Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 625: CHƯƠNG 625: TRỊ THƯƠNG THI MA

Liên tiếp những âm thanh cầu xin vang lên, đám tu sĩ hiểu rằng vận mệnh của bản thân đã rơi vào tay gã trung niên xa lạ này, liền tiếp tục dốc sức cầu một con đường sống.

Lâm Hiên cũng thoáng trầm ngâm. Nữ tử Động Huyền sơ kỳ kia là ái nữ của một trong Lục đại trưởng lão Thánh Thành, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không nên đuổi tận giết tuyệt.

Hơn nữa, tuy không phải hạng người lương thiện gì nhưng Lâm Hiên tự nhận mình không thể ra tay tàn sát cả ngàn người không chút cừu oán tại đây. Mà trong số này có những tu tiên giả tu vị rất cao, không thể dùng bí pháp để thay đổi ký ức của tất cả bọn họ được.

Chẳng qua hắn đã thay đổi dung mạo, đám người này lại đang bị phong bế pháp lực nên cũng không sợ bọn họ nhận ra.

Do dự một thoáng, hắn phất tay áo một cái, liên tiếp những đạo quang hà bay ra, lướt đến đâu, quần tu liền rơi vào hôn mê đến đó.

Lâm Hiên cũng thuận tay làm một việc. Với những pháp bảo của tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh, hắn đã không còn để vào mắt. Hắn chỉ không khách khí thu lấy túi trữ vật của các lão quái từ Ly Hợp kỳ trở lên, cả Ngũ Hành Ẩn Linh Trận cũng được thu về. Sau đó, hắn tiếp tục thi triển Thiên Phượng Thần Mục quan sát bốn phía.

Tu Tiên Giới có vô số công pháp thần kỳ, hắn không cuồng vọng đến mức coi thường tu tiên giả trong thiên hạ. Hắn có thể giả trư ăn hổ, biết đâu lại có kẻ khác làm hoàng tước rình sau lưng!

Qua chừng một tuần trà, ngân quang trong mắt Lâm Hiên mới dần nhạt đi.

Bốn phía không có người ẩn nấp. Với cường độ thần thức hiện tại cùng Thiên Phượng Thần Mục, Lâm Hiên có mười phần tin tưởng. Dù cho là Hải tộc Lục Vương có ở đây thì cũng khó lòng qua nổi mắt hắn.

Đột nhiên, chân mày Lâm Hiên khẽ động, thân hình hắn đã hiện ra nơi Mặc lão vừa ngã xuống. Đầu ngón tay phải nhẹ nhàng ngoắc một cái.

Vù! Một vật đen tuyền to cỡ bàn tay bay về phía hắn. Vật này có thể bảo tồn nguyên vẹn trong Huyễn Linh Thiên Hỏa, chắc chắn có điểm đặc biệt.

Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, phát hiện vật ấy tựa như một tấm da thú, mặt trên có viết những hàng chữ nhỏ li ti. Không có thời gian xem xét, hắn liền đem nó thu vào Tu Du túi bên hông.

Cuối cùng, hắn lại đem thần thức thả ra, xác định không còn nguy cơ nào nữa thì Lâm Hiên mới hóa thành một đạo kinh hồng mờ ảo bay lên mặt đất.

Rời khỏi phường thị, hắn liền không che giấu tu vị, toàn lực thi triển độn tốc nhằm hướng Hắc Phong đảo bay đi.

Về tới Hỗn Loạn Hải Vực, có vẻ như sự tình sát nhân đoạt bảo đã giảm đi nhiều, thỉnh thoảng còn thấy chấp pháp tu sĩ của Cửu Tiên cung tuần tra ngoài khơi.

Hai ngày sau, Hắc Phong Đảo đã hiện ra trong tầm mắt. Cảnh vật vẫn như cũ, hộ phái đại trận vẫn vận hành ổn định. Lúc này Lâm Hiên mới thả lỏng tâm tình, thân hình liền lóe lên bay vào bên trong.

Mấy tên đệ tử Bách Thảo Môn đang tuần tra thấy vậy thì thất sắc, lập tức tế ra Linh Khí Pháp Bảo.

"Không cần lo lắng, là ta.” Lâm Hiên thản nhiên mở miệng.

Ánh mắt đám đệ tử đảo qua thì lộ vẻ vui mừng quá đỗi. Một bên mừng rỡ thỉnh an Lâm Hiên, một bên vội vàng phát ra truyền âm phù.

Rất nhanh, linh quang chói lòa, các đạo kinh hồng đủ mọi màu sắc đã hiện ra trong tầm mắt. Hầu hết tu tiên giả của Bách Thảo Môn đều đến nghênh đón.

"Sư tôn."

Thượng Quan Linh cùng Thượng Quan Nhạn lộ vẻ vui mừng vô hạn. Một ngày không gặp mà tựa cách ba thu, hai nha đầu càng thêm phần xinh đẹp, tu vị tiến triển cũng khá nhanh, thấy Lâm Hiên thì song song quỳ xuống.

Thượng Quan Mộ Vũ cũng cung kính đi tới: "Mộ Vũ tham kiến tiền bối."

"Không cần đa lễ." Lâm Hiên khẽ phất tay.

Trở về đến tổng đà, đám đệ tử liền lui ra, chỉ còn lại bốn người.

"Trong khoảng thời gian này không có phát sinh chuyện gì chứ?" Lâm Hiên quay sang hỏi.

"Vâng, thiếp đã ước thúc đệ tử cố gắng tu hành, không được rời đảo. Mọi việc vẫn như thường.” Thượng Quan Mộ Vũ dịu dàng lên tiếng.

Lâm Hiên hỏi han thêm một lát, lại nói qua cho nàng về tình thế hiện tại ở Đông Hải. Sau khi dặn dò nàng canh phòng cẩn mật, hắn trở về Bách Hoa cốc.

Một đêm vô sự. Sáng hôm sau, thần thanh khí sảng, Lâm Hiên đi tới luyện công phòng, khoanh chân ngồi xuống.

Lần này ra ngoài trải qua không ít hiểm trở nhưng thu hoạch lại vô cùng phong phú. Chỉ riêng việc giao thủ cùng Cự Kình Vương đã đem lại cho hắn những cảm ngộ mới về cảnh giới Động Huyền, nắm chắc bảy tám phần đột phá bình cảnh.

Hiện tại Đông Hải đại loạn, âm hồn quỷ vật xâm lấn. Lâm Hiên dự tính sẽ bế quan tu hành một thời gian.

Về phần hai nữ đồ đệ yêu dấu, nếu có danh sư chỉ điểm cùng tài nguyên đầy đủ thì tu vị sẽ tiến triển cực nhanh. Lâm Hiên cũng không nỡ bỏ mặc hai nàng tự tu luyện. Việc chỉ dạy sẽ do đệ nhị Nguyên Anh đảm nhiệm.

Thực ra là Lâm Hiên tính tạm thời dừng tu luyện đệ nhị Nguyên Anh, tập trung tất cả tinh lực để tiến giai cho chủ Nguyên Anh.

Sau khi đệ nhị Nguyên Anh rời đi, Lâm Hiên vươn tay vỗ vào hông. Hắc quang chợt lóe, sương trắng mịt mờ tràn ngập, Thi Ma liền hiện ra trước mặt.

Chỉ thấy hai mắt nó nhắm chặt, thi khí toàn thân cũng nhạt đi rất nhiều. Gã này thay chủ nhân đỡ một quyền của Cự Kình Vương, thương thế quả không phải nhỏ.

Lâm Hiên dùng thần thức xem xét. Qua gần nửa canh giờ, hắn mới ngẩng đầu, hai hàng mi nhíu chặt: "Thật là, thương thế so với tưởng tượng còn nặng hơn nhiều."

Cũng may những thiên tài địa bảo cần để chữa trị không thiếu. Lâm Hiên phất tay áo một cái, từ trong Tu Du túi bay ra các loại tài liệu bảo vật cần dùng.

Ba tuần trăng thoáng cái trôi qua, đúng ngọ ngày hôm đó, cửa đá động phủ chợt mở. Lâm Hiên từ bên trong đi ra, trên mặt không nhìn ra vui giận, trực tiếp hóa thành một đạo kinh hồng bay đi.

Mấy ngày sau, hắn đã xuất hiện ở một vùng biển hoang vắng không chút sinh cơ, trong vòng trăm dặm hoàn toàn không có bóng dáng sinh vật.

Đây chính là một cổ chiến trường của tam tộc. Khi xưa, gần cả trăm vạn Hải Tộc cùng liên minh Nhân tộc do Cửu Tiên Cung dẫn đầu đã đại chiến tại đây, máu chảy thành sông.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô, thủy vực này đã trở thành u minh quỷ vực. Có lẽ do sát nghiệt quá nặng, dù đã qua không biết bao nhiêu năm tháng nhưng âm khí nơi này vẫn vô cùng nồng đậm, sinh vật không thể tồn tại, thỉnh thoảng còn có u hồn dã quỷ xuất hiện.

Lại nói, tuy âm khí nơi này vô cùng nồng đậm nhưng không biết do nguyên nhân gì mà không hình thành âm mạch, nên đám tu sĩ Quỷ đạo cũng không thèm để ý tới.

Nếu là lúc bình thường, Lâm Hiên cũng chẳng buồn tới nơi này. Chẳng qua thời gian cấp bách, muốn nhanh chóng khôi phục nguyên khí cho Thi Ma, hắn cần tìm một âm mạch để nó hấp thu âm khí chí hàn, chậm rãi bổ dưỡng bản thân.

Tiến vào thuỷ vực, quả nhiên âm phong nổi lên ào ào, sắc trời cũng ảm đạm hẳn đi. Một số âm linh dã quỷ xuất hiện nhưng uy áp trên người Lâm Hiên khiến chúng theo bản năng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Lâm Hiên cũng không thèm động thủ mà thả ra thần thức tìm tòi, được một hồi thì ngẩng đầu kinh hỉ.

"Đúng là thu hoạch ngoài ý muốn."

Hắn thì thào mấy tiếng rồi bay vút đi. Rất nhanh, hắn đã tới một hòn đảo rộng khoảng mấy chục dặm, bốn phía được bao phủ bởi một tầng sương mù mỏng.

Sương mù này có màu trắng bệch, tỏa ra mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn. Thân hình Lâm Hiên bao phủ trong một vòng linh quang màu xanh nhạt, không chút do dự tiến vào bên trong.

Chỉ thấy quái thạch lởm chởm, thực vật sinh trưởng trên đảo đều rất cổ quái. Ngoài ra còn có rất nhiều cương thi.

Rất nhanh, hai gò đất hiện ra, ở giữa có một hạp cốc nhỏ hẹp dày đặc thi khí.

Ở nơi này không thấy cương thi, bởi vì tại lối vào có một tầng cấm chế tối tăm mờ mịt.

Vừa nãy Lâm Hiên đã phát hiện, không ngờ tại hạp cốc này lại có một cái Thi Tỉnh (1), có vài phần tương tự như âm mạch nhưng hiếm gặp hơn nhiều.

Thi Tỉnh không có tác dụng với âm hồn quỷ vật bình thường nhưng lại vô cùng hiệu quả với quái vật loại cương thi. Nếu chúng tu luyện trong đó thì tu vị sẽ tiến triển cực nhanh.

Do điều kiện hình thành quá mức hà khắc, rất nhiều tu tiên giả không hề hay biết, dù có gặp cũng chỉ tưởng là nơi có thi khí đặc biệt nồng đậm mà thôi.

Đã có cấm chế tại cửa cốc, chắc chắn phải có chủ nhân. Bất quá, kẻ ở đây phân nửa không phải hạng tốt lành. Lâm Hiên phất tay một cái, một đạo kiếm khí chém ra.

Oanh!

Trong tiếng nổ vang rền, cấm chế đã bị đánh tan tành. Chợt một tiếng thét dài phẫn nộ từ trên trời truyền đến. Sau đó lệ quang chợt lóe, một đạo kinh hồng màu vàng kim từ đằng xa nhanh như điện chớp lao tới.

Rất nhanh, hào quang thu liễm, lộ ra một lão giả bộ dáng chừng thất tuần, vẻ mặt hồng nhuận, có vài phần tiên phong đạo cốt.

Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra nụ cười lạnh. Lão giả trước mắt khí sắc không tệ nhưng không thể nghi ngờ chính là một quái vật cương thi. Tu vị đã đến Ly Hợp hậu kỳ đại thành, chỉ cách Động Huyền một bước chân.

Ánh mắt lão giả đảo qua người Lâm Hiên cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Đối phương cũng là một tu sĩ Ly Hợp hậu kỳ.

"Nơi này là động phủ của lão phu, vì sao đạo hữu lại phá cấm chế của ta? Chẳng lẽ muốn kết thù sao, thức thời thì hãy mau rời khỏi nơi này." Lão giả trầm giọng mở miệng, lời lẽ có vẻ rộng lượng nhưng thực chất là để đối phương mất cảnh giác, sau đó thừa cơ đánh lén.

Chẳng qua Lâm Hiên lại cười lạnh: "Động phủ của ngươi? Hừ, chẳng qua là ngươi tới sớm hơn một chút thôi. Tài nguyên chung của tu tiên giới, ngươi dựa vào cái gì mà khẳng định nó thuộc về ngươi?"

"Ngươi…" Lão giả nghẹn họng đến đỏ bừng cả mặt, sau đó giận dữ hét: "Tiểu tử, đây là ngươi tự tìm chết."

Lời còn chưa dứt, lão đã ngẩng đầu lên phát ra tiếng gào thét như dã thú. Thi khí mênh mông cuồn cuộn tuôn ra từ thân thể, sau đó hình thành một đóa thi vân. Thi vân vừa tản ra, một quái vật mặt xanh nanh vàng đã hiển hiện trước mặt.

Nhìn kỹ thì ngũ quan của quái vật có vài phần tương tự lão giả, chẳng qua thân thể cao tới tận ba thước, làn da khô quắt nhưng sáng bóng như kim loại, tựa như không gì phá nổi.

Không hổ là Thi Ma Ly Hợp hậu kỳ đại thành, một lời không hợp liền động thủ. Chỉ thấy tay trái quái vật run lên, một đám hắc quang bay vút ra, cực kỳ mau lẹ chém về phía đầu Lâm Hiên.

Tay phải của nó cũng búng liên hồi. Một vầng thi khí khổng lồ từ trong thân thể tách ra, quay tít một vòng thì một đạo gió lốc màu trắng bệch lăng không xuất hiện.

Đối phương nói đánh là đánh, chẳng qua Lâm Hiên vẫn đầy vẻ ung dung. Tay áo phất một cái, hai đạo thanh hà bay vút ra nghênh đón hắc quang cùng gió lốc.

Xoẹt xoẹt mấy tiếng, lúc này mới thấy rõ hắc quang là một thanh Cốt đao đen kịt, không biết được chế thành từ tài liệu gì. Cốt đao tuy tả xung hữu đột trong quang hà nhưng vô dụng, pháp lực của Lâm Hiên vốn thâm hậu vượt xa cảnh giới Ly Hợp.

"Hả…” Cương thi đang thất sắc thì thân hình Lâm Hiên khẽ động, liền biến mất tại chỗ.

Sau một khắc, không gian chấn động, Lâm Hiên liền xuất hiện trước người con quái vật cao ba thước. Năm ngón tay phải nắm chặt, hung hăng vồ tới ngực đối phương. Nhìn qua thì đây là chiêu Hắc Hổ Thâu Tâm của thế tục võ lâm nhưng uy lực lại vượt xa không thể so sánh.

Nắm quyền của Lâm Hiên linh quang lập lòe, thậm chí còn có khí xoáy hiển hiện.

"Muốn chết!” Cương thi thấy vậy thì hét lớn một tiếng, tay phải khô héo cũng trảo tới. Bàn tay quấn quanh điện hồ màu đen, uy lực đương nhiên không nhỏ.

Oanh!

Nắm quyền cùng lợi trảo sắc bén ầm ầm đối đầu. Trong tiếng nổ vang, khí xoáy cùng điện hồ cùng lúc sáng lóa, khiến người ta có cảm giác như một phen long tranh hổ đấu. Chẳng qua vừa chạm tới dòng khí xoáy, điện hồ lập tức bị dập tắt, không chút sức chống cự.

Trên mặt cương thi còn chưa kịp lộ vẻ kinh ngạc, chỉ nghe thấy những tiếng "rắc rắc" vang lên, tay phải của nó đã trực tiếp bị đánh cho gân đứt xương gãy.

"Cái gì… A!”

Cương thi hoảng sợ thét lên thì trước mặt đã lóe sáng kim quang, Lâm Hiên xem đối phương như một bao cát, quyền đấm cước đá không ngừng.

Cương thi do thiên phú nên thân thể vô cùng cứng rắn, chẳng qua khí lực của Lâm Hiên còn vượt cả yêu tộc cùng cấp. Hộ thể linh quang của nó càng ngày càng yếu, thi khí tán loạn. Sau một hồi thì bị Lâm Hiên diệt sát.

Không thấy có Thi Anh thoát ra. Lâm Hiên có chút ngạc nhiên, nhưng như nhớ lại điều gì đó, hắn phất tay một cái. Lại là một đạo thanh hà bay vút ra bao phủ tàn thi của quái vật, một viên châu màu trắng cỡ nắm tay bị kéo ra.

Chính là Thi Châu!

Cương thi khi tiến giai cảnh giới Nguyên Anh thì chia làm hai loại. Một loại ngưng tụ thành Thi Anh, còn số ít trường hợp lại ngưng tụ thành Thi Châu.

Cương thi có Thi Anh thì thiên phú tu luyện pháp thuật sẽ cao hơn, mà có được Thi Châu thì thân thể sẽ cứng cỏi hơn nhiều.

Sau khi hủy diệt hồn phách trong Thi Châu, Lâm Hiên đem nó thu về. Thân hình hắn lóe lên bay vào hạp cốc.

Không ngờ bên trong khá rộng rãi. Thảm thực vật có hình dạng kỳ lạ, tỏa ra những mùi tanh tưởi quỷ dị.

Lâm Hiên trực tiếp bay tới nơi có thi khí nồng đậm nhất.

Một cái giếng nhỏ hiện ra, bên trong phun ra thi khí đậm đặc tới mức ngưng tụ thành màu trắng sữa.

Từng đợt mùi tanh theo gió tỏa ra, hộ thể linh quang của Lâm Hiên chợt hiện, ngăn cản mùi khó ngửi. Sau đó hắn vươn tay tế ra Túi Linh Quỷ. Nương theo âm phong đen kịt, Thi Ma Động Huyền sơ kỳ liền xuất hiện.

Trải qua ba tuần trăng chữa thương, hao phí vô số bảo vật quý hiếm, hiện tại Thi Ma đã khôi phục hành động như thường, chẳng qua nguyên khí vẫn còn tiêu hao khá lớn.

Vừa hiện thân, Thi Ma lập tức mở hai mắt. Không cần chủ nhân phân phó, nó liền biến thành một đoàn âm phong bay vút vào trong giếng nhỏ.

Chú thích: (1) Giếng Chết

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!