Thủy nguyên khí hội tụ, một con Thủy Long màu lam dài bảy tám trượng chợt hiện ra. Nó giương nanh múa vuốt, ánh mắt lập lòe kỳ quang, tràn đầy vẻ linh tính. Vuốt rồng sắc bén khẽ múa, vô số băng trùy băng tiễn liền hiển hiện.
Lâm Hiên khẽ nheo mắt, uy lực của bộ trận kỳ này quả thật có chút thần diệu.
Lại nghe thanh âm của lão giả tóc bạc truyền vào tai: "Tên của trận pháp này có chút đặc biệt, gọi là Ngũ Hành Uẩn Linh Trận. Gồm năm cây trận kỳ, có thể phân biệt thao túng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, ngũ hành nguyên khí.
Vừa rồi chắc các vị đạo hữu đã thấy rõ một phần. Nếu một người thao túng một cây trận kỳ thì chỉ có thể phát huy ra một chút uy lực của trận pháp. Muốn phát huy mười thành uy lực thì cần có năm vị đạo hữu Ly Hợp Kỳ có thuộc tính linh căn tương thích, hơn nữa còn phải tâm ý tương thông.
Đương nhiên, nếu một vị tiền bối Động Huyền Kỳ có ngũ linh căn thì có thể vận chuyển trận này như ý, chỉ tiếc điều kiện này quả thực quá hà khắc, muốn thỏa mãn đúng là không dễ."
Lâm Hiên nghe vậy, trong lòng khẽ động, điều kiện này quả thật hà khắc, nhưng lại vừa vặn phù hợp với hắn.
Lão giả tóc bạc lại tiếp tục lên tiếng: "Ta nói nhiều như vậy nhưng có lẽ chư vị đạo hữu còn chưa cảm nhận được toàn diện. Vậy các vị chắc đã nghe nói đến uy danh của Thông Thiên Linh Bảo?"
Chúng tu sĩ nghe xong thì phần lớn đều lộ vẻ ngạc nhiên. Lão giả tự nhiên nhắc tới Thông Thiên Linh Bảo làm gì?
Ánh mắt lão giả đảo qua phía dưới rồi vẫn bình thản nói: "Trải qua sự khảo chứng của bổn hội, luận về thần thông uy lực, bộ trận pháp này tuyệt không thua kém Thông Thiên Linh Bảo."
Ông!
Lời này vừa thốt ra, lập tức toàn trường như vỡ òa. Tu tiên giả ở đây, tu vị thấp nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, lăn lộn trong tu tiên giới lâu như vậy, sao có thể không nghe nói tới Thông Thiên Linh Bảo.
Trên mặt đám người đều hiện lên vẻ tham lam. Trong thời kỳ hiểm nguy này, nếu có được một món bảo vật sánh ngang Thông Thiên Linh Bảo thì sự an toàn của bản thân sẽ được đề cao rất nhiều.
"Được rồi, bộ Ngũ Hành Uẩn Linh Trận này có giá khởi điểm là 100 vạn trung phẩm tinh thạch, mỗi lần tăng giá không được ít hơn năm vạn tinh thạch."
"100 vạn."
"105 vạn."
"120 vạn."
Chỉ trong một tuần trà ngắn ngủi, giá đã được đẩy lên 200 vạn trung phẩm tinh thạch.
"2000 vạn trung phẩm tinh thạch." Chợt một âm thanh nghiêm nghị truyền ra từ một chiếc ghế ở phía trên.
Lời này vừa ra đã khiến tất cả tu sĩ đang đấu giá phải á khẩu, trên mặt lộ vẻ khiếp sợ.
Người nọ một lần nâng giá lên gấp mười lần, dùng từ tài đại khí thô để miêu tả cũng chưa đủ. Kinh người, quả thật quá kinh người!
Ngoại trừ bội phục còn là ghen ghét cùng hâm mộ, rất nhiều người đoán đây là một lão quái vật Động Huyền Kỳ. Nhất thời toàn bộ trường đấu giá như bị băng phong. Cảnh tượng náo nhiệt khi nãy thoáng chốc trở nên yên tĩnh.
Lão giả tóc bạc không khỏi nhíu mày. 2000 vạn trung phẩm tinh thạch là con số không nhỏ nhưng vẫn chưa đạt đến mức lão hài lòng.
Đúng lúc này, lại một thanh âm khàn khàn truyền đến: "2005 vạn tinh thạch."
Lão giả nghe vậy thì thầm vui mừng quá đỗi. Lâm Hiên cũng có chút bất ngờ quay đầu lại. Người vừa ra giá là một lão giả gầy gò đang ngồi ở một góc. Dáng vẻ có chút tiều tụy, râu tóc thưa thớt, trên mặt đầy nếp nhăn.
Không ngờ quanh người đối phương lại lượn lờ một tầng sương mù như có như không, thần thức của Lâm Hiên vừa mới đảo qua liền bị bắn ngược trở về.
Thú vị! Hắn đương nhiên không ngốc đến mức dò xét thêm, tiếp tục chờ xem kịch vui.
Quả nhiên, từ trên chiếc ghế kia bộc phát ra một luồng thần thức cường đại quét thẳng về phía lão giả gầy còm.
Tồn tại Động Huyền Kỳ!
Không ít tu sĩ lộ vẻ kính sợ. Luồng thần thức nọ mạnh mẽ vô cùng, nhưng đám sương mù quanh thân lão giả kia tựa như bông gòn thấm nước, liền hút toàn bộ thần thức vào trong.
"Ồ?"
Người trên ghế có vẻ kinh ngạc. Sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, một đạo thần thức có thể thấy được bằng mắt thường tiếp tục bắn ra.
Thần thức vốn vô hình, nhưng lúc này lại có thể thấy được hình ảnh nhàn nhạt.
Thần thức hóa hình!
Chúng tu sĩ hít vào một ngụm khí lạnh, thế nhưng người chịu công kích là lão giả kia vẫn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Chắc chắn cũng là Động Huyền Kỳ!
Người trên ghế thấy công kích không hiệu quả, cũng có vẻ kiêng dè đối phương, hừ một tiếng rồi mở miệng: "2100 vạn."
"2105 vạn." Lão giả gầy còm lại mở miệng.
Đám tu sĩ bắt đầu im lặng nhìn nhau, mỗi lần lão chỉ nâng giá hơn đối phương năm vạn, dường như có ý phá rối.
Sự tình diễn ra phía sau đã chứng minh suy đoán này là đúng, bất luận người trên ghế tăng giá bao nhiêu thì đối phương luôn nâng lên năm vạn như vậy.
Rốt cục, khi giá được nâng lên 3005 vạn tinh thạch thì lão quái vật trên ghế đã nổi cơn thịnh nộ, tức giận quay sang lão giả tóc bạc:
"Chưởng quản, lão phu hoài nghi gã kia đến để gây rối, trên người hắn vốn không có nhiều tinh thạch như vậy."
Lời này cũng có lý, lão giả tóc bạc nhìn qua lão quái vật gầy còm rồi ho khan một tiếng: "Vị đạo hữu này, chắc hẳn ngài cũng từng tham gia đấu giá hội, muốn ra giá cũng phải có năng lực và căn cứ chứ?"
"Hừ!" Lão giả gầy còm nghe vậy thì cười lạnh: "Xem thường lão phu sao? Ta cũng hỏi lại, sao ngươi không bảo tên gia hỏa trên ghế xuất ra thứ gì đó để chứng minh đi?"
Thân là người chủ trì mà bị đối phương không chút khách khí, lão giả tóc bạc cũng nổi giận. Bất quá người trước mắt thật sự thần bí, lão đành thở dài một hơi rồi tiếp tục nói: "Đạo hữu biết rõ còn cố hỏi, vị tiền bối kia chính là tu tiên giả Động Huyền Kỳ, với thân phận của người, đương nhiên có thể xuất ra 3000 vạn trung phẩm tinh thạch!"
Ông! Suy đoán đã được khẳng định là sự thật. Chúng tu sĩ nhao nhao kinh sợ, nhưng lão giả gầy còm vẫn không quan tâm, khóe miệng lại nở nụ cười lạnh lùng:
"Động Huyền Kỳ thì sao? Tu tiên giả Động Huyền Kỳ chưa chắc đã có gia sản như vậy, không chừng hắn chỉ là một kẻ vô sỉ đến đây giả danh lừa bịp."
Lời này khiến chúng tu sĩ thất sắc. Không ít kẻ vội lui về phía lối ra, sợ trong chốc lát có xung đột sẽ bị tai bay vạ gió.
"Ngươi nói cái gì?"
Tu tiên giả trên ghế nghe xong thì lập tức giận dữ, một luồng lệ khí đáng sợ tràn ra. Thứ này công kích khác hẳn thần thức, hắn không tin đám sương mù của đối phương có thể ngăn cản được.
Đám người ngồi gần lão giả liền nhanh chóng tránh ra. Không ngờ lệ khí cũng không chút hiệu quả. Lão giả gầy còm khẽ vung tay lên thì chúng đã tan thành mây khói.
"Muốn động thủ sao, Công Tôn lão ma! Tại Thủy Ba Động ngươi đã đánh lén lão phu một lần, còn muốn lần thứ hai sao, thứ gia hỏa hèn hạ vô sỉ!"
Lão giả quát một tiếng thê lương, sương mù quanh thân tản đi, khí tức toàn thân ào ào tăng vọt.
"Cái gì?" Đám người còn đang thất sắc thì lại nghe "oành" một tiếng, tu sĩ trên chiếc ghế có hiệu quả ẩn nặc đã như một tia chớp bắn tới đây. Đó là một trung niên mặt vuông, đầu đội kim quan, dáng vẻ có chút uy nghiêm. Trang phục quý giá dị thường, có kim quang tản ra, chắc chắn là một kiện pháp y có nhiều diệu dụng.
"Quả nhiên là Công Tôn lão ma!"
"Người này là cự phách trong Ma Đạo, nghe nói thực lực đứng hàng đầu trong giới tán tu."
"Lão giả kia rốt cuộc là ai, sao dám đối nghịch cùng người này?"
Chúng tu sĩ nhao nhao nghị luận, Lâm Hiên cũng đã nghe nói qua tên tuổi của Công Tôn lão ma này. Danh tiếng còn hơn cả Độc Long lão tổ, cũng là một nhân vật tâm ngoan thủ lạt.
Có điều lúc này, bộ dạng lão ma đầy vẻ đề phòng, gắt gao nhìn chằm chằm lão giả gầy còm trước mắt.
Đối phương rõ ràng là tồn tại Động Huyền Kỳ. Gương mặt thực xa lạ nhưng thuộc tính pháp lực lại đúng là của một người. Công Tôn lão ma há to miệng:
"Ngươi… Ngươi là Mặc lão, không phải ngươi đã bị ta dùng Bạch Cốt Ma Hỏa luyện hóa Nguyên Anh rồi sao?"
Cũng khó trách lão ma kinh ngạc, hắn cùng Mặc lão vốn có giao tình thâm hậu. Có điều mấy trăm năm trước vì mưu đồ một kiện bảo vật của đối phương mà trở mặt đánh lén hảo hữu. Hắn sớm đã lãng quên chuyện này, không ngờ lúc này Mặc lão lại đột ngột xuất hiện.
“Hừ, tại Thủy Ba Động, ta xác thực đã gặp độc thủ của ngươi, nhưng may mắn còn có thần thông Đệ Nhị Nguyên Anh. Chủ Nguyên Anh tuy đã bị hủy trong tay ngươi nhưng Đệ Nhị Nguyên Anh đã chạy thoát. Công Tôn lão ma, uổng cho ta xem ngươi là hảo hữu tri giao mà ngươi lại hèn hạ ám toán. Hôm nay ta tới chỗ này để lấy lại công đạo!"
"Đệ Nhị Nguyên Anh? Thì ra là thế." Công Tôn lão ma cười rộ lên: "Hắc hắc, không ngờ vận khí của ngươi tốt như vậy, sao không tìm nơi thâm sơn cùng cốc mà sống tạm bợ. Ngươi dám đến tìm lão phu, muốn tìm chết sao?"
Lão ma lại tiếp tục hung dữ: "Trước kia tu vị của ta không bằng ngươi, nhưng hiện tại ngươi chỉ là một Đệ Nhị Nguyên Anh đoạt xá thân thể, có cái gì mà hung hăng? Lần này bản tôn phải trảm thảo trừ căn."
"Thật sao?" Lão giả gầy còm nở nụ cười: "Công Tôn lão ma, ngươi cho rằng lão phu tìm ngươi trả thù mà không có chuẩn bị sao? Đây chính là mồ chôn của ngươi! Ha ha, không chỉ là ngươi mà tất cả những kẻ ở đây, không một ai có thể thoát được, các ngươi có trách thì trách vận khí bản thân quá đen đủi rồi. Ha ha!"
"Cái gì?" Lời này vừa thốt ra thì quần tu thất sắc cùng tức giận. Đối phương đúng là lão quái Động Huyền Kỳ nhưng khẩu khí không khỏi quá lớn. Còn chưa từng thấy ai càn quấy đến như vậy!
Chẳng qua, khi đám người đang phẫn nộ thì một tiếng cười khẽ truyền vào tai:
"Thì ra vị này là Mặc đạo hữu đại danh đỉnh đỉnh, mấy trăm năm trước thiếp thân nghe nói Mặc đạo hữu đã ngã xuống, vẫn còn tiếc thương không thôi. Không ngờ đạo hữu còn sống, thật sự là đáng mừng. Có điều thù oán riêng giữa ngài cùng Công Tôn đạo hữu có thể tìm chỗ khác từ từ giải quyết, bổn điếm chỉ là kinh doanh nhỏ mà thôi, sao phải liên lụy cả chúng ta vào."
Thanh âm kia êm tai vô cùng, sau đó một cung trang mỹ phụ hiện ra trong tầm mắt. Có thể thấy nếp nhăn nơi khoé mắt nhưng phong thái vẫn còn đó, rất rõ ràng thời trẻ là một tuyệt thế mỹ nhân.
"Phân Phương phu nhân!"
Không ít tu sĩ nghẹn ngào kinh hô, nữ tử này mới thực sự là chủ nhân của đấu giá hội. Tuy là tán tu nhưng nghe nói có liên hệ rất lớn với Thánh Thành, hơn nữa còn có tu vị Động Huyền sơ kỳ.
Trên mặt nữ tử lộ vẻ không hài lòng nhưng lời nói vẫn còn khách khí, dù sao đối phương cũng là tồn tại cùng cấp bậc. Không phải vạn bất đắc dĩ thì không nên trở mặt.
Công Tôn lão ma thấy biến hóa này thì thầm mừng rỡ. Tuy hắn mạnh miệng như vậy nhưng trong lòng quả thực có vài phần kiêng kị đối với Mặc lão.
Không phải mãnh long không qua sông, đối phương dám tới tìm thù khẳng định là có chỗ dựa.
Những kẻ khác thì không nói, nhưng nếu hắn liên thủ cùng Phân Phương phu nhân, việc diệt sát Mặc lão sẽ dễ như trở bàn tay: "Tại hạ bái kiến phu nhân, mang đến cho quý điếm phiền toái này, Công Tôn thật sự có lỗi. Nhưng ta không hề có địch ý, hết thảy đều do họ Mặc kia gây ra."
Phân Phương phu nhân nghe vậy thì khẽ nhíu mày, chẳng qua không có hứng thú quản ân oán giữa hai người:
"Mặc đạo hữu, chắc hẳn ngài đã hiểu ý của ta. Hiện tại nếu đạo hữu rời khỏi nơi này, bổn phu nhân sẽ bỏ qua chuyện này, nếu không… hừ hừ." Tuy không nói hết lời nhưng rõ ràng đã tỏ thái độ sẽ liên thủ nếu Mặc lão không thức thời rời đi.
Đúng lúc này, lại nghe "Bịch" một tiếng. Chỉ thấy một gã Nguyên Anh trung kỳ bên trái đột nhiên ngã xuống, trên mặt tràn đầy vẻ thống khổ.
Trúng độc! Ý nghĩ này vừa xẹt qua, sắc mặt Lâm Hiên lập tức ngưng trọng. Chỉ nghe liên tiếp những tiếng "bịch bịch" vang lên, bắt đầu có tu sĩ ngã xuống. Độc phát trước tiên là đám tu sĩ Nguyên Anh kỳ, rồi đến Ly Hợp kỳ.
"Ngươi… rốt cuộc ngươi muốn gì?" Công Tôn lão ma vừa sợ vừa giận, mà vẻ mặt Phân Phương phu nhân cũng đại biến.
"Lão phu đã nói qua, hôm nay tất cả mọi người đừng mong sống sót rời khỏi nơi này. Thế nào, tư vị của Tiên Nhân Túy ra sao?" Lão giả gầy còm lạnh lùng nói, trên mặt lộ vẻ đắc ý.
"Tiên Nhân Túy, sao ngươi tìm được loại cổ độc này?" Vẻ mặt Công Tôn lão ma biến thành hoảng sợ, Lâm Hiên cũng nhướng mày.
Tiên Nhân Túy chính là một loại kịch độc thời thượng cổ, có thể ăn mòn kinh mạch, làm cho toàn thân tu sĩ bủn rủn, không thể sử dụng pháp lực. Ngay cả tu tiên giả Động Huyền Kỳ cũng không thể kháng cự. Bất quá, điểm lợi hại nhất là loại độc này vô sắc vô vị, có thể theo đường hô hấp dung nhập vào thân thể tu sĩ, giết người trong vô hình.
Tại thượng cổ, chúng tu sĩ nghe đến tên nó đều biến sắc. Chẳng qua phải dùng mấy chục loại độc dược quý hiếm, vất vả lắm mới luyện chế thành công.
Nghe nói phương pháp luyện chế cổ độc Tiên Nhân Túy đã thất truyền mấy chục vạn năm.
Tiên Nhân Túy không gây chết người nhưng sẽ khiến kẻ trúng độc tạm thời bị phong bế pháp lực, mặc cho người khác chém giết. Hiểu rõ tình cảnh của mình, rất nhiều tu sĩ kinh sợ mở miệng cầu xin.
"Mặc tiền bối, vãn bối không oán không cừu với ngài, kính xin ngài buông tha cho ta, Trình mỗ trở về nhất định sẽ lập bài vị trường sinh cho ngài.”
"Đúng vậy a, tiền bối, chúng ta xưa nay kính ngưỡng thanh danh của ngài, ngài không thể lạm sát kẻ vô tội."
"Tại hạ là đệ tử Quỷ Vân Môn, ngài giết ta thì bổn môn tuyệt không buông tha, ngài cần gì phải gây thù chuốc oán vô ích?"
"Tiền bối nếu buông tha ta, Trương mỗ nguyện dùng bảo vật hậu tạ."
Đủ loại thanh âm hữu lý hữu tình truyền vào tai nhưng lão giả gầy còm vẫn không hề động lòng.
Tiên Nhân Túy vô cùng uy lực nhưng chỉ phát huy được tác dụng ở không gian nhỏ hẹp, kín đáo. Lão đã thầm theo dõi Công Tôn lão ma rất lâu, thật vất vả mới có được cơ hội này.
Về phần những kẻ ở đây, nếu còn sống sót, sự tình hôm nay truyền ra ngoài thì thật sự là hậu hoạn vô cùng với lão.
Lúc này Công Tôn lão ma vô cùng kinh sợ, liều mạng vận chuyển pháp lực toàn thân, nhưng cổ độc Tiên Nhân Túy nếu dễ dàng giải trừ thì sao có thể nổi danh được như vậy? Hắn cố gắng cả buổi nhưng vô ích, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.
Vẻ mặt Phân Phương phu nhân cũng vô cùng khó coi. Trong lòng phiền muộn vô cùng, hôm nay bị cuốn vào xung đột thật quá oan uổng.
"A!"
Một tiếng kêu thê lương truyền vào tai, thủ cấp của Công Tôn lão ma đã bị lấy xuống. Động Huyền Kỳ lão quái thì sao, hiện tại pháp lực toàn thân đều bị phong bế, chẳng khác nào phế nhân, chỉ có thể mặc cho người khác chém giết.
Hào quang lóe lên, một Nguyên Anh cao khoảng một tấc xuất hiện, toàn thân linh quang ảm đạm. Nó muốn thuấn di nhưng còn không có pháp lực. Tiên Nhân Túy vô cùng lợi hại, không chỉ thân thể mà cả Nguyên Anh cũng bị trúng độc.
Bình tâm mà nói, cho những lão quái vật này mười ngày nửa tháng, dù không có dược vật hỗ trợ nhưng vẫn có thể dùng pháp lực thâm hậu để khu trục độc tố này khỏi cơ thể, chẳng qua lúc này làm gì còn cơ hội.
"Mặc huynh hạ thủ lưu tình, tại hạ là kẻ ngu muội mới hãm hại lão hữu, biết có ngày hôm nay thì tuyệt không dám làm, kính xin lão hữu nể tình giao tình trước kia mà buông tha cho ta."
"Bỏ qua cho ngươi?" Lão giả gầy còm nở nụ cười ác độc: "Công Tôn lão ma, bây giờ ngươi mới cầu xin lão phu tha thứ, chẳng lẽ không cảm thấy tức cười sao?"
"Đều do tại hạ sai, Mặc huynh nếu tha cho thì tại hạ nguyện làm trâu làm ngựa, cả đời cho ngài sai khiến." Trong mắt Công Tôn lão ma tràn đầy sợ hãi, sự tình đến bước này thì mạng sống mới là quan trọng nhất.
Lão giả gầy còm cũng không muốn dây dưa. Ánh mắt lộ vẻ thù hận, tay phải nâng lên hút Nguyên Anh lại rồi trực tiếp thi triển thuật rút hồn luyện phách.
"Dù ngươi miệng lưỡi trơn tru thế nào thì lão phu cũng sẽ không mắc lừa lần thứ hai, hạng tiểu nhân hèn hạ vô sỉ như ngươi còn muốn đảo khách thành chủ sao?"
Mặc lão diệt sát cừu nhân rồi cất tiếng cười khanh khách, bao nhiêu oán độc tích tụ mấy trăm năm dường như tan biến. Lão thu lại túi trữ vật của Công Tôn lão ma rồi bay về phía Phân Phương phu nhân.
Đúng lúc này lại có dị biến, không gian trước mắt chớp lóe những gợn sóng rồi một vuốt yêu cầm màu xanh hiển hiện, thế như chớp giật bổ về phía lồng ngực của lão.
Thanh thế của vuốt yêu cầm này không phải chuyện đùa, chỉ dựa vào hộ thể linh quang thì lão quái vật Động Huyền Kỳ cũng không chịu nổi. Nếu bị đánh trúng, chắc chắn sẽ bị phanh ngực vỡ bụng.
Bị tập kích bất ngờ, lão giả gầy còm kinh ngạc nhưng phản ứng thật nhanh chóng. Gần như cùng lúc, tay phải lão nâng lên đẩy ra một chưởng về phía trước. Chiêu số đơn giản nhưng là nơi hội tụ pháp lực toàn thân. Chỉ thấy linh quang chớp động, một tấm thuẫn bài do pháp lực biến ảo hiện ra.
Sau một khắc, vuốt rồng sắc bén đã đánh tới. Chỉ nghe những thanh âm bén nhọn rợn người như dây thép bị kéo đứt phát ra, đủ để thấy uy lực của song phương.
Dị biến khiến lão giả gầy còm không kịp vận dụng toàn lực, rơi vào thế hạ phong nhưng lão liền lùi nhanh về phía sau, kinh nghiệm đấu pháp quả thật phong phú.
Chẳng qua đúng sát na này, lại một đạo lệ quang lóe sáng bắn tới đúng đường lui của lão, nhìn qua thì tựa như lão đang tự đâm đầu vào đó.
Lão giả gầy còm thất sắc, không kịp ứng phó.
Xoảng!
"A!"
Tiếng vỡ vụn cùng tiếng kêu hoảng sợ gần như cùng lúc truyền vào tai, lệ quang chém tới hộ thể linh quang của lão thì lộ ra là một ánh đao chói lòa.
Dù là tu tiên giả Động Huyền Kỳ cũng không ngăn nổi. Ánh đao tốc độ cực nhanh, lão còn chưa có cảm giác đau thì lồng ngực đã bị bổ thành hai nửa.
Linh quang lóe lên, một Nguyên Anh hiển hiện giữa không trung, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc cùng hoảng loạn. Sự tình đảo chiều trong chớp mắt, nó còn đang ngẩn người thì thanh quang chói mắt, một gã trung niên sắc mặt vàng vọt vận thanh bào, quỷ dị hiện ra ở một bên.
Vẻ mặt trung niên vô cảm, há miệng phun ra một đoàn hỏa diễm tứ sắc. "Vù" một tiếng đã bao phủ Nguyên Anh vào trong.
"A..." Tiếng kêu thảm thiết đứt quãng truyền vào tai, rất nhanh Nguyên Anh đã biến thành hư vô.
Trung niên lại bấm tay bắn ra mấy khối hỏa đạn, đem thi thể của Mặc lão hóa thành tro bụi.
Lúc này hắn mới thở ra một hơi, đánh lén một lão quái vật Động Huyền Kỳ không phải là chuyện dễ. Công kích vừa rồi chỉ có hai chiêu nhưng đã tính toán góc độ rất chuẩn xác, lợi dụng lúc đối phương khinh tâm mà xuất kỳ bất ý đánh lén.
Nếu không miểu sát được đối phương thì khẳng định sẽ lâm vào một trận khổ chiến!
Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước rình sau!
Lần này vô tình bị cuốn vào nguy cơ, cổ độc Tiên Nhân Túy xác thực làm cho Lâm Hiên hoảng sợ, nhưng Huyễn Linh Thiên Hỏa thật sự quá bá đạo. Bốn loại thuộc tính kịch độc, ăn mòn, băng phong cùng thôn phệ thay nhau phát huy hiệu quả, trong đó kịch độc là trụ cột. Tiên Nhân Túy ác danh lan xa nhưng không ngờ Huyễn Linh Thiên Hỏa lại có thể miễn dịch, hơn nữa Tiên Nhân Túy dường như là thuốc đại bổ đối với nó, vừa tiến vào kinh mạch của Lâm Hiên liền bị hấp thu mất.
Lúc đó trong lòng Lâm Hiên kinh hỉ có thể tưởng tượng được. Vì vậy hắn liền nảy ra ý định thừa nước đục thả câu. Hắn nhân lúc hỗn loạn liền thi triển bí thuật biến ảo dung mạo rồi ẩn nấp, tìm thời cơ đánh lén.
Lúc này đã thành công diệt trừ Mặc lão, Lâm Hiên liền không chút do dự, vui vẻ nhận lấy túi trữ vật của lão cùng Công Tôn lão ma.
Sau đó hắn quay đầu lại, bắt đầu dùng ánh mắt lạnh lùng đảo qua hơn ngàn tu tiên giả trong cả đại điện.
Những người tham gia đấu giá hội thấp nhất cũng là Nguyên Anh trung kỳ, Ly Hợp kỳ chiếm tới ba phần. Chẳng qua sự tình hôm nay biến đổi thật quá mức quỷ dị. Cả ngàn người mà không rõ trung niên thần bí này xuất hiện như thế nào, hơn nữa vừa ra tay đã miểu sát một tu sĩ Động Huyền Kỳ, thật làm cho người ta hãi hùng khiếp vía.
Chẳng qua lúc này pháp lực đang bị phong bế, toàn bộ đám tu sĩ như lão hổ bị bẻ răng, muốn chạy cũng không được.
Ánh mắt Phân Phương phu nhân đảo qua người trung niên một hồi, cuối cùng thở dài: "Đạo hữu, sự tình đã đến nước này, có thể tha cho chúng ta một con đường sống hay chăng? Ta thực ra là nhi nữ của Khinh Linh chân nhân, Chấp pháp trưởng lão của Thánh Thành, hy vọng đạo hữu không muốn kết thù với người."
"Thánh Thành Chấp pháp trưởng lão?"
Đám người lại ồ lên kinh hãi, mà Lâm Hiên cũng có chút sửng sốt. Lục Đại Chấp pháp trưởng lão của Thánh Thành, địa vị chỉ dưới một người mà trên vạn người, ngay cả thành chủ đối với bọn họ cũng có phần khách khí. Bọn họ đều là những tu tiên giả Động Huyền trung kỳ, có thân phận ngang hàng với Hải Tộc Lục Vương.
Thấy trung niên lộ vẻ chần chờ, Phân Phương phu nhân mừng rỡ, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: "Thiếp thân cùng đạo hữu không oán không thù, chỉ cần ngài buông tha thiếp, ta ở chỗ này xin thề với tâm ma của mình sẽ không tiết lộ, hơn nữa ngài có thể tùy ý lấy đi các bảo vật.”
"Đúng vậy, tiền bối, ngài diệt sát Mặc lão là đã cứu mạng chúng ta, chúng ta dâng lên tài vật cũng là hợp tình hợp lý, mong rằng đạo hữu giơ cao đánh khẽ."
"Lý đạo hữu nói không sai..."
…
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa