Lâm Hiên phóng thích thần thức, trong lòng mừng rỡ khôn nguôi: "Quả nhiên là Tuyết Dương Lôi Hỏa tinh. Lâm mỗ tại đây xin đa tạ đạo hữu."
"Đạo hữu, còn một yêu cầu mời nói nốt."
"Không giấu gì đạo hữu, tại hạ có ý định rời khỏi Đông Hải, không biết đạo hữu có phương pháp nào khả thi chăng?"
Trên dung nhan Lâm Hiên hiện rõ vẻ chờ mong. Từ Thánh Thành chi chủ cùng Sát Dương lão ma, hắn đã biết trong Di Tích Chi Hải tầng thứ năm có một Cách Giới Truyền Tống Trận, có điều nơi đó quá nguy hiểm. Đến như Tam Yêu Hoàng, Lục Hải Vương đi vào đó còn không chắc chắn có thể trở ra, với hắn đây chỉ là lựa chọn cuối cùng. Hiện tại đối phương là một trong những đại nhân vật hàng đầu Đông Hải, biết đâu lại có cách khác an toàn hơn.
"Đạo hữu muốn rời khỏi Đông Hải, lão phu có thể làm được, bất quá ắt phải chịu một chút phong hiểm!"
Lời vừa thốt, Lâm Hiên thoáng kinh ngạc, rồi nét mừng rỡ hiện rõ trên dung nhan: "Chẳng lẽ trong Cửu Tiên Cung lại ẩn chứa Cách Giới Truyền Tống Trận sao? Phong hiểm ấy rốt cuộc là gì?"
"Ừm, đạo hữu muốn rời Đông Hải thì hẳn đã tìm hiểu được vị trí của bốn cái kia. Thực ra cái thứ năm nằm chính tại bổn cung. Chẳng qua việc này được liệt vào hàng tuyệt mật, chưa từng truyền ra ngoài. Đại chiến 30 vạn năm trước lan tràn khắp Đông Hải, ngay cả Cửu Tiên Cung cũng không tránh khỏi, cũng may Cách Giới Truyền Tống Trận chỉ bị hủy hoại một phần."
Cốc Thiên Dương nói đến đây thì mỉm cười: "Bất quá trải qua nhiều năm, qua không biết bao nhiêu đời Trận Pháp Sư dốc sức tu bổ, hiện tại Truyền Tống Trận đã được tu phục, nhưng do cổ trận này quá mức thâm ảo, nói thực chỉ là trông mèo vẽ hổ."
Lâm Hiên nghe đến đây thì lên tiếng: "Vậy hiện tại Truyền Tống Trận đã có thể sử dụng được chăng?"
"Đương nhiên, bất quá lão phu không dám cam đoan có xuất hiện sai lầm hay không. Hẳn đạo hữu cũng rõ truyền tống có liên quan đến pháp tắc không gian, một khi phạm sai lầm thì tám chín phần mười là vạn kiếp bất phục. Lão phu đã nói tất cả tình huống, còn xem đạo hữu lựa chọn thế nào."
Lâm Hiên trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi chậm rãi cất lời: "Có thể để ta nghĩ ngợi mấy ngày được chăng?"
"Đương nhiên có thể, hoan nghênh đạo hữu tới Cửu Tiên Cung làm khách. Nếu đạo hữu đổi ý, muốn gia nhập bổn cung, lão phu luôn tùy thời hoan nghênh."
"Đa tạ. À... còn chuyện này không biết đạo hữu đã rõ chưa. Thánh Thành hiện đã rơi vào tay Cổ Ma." Lâm Hiên trầm mặc một hồi, liền đem chuyện gặp gỡ Thánh Thành chi chủ nói ra.
Cốc Thiên Dương nghe thì cũng lâm vào trầm mặc:
"Họa âm hồn vừa qua, không ngờ Cổ Ma lại xâm nhập Đông Hải. Rốt cuộc tiểu giới của chúng ta ẩn chứa đại bí mật gì? Haiz... Tình thế của tam tộc Đông Hải quả thực càng thêm bất ổn. Lâm lão đệ có thể cho ta biết vị trí hòn đảo hoang kia chăng? Đã đến lúc ta phải diện kiến Thánh Thành chi chủ một lần."
Tại một tòa lầu các tinh mỹ xa hoa. Đây chính là dịch quán của Cửu Tiên Cung. Đủ tư cách ở chỗ này từng có Hải Tộc Thủy Mẫu Vương, Yêu Tộc Lôi Ưng hoàng, thủ tịch Chấp pháp trưởng lão Thánh Thành, mỗi người đều là nhân vật đỉnh đỉnh đại danh.
Lâm Hiên được Hồng Diệp dẫn tới đây đã nửa ngày trời. Hắn đang tĩnh tọa, chợt một thanh âm dễ nghe, thông qua một đạo truyền âm phù truyền vào tai: "Khởi bẩm tiền bối, cung chủ phái thiếp dẫn hai vị tu tiên giả người muốn tìm tới."
Lâm Hiên khẽ phất tay áo, cấm chế lập tức mở ra: "Ừm, mau dẫn bọn họ vào."
"Vâng."
Bên ngoài lầu các có một cung trang thiếu nữ Nguyên Anh kỳ vừa thi lễ xong, liền quay đầu:
"Hai vị, mời vào."
Hai vị kia chính là vị tú tài cùng Tuyết tiên tử. Giờ khắc này, trên dung nhan hai người tràn đầy vẻ thấp thỏm. Mấy ngày nay thật sự là trước vào hang hùm, sau vào động sói.
Khi trước bị đám thuộc hạ bắt giữ, chờ Tiên Hoa lão ma phát lạc, tâm niệm tu hành của hai người đều nguội lạnh. Tưởng rằng sẽ phải nếm trải nỗi khổ trừu hồn luyện phách. Nào ngờ thế sự xoay vần, vừa lúc cung chủ thoát khốn, Tiên Hoa lão tổ quyền thế ngất trời lại hóa thành phản đồ.
Thuận nước đẩy thuyền, đôi phu thê hai người quả là tuyệt xứ phùng sinh. Đang còn vui mừng khôn nguôi, thì lão quái Động Huyền kỳ thần bí kia lại triệu kiến.
Lúc này hai người cúi đầu theo cung trang nữ tử đi vào.
"Vãn bối tham kiến tiền bối."
"Miễn lễ. Ngươi lui ra đi." Lâm Hiên khẽ phất tay áo với cung trang thiếu nữ.
"Vâng." Nữ tử dịu dàng khẽ chào, rồi cung kính lui xuống.
"Không biết tiền bối triệu hoán phu phụ vãn bối là có gì phân phó, nếu có thể làm được, vãn bối nhất định không dám chối từ." Vị tú tài lộ vẻ bồn chồn.
"Ngươi không cần sợ hãi, Lâm mỗ tuyệt nhiên không có ác ý. Chẳng qua khi trước ta đã biết đạo hữu có một kiện bảo vật tổ truyền. Quả thực vật này có chút hữu dụng với ta, nay mời tiểu đạo hữu đến để trao đổi."
Lâm Hiên chậm rãi cất lời. Hai người nghe vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vị tú tài chỉ do dự một thoáng, sau đó ánh mắt trở nên kiên quyết, liền phất tay áo một cái.
"Thì ra tiền bối nhìn trúng vật này."
Linh quang lập lòe, một chiếc hộp ngọc chỉ cỡ một tấc bay vút ra. Hắn liền cung kính cầm nó dâng tới.
Lâm Hiên tiếp nhận rồi mở nắp hộp. Một luồng khí tức cường đại mà quen thuộc ùa ra, nửa đoạn kiếm gãy đập vào mắt. Trên lưỡi kiếm chằng chịt vết rạn nứt, nhưng vẫn toát ra mười phần linh tính.
Chính là nó!
Ánh mắt Lâm Hiên thoáng hiện vẻ mừng rỡ như điên. Hắn đem đoạn kiếm gãy bỏ vào hộp ngọc, rồi mỉm cười: "Quả nhiên là vật này. Hiện đạo hữu có yêu cầu gì cứ nói."
Không ngờ trên dung nhan vị tú tài lại hiện lên nụ cười bình thản: "Đa tạ tiền bối, vãn bối không có yêu cầu gì khác, chỉ hy vọng có thể cùng sư muội ly khai Cửu Tiên Cung."
"Ly khai Cửu Tiên Cung? Yêu cầu chỉ đơn giản như vậy sao?"
Vị tú tài lại liếc nhìn nữ tử: "Vâng, nếu tiền bối giúp phu phụ vãn bối ly khai Cửu Tiên Cung, hai ta thật vô cùng cảm kích."
"Được rồi." Lâm Hiên liền gật đầu đồng ý. Chỉ là để hai tu sĩ Nguyên Anh rời cung, không cần kinh động Cốc Thiên Dương, chỉ cần nói với Hồng Diệp một tiếng là được.
"Đa tạ đại ân đại đức của tiền bối." Trên dung nhan hai người đầy vẻ cảm kích.
"Miễn lễ, chỉ là một việc nhỏ mà thôi." Lâm Hiên quan sát thần sắc hai người thì thở dài. Đã rõ ràng đôi phu thê này trải qua đại nạn, tráng chí tu tiên đã tiêu tan. Chỉ mong làm một đôi uyên ương, như chim liền cánh, như cây liền cành là đủ.
Đồng bệnh tương lân, nhìn người lại nhớ tới Nguyệt Nhi. Sắc mặt hắn thoáng buồn bã, ý định rời khỏi Đông Hải chợt bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Sau một hồi trầm lặng, Lâm Hiên đột nhiên hỏi: "Nói như vậy, tổ tiên của các ngươi chính là tu sĩ phi thăng từ hạ giới sao?"
Vị tú tài nghe vậy, ngẩn ngơ biến sắc, đáp: "Dạ đúng, nhưng sao tiền bối lại biết?"
Lâm Hiên mỉm cười nhìn hộp ngọc trong tay: "Chính là nhờ vật trong này. Ngươi có thể nói rõ hơn một chút được chăng?"
"Vâng, tổ tiên của vãn bối đúng là ở hạ giới. Năm xưa xảo hợp thu được truyền thừa y bát của một đại năng Linh giới hàng lâm, trong đó có thanh Ma Duyên Kiếm này. Khi ngài độ kiếp phi thăng Linh giới cũng nhờ nó mà an toàn. Đáng tiếc đã bị gãy một nửa, nửa còn lại chắc đang lưu lạc tại Nhân giới. Nhưng... chẳng lẽ tiền bối cũng phi thăng từ hạ giới, trong tay còn có nửa đoạn bảo vật kia?" Vị tú tài càng nói, trong đầu càng như sáng rõ linh quang, thảng thốt mà kinh hô.
"Ha ha, không ngờ ngươi lại thông tuệ như vậy. Hơn nữa lại tình thâm ý trọng, khiến người khâm phục. Nếu không phải ta sắp rời khỏi đây, nhất định sẽ thu ngươi làm đệ tử. Chẳng qua đã nhận vật của ngươi, ta tuyệt không để ngươi chịu thiệt."
Lâm Hiên nói tới đây, khẽ phất tay, một chiếc túi trữ vật bay vút ra: "Trong này có không ít tinh thạch, đan dược đủ cho hai ngươi tu luyện đến hậu kỳ. Còn việc có đột phá được Ly Hợp kỳ hay không, phải trông vào tạo hóa của các ngươi vậy. Ngoài ra còn một số phù triện, pháp bảo phòng thân, cho dù gặp tu sĩ Ly Hợp kỳ cũng có thể chạy thoát một lần. Ta biết trải qua lần này, đạo tâm của hai ngươi đã nguội lạnh. Nhưng thân là tu tiên giả, thì phải không ngừng cố gắng. Như vậy mới có thể bảo vệ người mình yêu thương, đồng thời có thể bên nhau thật lâu dài. Thôi, lời ta đã cạn, hai ngươi có thể lui."
Vị tú tài nghe những lời này thì như bừng tỉnh đại ngộ, không cần kiểm tra mà liền thu lại túi trữ vật, kéo Tuyết tiên tử quỳ xuống: "Vãn bối thật hổ thẹn thân là kẻ sĩ, mới qua một lần đại nạn mà đã nhụt chí như vậy. Nay được tiền bối giáo huấn, như tỉnh khỏi bến mê. Phu phụ vãn bối xin đa tạ những lời vàng ngọc cùng ban thưởng của tiền bối."
Vị tú tài liền cùng Tuyết tiên tử dập đầu ba cái, sau đó hai người liền cung kính lui đi.
Thoáng chốc căn phòng trở về yên tĩnh, chỉ còn Lâm Hiên với ánh mắt trầm lặng nhìn về phía xa xăm. Một ánh mắt lộ rõ phần thương nhớ, nhưng không kém phần kiên quyết!
"Xem ra đạo hữu đã nghĩ kỹ rồi." Thấy Lâm Hiên đến, Cốc Thiên Dương cũng không lộ vẻ gì bất ngờ.
"Đúng vậy, chỉ sợ phải phiền đạo hữu, Lâm mỗ quả thật muốn mượn Truyền Tống Trận của quý cung một lần." Lâm Hiên tâm bình khí hòa mở miệng.
"Được, chỉ là Cách Giới Truyền Tống Trận rất phức tạp mà đã lâu không dùng, ta cần 3 tuần trăng để chuẩn bị khởi động."
"Lâm mỗ hiểu rõ. Vừa lúc ta cũng còn sự tình cần xử lý, 3 tuần trăng sau sẽ lại đến Cửu Tiên Cung làm phiền."
"Không có vấn đề. Cốc mỗ xin đợi ở đây." Cốc Thiên Dương hào sảng nói.
"Vậy Lâm mỗ xin cáo từ, cung chủ bảo trọng." Nói đến đây, toàn thân Lâm Hiên nổi thanh quang, bay vút về phương xa.
Nửa tuần trăng sau, chợt thấy bóng dáng hắn xuất hiện tại Sát Dương Tông. Lại thêm mấy ngày, Lâm Hiên đã trở lại Hắc Phong Đảo.
"Sư tôn!"
Thượng Quan tỷ muội thấy hắn, cười tươi như hoa, vội vàng hành lễ.
Lâm Hiên nở nụ cười ôn hòa, nhưng đáy mắt lộ rõ tia không nỡ. Hai nha đầu mỗi người mỗi vẻ, nhưng đều là đồ đệ tốt của hắn.
Chẳng qua Nguyệt Nhi, Cầm Tâm không ở nơi này. Tu luyện của bản thân cũng không thể lười biếng. Hắn ở lại Đông Hải thật sự không còn bao nhiêu ý nghĩa nữa.
"Sư tôn, người làm sao vậy?" Thượng Quan Linh tinh tế hơn muội muội, liền phát hiện bộ dáng sư tôn có chút khác thường.
"Ta không có việc gì. Thôi, chúng ta về tổng đà trước!"
"Vâng!" Ba người trở về đại điện, rất nhanh Thượng Quan Mộ Vũ đã tới.
"Tiền bối đã về, thứ cho thiếp không thể cung nghênh từ xa." Nàng dịu dàng khẽ chào. Theo tu vi tăng tiến, phong tư nàng ngày càng trác tuyệt.
"Môn chủ miễn lễ."
"Tiền bối ra ngoài lần này thuận lợi chăng?"
"Khá tốt." Lâm Hiên tùy tiện đáp, rồi thở dài, chợt quay sang hai đồ nhi: "Linh nhi, Nhạn nhi. Vi sư quả thực không nỡ xa các con, nhưng trong thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn."
"Sư tôn muốn rời chúng con sao?" Ba nữ tử nghe vậy thì thất sắc, Thượng Quan Linh bất chấp lễ nghi mà hoảng hốt lên tiếng.
Lâm Hiên khẽ thở dài: "Đông Hải này bao nhiêu năm không có tu sĩ Phân Thần kỳ. Vi sư hiện đã tiến giai Động Huyền, còn ở đây tu hành quả thực không thuận lợi, huống chi ta còn phải đi tìm Nguyệt sư mẫu cùng Cầm sư mẫu của các con."
Ba nữ tử nghe vậy thì trầm mặc. Qua một hồi, rốt cuộc Thượng Quan Nhạn lên tiếng.
"Thì ra sư tôn là muốn đi tìm các sư mẫu. Vậy người có biết tung tích hai vị ấy chăng?"
"Không." Lâm Hiên lắc đầu: "Nhưng dù gian nan hiểm trở hơn nữa, nhất định ta phải tìm được họ."
"Vâng." Thượng Quan Nhạn gật đầu, liếc nhìn tỷ tỷ. Hai tỷ muội tâm ý tương thông, liền đi đến quỳ xuống trước mặt Lâm Hiên.
"Một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Đồ nhi cùng với tỷ tỷ nguyện phụng dưỡng sư tôn." Thượng Quan Nhạn kiên quyết nói.
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, đại thể minh bạch tâm ý của hai tỷ muội, thở dài rồi phất tay:
"Hảo ý của các con, vi sư tâm lĩnh. Có điều sự tình cách giới truyền tống vô cùng phong hiểm, vi sư chưa chắc bảo vệ nổi bản thân, mang theo các con ta thực không nắm chắc."
Nhị nữ chịu ảnh hưởng của Lâm Hiên, cũng thường tham ngộ điển tịch. Biết rõ lần này sư tôn nói không sai, trên dung nhan hiện vẻ thương tâm.
"Sư tôn đi rồi, không biết năm tháng nào chúng ta mới có thể gặp lại?"
"Hai con an tâm, hữu duyên ắt sẽ gặp lại. Chúng ta là tu tiên giả có thọ nguyên rất dài, huống chi hai con là Lôi Hồn băng phách chi thể, linh căn ưu dị vô cùng. Chỉ cần cố gắng, ta tin tưởng nhất định sẽ tiến rất xa trên tiên đạo. Vì vậy không cần thương tâm, vi sư tin tưởng có một ngày sư đồ chúng ta có thể đoàn tụ. Chỉ là tu tiên giới phong vũ đoạn trường, các con phải cẩn thận một chút."
"Vâng!"
Ly biệt ưu sầu, trong đôi mắt to tròn của Thượng Quan Nhạn đã xuất hiện hai giọt lệ trong veo. Thượng Quan Linh kiên cường hơn một chút, nhưng cũng đã sụt sùi không thôi.
Lâm Hiên khẽ thở dài, rồi vỗ vào bên hông, trước người lập tức xuất hiện một đống lớn túi trữ vật: "Ngọc bất trác bất thành khí, các con muốn trở thành tu tiên giả có thực lực cần phải ma luyện. Sư tôn phải ly khai nơi này, không thể trông nom mà chỉ có thể cho các con một ít chỗ tốt. Tu tiên giới gió tanh mưa máu, sự tình ngươi lừa ta gạt càng nhiều vô số kể, về sau các con nhất định phải cẩn thận."
"Đồ nhi hiểu." Hai nha đầu rơi lệ, quỳ xuống dập đầu với Lâm Hiên.
"Chúng đồ nhi bất hiếu, không thể phụng dưỡng sư tôn. Kính xin sư tôn bảo trọng cho tốt." Hai nha đầu đồng thanh mở miệng.
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu, sau đó lấy ra một chiếc ngọc giản đưa tới tay Thượng Quan Linh: "Trong này là tâm đắc tu luyện của vi sư, sẽ có trợ giúp rất lớn đối với các con. Ngàn vạn lần không thể để thứ này rơi vào tay người khác."
Lo lắng hoàn tất cho hai đồ nhi, Lâm Hiên lại quay sang Thượng Quan Mộ Vũ. Cũng cho nàng một số đan dược, bảo vật, sau đó lấy ra ba túi trữ vật.
"Tiền bối, người đã ban tặng quá nhiều, vãn bối thực không dám nhận nữa."
"Được rồi, ngươi cứ xem đi." Thượng Quan Mộ Vũ đành đem thần thức chìm vào. Sau một lát, nàng kinh hô: "Đây là..."
Sau đó nàng liền rung tay, bạch quang chợt lóe, đủ loại khôi lỗi tinh xảo ánh vào mắt, số lượng lên tới hơn một trăm. Đại bộ phận đều là cấp bậc Nguyên Anh kỳ.
"Hiện thực lực Bách Thảo Môn gia tăng không ít, nhưng có thêm những khôi lỗi này, ta tin tưởng các ngươi có thể tự bảo vệ mình."
Thượng Quan Mộ Vũ cảm kích đến nghẹn lời, liền quỳ xuống bái lạy Lâm Hiên: "Đa tạ tiền bối. Người lo lắng cho chúng ta thật không khác gì hiền phụ từ mẫu. Thiếp thay mặt bổn môn đệ tử tại đây khấu đầu với tiền bối."
"Được rồi." Lâm Hiên khoát tay áo. Những khôi lỗi này cũng không tính là gì, do hắn dùng điều kiện giải cấm hồn thuật cho Sát Dương lão ma mà đoạt được.
Nửa tuần trăng sau.
"Được rồi, cũng không phải thiên thu từ biệt. Chỉ cần các ngươi cố gắng, một ngày nào đó nhất định chúng ta sẽ đoàn tụ. Tiễn đến đây là được. Các ngươi trở về đi."
"Sư tôn!"
Lời của Lâm Hiên còn chưa dứt, hai nha đầu đã không thể kìm nén, song song nhào tới ôm chặt lấy hắn.
"Được rồi, được rồi." Lâm Hiên ôm hai đồ nhi vào trong ngực, đưa tay vỗ nhẹ vào vòng eo thon của hai nàng:
"Được rồi, không khóc nữa. Về sau không có sư tôn, các ngươi chiếu cố bản thân cho tốt. Nhân tâm hiểm ác, bất luận ra ngoài tầm bảo hay trong phường thị đều phải cẩn trọng. Đúng rồi..."
Như là nhớ ra điều gì, Lâm Hiên khẽ đẩy hai nàng, rồi vươn tay vỗ vào hông. Một đôi dương chi bạch ngọc xuất hiện trước mắt.
Chỉ là ôn ngọc bình thường, nhưng hắn trân trọng đem giao cho hai nàng.
"Sư tôn, đây là..." Trên dung nhan Thượng Quan Nhạn còn nước mắt như hoa, nhưng tính tình hiếu kỳ vẫn không bỏ.
"Đây là tín vật của vi sư. Sau này nếu các ngươi hoặc Bách Thảo Môn gặp phải thiên đại nguy cơ, thật sự không cách nào hóa giải, thì hãy mang chúng tới Cửu Tiên Cung tìm Hồng Diệp tiên tử xin giúp đỡ." Lâm Hiên thở dài nói.
"Đồ nhi hiểu rồi." Thượng Quan Linh nhẹ gật đầu.
"Tiền bối bảo trọng." Thượng Quan Mộ Vũ chân thành khẽ chào Lâm Hiên. Trên dung nhan nàng đầy vẻ cảm kích, nhưng không thể thất thố như hai nha đầu kia.
Lâm Hiên gật đầu, rồi hít vào một hơi. Toàn thân nổi thanh quang, rất nhanh biến mất nơi chân trời phương xa.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa