thần sắc Lục Doanh Nhi đang ửng hồng bỗng thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường. Nàng khẽ thi lễ rồi cung kính lui ra.

Lâm Hiên khoanh chân ngồi, từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc. Nắp bình vừa mở lập tức có hương dược thanh tân sảng khoái phiêu tán ra, hắn đổ ra vài viên dược hoàn xanh biếc. Đây là linh đan chữa thương thượng hạng nhất. Lâm Hiên nuốt vào, hai tay bấm niệm pháp quyết, bắt đầu luyện hóa dược lực.

Một kích của lệ quỷ Ly Hợp kỳ khiến Lâm Hiên bị thương không nhẹ.

Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết qua bao lâu, hắn chậm rãi mở mắt. Hiện tại khí sắc của hắn đã tốt lên rất nhiều, thương thế tuy chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng đã không còn đáng ngại.

"Hô!"

Lâm Hiên nhẹ nhàng thở ra, đột nhiên chân mày khẽ động, hóa thành một đạo kinh hồng bay ra khỏi động phủ.

Chỉ thấy phía xa, cảnh sắc mỹ lệ ánh vào trong tầm mắt. Bầu trời đã khôi phục vẻ trong xanh, âm phong quỷ khí sớm đã biến mất, mây đen cũng đã tản đi, ánh dương ôn hòa tiếp tục chiếu rọi khắp mặt đất.

Nhìn thấy cảnh này trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ vui mừng, dị tượng biến mất, chẳng lẽ Nguyệt Nhi đã kết Anh thành công?

Nghĩ tới đây, cảm xúc trong lòng hắn trào dâng mãnh liệt. Toàn thân linh quang chợt lóe, hướng sơn cốc kia bay đi. Chớp mắt đã đến nơi, quả nhiên lệ quỷ Ly Hợp trung kỳ đã biến mất.

Lâm Hiên đang muốn bay vụt vào, đột nhiên một loạt tiếng nổ như sấm sét giữa trời quang, truyền vào tai hắn. Sau đó trên đỉnh đầu lần nữa hiện ra một đám mây cực lớn, nhưng không phải màu đen mà là ngũ sắc cực kỳ mỹ lệ.

Dị tượng tiếp tục xuất hiện, khiến linh khí xung quanh một lần nữa trở nên hỗn loạn. Vô số quang cầu ngũ sắc cỡ nắm tay hiển hiện, sau đó chậm rãi thẩm thấu vào trong đám mây kia. Một khúc tiên nhạc thánh thót từ bên trong truyền ra, thanh âm du dương mỹ diệu.

Đương nhiên, đám tu sĩ Bái Hiên Các lại một phen kinh động. Tại một tòa sơn phong hùng vĩ, có hai vị thiếu nữ xinh đẹp đang lơ lửng giữa không trung.

"Doanh Nhi tỷ tỷ, đây quả thật là thiên triệu kết Anh sao? Sao lại khác với trong cổ tịch miêu tả vậy?" Vũ Vân Nhi chậm rãi mở miệng, chăm chú nhìn vào đám mây ngũ sắc xa xa, gương mặt thanh tú lộ vẻ kinh hãi.

"Tỷ cũng không rõ." Lục Doanh Nhi lắc đầu cười khổ. Chẳng lẽ tiểu thư Nguyệt Nhi không phải là âm hồn bình thường, mà là người có lai lịch phi phàm?

Lục Doanh Nhi vốn rất thông tuệ, đã nghĩ ra điều này song rất nhanh nàng lắc lắc đầu. Việc này vốn không nên tìm hiểu sâu, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được.

Về phần tu sĩ Bái Hiên Các cũng có nhiều suy đoán song Các chủ đã nghiêm khắc hạ cấm lệnh, bọn họ không dám nghị luận lung tung, chỉ có thể mở to mắt nhìn về phía dị tượng nơi sơn cốc.

Theo thời gian trôi qua, đám mây ngũ sắc cuồn cuộn không ngừng, cùng thanh âm ầm ầm truyền vào tai. Nương theo tiên nhạc êm tai mờ ảo, ánh sáng ngũ sắc như ngọc chiếu rọi một vùng, nhìn qua vô cùng mỹ lệ.

Sau đó, trong đám mây, các thiếu nữ mặt mày như họa nhẹ nhàng bay múa giữa không trung. Từng người từng người đều có thể nói là tuyệt sắc nhân gian, nhưng nhìn kỹ thì có điểm khác biệt so với nhân tộc. Trên trán bọn họ có một cái sừng nhọn nho nhỏ, đồng tử lại màu huyết quang, sau lưng còn có một cái đuôi khá dài.

Rất rõ ràng, những thiếu nữ này đều là Âm Ti quỷ vật, nhưng không phải thực thể, chỉ là hư ảnh do linh lực hội tụ thành mà thôi. Lâm Hiên cũng coi như kiến thức uyên bác, nhưng thiên triệu Nguyệt Nhi kết Anh lần này thật sự khiến hắn mở rộng tầm mắt.

Cách nơi đây hai vạn dặm, trong một sơn cốc hoang vu, ba gã tu sĩ đang mật đàm. Bên trái là một lão giả tóc trắng và một mỹ phụ vận cung trang xanh biếc.

Người bên phải khoảng tứ tuần, vận nho bào, để râu ba chòm, dung mạo vô cùng nho nhã. Không ngờ chính là Hạo Thiên Quỷ Đế từng trốn thoát khỏi tay Xuân Ky. Hơn mười năm không gặp, tu vi của Hạo Thiên cũng tăng không ít, đã tiến giai đến Nguyên Anh trung kỳ. Dựa vào tâm cơ thâm trầm, hiện tại lão đã phong sinh thủy khởi. Lúc này đây, lão đang phụng mệnh Đại trưởng lão, bí mật gặp gỡ tu sĩ Ngô gia.

Tổ tiên Ngô gia này chính là tục gia đệ tử của Vạn Phật Tông, trăm ngàn năm qua một lòng phụ thuộc, nên được chủ trì Vạn Phật Tông coi trọng. Lần này, bọn họ đại diện cho Vạn Phật Tông đến thương thuyết cùng Lệ Hồn Cốc.

Lại nói từ sau dị biến Hiên Viên thành, tất cả thế lực lớn đã bắt đầu thực hiện chiến lược hợp tung liên hoành. Vạn Phật Tông trở mặt với Thiên Nhai Hải Các. Do không muốn để đối phương phát hiện, nên không phái trưởng lão mà sai Ngô gia bí mật tiếp xúc. Tuy nhiên, đây chỉ là giai đoạn ban đầu, song phương đang đấu võ mồm, dò la điểm mấu chốt của đối phương.

Lời của lão giả tóc trắng còn chưa dứt, đột nhiên cứng họng. Chỉ thấy xa xa, bầu trời đột nhiên hiện ra một tầng linh quang ngũ sắc.

Dị tượng do Nguyệt Nhi kết Anh sinh ra thật sự quá lớn. Bái Hiên Các mặc dù đã mở ra hộ phái đại trận, nhưng không thể che giấu hoàn toàn, dù cách hai vạn dặm vẫn có thể cảm nhận được một chút. Tuy không rõ ràng, song sắc mặt ba lão quái vật lại trở nên khẩn trương.

"Nơi kia linh quang ngũ sắc ngút trời, chẳng lẽ là có dị bảo xuất thế?" Cung trang mỹ phụ thì thào mở miệng hỏi.

Trên mặt lão giả tóc trắng cũng lộ vẻ tham lam, chỉ có Hạo Thiên Quỷ Đế tâm cơ thâm trầm vô cùng, trong mắt ánh lên dị quang, không hiểu trong lòng đang thầm tính toán điều gì.

Ba người trầm tư ngẩng đầu nhìn về phương xa. Theo thời gian, dị tượng phát ra ngày càng rõ ràng.

"Có lẽ thực sự có dị bảo xuất thế, khoảng cách cũng không xa, chúng ta nên tới xem thử." Qua hơn nửa tuần trà, rốt cục lão giả tóc trắng nhịn không được mở miệng. Cung trang mỹ phụ vốn cùng đi với lão, nên không có dị nghị.

"Được." Hạo Thiên gật nhẹ đầu, trên mặt không kinh không hỉ.

Ba người liếc nhau. Toàn thân lão giả tóc trắng quay tít một vòng, phát ra một tầng hồng quang, hướng chân trời bay đi. Hạo Thiên cùng cung trang mỹ phụ cũng thi triển thần thông, bay theo sau.

Lúc này ở tổng đàn Bái Hiên Các, trong đám mây ngũ sắc đột nhiên phát ra một đạo kim sắc quang trụ rộng chừng hơn mười trượng, thanh thế cường hãn, mặt ngoài có phù văn lập lòe lưu chuyển.

Lâm Hiên có vẻ lo lắng liếc nhìn Tiểu Đào. Thấy nha đầu kia vẫn bình tĩnh, hắn cũng yên tâm phần nào.

Cột sáng kia chiếu vào sơn cốc, dường như đang hấp thu điều gì đó. Sau một tuần trà, nó dần dần tiêu tán, tầng mây ngũ sắc cũng tan thành hư vô, bầu trời khôi phục vẻ trong xanh vắng lặng.

Lúc này, từ sơn cốc bay ra một mùi hương kỳ lạ, rất khác hương hoa mà cũng không giống mùi hương đan dược. Lâm Hiên tuy không nhận ra, nhưng thân thể vô cùng thoải mái. Hắn hít sâu một hơi, trên mặt lộ vẻ say mê. Không cần phải nói, tiểu nha đầu đã kết thành Nguyên Anh.

Trên mặt Tiểu Đào cũng hiện vẻ vô cùng mừng rỡ, đưa ngọc thủ vuốt ngực. Theo lý, sau khi tiểu thư dung hợp Tu La thần huyết thành công thì kết Anh sẽ không có trở ngại. Có điều, sau khi người chuyển thế, những chân tiên đáng giận kia đã cải biến phép tắc thiên địa. Nếu nàng nói không lo lắng cho tiểu thư, nhất định là nói dối.

Tiểu nha đầu hóa thành một đạo kinh hồng bay vào trong sơn cốc. Lâm Hiên đang còn chần chờ thì đột nhiên dị biến xảy ra.

Trước đó, sơn cốc đã bị âm phong hủy hoại không ít. Lúc này, đá vụn như mưa rào rào rơi xuống. Cả tòa sơn phong như sắp sụp đổ. Rất nhanh, lại có một đạo kinh hồng chói lòa bay ra.

Quang hoa tản đi, lộ ra một thiếu nữ mỹ miều đến cực điểm. Đôi môi nàng đỏ như hồng ngọc, làn da trắng như bạch ngọc, mềm mại như nước, chính là Nguyệt Nhi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!