Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 614: CHƯƠNG 614: SÁT DIỆT THIỀM VƯƠNG

Thiên Hà Chi Thủy từ trên trời ào ào trút xuống, cuốn phăng ngàn vạn âm hồn quỷ vật, khiến chúng hóa thành hư vô. Một con đường thông lộ lập tức hiện ra giữa tầng tầng âm hồn dày đặc.

Đám Hải Tộc thấy thế thì vui mừng quá độ, vội liều mạng bay về phía đó. Toàn thân Lâm Hiên nổi thanh quang cũng bay theo.

Tuy nhiên, Thiên Hà Chi Thủy uy lực vô song nhưng không thể thi triển liên tục. Chỉ lát sau, đám âm hồn quỷ vật hung hãn, không sợ chết lại cuồn cuộn tụ tập.

Vẻ mặt chúng tu lại trở nên khó coi. Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng hét to.

Tiếng xương cốt lách cách bạo liệt vang lên. Lệ lão quái ánh mắt hiện hung quang, hai tay nắm chặt. Chỉ trong thoáng chốc, thân hình hắn tăng vọt lên mấy chục lần, hóa thành một cự nhân cao mười trượng, cơ bắp cuồn cuộn như sắt thép.

Lúc này, khí tức man hoang từ toàn thân hắn tỏa ra. Cây Tam Xoa Kích to lớn được hắn nhẹ nhàng cầm trong tay, tựa như món đồ chơi của hài tử.

Lệ lão quái cũng không nhiều lời, trực tiếp há miệng phun ra một đoàn thanh khí. Tam Xoa Kích hấp thu thanh khí thì lập lòe thanh quang, như có thứ gì cổ xưa đang thức tỉnh. Linh quang đại thịnh, hình thể Tam Xoa Kích chợt tăng vọt theo.

"A!"

Chỉ thấy hai tay Lệ lão quái cầm kích quét ngang về phía trước mà đi, thanh thế khiến người nghẹn họng nhìn trân trối, tựa như thượng cổ cự nhân đột nhiên xuất hiện.

Linh quang chói mắt, không gian xung quanh chợt vặn vẹo, đủ thấy uy lực kinh thiên của một kích này. Tức thời, mấy chục đạo ánh đao vù vù bắn ra bốn phía. Nơi chúng đi qua, gặp thần sát thần, gặp phật giết phật. Đám âm hồn vừa mới tụ lại lập tức bị càn quét đến thất linh bát lạc.

"Đi!"

Cự nhân hét to một tiếng, trong tay cầm chiến kích đi đầu mở đường. Đám tu sĩ Hải Tộc lập tức hưng phấn theo sau.

Sĩ khí đại chấn, thế công của Hải Tộc càng trở nên lăng lệ ác liệt, chỉ thoáng chốc đã tiến về phía trước được mấy trăm trượng.

Đáng tiếc không dễ dàng như thế. Đúng lúc này, bên trong vết nứt không gian đáng sợ lại âm khí tỏa ra càng thêm dày đặc.

Oanh!

Tiếng nổ lớn truyền vào tai, một cột sáng màu đen khổng lồ cao tới cả trăm trượng phóng thẳng lên trời. Đám tu sĩ Hải Tộc không tự chủ được quay đầu ngước nhìn, vẻ mặt trở nên khó coi như người chết.

Từ trong cột sáng phát ra uy áp kinh người, ẩn dấu không biết bao nhiêu âm hồn quỷ vật.

Mấu chốt là đám này không phải vật lót đường. Khí tức của chúng bao trùm các cấp bậc Trúc Cơ, Ngưng Đan, Nguyên Anh, Ly Hợp, thậm chí còn cảm nhận được khí thế của cấp bậc Động Huyền.

Thời khắc này, Lâm Hiên đã sinh thoái ý. Kỳ ngộ có tốt đến đâu thì có mệnh mới hưởng dụng được. Song Anh Nhất Đan trong đan điền đồng thời phát lực. Lập tức cấm chế của phù triện trước đó bị xông phá dễ như trở bàn tay, linh lực cuồng bạo của cảnh giới Ly Hợp hậu kỳ tỏa khắp toàn thân.

"Cái này..."

Mấy gã Hải Tộc gần đó thất sắc. Hai tu tiên giả Động Huyền Kỳ Hải Tộc cũng không khỏi quay đầu nhìn lại, đặc biệt là hắc y nữ tử, đôi mày thanh tú của nàng nhíu chặt.

Chẳng qua lúc này cột sáng đã hoàn toàn tản đi, quả nhiên lộ ra tồn tại Động Huyền. Không chỉ có một hai, mà tới chừng bảy tám âm hồn quỷ vật Động Huyền sơ kỳ. Thực lực này đủ để đám Hải Tộc rúng động, không nói nên lời.

Chỉ thấy bên trái gần nhất là một quỷ vật mặt xanh nanh vàng, thân cao tám thước.

Bên cạnh là một gia hỏa như một đồng tử nhưng trên vai lại mọc ra ba cái đầu.

Lại có một cung trang nữ tử cực kỳ yêu dị, nếu trên trán không mọc một chiếc sừng dài thì nàng rất giống tu sĩ nhân loại.

Nhưng khiến người chú ý nhất là một gã ở giữa, trên lưng vác một cái mai như là một yêu vật Huyền Quy, nửa người trên lại giống như là nhân loại. Thể hình của kẻ này vô cùng lớn, cũng cao mười trượng như cự nhân do Hải Tộc đầu trọc biến hóa thành.

"Ha ha, nơi này là Linh Giới sao?" Ác quỷ trong hình dạng gã đồng tử mở miệng, trên mặt hiện tia hưng phấn.

"Ra khỏi thông đạo kết nối, hẳn là tiểu giới diện nào đó của Linh Giới." Nữ quỷ mặc cung trang chậm rãi mở miệng.

"Chúng ta thật sự công kích nơi này sao? Làm như vậy không chừng sẽ khơi mào chiến hỏa giữa hai giới." Lần này lên tiếng là một gã tu tiên giả thân người mặt ngựa (Mã Diện).

"Mã Diện, ngươi sợ sao?" Nam tử lưng đeo mai rùa nhướng mày, toàn thân tỏa ra lệ khí trùng thiên.

"Không phải, chỉ là Tu La Vương không còn tại thế, bình tâm mà nói thì lực lượng Âm Ti Giới chúng ta thật sự không bằng Linh Giới. Làm như vậy ta sợ dẫn lửa thiêu thân, vạn nhất sáu giới diện Âm Ti Giới bị hủy thì..."

"Hừ, như vậy chẳng phải rất tốt sao? Ngươi chớ quên, tộc của chúng ta vốn là phản đồ của Âm Ti Giới, tộc nhân đã bị Âm Ti Ngũ Vương cùng Đại Trưởng Lão Tu La Tộc đuổi giết hầu như không còn. Chúng ta may mắn đào thoát nhưng chỉ còn chừng này nhân thủ, làm sao có thể khôi phục lại uy danh của tộc? Đã như vậy, không bằng cá chết lưới rách. Đại Vương đã hao tốn lực sinh mệnh cùng trấn tộc chi bảo mới xác định được vị trí của thông đạo kết nối này, đưa chúng ta chạy đến nơi đây."

"Đúng vậy, chúng ta đã phát thệ trước mặt Đại Vương, sẽ vì tộc nhân ngã xuống mà báo thù. Chúng ta không đủ lực đối phó với đám Âm Ti Sáu Tộc, nhưng Linh Giới thì có thể. Chúng ta sẽ khơi mào phân tranh, mượn đao giết người... ha ha!"

Những âm hồn quỷ vật này nghênh ngang nói chuyện mà không sử dụng truyền âm thuật. Lâm Hiên nghe được rành mạch thì lộ vẻ suy nghĩ.

Từ đôi câu ba lời trên thì đám này đã đắc tội với một vài đại năng tồn tại Âm Ti Giới. Hiện cả tộc chỉ còn lại số ít kẻ may mắn đào thoát, biết rõ lực lượng của mình không đủ báo thù, vì vậy liền dùng kế mượn đao giết người, ý đồ khơi mào xung đột Linh Giới cùng Âm Ti Giới.

Cho nên bọn hắn liền tới Linh Giới, tính đánh chiếm một tiểu giao diện nào đó. Chỉ cần thành công thì các đại năng tồn tại Linh Giới sẽ không ngồi nhìn, như thế chiến hỏa hai giới sẽ lần nữa nhen nhóm.

Lúc này đám Hải Tộc cũng đã đoán ra ý đồ đối phương, trong lòng trở nên vô cùng phiền muộn.

Đám nhân thủ trước mắt hiển nhiên không thể đối chọi toàn bộ Đông Hải tu tiên giới. Có điều bọn họ cũng không thể chống lại tám âm hồn Động Huyền Kỳ tiên phong này.

"Sát!" Những âm hồn nói đơn giản vài câu, toàn thân lệ mang nổi lên lao về phía bên này.

Lâm Hiên liền đưa tay vẽ lên không trung những quỹ tích kỳ dị, chuẩn bị thi triển Huyễn Ảnh Độn. Tình thế hiện tại đã vô cùng gấp gáp. Hải Tộc bên cạnh cũng không có hứng thú quản hắn làm gì. Âm hồn quỷ vật mới là đại địch chung, chỉ cần là tu sĩ Nhân tộc thì vẫn còn chung chiến tuyến.

Chẳng qua đã để bọn hắn phải thất vọng. Sau một khắc, thân thình Lâm Hiên biến mất không thấy. Huyễn Ảnh Độn là bí thuật thần thông không gian, trong nháy mắt vượt qua ngàn dặm, tầng tầng âm hồn vây quanh cũng vô dụng.

Lần này Lâm Hiên không chút ngừng nghỉ, liên tiếp thi triển bí thuật mấy chục lần, đến khi thân thể cảm giác không chịu nổi, pháp lực gần khô kiệt, hắn mới dùng đến Vạn Niên Linh Nhũ, sau đó hóa thành độn quang bình thường bay đi.

Bất tri bất giác qua hai canh giờ, hắn đã chạy trên trăm vạn dặm. Tạm thời biến nguy thành an. Chẳng qua vẫn còn ở trên hoang đảo thần bí, mọi lúc đều có thể bị cuốn vào tranh phong.

Trước mắt phải nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này. Lâm Hiên lấy ra một cái ngọc giản bích lục rồi đem thần thức chìm vào. Lát sau thì ngẩng đầu với vẻ mặt âm trầm.

Lúc thi triển Huyễn Ảnh Độn thì không nói, nhưng hắn đã thay đổi phương hướng và bay suốt hai canh giờ mà lại không thấy có một truyền tống trận nào. Như vậy làm sao có thể thoát khỏi hòn đảo này?

Hắn ngẩng đầu thì bầu trời vẫn đen như mực, những đám mây màu đỏ như lửa trôi nổi bên trên, thỉnh thoảng còn có tia chớp như nghiệt long xẹt qua. Lâm Hiên có thể cảm giác được sự đáng sợ của cấm chế này. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn nếm thử.

Lâm Hiên lấy ra một vò linh tửu uống vài ngụm, sau đó hóa thành một đạo kinh hồng bay đi, đồng thời đem thần thức cường đại thả ra.

Rất nhanh lại qua nửa canh giờ. Đột nhiên thần sắc hắn khẽ động, thả thần thức ra, trên mặt lộ vẻ do dự.

Cách nơi này chừng vạn dặm, thiên địa linh khí đang chấn động kịch liệt. Đại khái là mấy tiểu tử Nguyên Anh đang đấu pháp cùng một lão quái Ly Hợp.

Dù sao đi đường nào cũng thế, Lâm Hiên không chút do dự thay đổi phương hướng bay đi.

Rất nhanh phía trước lập lòe linh quang cùng tiếng bạo liệt. Trong phạm vi vài dặm còn tràn ngập sương mù màu trắng sữa cùng màu da cam.

Là bốn tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ đang thao túng trận kỳ, mượn trận pháp chi lực chống lại đối phương nhưng bộ dáng khá chật vật.

Lâm Hiên thấy thì có chút dở khóc dở cười, không ngờ lại gặp Yến Sơn Tứ Hữu ở nơi đây.

Đối thủ của bọn họ thì vô cùng kỳ lạ, là một con Thiên Tâm Thiềm toàn thân đen nhánh, to tới cả trượng. Trùng hợp thay, nó chính là Thiên Tâm Thiềm Vương mà cả Hải Tộc cùng Nhân tộc đang đỏ mắt tìm kiếm. Tu vị đã đạt tới Ly Hợp trung kỳ.

Yến Sơn Tứ Hữu có thể ngăn cản được lúc này, xem ra trận pháp kia có vài phần thần diệu. Chẳng qua cảnh giới kém xa đối thủ, Thiên Tâm Thiềm Vương có thể phá trận mà ra bất cứ lúc nào.

"Ọc!"

Yêu thú chợt phát ra tiếng kêu như cóc, âm thanh lại hùng tráng không kém Giao Long gào rú, hiển nhiên đã bắt đầu không kiên nhẫn. Lúc này nó há mồm phun ra một đạo sóng âm có thể thấy được bằng mắt thường, quét về tầng sương mù dày đặc trước người. Những nơi sóng âm đi qua thì không gian trở nên vặn vẹo dù rất nhỏ.

Yến Sơn Tứ Hữu thấy thì thầm kêu khổ. Tuy sợ hãi nhưng không dám tùy tiện rời đi. Nếu trận pháp sẽ bị phá, bọn họ còn nhanh chóng ngã xuống hơn mà thôi.

Hoàng Đình Tông liền cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu huyết hòa với bổn mạng nguyên khí, vẻ mặt càng trở nên tái nhợt.

Máu huyết rời miệng lập tức bạo nổ thành một đoàn huyết vụ, sau đó bị trận kỳ trong tay hấp thu như cá kình hút nước. Trận kỳ đón gió thì phù văn nơi mặt ngoài lập tức phát sáng lên.

Động tác của ba người còn lại cũng không khác biệt, lúc này chỉ còn cách dùng bổn mạng nguyên khí chống đỡ mà thôi.

Linh quang chợt lóe, sương mù trong trận càng trở nên nồng đậm, không chỉ ngăn trở được sóng âm mà còn phát ra mấy đạo thiểm điện, tụ thành một con Giao Long giương nanh múa vuốt đánh về Thiên Tâm Thiềm Vương.

Thiềm Vương này đã tiến giai tới Ly Hợp nhưng không hiểu sao linh trí vẫn chưa mở ra. Dùng sức mạnh ứng phó với trận pháp một hồi thì cũng có vẻ mệt mỏi.

Bốn người thấy thế thì đại hỉ, liền tế ra các bổn mạng bảo vật. Đó là một Cầm, một Kỳ, một Thư, một Họa.

Lâm Hiên ẩn ở một bên cũng có chút bất ngờ. Bảo vật của bốn người này thật sự là phong nhã, không biết rốt cuộc uy lực ra sao.

Vốn hắn đã ý định xuất thủ tương trợ, thấy cảnh này thì lại chần chờ một lát.

Bốn người cơ hồ đồng thời thao túng bảo vật. Tử Huyên Tiên Tử vươn đôi tay tinh xảo ưu nhã. Mười ngón tay như nộn thông khẽ gảy, tiếng đàn thánh thót như tri âm tri kỷ truyền vào tai. Từ đầu ngón tay bắn ra âm phù màu vàng kim, sau đó hóa thành từng đạo kiếm khí lăng lệ, hung hăng bắn về Thiên Tâm Thiềm Vương đang bị nhốt trong trận pháp.

"Ồ." Lâm Hiên thấy thì thân hình chấn động, ngây ngốc nhìn nữ tử đang gảy đàn.

"Âm Ba Công." Hắn thì thầm như khẳng định. Tuy thần thông này có chút khác biệt so với Âm Ba Công do đích thân Cầm Tâm thi triển, nhưng khẳng định xuất phát từ cùng một ngọn nguồn.

Nghĩ đến Cầm Tâm thì tâm tình hắn không khỏi có chút kích động. Không thể phủ nhận, trong chúng nữ thì người khiến hắn thương nhớ tha thiết nhất chỉ có Nguyệt Nhi, có điều cũng không thể nào quên Thanh Nhi cùng Cầm Tâm.

Tại Vô Định Hà, Cầm Tâm xảo hợp phi thăng Linh Giới. Lâm Hiên tới một trong các tiểu giới diện này, cũng muốn tìm hiểu tin tức về nàng nhưng chỉ như mò kim đáy bể.

Cho nên dù lo lắng nhưng hắn chỉ đành chôn dấu sự tưởng niệm nơi đáy lòng. Chỉ có cố gắng tu luyện, chỉ cần song phương hữu duyên tin tưởng sẽ gặp lại. Có điều chỉ sợ thời gian sẽ rất lâu.

Không ngờ xảo hợp ở chỗ này thấy một nữ tử biết Âm Ba Công. Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ kích động. Lúc này, mọi thứ trước mắt như tan biến, nhường chỗ cho những ký ức ngọt ngào về Cầm Tâm.

Trở lại bên kia, lúc này Thiên Tâm Thiềm Vương đã trở nên cuồng nộ, hai con mắt đều biến thành màu đỏ như máu, toàn thân tràn ra vẻ hung lệ bức người.

"Ọc!"

Nó phùng mang, mở miệng phóng ra đầu lưỡi màu đỏ như máu, tanh hôi vô cùng. Tốc độ cực nhanh, nhưng trận pháp cũng có chỗ độc đáo. Sương mù cuồn cuộn rồi tụ thành một tấm thuẫn bài dày tới cả trượng.

Chẳng qua, khi đầu lưỡi Thiên Tâm Thiềm Vương hung hăng nện tới, thuẫn bài cứng rắn đã vỡ tan. Sau đó, nó không rụt về mà như một ngọn roi cuồng vũ khắp bốn phía.

Bành bành bành những tiếng va đập như rang đậu. Mắt thấy trận pháp lay động như sắp sụp đổ, Yến Sơn Tứ Hữu lo lắng đến cực điểm. Hoàng Đình Tông hét lớn một tiếng:

"Rút lui!"

"Oa!" Lại là một tiếng gào rú truyền vào tai, Thiên Tâm Thiềm Vương rõ ràng đã thoát khốn, hai mắt nổ bắn huyết quang, tứ chi dùng sức liền nhảy dựng về phía trước.

Bộ dáng của nó ngây ngốc như loài cóc bình thường nhưng tốc độ lại làm người ta trừng mắt líu lưỡi, một cái nhảy đã qua mấy trăm trượng, không kém thuấn di bao nhiêu.

Yến Sơn Tứ Hữu thất sắc. Trận pháp đã hỏng, bọn họ liên thủ cũng không phải đối thủ của cấp bậc Ly Hợp. Lưu lại chỗ này nhất định sẽ ngã xuống, bốn người đành phải cùng phi độn về phía trước.

Thực ra trong tình huống này, bốn người trốn ra bốn phía mới là lựa chọn chính xác nhất, ít nhất còn người có cơ hội chạy thoát.

Chẳng lẽ mấy người thực lòng nghĩa khí sâu nặng, mong chết cùng tháng cùng năm? Nghĩ kỹ thì bỏ đi nhân tố cảm tình, lựa chọn này quả thật ngu xuẩn.

Chỉ là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ, sao có thể so với độn tốc của Yêu thú Ly Hợp. Hơn nữa do thiên phú thì tốc độ của Thiềm Vương còn nhanh hơn yêu thú cùng cấp mấy phần.

Chỉ ngắn ngủi một thoáng mà Thiên Tâm Thiềm Vương đã đuổi tới gần Yến Sơn Tứ Hữu. Trong mắt nó lập lòe hung quang, vừa mở mồm thì đầu lưỡi như cường cung ngạnh nỏ bắn ra.

Tiếng xé gió truyền vào tai, uy lực một kích này rất khó dùng lời để miêu tả. Yêu vật này đương nhiên không biết thương hương tiếc ngọc, mục tiêu chính là Tử Huyên Tiên Tử.

Nữ tử này không thể thốt nên lời nhưng ngọc dung thất sắc. Ngọc thủ miễn cưỡng phất một cái, tế ra một cái vòng. Chẳng qua trong lòng nàng rõ ràng nhất, trận pháp còn đỡ không nổi chứ đừng nói chút thần thông nhỏ của bản thân.

"Tam tỷ!"

"Tam muội!"

Ba người còn lại trong Yến Sơn Tứ Hữu vội dừng lại, đem bảo vật bản thân tế ra đánh về phía yêu vật nhằm vây Ngụy cứu Triệu.

Nhưng đã chậm một bước, nước xa không cứu được lửa gần, huống chi có trúng thì cũng không hữu dụng. Thiên Tâm Thiềm Vương da dày thịt béo, hoàn toàn có thể chọi cứng với công kích như vậy.

Mắt thấy đầu lưỡi của Yêu thú chỉ còn cách Tử Huyên Tiên Tử mấy trượng, đúng lúc nàng sắp ngã xuống thì dị biến nổi lên. Không gian chấn động, một đạo kiếm quang mỹ lệ đột nhiên hiển hiện, sau đó như tia chớp, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai trảm xuống.

"Phốc." Như là cái gì bị đánh trúng, nhưng do tốc độ quá là nhanh nên Yến Sơn Tứ Hữu không kịp quan sát. Thiên Tâm Thiềm Vương cũng ngây người.

Tại một khắc này thời gian tựa hồ đọng lại, sau đó tiếng yêu thú rống to kinh thiên động địa truyền ra, mang theo nỗi sợ hãi cùng phẫn nộ.

Đầu lưỡi bị cắt thành hai đoạn, máu huyết đỏ thẫm bắn ra. Thiên Tâm Thiềm Vương đau đớn nhảy loạn cào cào. Yến Sơn Tứ Hữu thì đại hỉ nhìn nhau, không ngờ Tử Huyên Tiên Tử đã có quý nhân tương trợ, tìm được đường sống trong chỗ chết.

Lâm Hiên đã ra tay, đương nhiên hiển lộ khí tức cường đại. Nữ tử không thể mở miệng nên chỉ dịu dàng khẽ cúi người.

"Tiền bối xuất thủ tương trợ, huynh muội bốn người ở chỗ này đa tạ."

Hoàng Đình Tông cảm kích lên tiếng, Ngư Diệu Dung và Gia Cát Thiên Nguyên cũng cúi người về chỗ phát ra khí tức cường đại nọ.

Xem khí tức mạnh mẽ còn vượt cả Yêu thú, dường như vị tiền bối này là Ly Hợp hậu kỳ. Đối phương chịu xuất thủ tương trợ thì khẳng định mạng nhỏ được bảo toàn. Bốn người thở ra một hơi, thầm kêu may mắn không thôi.

"Ha ha, bốn vị đạo hữu đa lễ làm gì, xuất thủ là điều đương nhiên." Thanh âm mười phần quen thuộc âm truyền vào tai khiến Yến Sơn Tứ Hữu kinh ngạc, không khỏi hai mặt nhìn nhau.

"Đại ca, ta không có nghe lầm chớ... hình như là Lâm đạo hữu." Gia Cát Thiên Nguyên vuốt vuốt chòm râu, trên mặt đầy vẻ cổ quái.

Chỉ thấy thanh quang chợt lóe, không gian ngoài trăm trượng bắt đầu vặn vẹo. Theo sau, một thiếu niên dung mạo bình phàm hiện ra. Chính là Lâm Hiên, nhưng lúc này hắn nào còn là tu tiên giả Nguyên Anh trung kỳ, mà đã là lão quái Ly Hợp hậu kỳ, chỉ cách Động Huyền một bước mà thôi.

Nhất thời, Yến Sơn Tứ Hữu lộ vẻ hoảng sợ, không ai dám lên tiếng nhận hắn.

"Sao, bốn vị đạo hữu, mới mấy ngày không gặp mà đã quên Lâm mỗ?" Lâm Hiên mỉm cười.

"Ngươi thật sự là Lâm tiền bối?" Hoàng Đình Tông lộ vẻ kinh ngạc, sau đó chuyển sang vui mừng. Ba người còn lại cũng vui sướng rồi trở nên cung kính.

"Đương nhiên là ta." Lâm Hiên đang thoải mái thừa nhận thì một tiếng rống to truyền vào tai, bên trong hỗn loạn lệ khí trùng thiên cùng vẻ oán độc.

Lâm Hiên quay sang thì thấy Thiên Tâm Thiềm Vương vừa há miệng. Vụ khí bên trong vừa lưu chuyển, đầu lưỡi bị chém làm hai đoạn lần nữa phục hồi như cũ.

"Tự lành thân thể sao?"

Lâm Hiên có chút ngoài ý muốn, loại Yêu thú có được thiên phú này có lực sinh mệnh ngoan cường, khó sát diệt hơn các tồn tại cùng cấp nhiều. Chẳng qua, hắn không cho rằng một Yêu thú Ly Hợp trung kỳ còn chưa mở ra linh trí lại có thể uy hiếp đến bản thân hắn.

"Vù!" Tiếng xé gió truyền vào tai. Ngoài dự tính là Thiềm Vương động thủ trước, tiếp tục sử dụng đầu lưỡi đỏ như máu nọ.

"Nghiệt súc muốn chết!" Trong mắt Lâm Hiên hiện lệ khí. Hắn mau lẹ dị thường xoay người, thấy đầu lưỡi Yêu thú chỉ còn cách lồng ngực vài thước.

"Lâm huynh, mau tránh!"

"Rời khỏi nơi này!"

Yến Sơn Tứ Hữu thất sắc kinh hô. Lâm Hiên vừa biểu hiện thực lực bất phàm nhưng trong cận chiến thì yêu thú với da dày thịt béo sẽ chiếm ưu thế.

Mà đầu lưỡi này khi phá trận đã thể hiện sự sắc bén đến tột đỉnh, chỉ bằng hộ thể linh quang của tu sĩ khẳng định ngăn không được.

Có điều, chỉ thấy Lâm Hiên cười nhạt, tay phải vươn ra với tốc độ mà Yến Sơn Tứ Hữu không thể thấy rõ, liền bắt được đầu lưỡi trong lòng bàn tay.

Đầu lưỡi này phân bố chi chít gai nhọn cỡ cả tấc, hơn nữa lại óng ánh màu lam ẩn chứa kịch độc. Không ngờ Lâm Hiên lại xem như không thấy mà bắt lấy.

"Đại ca, ta có nhìn lầm hay không?" Ngư Diệu Dung trợn to mắt mà Gia Cát Thiên Nguyên cũng đầy vẻ than thở. Tử Huyên Tiên Tử không thể mở miệng, nhưng trong mắt lóe lên kỳ quang.

Hoàng Đình Tông còn chưa lên tiếng thì Lâm Hiên lại khiến bọn họ rúng động không thôi. Tay trái hắn cũng đưa ra nắm chặt đầu lưỡi Yêu thú, sau đó xoay tròn thân thể, làm động tác quay tròn Thiên Tâm Thiềm Vương tới mấy chục vòng, rồi buông tay ném đi với một gia tốc kinh người.

Vèo! Thân hình rất lớn của Thiên Tâm Thiềm Vương liền như diều đứt dây bay đi, sức mạnh của Lâm Hiên thật không thể tưởng tượng nổi. Yến Sơn Tứ Hữu thấy cảnh này thì chấn kinh.

"A... Lâm huynh thật quá bưu hãn!"

"Nếu như không phải tương giao cùng Lâm đạo hữu, ta đã hoài nghi hắn là Yêu Tộc chân chính."

"Không sai, khí lực của Nhân tộc sao có thể cường hãn đến như thế."

Gia Cát Thiên Nguyên cùng Ngư Diệu Dung ngươi một lời ta một ngữ thảo luận.

"Hai vị hiền đệ... đừng quên Lâm đạo hữu là tiền bối Ly Hợp Kỳ, lại có ân cứu mạng đối với chúng ta. Nếu để hắn nghe được mấy lời 'huynh đệ' cùng 'đạo hữu'..."

Hoàng Đình Tông vốn lão luyện thành thục hơn, nghe nhị đệ tứ đệ nghị luận thì nhíu mày ngăn lại. Hai người kia cũng không ngu ngốc, vội ngậm miệng nhưng trong lòng càng thêm nghi hoặc. Lâm tiền bối chịu ẩn nặc tu vị hạ giao với bọn họ là vì cái gì?

Lúc này một tiếng ầm ầm truyền tới. Cự Thiềm đã bay tới đụng tan một ngọn núi nhỏ. Nếu là Yêu tu cùng cấp khẳng định sẽ bỏ chạy. Chẳng qua Thiên Tâm Thiềm Vương chỉ là hạng dã thú, trong vụn đá như mưa liền hung hãn tiếp tục lao đến Lâm Hiên.

"Muốn chết!"

Lâm Hiên cũng không còn hứng thú dây dưa cùng nó. Tay áo phất một cái, một cái hồ lô màu đen bay vút ra. Theo sau hắn đánh ra một đạo pháp quyết, vô số hạt Thiên Lôi Sa hóa thành một con Cuồng Long, liền giương nanh múa vuốt hướng về đối phương.

Yêu thú không hề sợ chết, cùng Sa Giao đụng một chỗ. Chỉ nghe những tiếng nổ đì đùng bạo liệt nổi lên. Thiên Lôi Sa phi phàm uy lực, Thiên Tâm Thiềm Vương dù chưa thảm tử đương trường nhưng mạng nhỏ đã hỏng tới chín phần.

Theo sau tay phải Lâm Hiên cao giơ lên, như đao hung hăng chém xuống.

"Phốc..."

Một đạo kiếm khí mênh mông từ bàn tay xuất ra, trong thanh quang chói mắt liền hung hăng bổ tới Thiên Tâm Thiềm Vương.

Cự Thiềm này liền trực tiếp bị một đao chém thành hai mảnh. Trong huyết hoa, một vật kích bắn ra. Lâm Hiên liền phất tay áo một cái. Một đạo ngân quang bay vút ra hỗn hợp cùng âm phong bốn phía, phát sau mà đến trước bao lấy nó.

Thấy vật nọ còn tả xung hữu đột. Hắn đem pháp lực truyền vào, trói buộc nó thật chặt rồi thu về.

Hóa ra là một viên Yêu Đan cỡ nắm tay. Nó không giống loại bình thường mà cũng rất khác Thiên Tâm Thạch.

Nó có hình lập thể như kim cương, tỏa ra ngũ sắc, bên trong ẩn chứa một lượng linh lực mênh mông. Lâm Hiên từng sát diệt Yêu Tộc Ly Hợp hậu kỳ lấy đan, nhưng thấy tính chất yêu lực này rõ ràng rất khác biệt, thậm chí thêm phần huyền bí. Dù chưa rõ tác dụng cụ thể, nhưng hiển nhiên đây không phải vật tầm thường.

Trong Yêu Đan còn hồn phách, Lâm Hiên liền đánh ra vài đạo pháp quyết đem nó bức xuất ra. Dù là tồn tại Ly Hợp trung kỳ nhưng còn chưa mở ra linh trí, hồn niệm rất yếu nên không có bao nhiêu giá trị sử dụng. Hắn đang muốn dùng Huyễn Linh Thiên Hỏa luyện hóa thì lại thấy quang hoa chợt lóe, Tiểu Mao Cầu đã từ trong Linh Thú Túi xông ra.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!