"Lời này của đạo hữu là ý gì?"
Kim Hoằng đại sư nhíu đôi mi trắng, quay đầu lại với dự cảm chẳng lành, thanh âm cũng trầm hẳn xuống.
"Đại sư không cần tức giận, Y Lam chỉ thuận miệng nói thôi, có lẽ là ta đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Nhưng ta tự hỏi, nếu cơ duyên xảo hợp biết được bí ẩn như vậy, tuyệt đối sẽ không chia sẻ cùng người khác." Tiêm Mạc Y Lam khép lại chiết phiến, mỉm cười mở miệng.
Lâm Hiên gật đầu tán đồng, hắn cũng nghi ngờ điểm này. Tuy những người ngồi đây quan hệ không tệ, nhưng với bản tính trục lợi của tu tiên giả, có mấy ai cam lòng đem bảo vật sắp tới tay chia sẻ cho người khác chứ?
Kim Nghĩa cùng Minh Tuyền tiên tử nhìn nhau, trong ánh mắt đều lóe lên tia nghi hoặc.
“Thì ra các vị đạo hữu lo lắng điều này, thí chủ quả là quá đa tâm rồi.” Kim Hoằng đại sư cười khổ lắc đầu: “Nếu có thể một mình đoạt được bảo vật, lão nạp dĩ nhiên sẽ không mời các vị đạo hữu. Không giấu gì chư vị, lão nạp đã tiêu tốn mấy năm trời mới có được manh mối, khó khăn lắm mới tìm ra tổng đàn bí mật của Đan Nguyệt Tông.”
“A! Vậy ra mấy năm trước đại sư ra ngoài vân du là vì…” Kim Nghĩa nghe xong liền tỏ tường, ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
“Hổ thẹn! Hổ thẹn! Lão nạp cũng do nhất thời tham lam, vừa có được địa đồ đã một mình đi tìm, ai ngờ cấm chế nơi đó quá lợi hại. Ngay cả ta cũng phải chịu thiệt thòi, đành thất vọng quay về.”
“Vậy đại sư tìm đến chúng ta, phải chăng đã có cách phá giải cấm chế?” Thanh âm của Minh Tuyền tiên tử cất lên, trong trẻo êm tai tựa tiếng suối róc rách.
“Đúng vậy, sau khi trở về, lão nạp đã tra cứu không ít điển tịch. Rốt cục cũng biết được cấm chế kia chính là Thiên Cương Ngũ Hành Trận.” Kim Hoằng thiền sư nói tới đây, bất đắc dĩ thở dài.
Kim Nghĩa cùng Y Lam công tử vẻ mặt trở nên mờ mịt, hai người bọn họ chưa từng nghiên cứu qua tạp học như trận pháp.
Minh Tuyền tiên tử thì khẽ cau mày, tựa hồ đã nghe nói qua trận pháp này ở đâu đó nhưng nhất thời không thể nhớ ra.
Chỉ có Lâm Hiên, trong mắt lóe lên dị sắc nhưng rất nhanh đã biến mất.
“Đại sư cần gì phải dài dòng. Một khi người đã tra ra được lai lịch trận pháp này thì khẳng định có phương pháp phá giải.” Kim Nghĩa bất mãn nói, trong số năm người, hắn là kẻ nóng nảy nhất.
“Lão nạp quả thực biết phương pháp phá trận. Cách thứ nhất là dùng vũ lực, bất kỳ cấm chế nào trong thiên hạ cũng đều có thể bị sức mạnh tuyệt đối phá vỡ, phương pháp này tuy có phần thô thiển nhưng không phải không có đạo lý. Có điều với thực lực Ly Hợp Kỳ của chúng ta thì không thể phá giải Thiên Cương Ngũ Hành Trận bằng cách này được.”
“Sau đó lão nạp tra duyệt rất nhiều điển tịch, rốt cuộc tìm ra được một phương pháp khác, đó chính là tìm năm vị tu tiên giả Ly Hợp Kỳ như chúng ta, phân biệt điều động ngũ hành nguyên khí Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngũ hành hợp nhất sẽ có thể phá vỡ Thiên Cương Ngũ Hành Trận.”
“Thì ra là thế.”
Nghe đến đoạn này, chúng nhân Lâm Hiên đều hiện lên thần sắc **hoàng nhiên đại ngộ**. Cuối cùng, bọn họ đã thấu triệt lý do vì sao Kim Hoằng đại sư, một người giao du quảng đại, lại cố tình mời bọn họ tề tựu tại nơi này.
Kim Nghĩa tuy là yêu tu giả nhưng pháp lực điều động chính là Kim thuộc tính.
Mà Minh Tuyền tiên tử một thân tu vị đạo gia huyền môn chính tông, mang pháp thuật Thủy thuộc tính vô cùng tinh thuần.
Tiêm Mạc Y Lam là tu tiên giả xuất thân nho môn, công pháp tương ứng với Hỏa linh căn.
Bản thân Kim Hoằng thiền sư lại có thể điều động thiên địa nguyên khí Thổ thuộc tính, còn Lâm Hiên thì biểu hiện ra bên ngoài là khả năng khống chế Mộc nguyên khí cực tốt.
Năm người cùng một chỗ, vừa vặn tập hợp đủ Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Nghe đối phương nói như thế, không biết những người khác ra sao, còn Lâm Hiên đã thực sự động tâm.
Đan Nguyệt Tông chính là môn phái luyện đan cực thịnh nhất mấy vạn năm trước.
Tổng đàn bí mật kia chẳng khác nào một tòa bảo khố. Nếu không lầm thì nơi này nhất định cất giấu một lượng đan dược khổng lồ.
Mà Lâm Hiên lại đang sầu não vì vấn đề này, nếu bỏ qua cơ hội ngàn vàng này nhất định sẽ bị trời phạt.
Tuy Kim Hoằng đại sư nói ra chưa chắc là toàn bộ sự thật, nhất định còn có điều giấu diếm, nhưng so với lợi ích thu được thì chút nguy hiểm này cũng không đáng kể.
“Thế nào, chư vị đạo hữu có hứng thú không?” Giọng nói của lão hòa thượng tuy bình thản nhưng lại phảng phất mang theo vài phần hấp dẫn.
“Được, Lâm mỗ không có ý kiến.”
"Ta cũng vậy."
…
Mọi người rất nhanh đã nhất trí với nhau.
"Quyết định của các vị đạo hữu thật sáng suốt, tin rằng bảo vật thu được sẽ không làm mọi người thất vọng.” Kim Hoằng đại sư vui mừng khôn xiết, mỉm cười mở miệng.
“Vậy đại sư chuẩn bị khi nào thì xuất phát?” Lâm Hiên chậm rãi hỏi.
"Tuy lão nạp tự tin vị trí tổng đàn bí mật sẽ không bị tiết lộ, nhưng đêm dài lắm mộng. Để ngừa vạn nhất, hai ngày sau chúng ta sẽ khởi hành." Lão hòa thượng tựa hồ đã định liệu trước, ung dung nói.
Những người khác không có dị nghị, hàn huyên vài câu rồi cáo từ. Từ đầu đến cuối không có ai hỏi bảo khố kia ở đâu. Ai cũng biết rằng có hỏi thì lão hòa thượng cũng sẽ không nói, cần gì phải tự chuốc lấy mất mặt?
Sau khi rời khỏi chùa Bồ Đề, Lâm Hiên cũng không quay về động phủ mà hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía đông nam.
Lần này thật đúng là vận may, giống như kẻ buồn ngủ lại gặp được chiếu manh.
Kỳ thực cho dù Kim Hoằng đại sư không mời, Lâm Hiên cũng đã tính ra ngoài mạo hiểm một phen.
Nếu chỉ bế quan khổ tu, trao đổi tin tức với số ít tu sĩ cùng cấp thì không thể giải quyết tình hình khan hiếm đan dược hiện tại.
Tổng đàn bí mật của Đan Nguyệt Tông sẽ có điều gì kinh hỉ đây?
Tuy rất cao hứng nhưng Lâm Hiên vẫn duy trì cảnh giác, Thiên Cương Ngũ Hành Trận quả thật khó phá giải nhưng không chỉ có hai phương pháp như lời Kim Hoằng. Tuy hắn không thể xác định đối phương không biết thật hay giả vờ ngây ngô, nhưng quả thật rất đáng ngờ.
Điều khiến Lâm Hiên cảnh giác chính là, Kim Hoằng là người khởi xướng đồng thời có thực lực mạnh nhất. Vậy mà lão lại hoàn toàn không đề cập tới việc sẽ được chia thêm một phần bảo vật cho riêng mình.
Lão là người cung cấp tin tức, về tình về lý đều phải được chia thêm. Biểu hiện như vậy thật quá hào phóng.
Có lẽ hắn cũng giống Y Lam, đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Nhưng mặc kệ ra sao, tại Tu Tiên giới máu tanh này, cẩn thận một chút vẫn hơn.
Rất nhanh, một tòa phường thị đã hiện ra trong tầm mắt. Để chuẩn bị cho chuyến đi mạo hiểm hai hôm sau, Lâm Hiên dự định mua một vài thứ.
Gần đây quan hệ giữa tam tộc ngày càng căng thẳng, tu tiên giả toàn Đông Hải đều cảm thấy bất an. Tuy nhiên chính điều này đã thu hút rất nhiều tu sĩ tiến vào Hỗn Loạn Hải Vực, càng làm cho Cửu Tiên Thành trở nên "nóng" đến cực điểm. Lấy tòa thành trước mắt này làm ví dụ, chỉ trong mấy năm mà quy mô đã mở rộng gấp đôi lúc trước!
Sắc trời đã tối muộn, lúc này cả không gian đã chìm trong muôn vàn ánh đèn rực rỡ, số lượng tu tiên giả trên đường phố không những không giảm mà còn tăng lên. Gần đây quy mô của phường thị đêm trong thành càng lúc càng lớn.
Ngoại trừ các cửa tiệm cố định, tại khu trung tâm phường thị còn có một quảng trường rộng lớn. Đây là nơi các tu tiên giả bày sạp hàng tạm thời để trao đổi, mua bán các vật phẩm cần thiết. Khung cảnh đầu người chen chúc, tiếng rao hàng trầm bổng không ngừng vang lên hết đợt này tới đợt khác.
Theo lẽ thường, loại hình buôn bán nhỏ này chủ yếu giao dịch tài liệu tu tiên cấp thấp, không có khả năng xuất hiện bảo vật trân quý. Nhưng tại Hỗn Loạn Hải Vực này lại có điểm khác biệt. Đơn giản vì đây là nơi giáp ranh với Di Tích Chi Hải, cũng tương tự như bên cạnh có một kho tàng khổng lồ. Tầm bảo bên trong phải đối mặt với nguy cơ trùng trùng nhưng mỗi ngày đều có nhiều kẻ mạnh mẽ tiến vào. Cuối cùng, luôn có những người may mắn tầm bảo thành công!
Bất quá, phần lớn tu sĩ chỉ tầm bảo ở vùng ngoại vi Di Tích Chi Hải, tương đối mà nói thì nơi đây không có nguy hiểm gì lớn. Cho dù là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng có cơ hội mang bảo vật sống sót trở về.
Nói tiếp về Di Tích Chi Hải, nơi này được chia ra thành năm khu vực rõ ràng.
Khu thứ nhất chủ yếu là nơi ngã xuống của những binh lính tản mạn trong cuộc đại chiến năm đó, vì vậy nguy hiểm không lớn, hầu như không có các thượng cổ cấm chế. Tu sĩ Ngưng Đan hoặc Trúc Cơ kỳ đều có thể đi vào tầm bảo, thậm chí Linh Động kỳ nếu không sợ chết cũng có thể tiến vào. Chỉ có điều, hạng tu sĩ non nớt này hầu như không đủ tinh thạch để truyền tống từ Cửu Tiên Cung đến đó. Cho dù là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, truyền tống một lần cũng sẽ khuynh gia bại sản. Nếu không tìm được thứ gì bên trong để bù lại, dù không ngã xuống thì khi trở về cũng rơi vào cảnh túng quẫn.
Có điều, dù phải đánh cược cả tính mạng, mỗi ngày vẫn có vô số người không hề do dự.
Còn như khu thứ hai thì chỉ thích hợp cho tu tiên giả Nguyên Anh kỳ trở lên. Tuy bên trong còn sót lại không nhiều thượng cổ cấm chế, nhưng một khi đã rơi vào thì kết cục thường thấy nhất là hồn phi phách tán! Không ít lão quái vật Ly Hợp kỳ cũng bỏ mạng tại đây. Nguy hiểm ở khu này lớn hơn rất nhiều so với khu thứ nhất, nhưng những thứ tìm được rõ ràng cũng tốt hơn nhiều.
Tiếp đến là khu thứ ba cùng khu thứ tư. Hai khu này không có ranh giới rõ ràng. Tuy chia làm hai khu vực nhưng không có hải đồ chi tiết. Nơi này chỉ thích hợp cho lão quái vật Ly Hợp cùng Động Huyền kỳ, chính là nơi xảy ra thượng cổ đại chiến phi thường kịch liệt năm xưa. Thượng cổ trận pháp cùng cấm chế còn sót lại rất nhiều. Một khi sơ ý lọt vào, cho dù là tu sĩ Động Huyền kỳ, không chết cũng mất nửa cái mạng già.
Đương nhiên, đi kèm với đó là những món bảo vật cực kỳ phong phú và hấp dẫn. Ví như linh dược nghịch thiên có thể giúp tiến giai chỉ trong một đêm, hoặc là Thông Thiên Linh Bảo vô cùng trân quý. Nói đơn giản, tại đây kỳ ngộ cùng nguy hiểm song hành tồn tại. Không cẩn thận thì chỉ có kết cục bầu bạn với đám cô hồn dã quỷ. Đám tu sĩ cấp thấp tuyệt đối không bao giờ dám bén mảng đến hai khu vực này.
Còn như khu thứ năm hình dạng tròn méo ra sao thì từ trước đến nay chưa có ai rõ ràng. Trăm vạn năm qua, không ít tiền bối cao nhân tiến vào nhưng đều chung một kết cục: một đi không trở về!
Ví như trước đây, đại cung chủ đời thứ nhất của Cửu Tiên Cung, còn có Cự Kình Vương cùng Cuồng Sa Vương trong Hải Tộc Lục Vương từng hợp tác tiến vào. Ngoài ra còn có trưởng lão Thánh Thành, xa hơn nữa là Tam Đại Yêu Hoàng… Tất cả đều là đại cao thủ nhưng không một ai từ bên trong trở ra. Thậm chí có lời đồn, người từng được xưng là Đông Hải đệ nhất nhân, Ngọa Mi Thần Tăng, cũng đã ngã xuống trong này.
Bởi vậy, tất cả mọi người đều không rõ khu thứ năm này có thứ gì. Nhưng có một điều không thể chối cãi là, khu vực trung tâm chiến trường này khẳng định chứa đựng các bảo vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, vô cùng trân quý.
Chưa nói tới cái khác, những cao thủ đã ngã xuống trong này, có người nào mà không phải là đại nhân vật lừng lẫy đại danh trong tam tộc, những tồn tại cấp Động Huyền kỳ tiến vào đây cũng chưa phải là nhân vật nổi bật nhất. Nhưng những bảo vật họ mang theo cũng đủ để hậu nhân thèm tới nhỏ dãi ba thước. Chỉ cần có đủ lợi ích, sẽ có kẻ gan lớn làm liều. Nhưng đi vào đây lại là một việc thập tử vô sinh, dù là kẻ điên cũng chưa chắc đã dám. Huống chi truyền tống trận của Cửu Tiên Cung cũng chỉ có thể đưa người đến khu thứ ba, muốn đến khu thứ năm thì chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình.
Lại nói khu vực thứ nhất diện tích rộng lớn, là đích đến của nhiều tu sĩ. Đương nhiên, tỷ lệ xuất hiện bảo vật nghịch thiên ở đây rất thấp.
Có điều cũng từng có trường hợp, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tìm được một lọ thượng cổ đan dược, trở về được một cửa tiệm thu mua với giá năm vạn tinh thạch. Lúc ấy hắn còn vui mừng hò hét không thôi, trừ đi phí truyền tống thì vẫn còn lời không ít. Nào biết mới qua vài ngày, tu sĩ này đã hộc máu mà chết.
Không phải bị giết, mà là bị tức chết!
Bởi vì bình đan dược hắn tìm được ở khu thứ nhất kia không ngờ lại là linh dược nghịch thiên. Mấy ngày sau đã được cửa tiệm bán đấu giá hơn ngàn vạn tinh thạch cho một tu tiên giả Động Huyền kỳ. Tu sĩ Trúc Cơ kỳ kia vừa hối hận lại vừa tức giận, tới cửa tiệm lí luận lại bị đánh bay ra ngoài. Đối phương cười hắn có mắt không tròng, hiện tại chịu thiệt thì trách ai được!
Gã tu sĩ Trúc Cơ kia bi phẫn không thôi, nhưng việc mua bán là hoàn toàn tự nguyện. Hơn nữa hắn chỉ là một gã tán tu, sao có thể đấu lại cửa tiệm của một tu tiên đại gia tộc? Sau khi trở về, hắn mượn rượu tiêu sầu, kết quả tâm tình không thể khá hơn. Càng ngày càng uất ức, cuối cùng tức đến hộc máu mà chết!
Chuyện này từng lưu truyền rất rộng rãi tại Hỗn Loạn Hải Vực, từ đó về sau, tu sĩ cấp thấp tới khu thứ nhất đào bảo vật, ngoại trừ những thứ đã biết rõ giá trị thì không nói, những thứ không biết thì đều giữ lại chứ quyết không bán cho cửa tiệm. Thà rằng bản thân bày sạp hét giá trên trời còn hơn. Mà những cái giá tự kêu này cũng thật sự thái quá. Từng có một gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ đem một khối Thiết Diễm Thạch hô giá năm trăm vạn tinh thạch, trong khi thực tế nó chỉ đáng giá ba nghìn tinh thạch mà thôi.
Bởi vì tu sĩ cấp thấp kiến thức hạn hẹp, phần lớn đều không biết hàng hóa trong tay mình có giá trị đích xác là bao nhiêu. Cho nên các lão quái Ly Hợp kỳ, thậm chí là Động Huyền kỳ cũng thường tới khu này dạo chơi tầm bảo, không chừng sẽ có thu hoạch không tưởng
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay