Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 546: CHƯƠNG 546: ĐAN NGUYỆT TÔNG

Cứ như vậy, từng ngày trôi qua.

Tu tiên không năm tháng, bất tri bất giác Lâm Hiên đã ở Cửu Tiên Thành hơn hai trăm năm.

Chủ Nguyên Anh vẫn là Ly Hợp sơ kỳ. Pháp lực tiến triển vô cùng chậm chạp nhưng Lâm Hiên không hề nóng vội, bởi hắn đã sớm liệu định được chuyện này. Bất quá, đệ nhị Nguyên Anh cùng Yêu Đan đều đã tiến giai đến Ly Hợp, đuổi kịp cảnh giới của chủ Nguyên Anh.

Như vậy, cảnh giới tuy không đổi nhưng pháp lực lại thâm hậu thêm mấy lần. Luận về độ tinh thuần thì không hề thua kém tu tiên giả Ly Hợp trung kỳ.

Mà trong hai trăm năm nay, Lâm Hiên đã liên tục phục dụng không biết bao nhiêu Kỳ Lân Quả đã được tinh chế.

Tuy hiệu quả sau khi chiết xuất vẫn kém hơn cực phẩm Kỳ Lân Quả, nhưng tích tiểu thành đại, lúc này nhục thân của hắn đã mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Tuy không thể ngạnh kháng chính diện với bản mạng pháp bảo của tu sĩ cùng cấp, nhưng dư sức chịu được công kích của tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.

Thân thể cứng rắn đến độ này đã hơn xa Yêu tộc cùng cấp bình thường, so với những Yêu tộc có huyết thống thượng cổ thì cũng không hề thua kém.

Về phần Kim Cương xá lợi tử, Lâm Hiên đã nuốt vào luyện hóa, trải qua bảy bảy bốn mươi chín ngày đã hoàn mỹ dung hợp với thân thể.

Kể từ đó, dù hắn không tu tập công pháp Phật Môn nhưng vẫn có thể sử dụng các bí thuật của Phật tông.

Mà Ngọa Mi thiền sư vốn là đệ nhất cao thủ Đông Hải, thần thông bí thuật của lão có dư uy lực hàng long phục hổ.

Trải qua một phen sàng lọc, Lâm Hiên đã chọn ra những bí thuật hữu dụng nhất.

Thiên Nhãn Thông!

Đây là bí thuật thần thông lừng danh của Phật Môn. Nghe nói tu luyện đến mức tận cùng có thể nhìn thấu hết thảy ảo thuật và cấm chế trên thế gian, là một trong những bí thuật linh nhãn nổi danh nhất Linh giới, so với Thiên Phượng Thần Mục thì kẻ tám lạng người nửa cân.

Bất quá, việc tu tập thần thông Thiên Nhãn quá mức gian nan, lại có quan hệ trực tiếp đến pháp lực. Muốn tu luyện đến mức tận cùng thì phải tiến giai đến Độ Kiếp hậu kỳ.

Cảnh giới Ly Hợp chỉ vừa đủ thỏa mãn điều kiện tu luyện. Dù có luyện thành thì tác dụng cũng không lớn. Lâm Hiên xem đến đây thì hứng thú cũng vơi đi nhiều.

Bất quá, hắn lại suy đoán, không biết bí thuật này có thể cộng hưởng hiệu quả với Thiên Phượng Thần Mục hay không?

Vì thế, Lâm Hiên đã dành ra một khoảng thời gian nhất định để luyện tập.

Việc nhập môn tương đối nhẹ nhàng. Cảnh giới Ly Hợp sơ kỳ chỉ có thể tu luyện Thiên Nhãn Thông tầng thứ nhất. Lâm Hiên mất chưa đến một năm đã luyện thành.

Ngày hôm đó, hắn khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Sau khi vận khí thổ nạp một lát, hắn liền chiếu theo Phật kinh ghi lại, đem pháp lực vận chuyển đến hai mắt. Tức khắc, phía trên mí mắt hiện ra một tầng kim quang nhàn nhạt, rất mỏng nên không dễ khiến người khác chú ý.

Lâm Hiên giương mắt nhìn lại, tất cả cảnh vật đều trở nên vô cùng rõ ràng, có điều vẫn chưa thấy sự thay đổi là bao.

Hắn nhướng mày, đứng dậy rời khỏi động phủ. Lúc này sắc trời còn sớm, trong khe núi tràn ngập sương trắng nồng đậm.

Trong mắt Lâm Hiên chợt lóe lên kim quang, tức khắc nhìn xuyên qua lớp sương trắng. Nhưng ra ngoài trăm trượng thì cảnh vật lại trở nên mơ hồ.

"Hừ, hiệu quả của Thiên Nhãn Thông tầng thứ nhất quả thật quá yếu, chẳng trách nhiều đại năng Phật Môn không coi trọng nó. Bất quá, nếu kết hợp thêm Thiên Phượng Thần Mục thì uy lực sẽ thế nào?"

Lâm Hiên thì thào tự nói, sau đó hít vào một hơi, đáy mắt trở nên rực rỡ ánh sáng ngũ sắc lưu ly, hòa lẫn cùng kim quang nơi mí mắt, trông vừa quỷ dị lại vừa thần bí.

Hai loại bí thuật cộng hưởng, uy lực quả nhiên khác biệt, tất cả cảnh vật trong sương trắng đều trở nên rõ ràng. Lâm Hiên quay đầu nhìn sang bên trái.

Ở nơi đó, hắn từng bố trí một cái huyễn trận. Cho dù tu tiên giả Ly Hợp Kỳ rơi vào trận này cũng không dễ chịu, muốn phá giải phải tốn không ít công phu.

Nhưng dưới sự kết hợp của hai loại Linh Nhãn thần thông, tất cả ảo thuật đều quy về hư vô.

Nếu chỉ có Thiên Phượng Thần Mục thì sẽ không đạt được hiệu quả như vậy. Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một tia vui mừng.

Xem ra khi trước lựa chọn tu luyện Thiên Nhãn Thông quả là một quyết định đúng đắn. Mà sở học Phật Môn của hắn cũng không chỉ có mỗi bí thuật này.

Còn có "Long Tượng Phục Ma Công". Tên nghe như một loại công pháp, nhưng kỳ thật đây chính là một loại bí thuật tăng cường sức mạnh, một loại thần thông mà các luyện thể sĩ Phật tông thường dùng.

Uy lực của nó vượt xa Cự Lực Thuật trong ngũ hành pháp thuật.

Sau khi dùng Kỳ Lân Quả, nhục thân của Lâm Hiên đã mạnh mẽ vô cùng nhưng sức mạnh lại không tăng bao nhiêu. Hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua Long Tượng Phục Ma Công này.

Khi tu tập, sự tiến triển khiến Lâm Hiên rất hài lòng, thần thông này không mấy phiền phức, chỉ cần cường độ nhục thân đủ mạnh mẽ là có thể phát huy ra uy lực kinh người.

Theo sự mạnh mẽ của nhục thân, khí lực của hắn cũng ngày càng gia tăng.

Thời gian hai trăm năm, bất quá chỉ như một cái chớp mắt.

Lâm Hiên vẫn là tu sĩ Ly Hợp sơ kỳ nhưng thực lực đã vượt trội hơn xưa. Hiện tại, nếu hắn đối đầu với phụ thể chi thân của Độc Long Ma Tổ, sẽ không còn bị truy đuổi đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa như trước, mà diệt sát đối phương cũng không thành vấn đề.

Sĩ biệt tam nhật, ắt phải nhìn bằng con mắt khác xưa, huống chi là Lâm Hiên đã khổ tu suốt hai trăm năm.

Mà trong thời gian này, Đông Hải Tu Tiên giới có vẻ bất ổn.

Chẳng biết vì sao, quan hệ của tam tộc trở nên căng thẳng hơn rất nhiều, mặc dù chưa đến mức đại chiến nhưng không ít thế lực đã âm thầm chiêu binh mãi mã.

Thậm chí có lời đồn Lục Vương của Hải tộc đã tụ họp mật đàm mấy lần. Yêu tộc bên kia cũng không nhàn rỗi, Tam Hoàng liên tiếp gặp mặt.

Còn như bên Nhân tộc, dù không có lệnh tổng động viên nào được tuyên bố, nhưng nghe nói không ít đại năng tồn tại cấp bậc Động Huyền Kỳ đã được Thánh Thành triệu tập.

Bất quá, những điều này không ảnh hưởng gì tới Lâm Hiên, hiện tại hắn chỉ vì khuyết thiếu đan dược mà buồn rầu không thôi.

Đệ nhị Nguyên Anh cùng Yêu Đan cũng đã tới Ly Hợp Kỳ, thần thông thực lực bạo tăng rất nhiều, nhưng vẫn không có tin tức gì về loại đan dược có thể tăng tiến pháp lực.

Gió mưa vần vũ, báo hiệu cơn bão sắp tới!

Quan hệ giữa tam tộc tuy căng thẳng nhưng đại chiến vẫn chưa nổ ra.

Vùng Hải Vực Hỗn Loạn hết thảy vẫn như cũ, thậm chí còn phồn vinh hơn so với trước kia.

Nhân tộc, Yêu tộc, Hải tộc, mỗi ngày đều có vô số tu tiên giả tiến vào, khiến cả Cửu Tiên Thành bừng bừng sinh cơ.

Bất quá, Lâm Hiên vẫn đóng cửa một lòng khổ tu. Hiện tại, đệ nhị Nguyên Anh cùng Yêu Đan đã đuổi kịp chủ Nguyên Anh, các loại bí thuật cũng đã học được không ít.

Có điều, vấn đề khuyết thiếu đan dược đã cản trở việc tu luyện không nhỏ. Những năm nay, tại các phường thị, hắn cũng đã góp nhặt được nhiều loại đan phương, dùng linh thảo hoặc tài liệu yêu thú, lại có Lam Sắc Tinh Hải hỗ trợ, luyện chế một hai bình đan dược tăng tiến pháp lực thì không thành vấn đề, nhưng muốn có số lượng lớn thì đúng là không thể.

Tạm thời mỗi ngày, Lâm Hiên một bên tiếp tục tu tập, một bên dùng Kỳ Lân Quả đã chiết xuất để cường hóa nhục thể.

Nếu việc tiến giai thật sự bị trì trệ quá lâu, hắn chỉ còn cách xông vào Di Tích Chi Hải một lần. Cổ đan dược có hiệu quả cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi, công hiệu tăng tiến pháp lực vượt xa đan dược hiện tại.

Dược hiệu cường đại thì không cần mỗi ngày phải nuốt phục. Nếu vận khí không tồi, tìm được nhiều cổ đan dược thì việc tu luyện đến Ly Hợp trung kỳ cũng không thành vấn đề.

Bất quá, trải qua một phen suy tư, Lâm Hiên đã không làm như vậy.

Bảo khố nơi Di Tích Chi Hải cố nhiên khiến người ta thèm nhỏ dãi, có điều nguy hiểm bên trong cũng vượt xa tưởng tượng. Cho dù là tu tiên giả Động Huyền Kỳ cũng có thể ngã xuống trong đó.

Hai trăm năm qua, thực lực của hắn đã tăng cường rất nhiều nhưng vẫn còn kém xa các lão quái vật cấp bậc này.

Lâm Hiên tuổi còn trẻ, nếu qua mấy trăm năm nữa vẫn không có phương pháp nào để tiến giai, đến lúc đó lại đi Di Tích Chi Hải cũng không muộn.

Một ngày này, Lâm Hiên đang đả tọa trong động phủ thì đột nhiên thần sắc khẽ động, ngón tay bắn ra một đạo pháp quyết.

Qua vài nhịp hô hấp, một đạo hỏa quang từ bên ngoài bay vào, lượn một vòng rồi rơi xuống lòng bàn tay hắn.

Là Truyền Âm phù!

Lâm Hiên nhướng mày, đem thần thức chìm vào. Một lát sau, hắn ngẩng đầu, vẻ mặt có chút kinh ngạc:

"Thì ra là Kim Hoằng Thiền Sư, nói có chuyện gấp mời ta đến động phủ của lão."

Kim Hoằng Thiền Sư Phật pháp thâm hậu vô cùng, lão tìm tới chắc chắn là có chuyện quan trọng.

Một canh giờ sau, Lâm Hiên đã tới trước một tòa tự miếu. Nhìn ngôi miếu hoang tàn này, nào ai ngờ được bên trong lại có một vị cao tăng Phật Môn Ly Hợp trung kỳ.

Độn quang hạ xuống, Lâm Hiên gõ cửa. Rất nhanh, tiếng bước chân truyền vào tai, cửa mở ra và một tiểu hòa thượng bước ra.

"A Di Đà Phật, thì ra là Lâm tiền bối. Thiền sư đã có phân phó, mời tiền bối vào trong." Tiểu tăng này tu vị chỉ là Linh Động trung kỳ, tự nhiên vô cùng kính sợ hắn.

Lâm Hiên không khách khí, theo đối phương đi vào.

"Sao, bây giờ đại sư vẫn còn đang làm vãn khóa à?" Lâm Hiên bình thản mở miệng.

Kim Hoằng Thiền Sư sở trường về Phật pháp, ngoại trừ việc điều tức đả tọa thì mỗi ngày chưa bao giờ trì hoãn việc lễ Phật. Lâm Hiên tương giao với lão đã hơn trăm năm, đương nhiên rõ ràng thói quen này.

"Không sai, đại sư đang tụng kinh, mời tiền bối tới thiện phòng đợi một lát." Tiểu tăng cung kính nói.

Hai người đi xuyên qua một cái sân nho nhỏ, một Phật đường xuất hiện trong tầm mắt.

"A, không ngờ tiên tử cũng ở đây, còn có cả Kim huynh nữa."

Chưa tiến vào thiện phòng, Lâm Hiên đã thấy một nam một nữ.

Nữ tử kia bề ngoài bất quá mười tám mười chín tuổi, mặt mày như tranh vẽ, tư sắc cũng thuộc hàng thượng phẩm, một thân cung trang trắng như tuyết, dáng vẻ không vương chút bụi trần.

Nam tử kia niên kỷ chừng ba mươi, dáng người tầm thước nhưng tay chân rất thô tráng, thoạt nhìn khí lực vô cùng mạnh mẽ.

Hai người đều là tu sĩ Ly Hợp sơ kỳ, cũng có quen biết với Lâm Hiên.

Nghe nói Minh Tuyền tiên tử này là đệ tử của một đại gia tộc, một thân tu vị đạo gia Huyền Môn thông huyền.

Lâm Hiên tuy chưa từng luận bàn, nhưng đã vô tình thấy qua nàng động thủ với người khác, nhanh gọn đánh bại một tu sĩ cùng cấp.

Còn Kim Nghĩa kia vốn là tán tu, nhờ cơ duyên xảo hợp mà bước lên con đường tu tiên.

Hắn chính là một tu yêu giả, thần thông vượt xa tu sĩ cùng cấp. Nghe nói một thân thần lực của hắn có thể ngạnh kháng với Giao Long.

Lâm Hiên trong quá trình trao đổi tu luyện tâm đắc còn từng đổi được một khối Bắc Minh Thiết từ trong tay Minh Tuyền tiên tử. Giao tình của hắn cùng hai người này tuy không thâm hậu nhưng cũng có phần hòa hảo.

"Lâm huynh đã đến, mau mời ngồi." Kim Nghĩa nhiệt tình nói.

Tiểu tăng kia sau khi dâng hương trà thì cung kính lui xuống.

"Cũng là thiền sư mời hai vị tới sao? Kim huynh cùng tiên tử, rốt cuộc là vì chuyện gì?" Lâm Hiên ngồi xuống rồi chậm rãi mở miệng.

"Lâm huynh không biết, hai chúng ta cũng chẳng rõ." Kim Nghĩa lớn tiếng nói.

"Ừm, thiếp thân cũng không rõ." Trên mặt Minh Tuyền tiên tử lộ vẻ dịu dàng, nàng thật là một nữ tử phong tư trác tuyệt.

Một khi đã không biết, lại đang ở trên địa bàn của người khác thì không nên nghị luận thêm. Ba người tùy ý phiếm đàm một hồi. Đang lúc cao hứng thì một tiếng phật hiệu truyền vào tai:

"A Di Đà Phật, rất hân hạnh được đón tiếp ba vị thí chủ. Lão nạp thân là chủ mà lại chậm trễ, mong rằng các vị đạo hữu không để tâm."

Chỉ thấy một lão tăng râu tóc bạc trắng đi tới. Lão này tinh thần quắc thước, thân hình cao lớn, giọng nói sang sảng như chuông đồng, thân khoác cà sa đỏ thẫm tỏa ra linh quang chói mắt, vừa nhìn đã biết là bảo vật bất phàm.

"Đại sư quá khách khí rồi, chúng ta thân là tu tiên giả, chút thời gian chờ đợi này có đáng là gì."

Kim Nghĩa cùng Minh Tuyền tiên tử đứng dậy hoàn lễ. Song phương khách khí một phen rồi đều ngồi xuống.

"Đại sư, xin thứ cho Kim mỗ nóng vội, người truyền thư mời chúng ta tới đây rốt cuộc là vì chuyện gì?"

"Kim thí chủ quả là người thẳng thắn, không phải lão nạp dài dòng mà là còn một vị đạo hữu chưa tới, cho nên..."

"Còn có người?" Minh Tuyền tiên tử nghe xong thì khuôn mặt thanh tú lộ vẻ giật mình. Mấy người bọn họ đang ngồi ở đây, thần thông pháp lực đều có chỗ độc đáo, tùy tiện một trong bốn người đã có thể thắng tu sĩ cùng cấp. Nếu liên thủ thì chiến lực vô cùng mạnh mẽ. Vậy mà còn cần thêm người, rốt cuộc là lão thiền sư đang mưu tính đại sự gì?

Lâm Hiên nghe đến đây thì thần sắc khẽ động: "Đại sư còn mời cả Y Lam công tử."

"Cái gì, tiểu tử Tiêm Mạc Y Lam kia?"

Kim Nghĩa nghe xong thì vẻ mặt chợt khó coi. Hắn cũng quen biết Tiêm Mạc Y Lam, bất quá quan hệ không được hòa thuận cho lắm.

Tiêm Mạc Y Lam cũng là một tu sĩ Ly Hợp sơ kỳ có lai lịch vô cùng thần bí. Nhìn tướng mạo cử chỉ của hắn thì chính là một đệ tử thế gia, nhưng cái họ Tiêm Mạc này rất lạ, ở Đông Hải Tu Tiên giới còn chưa từng nghe nói qua gia tộc này.

Bộ dáng hắn chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, phong độ tiêu sái, anh tuấn vô cùng, quả thực có thể sánh với Điền Tiểu Kiếm, bất quá lại là một gã công tử bột phù hoa.

Tu Tiên giới coi trọng thực lực, nhưng hắn lại tự hào về vẻ ngoài anh tuấn tiêu sái vô bì của mình. Tại một buổi trao đổi hội của các tu sĩ Ly Hợp Kỳ, lần đầu gặp Lâm Hiên, hắn đã vô cùng trào phúng, chê rằng bộ dáng Lâm Hiên quá tầm thường, muốn cưới một bà vợ cũng khó.

Lâm Hiên thật chưa từng gặp qua chuyện thế này, tự dưng lại có một kẻ đi châm chọc một tu tiên giả cùng cấp.

Quả thực là một kẻ ăn no rỗi việc. Tâm cơ Lâm Hiên sâu như biển, tự nhiên không thèm để ý đến loại người nhàm chán như vậy.

Cưới không được vợ ư? Hắc hắc, vậy Nguyệt Nhi, Cầm Tâm, Khổng Tước là gì?

Tình trường đắc ý nên Lâm Hiên không chấp nhặt, chỉ cho đây là một kẻ ăn chơi trác táng, xảo hợp tiến giai Ly Hợp Kỳ mà thôi.

Thấy Lâm Hiên không để ý tới mình, Tiêm Mạc Y Lam đang nhàm chán lại thấy Kim Nghĩa, liền chuyển hướng công kích, giễu cợt không thôi.

Luận về độ đào hoa, Kim Nghĩa đương nhiên không thể so với Lâm Hiên, bị kẻ này nói trúng chỗ đau, tính tình hắn lại nóng nảy nên vô cùng tức giận.

Lâm Hiên thầm lắc đầu, hắn đã biết qua thần thông của Kim Nghĩa, miểu sát tu sĩ cùng cấp thì không nói, cho dù đối đầu với tu sĩ trung kỳ cũng không thua sút. Gã công tử kia lần này chắc sẽ bị giáo huấn một trận thê thảm.

Những tu sĩ khác biết thần thông của Kim Nghĩa cũng vui mừng khi kẻ khác gặp họa. Có điều, kết quả lại khiến đám người kinh ngạc, ngay cả Lâm Hiên cũng đoán nhầm.

Không ngờ Y Lam công tử thần bí này lại là một gốc rạ cứng rắn khó nhằn. Sau một phen đại chiến, Kim Nghĩa bị đánh đến mức không đứng dậy nổi, phải bò trên mặt đất.

Bất quá, hắn xuống tay cũng có chừng mực, chưa tính là tàn nhẫn.

Hơn nữa, vị công tử anh tuấn này lại thấy Minh Tuyền tiên tử ở một bên, lập tức buông lời hoa mỹ trêu ghẹo nàng!

Tuy không hòa thuận nhưng cũng có qua lại, hiểu biết của Lâm Hiên về Y Lam công tử độc hành này cũng dần tăng thêm.

Kỳ thật, gã này tuy biểu hiện phù hoa, nói chuyện có chút tổn hại người khác, nhưng không phải kẻ ngoan độc. Ngoài ba người trước mắt, hắn chính là tu sĩ mà Lâm Hiên có quan hệ tốt nhất trong gần trăm năm nay.

Không ngờ lại tề tụ đông đủ, Lâm Hiên nheo mắt, dần có hứng thú đối với mục đích của Kim Hoằng Thiền Sư.

Chờ khoảng một tuần trà, một vị cẩm y công tử áo bào trắng được tiểu tăng kia dẫn tới Phật đường.

"Ồ, Lâm huynh cùng Kim huynh đã ở đây rồi, nhiều năm không gặp sao bộ dáng hai vị lại xấu thêm như vậy."

Tiêm Mạc Y Lam nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt xếp, ra vẻ phong độ nhưng câu nói lại khiến người ta á khẩu.

Lâm Hiên chỉ cười cười, đối phương có thói quen như vậy nhưng không phải ác ý. Có điều, Kim Nghĩa thì không kiềm chế tốt như vậy, trên mặt hiện lên một tầng hắc khí: "Tiêm Mạc, ngươi lại ngứa da rồi phải không..."

Bất quá, Y Lam công tử căn bản không thèm để ý đến phản ứng của Kim Nghĩa. Ánh mắt hắn đảo qua, thấy Minh Tuyền tiên tử duyên dáng yêu kiều ngồi một chỗ thì sáng ngời lên, lập tức vội như điên chạy qua, miệng ngay tức khắc ba hoa đùa giỡn.

Minh Tuyền tiên tử nghe thì dở khóc dở cười. Song phương tương giao hơn trăm năm, nàng rõ hắn không phải thật sự háo sắc mà chỉ là cái miệng có chút độc địa mà thôi.

"A Di Đà Phật, còn thỉnh Tiêm Mạc thí chủ ngồi xuống, lão nạp mời các vị đến là có chính sự." Một tiếng phật hiệu truyền vào tai, trên mặt Kim Hoằng đại sư lộ ra vài phần khó xử.

Lão đương nhiên rõ tính cách của Tiêm Mạc Y Lam, có điều tiểu tử này thật không biết phân nặng nhẹ.

Tiêm Mạc Y Lam tựa hồ có vài phần cố kỵ lão, ngượng ngùng sờ mũi rồi ngồi xuống một cái ghế.

Kim Hoằng Thiền Sư thấy thế, thần sắc mới dịu lại. Sau đó, lão hai tay chắp thành chữ thập, thi lễ với bốn người đang ngồi: "Đa tạ chư vị đạo hữu đã nhận thiệp mời của lão nạp mà quang lâm tệ tự. Bất kể thân phận các vị thí chủ thế nào, nhưng thực lực đều vượt xa tu sĩ cùng cấp. Lần này lão nạp muốn mưu đồ một đại sự, tin tưởng các vị đạo hữu sẽ có hứng thú."

"Ồ, mời đại sư nói, mời chúng ta chẳng lẽ là muốn đi Di Tích Chi Hải?"

"Tiên tử nói đùa rồi, tuy thần thông của chư vị đạo hữu đặc thù, nhưng nếu vào Di Tích Chi Hải, nhất là đi vào sâu bên trong, thì dù là tu tiên giả Động Huyền Kỳ không cẩn thận cũng sẽ ngã xuống. Nếu chỉ ở ngoại vi tìm kiếm bảo vật, dù có thu hoạch thì với gia sản của các vị cũng chưa chắc đã để vào mắt." Kim Hoằng đại sư mỉm cười nói.

"Đại sư nói có lý, vậy rốt cuộc là mục đích gì?"

"Các vị thí chủ không cần nóng vội, không biết chư vị đạo hữu đã từng nghe nói qua Đan Nguyệt Tông chưa?" Kim Hoằng Thiền Sư chậm rãi mở miệng.

"Đan Nguyệt Tông?" Lâm Hiên nhướng mày, cái tên này dường như hắn đã thấy qua ở đâu đó.

Lúc này, Tiêm Mạc Y Lam lên tiếng: "Đại sư nói có phải là năm mươi vạn năm trước, vào thời kỳ Đông Hải chúng ta thịnh cực nhất, từng có một Thánh địa đan đạo danh xưng là Đan Nguyệt Tông?"

"A Di Đà Phật, công tử kiến thức uyên bác. Không sai, lão nạp đề cập đúng là môn phái này."

Lâm Hiên nghe vậy thì chợt nhớ ra. Hắn đã từng thấy qua cái tên Đan Nguyệt Tông này trên điển tịch.

Phái này am hiểu luyện đan, năm mươi vạn năm trước từng phong quang vô cùng, cho dù là Thánh Thành cũng phải vô cùng lễ ngộ, không dám đắc tội.

Bất quá, lúc phái này cường thịnh, từng xuất hiện mấy lão quái vật Động Huyền Kỳ. Nhưng thành cũng Tiêu Hà mà bại cũng Tiêu Hà (1), mấy lão quái vật đó không biết vì sao lại kết thù với một đại năng tu tiên giả đến từ giới diện khác, bị đối phương tìm tới cửa đồ sát toàn phái.

Đương nhiên, đó chỉ là một trong những lời đồn đãi, còn có thuyết nói là những lão quái vật Động Huyền Kỳ kia nội chiến, đem một danh môn đại phái biến thành tro tàn.

Thậm chí có lời đồn rằng thực lực của phái này bành trướng quá nhanh chóng, bị Thánh Thành ghen ghét nên các trưởng lão Thánh Thành đã dẫn dắt tu sĩ chấp pháp âm thầm tiêu diệt.

Thế sự đổi dời, thương hải tang điền, chân tướng thế nào không ai rõ ràng. Kim Hoằng đại sư lại nhắc tới Đan Nguyệt Tông, chẳng lẽ là...

Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng trong lòng đã có chút kích động.

Ba người khác thì không cần phải nói, một khi tu vị của bọn họ đã vượt xa tu tiên giả cùng cấp. Đừng nói Tiêm Mạc Y Lam cùng Minh Tuyền tiên tử, cho dù Kim Nghĩa kia biểu hiện tùy tiện, kỳ thật cũng là trong thô có tinh.

"Đại sư nhắc tới chuyện này, chẳng lẽ việc mời chúng ta có liên quan tới Đan Nguyệt Tông?" Lâm Hiên uống một ngụm trà, thanh âm vẫn bình ổn.

"Thí chủ nói không sai, lão nạp tình cờ chiếm được một phần địa đồ, trên đó có đánh dấu một tổng đàn bí mật của Đan Nguyệt Tông." Kim Hoằng đại sư có chút hưng phấn nói.

"Tổng đàn bí mật của Đan Nguyệt Tông?"

Ngay cả Tiêm Mạc Y Lam, một kẻ ba hoa, cũng ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc.

Mặc kệ năm đó Đan Nguyệt Tông thịnh cực mà suy thế nào, cuối cùng bị hủy bởi một trận đại hỏa, nhưng tin tức này thật sự khiến người ta chấn động.

Thỏ khôn đào ba hang, danh môn đại phái hay các tu tiên gia tộc có quy mô lớn một chút, việc có một tổng đàn bí mật là chuyện bình thường.

Khẳng định Đan Nguyệt Tông cũng không ngoại lệ.

Năm đó có không ít tu sĩ đã tìm kiếm, dùng hết các phương pháp nhưng không thu hoạch được gì.

Theo thời gian, chuyện này dần dần phai nhạt trong mắt chúng nhân. Không ngờ qua năm mươi vạn năm, lại lần nữa có người nhắc tới.

"Đại sư không đùa chứ, người thật sự tìm được tổng đàn bí mật của Đan Nguyệt Tông sao?" Trên mặt Minh Tuyền tiên tử tràn đầy vẻ hưng phấn, thanh âm cũng trở nên run rẩy.

"Ha ha, tiên tử yên tâm, nếu lão nạp không có mười phần nắm chắc, sao dám mời các vị đạo hữu tới đây?" Kim Hoằng Thiền Sư mở hai mắt, vẻ mặt hiền từ nói.

"Đại sư nói chỉ sợ có điểm không thật!" Thanh âm của Tiêm Mạc Y Lam lại truyền vào trong tai.

---

*Chú thích (1):*

Tiêu Hà (?-193 TCN), nguyên quán Bái huyện, thuộc vùng Giang Tô ngày nay, đảm nhiệm chức Thừa tướng triều Hán.

Tiêu Hà cùng với Trương Lương và Hàn Tín được xưng tụng là “Hán sơ Tam Kiệt” (Ba vị kiệt xuất thời đầu nhà Hán). Người đời lưu truyền câu nói: *“Phi Tam Kiệt tất vô Hán thất”*, nghĩa là nếu không có sự trợ giúp của ba vị kiệt nhân này, triều đại nhà Hán sẽ không thể kiến lập.

Ông đã có công lao hiển hách, trợ giúp Lưu Bang kiến lập đại nghiệp trong thời kỳ Hán Sở tranh hùng. Tiêu Hà là người tiến cử Hàn Tín, giúp vị tướng tài này quy phục Lưu Bang, song cũng chính ông lại chịu một phần trách nhiệm trong cái chết của Hàn Tín.

Sự việc này đã hóa thành một ngạn ngữ nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa: *“Thành dã Tiêu Hà, bại dã Tiêu Hà”* (Thành công nhờ Tiêu Hà, thất bại cũng vì Tiêu Hà).

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!