Bất kể mấy người Lâm Hiên nghĩ thế nào, năm tu tiên giả Ly Hợp Kỳ của Lý gia cũng đã đến nơi.
Cầm đầu là một đại hán đầu trọc, mắt hổ, thân cao gần hai thước, tướng mạo uy mãnh, toàn thân tỏa ra sát khí ngút trời.
Bốn lão giả còn lại vận y phục bốn màu hồng, trắng, lam, vàng khác nhau. Từ diện mạo tương tự có thể thấy, dù không phải huynh đệ ruột thịt thì hơn phân nửa cũng có quan hệ huyết thống rất gần.
Gã đại hán đầu trọc là tu sĩ Ly Hợp trung kỳ, còn những người khác đều là sơ kỳ.
Năm người nhìn quang cảnh hoang tàn xung quanh. Thấy lầu các bị san phẳng, đám đệ tử không còn một ai sống sót thì trên mặt đều lộ vẻ bi phẫn.
"Tốt, tốt lắm..." Gã đại hán giận quá hóa cười, vẻ mặt hết sức đáng sợ: “Không ngờ dám động vào tu tiên giả Lý gia, mấy người các ngươi hôm nay đều phải chết.”
Lời còn chưa dứt, tiếng xương cốt nổ vang răng rắc đã truyền vào tai. Thân hình đại hán tăng vọt, bắp thịt cuồn cuộn như sắp nứt toác ra.
"A!"
Đại hán ngửa mặt lên trời rống một tiếng, sau đó tiến lên một bước, lăng không đánh ra một quyền.
Một quyền này thanh thế thật uy mãnh, mà người trùng hợp đứng mũi chịu sào lại chính là tên gia hỏa lỗ mãng Kim Nghĩa.
"Ha ha."
Kim Nghĩa thấy vậy thì lộ vẻ hưng phấn, hắn vốn rất hiếu chiến, nay đối phương cũng là một luyện thể giả thì quả thật vô cùng thú vị.
Trong mắt loé lên tinh quang, Kim Nghĩa cũng gầm lên một tiếng rồi đánh ra một quyền.
Trong khoảnh khắc, một cỗ khí thế kinh người vô thanh vô tức lan tỏa, uy lực của vụ va chạm khiến khoảng không giữa hai người như nổ tung. Một trận cuồng phong tràn qua, tiếp tục cày xới vùng đất hỗn độn này thêm một lần nữa.
Giao thủ bất phân thắng bại. Cả hai người đều lùi về sau một bước.
Lúc này, bốn lão giả đã tụ chung một chỗ, đều tế ra phi kiếm bay múa xung quanh. Kiếm quang càng lúc càng dày đặc, tạo nên thanh thế kinh người.
"Kiếm trận!"
Mấy người Lâm Hiên nhãn lực hơn người, thấy cảnh này thì sắc mặt có chút khó coi. Năm tên gia hỏa này thấy đồng bọn bị diệt sát mà còn dám tới, quả nhiên có chỗ dựa dẫm.
Thấy lão giả áo trắng lấy ra một tấm phù văn hết sức thâm ảo, Tiêm Mạc Lam Y liền nhíu mày. Chợt ngón tay y điểm về phía trước, hung hăng vung chiếc chiết phiến trên tay trái.
Lập tức, một cơn lốc mênh mông xuất hiện rồi hóa thành mấy trăm lưỡi Phong đao lớn tới cả thước. Trong tiếng xé gió bén nhọn, chúng đồng loạt bắn về phía đối phương.
Tròng mắt Lâm Hiên co lại. Thực lực của Tiêm Mạc Lam Y quả thật không thể xem thường. Nhưng bốn lão giả kia không hề tránh né, cũng không thấy tế ra pháp bảo phòng ngự.
Lúc này, bạch y lão giả đã kích hoạt tấm phù. Lập tức, từng luồng sóng linh lực quỷ dị lấy bốn người làm trung tâm khuếch tán ra tứ phía.
Cảnh vật trước mắt hóa thành mơ hồ, trong đầu Lâm Hiên chợt có cảm giác mê muội. Hắn cả kinh, vội hít vào một hơi, pháp lực cấp tốc lưu chuyển thì cảm giác bất ổn này mới biến mất.
Có điều khi nhìn lại, hắn không khỏi chấn động. Cảnh vật trước mắt đã hoàn toàn khác trước, hắn đang ở trong một vùng băng thiên tuyết địa.
"Ồ... Trận phù ẩn chứa huyễn thuật, thật có chút ý tứ!" Lâm Hiên thì thào.
Dù bị nhốt trong ảo trận, nhưng bốn người vẫn đứng cùng một chỗ.
Kim Nghĩa là ngoại lệ, không thấy bóng dáng đâu. Chỉ nghe những tiếng bạo liệt đoàng đoàng truyền lại, hiển nhiên hắn đang chiến đấu kịch liệt cùng gã đại hán đầu trọc kia.
Không thấy bóng dáng bốn lão giả, chắc chắn chúng đã được ảo trận che giấu để tùy thời hành động.
"A Di Đà Phật." Một tiếng phật hiệu truyền vào tai, cả người Kim Hoằng đại sư chợt lóe hoàng quang. Còn Tiêm Mạc Y Lam và Minh Tuyền tiên tử thì vẻ mặt đầy cảnh giác.
Lâm Hiên đồng thời vận khởi hai loại linh nhãn thuật, đề phòng đối phương đánh lén.
Bầu trời đầy tuyết rơi dưới linh nhãn của hắn hóa thành hư vô. Tuy nhìn thấu được một bộ phận nhưng cả huyễn thuật là một thể thống nhất, nhất thời hắn chưa thể nhìn rõ toàn bộ huyền cơ bên trong.
Chợt thân hình Lâm Hiên lóe lên, biến mất không thấy đâu.
Phốc phốc phốc...
Tiếng xé gió truyền vào tai. Mấy đạo kiếm quang xẹt qua chỗ Lâm Hiên vừa đứng, đương nhiên chỉ đánh vào khoảng không.
Ba người Kim Hoằng đại sư cũng bị công kích. So với Lâm Hiên thì có phần chật vật hơn một chút, nhưng đều là hữu kinh vô hiểm.
Tuy đã thi triển bí thuật hóa giải, nhưng bị động như vậy hiển nhiên không ổn.
"A Di Đà Phật, để lão nạp thử huyễn thuật này xem."
Tay áo lão hòa thượng phất một cái, một cái bát vàng tỏa linh quang chói mắt bay ra.
"Đi." Bảo vật này vừa rời tay thì chợt lóe kim quang rồi to lên, từ bên trong tỏa ra một vùng hắc vụ. Âm khí cuồn cuộn kéo tới kèm theo tiếng rống thê lương như vạn quỷ kêu khóc, làm tâm thần người ta chấn động.
"Ồ..."
Lâm Hiên có phần bất ngờ. Kim Hoằng thiền sư là Phật Môn đại năng, không ngờ còn tu luyện cả công pháp quỷ đạo.
Lúc này, trong miệng lão lại truyền ra thanh âm hùng hậu:
"Úm, ma, ni, bát, mê, hồng!"
Lục Tự Đại Minh Chú?
Sau tiếng “bát, mê, hồng”, bát vàng càng tỏa kim quang chói mắt. Âm vụ chợt tắt nhưng cuồng phong lại nổi lên gào thét xung quanh, một cánh tay quỷ dị cực dài từ trong âm vụ vươn ra.
Cánh tay ngăm đen phủ đầy những chiếc vảy sáng bóng, năm ngón sắc nhọn dài tới hơn trăm trượng, là một quỷ trảo đáng sợ mang theo lệ khí vô tận, hung hăng chộp xuống đỉnh đầu.
Uy lực một trảo này thật kinh thiên động địa, không gian mơ hồ rung chuyển một trận rồi cảnh vật trắng xóa tứ phía chợt tan biến.
Tiểu đảo kia lại hiện lên trong tầm mắt, không ngờ huyễn thuật quỷ dị đã bị phá!
"Không thể nào!"
Trên mặt bốn lão giả hiện rõ vẻ kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì gương mặt anh tuấn của Tiêm Mạc Y Lam đã hiện lên nét cười tàn độc. Y huy động chiết phiến, bắn ra những khối lôi hỏa màu hắc hồng công tới, uy lực vượt xa phong đao vừa rồi.
"Đi!"
Minh Tuyền tiên tử thì vươn ngón tay trắng nõn điểm về phía trước. Tức khắc cuồng phong nổi lên, vô số những mảnh Hàn Băng cứng rắn dị thường bắn vút đi.
Đồng bạn đã xuất thủ, Lâm Hiên cũng tiện tay bắn ra mấy chục đạo kiếm khí màu xanh để giáp công từ một bên.
Bốn gã lão giả mặc dù kết trận phòng ngự nhưng nhất thời cũng luống cuống tay chân.
Đối phương thất bại chỉ là sớm muộn, hai tay Kim Hoằng thiền sư chắp thành hình chữ thập, thấp giọng tụng kinh không thôi.
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết truyền đến. Không còn huyễn thuật che giấu, bốn tu tiên giả Lý gia không thể xoay chuyển chiến cuộc.
Lão giả áo vàng trong đó đã bị đâm thủng ngực. Hoàng quang chợt lóe, một anh nhi cao một tấc ôm một thanh tiểu kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu, ánh mắt tràn ngập oán độc nhìn Minh Tuyền tiên tử, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.
Lão trọng thương ngã xuống, kiếm trận cũng theo đó mà bị phá.
Ngay sau đó lại nghe tiếng kêu thảm thiết, một lão bị chém mất đầu, may mà Nguyên Anh đã kịp độn ra. Một lão khác thì tốt hơn, chỉ bị mất một cánh tay nhưng máu tươi chảy như mưa.
"Không ổn, mau lui!"
Lão giả áo trắng có thực lực mạnh nhất. Tuy chưa bị thương tổn nhưng lúc này sắc mặt đã cuồng biến. Lão phất tay áo một cái, mấy chục viên lôi châu bay vút ra. Lập tức, một cỗ linh lực cuồng bạo tràn ngập bốn phía.
Sát Lôi Châu!
Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, liền thi triển Cửu Thiên Vi Bộ né tránh.
Sát Lôi Châu được luyện chế từ sát khí, căn cứ vào nồng độ sát khí mà uy lực cũng khác nhau, mấy chục viên này cùng tế ra thì uy lực tuyệt không nhỏ.
Oanh!
Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra, mấy chục viên lôi châu va chạm khiến từng trận cuồng phong gào thét. Non nửa hòn đảo nhỏ chìm dần vào mặt biển.
Thừa dịp bốn người lùi lại, các tu sĩ Lý gia đã hội hợp cùng nhau. Gã đại hán đầu trọc lộ vẻ dữ tợn, trận đại chiến vừa rồi hắn chỉ ngang sức với Kim Nghĩa, không ngờ hai huynh đệ đã mất đi thân thể.
Mấy tên gia hỏa đáng sợ này đến từ đâu? Chẳng lẽ là tu sĩ chấp pháp của Thánh Thành phát hiện mưu đồ của gia tộc nên đến thanh trừng?
Nhất định là vậy, tu sĩ Ly Hợp Kỳ bình thường sao có thể có thực lực cỡ này!
Nghĩ đến đây, bộ dáng của đại hán càng thêm âm lãnh. Nếu đã vậy thì không thể để những người này sống sót trở về.
Hắn quay đầu đưa mắt nhìn quanh, bốn người còn lại đều gật đầu.
Lần mưu đồ này có lợi ích lớn lao đối với bọn họ, nhưng với cả Đông Hải Tu Tiên Giới mà nói thì là một trường hạo kiếp. Một khi để lộ tin tức, chắc chắn bọn họ sẽ trở thành công địch của cả Nhân, Yêu và Hải tam tộc.
Như vậy nào còn chỗ sinh tồn, tuyệt đối không thể để năm người trước mắt chạy thoát.
"Rống!"
Lão giả áo lam bị đứt một tay hét lên một tiếng chói tai. "Bành" một tiếng, thân thể lão không ngờ tự bạo thành một đoàn huyết vụ, sau đó bị Nguyên Anh hấp thu.
Tức thời, hai mắt Nguyên Anh biến thành màu máu, thần tình hung lệ.
Lâm Hiên kinh ngạc, mà Tiêm Mạc Y Lam cũng không khỏi lắp bắp: "Đối phương… muốn làm gì, đánh không lại liền muốn tự sát sao?"
“Quản hắn làm gì, trước tiên diệt sát chúng!”
Kim Nghĩa hét to, thân hình vừa động thì lại một tiếng bạo liệt truyền vào tai, lão giả áo trắng chưa bị thương cũng tự bạo thân thể.
"Không thể nào!"
Kim Nghĩa chợt dừng lại. Bên kia tà khí ngút trời, hắn không ngốc đến mức lao tới làm hòn đá dò đường.
Lúc này, bốn Nguyên Anh đã lơ lửng bên người đại hán đầu trọc. Hắn quát lạnh một tiếng, bốn Nguyên Anh liền lóe lên, phân biệt từ đầu, ngực, bụng dưới và lưng chui vào thân thể hắn.
Ngay sau đó, một quầng sáng đỏ như máu yêu dị bao bọc lấy thân thể đại hán đầu trọc, nhìn qua như một cái kén tằm khổng lồ. Bên trong không ngừng truyền ra những thanh âm quái lạ, vừa nghe đã biết đang diễn ra quá trình biến hóa dung hợp.
Sắc mặt đám người Lâm Hiên có chút khó coi. Đối phương thi triển bí thuật quỷ dị như vậy, thật không dễ đối phó.
Kim Nghĩa hét lớn một tiếng. Từ trong miệng hắn phóng ra một đạo kim sắc quang hà, bay múa hóa thành một thanh Tiễn Đao cự đại, hung hăng chém tới huyết kén.
Phản ứng của Tiêm Mạc Y Lam và Lâm Hiên cũng không chậm.
Một người chợt lóe chiết phiến, chi chít Phong đao xen lẫn lôi hỏa ào ào bắn tới. Một người thì bắn ra mấy trăm đạo kiếm khí cuồng bạo.
Minh Tuyền tiên tử thì phất ngọc thủ một cái. Bảo vật hình dải lụa lại biến thành một con Băng xà khổng lồ thôn vân nhả vụ, hàn khí tỏa ra tựa hồ có thể đông lạnh cả không gian.
"A Di Đà Phật!"
Kim Hoằng đại sư vốn không tán thành xuất thủ, nhưng giờ đã ở thế cưỡi hổ, đành bấm tay bắn nhanh ra vài viên phật châu.
Các phật châu chợt lóe hào quang, hóa lớn tới mấy trượng. Chúng tỏa ra linh áp khiến người ta cứng lưỡi, dù là núi cao chắn trước mắt cũng có thể dễ dàng đánh nổ.
Bình tâm mà nói, năm người chưa dốc toàn lực nhưng một kích liên thủ này thanh thế đã cực kỳ kinh người.
Chỉ thấy chiếc kén huyết sắc chợt lóe lên, giống như thuấn di xuất hiện ở ngoài xa mấy ngàn trượng.
Năm người cũng không ngạc nhiên. Pháp quyết điểm ra, công kích lập tức chuyển hướng đuổi theo phía sau.
Thình lình, chiếc kén không trốn nữa mà quay tròn tại chỗ.
Oanh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một làn sóng khí đỏ như máu khó có thể tưởng tượng bạo phát ra, như một con hùng sư phát cuồng điên cuồng công kích. Không ngờ nó lại đem một kích liên thủ của năm người hóa thành hư không.
Lâm Hiên nhướng mày, mà bốn người khác cũng phải trợn mắt kinh ngạc.
Sóng khí mạnh mẽ quét ngang bốn phía. Trong chớp mắt, hết thảy đều hóa thành hư vô. Chỉ còn một vùng huyết nhục xuất hiện trong tầm mắt. Chúng chuyển động quỷ dị như những xúc tu bạch tuộc. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên khiến người ta buồn nôn.
Năm người đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt trở nên cực kì ngưng trọng.
Đột nhiên, trong biển huyết nhục truyền ra một tiếng rống to đầy đau đớn. Sau đó, huyết vụ cuộn thành một cơn lốc rồi co rút lại. Một lát sau, một con quái vật chậm rãi hiện ra.
"Đây... cái này..." Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, các tu tiên giả khác cũng không giấu được vẻ hoảng sợ.
Không rõ gia hỏa trước mắt là người hay là ma vật nữa. Thân cao quá ba thước mà lại có năm cái đầu, một lớn bốn bé. Thân thể một màu đỏ rực, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, khiến người ta có cảm giác nó có thể nứt toác phun máu bất cứ lúc nào.
Cái đầu lâu cực lớn chính là của đại hán đầu trọc, trên má có một vết chàm yêu dị cỡ đồng tiền. Răng nanh lộ ra bên ngoài, trên trán còn mọc ra một cái sừng quỷ.
Bốn cái đầu nhỏ còn lại, hai cái nằm ở đầu vai, hai cái mọc ở lồng ngực. Tuy nhỏ hơn nhưng trông dữ tợn đến cực điểm, chính là bộ mặt của bốn lão giả đã mất đi thân thể kia.
"Đây là bí thuật gì?"
"Chưa từng gặp qua, quỷ khí dày đặc thế này, chẳng lẽ chúng là quỷ tu?"
"A Di Đà Phật. Bọn họ không phải là quỷ tu! Chỉ sợ bí thuật quỷ dị này không phải của Linh Giới. Có lẽ đến từ Âm Ty Giới, hẳn là Tu La Tộc!" Âm thanh của Kim Hoằng đại sư truyền vào tai, khuôn mặt đầy vẻ ngưng trọng.
"Cái gì? Đại sư, ta nghe không lầm chứ? Tu La Tộc? Ý của ngài là bọn họ là gian tế đến từ Âm Ty Giới?" Kim Nghĩa trừng to hai mắt, có phần không thể tin được.
"Sao có thể? Trận đại chiến trăm vạn năm trước, không phải Tu La Vương đã chết trong tay Chân Tiên rồi sao? Nghe nói Tu La Tộc, vương tộc cường đại nhất của Âm Ty Giới cũng từ đó mà suy sụp, bọn họ tự lo cho mình còn không kịp, chạy tới Linh Giới chúng ta làm cái gì?" Minh Tuyền tiên tử cũng cố gắng phản bác.
"Lão nạp cũng không rõ nữa. Bất quá, trận đại chiến năm đó vẫn còn không ít âm ty quỷ vật chạy trốn xuống Nhân Giới mai danh ẩn tích. Thậm chí chúng còn dùng bí thuật thay đổi hình dáng, lưu lại không ít hậu nhân cho tới bây giờ." Lão hòa thượng thở dài một hơi rồi nói.
"Ý đại sư là mấy người trước mắt này chính là hậu nhân hỗn huyết của âm ty quỷ vật cùng nhân tộc chúng ta?"
"Lão nạp làm sao có thể rõ ràng cụ thể. Có lẽ bọn họ là hậu nhân của âm ty giới, hoặc cũng có thể là Tu La Tộc phái đến để thăm dò Linh Giới chúng ta. Nhưng bất kể thế nào thì cũng không có gì khác biệt. Trưởng Lão Hội của Thánh Thành đã truyền Truy Sát Lệnh, ta nghĩ mọi người đều hiểu rõ."
"Hắc hắc... Đúng là tốt đến không thể tốt hơn. Tự dưng xuất thủ với gia tộc tu tiên này khiến Kim mỗ còn chút áy náy. Có điều bọn họ đã có quan hệ cùng âm ty quỷ vật thì chính là tử địch của Linh Giới chúng ta. Sau này còn có thể tới Thánh Thành lĩnh thưởng." Kim Nghĩa liếm liếm đầu lưỡi, kinh hỉ mở miệng.
Lâm Hiên im lặng không nói. Tu La Tộc? Đây chẳng phải là tộc nhân của Nguyệt Nhi sao? Không biết lúc này tiểu nha đầu đang lưu lạc ở nơi nào, nhưng ngàn vạn lần đừng để bị phát hiện thân phận.
Hắn đang lo lắng thì đám người đã động thủ. Liên tiếp những tiếng ầm ầm truyền vào tai. Lôi hỏa, phong đao cùng hàn băng trong chớp mắt đã bao trùm lấy con quái vật.
Cả người Kim Nghĩa chợt lóe kim quang, phóng xuất ra uy áp ngập trời. Hai nắm tay hắn hợp lại trước ngực. Thiên địa nguyên khí chung quanh điên cuồng tiến vào thân thể. Sau đó, âm thanh xương cốt bạo liệt vang lên. Thân hình của hắn bạo trướng, nhất là tay phải dài ra tới hơn một trượng, cơ bắp nhìn qua như sắt thép, lao thẳng về phía đối phương.
Chỉ thấy trên mặt quái vật lộ ra nụ cười dữ tợn. Một tầng hộ tráo đỏ như máu hiện ra quanh người. Mặc kệ là băng trụ hay lôi hỏa, tất cả công kích đều không có lấy nửa điểm tác dụng!
Mắt thấy Kim Nghĩa vọt tới trước người, miệng quái vật khẽ nhếch. Hai chiếc răng nanh sắc bén chợt lóe hàn quang.
"Không ổn!" Sắc mặt Kim Nghĩa đại biến. Toàn thân hắn lóe linh quang, mặc cho bụng dưới đau quặn, vội vàng ngừng lại. Có điều, mười ngón tay quái vật đã nắm chặt thành quyền. Sau đó, thân hình nó khẽ chuyển, tung ra một hữu quyền tuyệt đẹp.
Khoảng cách giữa hai người tới mấy trượng nhưng trong không khí đã phát ra tiếng nổ kịch liệt khiến người ta khiếp sợ!
Một cái vòng xoáy sâu không đáy màu đen, khí thế dường như có thể nuốt chửng vạn vật, hung hăng cuốn về phía Kim Nghĩa.
"Lực Chi Khí Toàn!" Sắc mặt Kim Nghĩa đại biến. Sức mạnh này còn xa hắn mới đạt tới! Thần niệm vừa động, một bộ khải giáp kim sắc liền xuất hiện trên người. Áo giáp này bề ngoài tầm thường nhưng lại rất nặng, rõ ràng lấy phòng ngự làm trọng điểm. Đương nhiên sức nặng của nó cực kì đáng sợ, nếu không phải hắn là luyện thể cao thủ mà là tu sĩ bình thường mặc vào, chỉ sợ đã bị đè bẹp dí.
Đồng thời khi mặc khải giáp, tay trái hắn vỗ vào bên hông, tế ra một tấm thuẫn bài kim sắc cũng rất dày và nặng, cao hơn một trượng.
Nhìn qua, nó giống như trọng giáp mà bộ binh của quân đội thế tục thường sử dụng.
Ngay sau đó, Lực Chi Khí Toàn đã ầm ầm đánh tới, chạm vào cự thuẫn. Chỉ là một vòng xoáy cỡ nắm tay nhưng uy lực lại khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.
"Rắc!" một tiếng lớn vang lên. Tấm khiên đại giảm linh quang rồi bị đục thủng một lỗ lớn, phút chốc biến thành một khối sắt vụn từ trên trời rơi xuống.