Từ lúc Kim Nghĩa động thủ cho đến khi diệt sát vị lão giả Nguyên Anh trung kỳ, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhanh tựa điện quang hỏa thạch.
Các tu tiên giả xung quanh hoàn toàn không kịp phản ứng, người có thực lực cao nhất trong bọn họ cứ thế ngã xuống một cách khó tin. Những kẻ còn lại đều lộ vẻ kinh hoàng tột độ.
“Ha ha, ha ha!”
Trong mắt Kim Nghĩa hiện lên tia dữ tợn, gã lè lưỡi liếm khóe miệng, sau đó uốn cong thắt lưng, năm ngón tay siết chặt thành quyền, oanh kích xuống mặt đất.
“Bành!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khiến cả hòn đảo nhỏ rung chuyển dữ dội. Theo cú đấm ấy, một đạo kim quang lấy thân hình Kim Nghĩa làm trung tâm khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Một đám bụi khổng lồ bốc lên. Nếu đứng từ trên cao quan sát, bất cứ nơi nào kim quang chiếu qua, trong phạm vi vài dặm đều hoàn toàn hóa thành bình địa.
Đình đài lầu các thì không cần phải nói, cho dù là cả ngọn tiểu sơn cao trăm trượng cũng bị san phẳng. Còn đám tu sĩ xung quanh, dù đang lơ lửng trên trời hay đứng dưới đất đều bị kim quang sắc bén nuốt chửng, hóa thành bột phấn.
“Dừng tay!”
“Cuồng đồ lớn mật, ngươi dám…”
Một thanh âm phẫn nộ vang lên.
Cùng lúc đó, tại một phương khác của hòn đảo, hơn mười đạo hào quang bay vút lên. Dẫn đầu là ba tu tiên giả Ly Hợp Kỳ, gương mặt ai nấy đều tràn đầy phẫn uất.
“Cuồng đồ phương nào dám tùy ý tàn sát tu tiên giả của Lý gia ta?” Một lão giả vận đạo bào mắng lớn, chỉ chậm một bước mà hàng trăm đệ tử đã hóa thành hư vô.
Phải biết rằng, những người ở đây đều là tinh nhuệ của gia tộc, mặc dù tu vi còn thấp nhưng tiềm lực đều khiến người ta phải thán phục.
“Nhị ca, dài dòng với hắn làm gì. Hắn dám giết tu sĩ của Lý gia chúng ta, chúng ta phải trừu hồn luyện phách hắn!”
Một lão giả mặt đỏ bên cạnh rõ ràng tính tình vô cùng nóng nảy, mắng ầm lên rồi tế ra một thanh phi kiếm đỏ rực mang theo ngọn lửa cháy hừng hực.
“Hắc hắc. Tới rồi.”
Kẻ địch chỉ có ba tồn tại cùng cấp, trên mặt Kim Nghĩa không hề lộ vẻ sợ hãi.
Đột nhiên, hắn ngồi xổm xuống, hai tay chống đất, phùng mang trợn mắt.
“Oa!”
Tiếng kêu này giống hệt tiếng của một con cóc.
Thanh âm chưa dứt, một đạo linh quang màu vàng nhạt từ trong miệng hắn phụt ra, bắn thẳng vào thanh phi kiếm hỏa diễm. Tức thì, linh quang trên thân phi kiếm liền ảm đạm, tựa như linh tính đã bị tổn hao nặng nề.
Lão giả mặt đỏ kinh hãi. Hai tu sĩ Ly Hợp Kỳ còn lại của Lý gia thấy vậy cũng đồng loạt động thủ.
“Ha ha. Thì ra gia hỏa Kim Nghĩa này thi triển chính là Cáp Mô Công. Tên này thật không màng đến thể diện của tu yêu giả, lại đi bắt chước hình dạng của một con Thiềm Thừ.” Vẻ mặt Y Lam công tử lộ rõ sự diễu cợt, châm chích Kim Nghĩa.
“Lời này của đạo hữu sai rồi. Kim Minh Chân Thiềm chính là một trong các chân linh của Linh Giới. Tuy thứ hạng chỉ đứng cuối cùng nhưng cấp độ này không phải để chúng ta có thể giễu cợt được.” Minh Tuyền tiên tử che miệng cười khẽ, nói tiếp:
“Miệng lưỡi của đạo hữu thật cũng quá độc. Nếu ở phường thị, bộ Kim Minh Thiềm Công này cũng phải bán với giá trên trời là hơn ức vạn tinh thạch. Sao ngươi lại chê bai như vậy?”
“Ha ha, tiên tử giữ thể diện cho hắn làm gì, thần thông của Kim Nghĩa thì không cần bàn nhưng hình tượng quả thật không khác con Thiềm Thừ là mấy.” Tiêm Mạc Y Lam bĩu môi nói.
“A Di Đà Phật! Hai vị đạo hữu nói mấy chuyện không liên quan làm gì. Hiện giờ Kim thí chủ đang bị tu sĩ Lý gia vây công, chúng ta có nên xuất thủ hay không?”
Kim Hoằng thiền sư không tán thành hành động của hai người. Đã động thủ thì nên dốc toàn lực, lỡ bị lật thuyền trong mương thì hối cũng không kịp.
“Đại sư sốt ruột làm gì. Nếu Kim Nghĩa ngay cả tu sĩ cùng cấp cũng không đối phó được thì hắn không có tư cách hợp tác cùng chúng ta.”
“A Di Đà Phật! Lão nạp thấy không thể nói như vậy, chúng ta không rõ thần thông của Kim thí chủ lắm, vả lại đã cùng trên một con thuyền thì cũng nên cùng nhau ứng phó.”
Vốn đang một mực yên lặng, Lâm Hiên đột nhiên mở miệng:
“Thiền sư nói rất có lý, đêm dài lắm mộng. Lâm mỗ thấy chúng ta nên đồng loạt ra tay là ổn thỏa nhất. Tiên tử thấy thế nào?”
“Được rồi, đừng hỏi Minh Tuyền tiên tử nữa, một khi mọi người đã muốn hoạt động cho giãn gân cốt thì đại khai sát giới cũng là một cách hay.” Tiêm Mạc Y Lam gãi gãi đầu. Ngộ nhỡ gia hỏa họ Kim kia ngã xuống thì cũng chẳng hay ho gì.
Nói rồi, hắn thu lại chiếc Linh thuyền của mình.
Thân hình bốn người vốn đang ẩn giấu đột nhiên hiện rõ ra giữa ban ngày. Khí tức cường đại nhanh chóng tràn ngập khắp hòn đảo.
Ba người đang vây công Kim Nghĩa không khỏi thất sắc kinh hãi, còn các tu tiên giả khác của Lý gia thì mặt mày tái nhợt.
“Trời, đối phương không chỉ có một lão tổ Ly Hợp Kỳ.”
“Làm sao bây giờ? Tên lùn kia đã lợi hại như vậy, lại còn thêm bốn gia hỏa khác. Chúng ta tuyệt không thể đối phó, mau trở về tìm lão tổ!”
Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên. Các tu sĩ cấp thấp không còn một chút chiến ý nào, rục rịch muốn cụp đuôi bỏ chạy.
Lâm Hiên không thích lạm sát kẻ vô tội, nhưng nếu để bọn này chạy thoát thì tin tức nhất định sẽ bị bại lộ. Hắn đang khó xử thì đã có người hành động nhanh hơn.
Minh Tuyền tiên tử khẽ phất ngọc thủ, tế ra một bảo vật tựa như tấm khăn mỏng, sau đó hai tay nàng bay múa trên dưới, liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết.
Oanh!
Tấm khăn mỏng hóa thành một con mãng xà khổng lồ to đến mấy trượng, còn chiều dài thì không thấy đâu là điểm cuối.
Toàn thân mãng xà lấp lánh hàn quang tựa như được điêu khắc từ băng tuyết. Nó vừa hiển lộ, nhiệt độ xung quanh đã nhanh chóng giảm xuống. Sau đó, mãng xà mở cái mồm to như chậu máu, nhìn qua tựa như một hắc động không đáy.
Phốc…
Mắt thường có thể thấy được hàn khí từ bên trong cuồn cuộn tuôn ra. Những nơi hàn khí đi qua, vạn vật đều bị băng phong. Mấy chục tu sĩ đi theo đám lão tổ Lý gia không một ai đào thoát, toàn bộ đều bị biến thành những pho tượng băng sống động.
Xem ra ngay cả hồn phách cũng bị đông cứng, dù có giải trừ phong ấn thì cũng đã chết không thể nghi ngờ.
“Không tồi, không tồi. Công pháp Băng Phong Thiên Lý của tiên tử đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh. Y Lam mỗ quả là được đại khai nhãn giới. Gã Thiềm Thừ kia quả là không thể so bì.” Tiêm Mạc Y Lam nhẹ lay động chiếc quạt xếp, phong độ nhẹ nhàng nhưng ngôn từ lại vô cùng tổn hại, tuyệt không có chút cảm tình nào mà còn cố tình nói lớn để Kim Nghĩa nghe rành mạch.
“Không ổn, bọn chúng không phải tu sĩ bình thường. Mau trốn về tìm Đại trưởng lão!”
Thấy đám con cháu bị diệt sát, lão giả mặt đỏ vừa sợ vừa giận, nhưng cũng hiểu được phe mình tuyệt không phải là đối thủ. Việc cấp bách chính là mau chóng hội họp với viện binh, nếu không chết một cách không minh bạch thì thật quá oan uổng.
“Còn muốn chạy? Muộn rồi!”
Bị Tiêm Mạc Y Lam châm chọc khiêu khích, sắc mặt Kim Nghĩa đỏ bừng, đáy mắt lóe lên hung quang. Lúc này, hai mắt hắn trông cực kỳ yêu dị, hoàn toàn không giống tròng mắt của nhân loại.
Oa!
Đột nhiên hắn vận sức nhảy vọt lên cao hệt như một con cóc, toàn thân bao bọc bởi vô số điểm kim quang. Trông yêu dị đến cùng cực, sau đó hắn há miệng, một vật thể đỏ tươi cuồng động bắn ra.
Lâm Hiên thấy cảnh này thì đầu lưỡi cũng phải tê dại.
Trong nháy mắt, gia hỏa này thật sự đã dùng thần thông yêu hóa, biến thân mình thành một con cóc.
Cái lưỡi dài phụt ra trông y hệt như cóc thè lưỡi bắt côn trùng.
Tuy vậy, tốc độ lại nhanh đến cực điểm, trong nháy mắt đã đến trước mặt địch nhân.
Lão giả vận đạo bào kinh hãi, trước người chợt lóe hoàng quang, một tấm tiểu thuẫn màu vàng đất đã xuất hiện chắn ngang.
Lập tức, hai loại linh quang khác màu đan vào nhau, có điều hoàng quang rất nhanh đã trở nên cực kỳ ảm đạm, tấm tiểu thuẫn kia dễ dàng bị xuyên thủng.
“Không!”
Lão giả quá sợ hãi, nhưng lúc này muốn tránh đã không còn kịp. Chiếc lưỡi dài bắn vào lồng ngực rồi dễ dàng xuyên qua. Ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp thoát ra, đã bị nghiền thành bột phấn.
Hai lão tu sĩ còn lại sợ tới mức hồn phi phách tán.
Đừng nói đến việc báo thù, đối với bọn họ, có thể trốn thoát đã là kết quả tốt nhất rồi.
Nhưng khả năng này tuyệt không thể xảy ra.
Hoàng quang chợt lóe, Tiêm Mạc Y Lam đã hiện ra trước mặt một lão giả khác.
Phong độn thuật!
Có thể so với Cửu Thiên Vi Bộ của mình.
Lâm Hiên bề ngoài bất động thanh sắc nhưng trong lòng đã cẩn thận đánh giá.
“Lăn ra!”
Gương mặt lão giả mặt đỏ hiện lên vẻ tàn khốc, tay áo múa lên, thanh phi kiếm đang được hỏa diễm hừng hực bao bọc chợt chém ra. Tuy vừa rồi khi giao đấu, linh quang của phi kiếm có ảm đạm đi đôi chút nhưng uy lực vẫn không gì sánh nổi.
Tiêm Mạc Y Lam xem như không thấy, trên mặt toát ra nụ cười nhàn nhạt. Thân hình hắn tựa như chỉ bước qua một bước nhưng không hiểu sao thanh phi kiếm lại chém sượt qua người, biến công kích của đối phương thành công cốc.
“Không ổn!”
Trong lòng lão giả nhảy dựng, mắt thấy biến chiêu đã không kịp nhưng lão phản ứng cũng mau lẹ vô cùng, vội vàng kích phát cương thuẫn hộ thể.
Tiêm Mạc Y Lam công kích rất ư tùy tiện, chỉ cầm chiếc quạt xếp gõ nhẹ một cái.
Vô thanh vô tức!
Không có lôi hỏa cũng không có phong đao bay đầy trời. Lão giả đang ngẩn người thì một luồng kỳ hương đã xuyên qua vòng bảo hộ, trực tiếp bay vào mũi.
“Đây là...”
Lúc đầu lão giả còn ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã có phản ứng.
“Có độc!”
Hiện tại tỉnh ngộ thì đã muộn. Trong nháy mắt, sắc mặt lão trở nên đen kịt. Càng quỷ dị hơn là trên mặt lão còn mang theo một nụ cười cổ quái.
Bất quá Lâm Hiên biết đó là do cơ mặt không còn khống chế được mới có kết quả này.
Nguyên Anh cũng không độn ra, lão giả cứ thế ngã xuống. Tiêm Mạc Y Lam điểm một ngón tay, một quả hỏa đạn xẹt ra, hỏa diễm bùng lên thiêu đốt thi thể lão giả thành tro bụi.
Lâm Hiên thầm hít một hơi lạnh. Tên Tiêm Mạc Y Lam này bình thường có bộ dáng ba hoa nhưng thần thông thì quỷ dị khó lường. Hắn diệt sát lão giả mặt đỏ chỉ trong nháy mắt, nói là miễu sát cũng không phải khuếch đại.
Lâm Hiên tự biết mình xuất thủ cũng không thể nhanh hơn được. Toàn thân lão giả kia đã bị dính kỳ độc. Đường đường là một tu sĩ Ly Hợp Kỳ mà chỉ dính một chút đã ngã lăn ra chết, thật khiến người ta không khỏi tim đập chân run.
“A Di Đà Phật!”
Vẻ mặt Kim Hoằng thiền sư đầy vẻ hiền lành, bất quá Lâm Hiên thấy rõ ràng lão gia hỏa này cũng giống hắn, đều cảm thấy vô cùng kiêng kị.
Không trách được Kim Nghĩa tuy tu luyện Kim Minh Thiềm Công nhưng mấy lần đấu pháp cùng Tiêm Mạc Y Lam đều bại một cách hồ đồ.
Đương nhiên, hai người tuy ngoài miệng hay nói móc nhau nhưng không phải quyết phân sinh tử, kỳ thực giao tình cũng không tệ.
Chỉ trong giây lát, ba tu sĩ Ly Hợp Kỳ đã chết hai, chỉ còn lại một người. Tuy vậy, tình cảnh của lão này cũng không tốt lắm, tuy chưa ngã xuống nhưng nửa người đã bị Minh Tuyền tiên tử băng phong.
Màu trắng của huyền băng đã xuất hiện trên lồng ngực lão giả rồi không ngừng lan tràn ra bốn phía.
Trên mặt lão này tràn đầy hoảng sợ. Lão liều mạng hít vào một hơi, điều động pháp lực tinh thuần khổ tu mấy ngàn năm, nơi lồng ngực phát ra bạch quang chói mắt hòng ngăn cản sự đóng băng.
Nhưng ngoài việc này ra, lão cũng không làm được chuyện gì khác, tính mạng hoàn toàn nằm trong tay người khác.
Bạch quang chợt lóe, Minh Tuyền tiên tử với phong tư trác tuyệt đã xuất hiện trước mặt lão.
Lão giả một lời cũng không nói được. Minh Tuyền tiên tử nhẹ thở ra, vươn ngọc thủ thon dài trắng nõn, nhẹ nhàng ấn một cái vào lồng ngực lão giả.
Động tác mềm mại tựa hồ không mang theo khói lửa nhân gian. Có điều, theo động tác của nàng, Vạn Niên Hàn Năng đáng sợ lại như thủy triều rút sạch về.
“Hả...”
Tu sĩ Lý gia kia ngẩn người, tựa hồ không thể tin vào một màn vừa phát sinh trên thân thể mình.
Đối phương tha cho lão?
Lão đã sống mấy ngàn năm nhưng chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy. Thật là quá mức quỷ dị.
Nhưng bất kể thế nào, cuối cùng cũng bảo trụ được cái mạng nhỏ. Lão nào còn dám ở lại đây.
Băng phong đã được giải trừ nhưng từ eo trở xuống vẫn còn chết cứng. Bất quá giờ khắc này lão còn quản được gì, cả người nổi lên thanh quang, bắn về một phương khác của hòn đảo.
Hướng kia, năm đạo quang hoa chói lọi đang cấp tốc lao đến. Đại trưởng lão cũng đã nhận ra sự bất thường, đang liều mình khẩn trương tiếp cận. Chỉ cần hội hợp được với chư vị huynh đệ, tính mạng này ắt sẽ được bảo toàn.
Địch nhân đào tẩu nhưng trên mặt Minh Tuyền tiên tử không mảy may lộ chút dị sắc. Dường như nàng thật sự muốn buông tha, mà bọn Lâm Hiên cũng không có ý ngăn cản.
Lão này trong lòng không yên nhưng bay xa được hơn trăm trượng thì dần an tâm.
Tiện tỳ kia tuy thực lực cao thâm nhưng tâm tư thật quá đơn giản, không hiểu đạo lý thả hổ về rừng.
Lát nữa hội họp với đại ca, nhất định sẽ sanh cầm ả này, sẽ cho ả hiểu thế nào là đồng tình với địch nhân.
Mang theo ý nghĩ hung tợn trong lòng, lão đang muốn đề cao độn quang thì chợt pháp lực toàn thân mất đi khống chế. Không, chính xác hơn là có một cỗ ám kình phát tác, kéo theo linh lực toàn thân lão điên cuồng bạo phát lên như sóng dữ.
“Không...”
Lão giả hoảng sợ tột độ, nhưng thân thể lại như một quả bóng bị thổi căng, nhanh chóng bành trướng...
Đoành!
Một tiếng nổ lớn như sấm sét giữa trời quang vang lên, trong đó còn lẫn cả tiếng kêu tuyệt vọng và sợ hãi. Lão giả không khống chế được linh lực, đã tự bạo mà chết.
Huyết vụ tràn ngập không trung, ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp đào thoát.
Năm đạo quang hoa ở phía xa thấy rõ ràng cảnh này, nhưng bọn họ không hề trốn chạy mà ngược lại còn tăng tốc bay tới.
Lâm Hiên nhíu mày kinh ngạc. Tu sĩ kia chết như thế nào, năm người kia đã thấy rõ. Không ngờ bọn họ vẫn không sợ hãi, chẳng lẽ có thứ gì để ỷ vào hay sao?
“A Di Đà Phật.” Trên mặt Kim Hoằng thiền sư không lộ hỷ nộ, bộ dáng từ mi thiện mục, thấp giọng tụng niệm siêu độ cho người vừa uổng mạng.
Còn Tiêm Mạc Y Lam vẫn nhẹ nhàng lay động chiếc quạt xếp, dường như việc sát nhân vừa rồi không hề liên quan tới hắn.
Minh Tuyền tiên tử bước nhẹ lui về hội họp. Trên khuôn mặt thanh tú mang vẻ ôn hòa, phong tư xuất chúng như tiên nữ hạ phàm.
Chỉ có Kim Nghĩa toàn thân tỏa ra sát khí, hai mắt mở trừng trừng.