Hơn mười ngày sau, Lâm Hiên đã trở lại Cửu Tiên Cung.
"Đại ca."
Rất nhanh, Hồng Diệp tiên tử đã dẫn một đám tu sĩ cấp cao ra nghênh đón. Mấy ngày trước, nàng vừa cử hành đại điển bái sư. Với tư cách là ái đồ của cung chủ cùng chức vụ Thải Y trưởng lão, địa vị của Hồng Diệp ở Cửu Tiên Cung đã thuộc hàng ngũ cao tầng.
"Tiểu muội, sư tôn của muội ở nơi nào?"
"Sư tôn hiện đang có việc, xin đại ca chờ một lát. Đúng rồi, sao huynh trở lại nhanh như vậy?”
"Sao, không hoan nghênh ta chăng?" Lâm Hiên mỉm cười.
"Đương nhiên không phải. Đại ca tại sao lại nói như thế, người ta chỉ hiếu kỳ mà thôi." Ngữ khí của Hồng Diệp lộ vẻ oán trách.
"Được rồi, đại ca chỉ đùa thôi. Lần này ta trở về là muốn mượn dùng cổ truyền tống trận của quý cung để rời khỏi Đông Hải."
"Đại ca định ly khai nơi này?" Hồng Diệp lấy tay che miệng kinh ngạc, qua một lúc lâu mới thì thào hỏi lại: "Vậy huynh tính đi đâu?"
"Đương nhiên là một giới diện khác trong Linh Giới, bất quá quá trình truyền tống là ngẫu nhiên, ta cũng không biết sẽ tới nơi nào.” Nói đến đây, Lâm Hiên ngẩng đầu thở dài: "Tiểu muội, đại ca phải đi rồi. Có thể nhờ muội một việc được chăng?"
"Đại ca, sao lại khách khí như vậy.” Hồng Diệp có vẻ giận dỗi lên tiếng: "Hồng Diệp tam sinh hữu hạnh mới gặp được huynh, nếu không có đại ca thì tiểu muội đã sớm hồn phi phách tán. Huynh có điều gì phân phó, Hồng Diệp vui mừng còn không kịp."
"Ừm. Ở Đông Hải này ta còn có mấy vị hậu bối. Sau này hy vọng tiểu muội trông coi một chút." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Thì ra là thế, đại ca cứ yên tâm. Hậu bối của huynh cũng xem như thân nhân của tiểu muội, không biết bọn họ hiện ở nơi nào?"
"Tiểu muội, bây giờ thì chưa cần. Khi nào bọn họ thực sự gặp nguy nan sẽ đến Cửu Tiên Cung cầu viện, khi đó mong muội ra tay viện thủ."
Lâm Hiên lấy ra một khối ngọc bội đưa cho nàng, khối này giống hệt khối đã đưa cho Thượng Quan Linh, xem ra là một đôi.
"Đây là tín vật, nếu cần thì bọn họ sẽ cầm nó đến."
"Đại ca yên tâm, tiểu muội nhất định không quên." Hồng Diệp tiên tử gật đầu, trên mặt lộ vẻ lưu luyến không rời: "Đại ca đến giới diện khác nhất định có lý do riêng, tiểu muội không dám giữ lại, nhưng bất kể thế nào huynh cũng phải bảo trọng."
"Ừm, bây giờ tiểu muội đã có địa vị không thấp nhưng tu tiên chi đạo không được lười biếng. Muội cũng bảo trọng."
Một canh giờ sau, Cốc Thiên Dương đến gặp Lâm Hiên: "Lâm đạo hữu, ngươi chuẩn bị xong rồi sao?"
Lâm Hiên gật đầu: "Không biết bên này chuẩn bị thế nào rồi?"
"Xong rồi. Đi thôi!"
Thấy đối phương đã quyết, Cốc Thiên Dương cũng không khuyên bảo vô ích mà hóa thành một đạo kinh hồng bay đi. Lâm Hiên lộ vẻ tươi cười theo sát phía sau.
Truyền Tống Trận nằm sâu trong Cửu Tiên Cung. Một đường xuyên qua tầng tầng cấm chế, Lâm Hiên cũng thấy kinh tâm động phách. Với thực lực của hắn muốn xông vào cũng không dễ, Cửu Tiên Cung không hổ là danh môn đại phái truyền thừa từ thượng cổ.
Sau nửa canh giờ, hai người đã đến một hang động rộng rãi sâu dưới lòng đất.
"Đây là Cách Giới Truyền Tống Trận sao?” Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, lộ vẻ kinh ngạc. Trước mắt hắn là chín tòa Truyền Tống Trận thâm ảo được phân bố theo các phương vị nhất định. Từng đôi một lồng vào nhau, tạo thành một tổ hợp Truyền Tống Trận.
Phục Hợp Chi Trận!
Lâm Hiên thầm rúng động, trận pháp trước mắt còn thâm ảo hơn nhiều so với những gì miêu tả trong Thiên Nguyên Trận Thư. Dù sao pháp thư kia cũng chỉ ở Nhân Giới, đương nhiên không thể so sánh với Đông Hải của Linh Giới.
Hơn nữa, trận pháp này do các đại năng thượng cổ thiết lập nên còn thâm ảo hơn rất nhiều so với kiến thức trận pháp hiện tại.
"Tham kiến cung chủ.”
Trong hang động hình bầu dục cực lớn, ngoài trận pháp thần bí kia còn có một tu sĩ vận hắc bào.
Người này đầy mặt nếp nhăn, làn da khô héo như vỏ cây, chỉ là một tu sĩ Ly Hợp sơ kỳ nhưng Cốc Thiên Dương có vẻ rất coi trọng, đưa tay khẽ đỡ: "Ngô lão không cần đa lễ, Truyền Tống Trận đã chuẩn bị ổn thỏa chưa?”
"Khởi bẩm cung chủ, lão hủ đã kiểm tra tình hình vận hành của trận pháp, tất cả đều bình thường. Nhưng thứ cho kiến thức của thuộc hạ có hạn, quá trình truyền tống có xuất hiện sai sót hay không thì không dám chắc.” Vị tu sĩ hắc bào bình thản lên tiếng.
"Lâm hiền đệ, Ngô lão chính là thủ tịch Trận Pháp Sư của bổn cung. Nghe lão nói vậy rồi, bây giờ ngươi còn muốn truyền tống không?”
"Đương nhiên, Lâm mỗ đã quyết, cung chủ không cần khuyên nữa.”
"Được rồi.” Cốc Thiên Dương thở dài một hơi: "Đã như vậy, Ngô lão, chúng ta bắt đầu đi.”
Tu sĩ hắc bào gật đầu, phất tay áo một cái. Một hộp ngọc bay vút ra, nắp hộp vừa mở thì kỳ quang đủ mọi màu sắc liền đập vào mắt.
"Cực phẩm tinh thạch, còn có yêu đan.”
Lâm Hiên thầm đánh giá, đây quả là một lượng tài vật xa xỉ. Xem ra khởi động Cách Giới Truyền Tống Trận cần tiêu hao một lượng linh thạch cực lớn.
Chỉ thấy lão giả hắc bào bấm pháp quyết, từng viên tinh thạch cùng yêu đan bay vào trong trận pháp. Sau đó hai tay lão vũ động trong hư không, vẽ nên những quỹ tích kỳ dị, miệng niệm chú ngữ cổ xưa thần bí, đồng thời thân thể vặn vẹo không ngừng, dáng vẻ như đang tiến hành một nghi thức cổ xưa nào đó.
Thời gian một tuần trà trôi qua.
Ông!
Như gió núi thổi qua, tòa Cách Giới Truyền Tống Trận đã ngủ say không biết bao nhiêu năm tháng rốt cục cũng thức tỉnh. Ngũ sắc linh quang lưu chuyển, ngay sau đó lại có tử bích linh quang chói mắt, tựa như một dòng thủy ngân nối liền chín tòa tiểu Truyền Tống Trận làm một thể.
"Tiền bối, mời nhanh lên.” Tu sĩ hắc bào khàn khàn lên tiếng.
Lâm Hiên không dám chậm trễ, thân hình lóe lên đã hiện diện trong tòa Truyền Tống Trận chính giữa.
"Đi!"
Tu sĩ hắc bào trừng mắt hét một tiếng như sấm sét nổ giữa trời quang, thiên địa nguyên khí bốn phía trở nên dao động. Chín đạo linh quang hợp thành một thể, lại biến thành một cơn lốc bao phủ toàn bộ thân ảnh Lâm Hiên.
Màn hỗn loạn trong động chỉ diễn ra trong mấy nhịp hô hấp rồi bình lặng trở lại. Chỉ thấy Truyền Tống Trận linh quang ảm đạm, còn Lâm Hiên đã không thấy tung tích đâu nữa.
*
Sắc trời đã tối, tại một hoang nguyên vắng bóng người.
Cạnh mấy bụi cỏ khô cùng vài gốc cây già, tiếng quạ kêu huyên náo truyền vào tai. Trên mặt đất là xác chết của một con lợn rừng, một đoàn quạ đen đang bay lượn chung quanh.
Có thể nói cảnh vật thê lương đến cực điểm. Đột nhiên linh quang đủ mọi màu sắc sáng lên, như thiểm điện bay đến nơi này.
Đám quạ đen lập tức giải tán. Lúc này mới có thể thấy rõ, đó là một đám tu sĩ do một lão giả Trúc Cơ hậu kỳ khoảng ngũ tuần dẫn đầu, theo sau là mấy chục nam nữ. Tu vi đám người này rất thấp, một số vừa mới Trúc Cơ thành công.
Chỉ thấy dáng vẻ bọn họ tràn đầy mệt mỏi, đám tiểu tu Linh Động kỳ thì mặt xanh như tàu lá chuối.
"Triệu sư thúc, liệu chúng ta có thể thoát khỏi quái vật kia chăng? Cứ tiếp tục chạy như vậy, chỉ sợ sắp chống đỡ không nổi.” Một thiếu niên thở hồng hộc lên tiếng.
"Các ngươi an tâm. Tam Dương Bát Quái Trận Phù là do chưởng môn ban cho. Nghe sư huynh nói, năm đó để mua được bảo vật này đã mất tám trăm tinh thạch, uy lực không hề nhỏ. Dù không thể diệt sát ma vật nhưng vây khốn đối phương một hai canh giờ thì thừa sức.”
Lão giả lên tiếng trấn an nhưng trong thâm tâm lại không chắc chắn. Dù sao lão đã tận mắt thấy thần thông của yêu ma dị giới, Tam Dương Bát Quái Trận có ngăn trở được hay không vẫn là một ẩn số.
Không ngờ một màn ma kiếp đáng sợ đã phủ xuống Nhân Giới. Năm mươi năm trước, Cổ Ma xâm lấn Thiên Vân thập nhị châu. Ngắn ngủi mấy chục năm mà cả trăm vạn tu sĩ đã ngã xuống. Rất nhiều danh môn đại phái đã tan thành mây khói, ngũ đại thế lực Vân Châu bị diệt chỉ còn lại Tùng Phong Thư Viện cùng Thiên Nhai Hải Các. Ngoài ra còn có Bái Hiên Các quật khởi mấy trăm năm gần đây, hiện tại các thế lực Nhân tộc đang đau khổ chèo chống mà thôi.
"Sư thúc, hay là chúng ta nghỉ ngơi một lát, rất nhiều sư huynh đệ đã chống đỡ không nổi rồi." Một thiếu nữ dung mạo bình thường lên tiếng.
"Đúng vậy a, sư thúc, không phải người nói Tam Dương Bát Quái Trận có thể vây khốn ma vật kia một hai canh giờ sao?" Một gã tiểu tu mặt tròn cũng thở hổn hển, dường như pháp lực đã tiêu hao rất nhiều.
Lão giả đang còn chần chờ thì đột nhiên chân trời truyền đến tiếng huyên náo. Một đóa ma vân được hình thành từ một bầy ma quạ to lớn hung ác đang như thiểm điện bay tới.
Bầy ma quạ rộng chừng vài mẫu, tỏa ra ma khí cuồn cuộn. Phía trên ngồi ngay ngắn một Ma tộc toàn thân đen như mực, cao hơn một trượng.
Gương mặt của ma tộc này vô cùng quái dị, không có miệng mũi, chỉ có độc một con mắt màu trắng bạc to bằng nắm tay. Con mắt ấy không có mí, hoàn toàn hòa lẫn vào làn da đen kịt. Phàm nhân mà thấy chắc chắn sẽ bị dọa đến vỡ mật.
Gã Ma tộc này chỉ có tu vi ngang với lão giả kia, đều là Trúc Cơ hậu kỳ. Chẳng qua Cổ Ma thiên sinh hiếu chiến, thực lực vượt xa tu tiên giả cùng cấp. Hơn nữa còn có mấy trăm ma quạ cấp thấp tương trợ, muốn diệt sát những tu tiên giả trước mắt thật hết sức dễ dàng.
Khi trước đối phương đã tế ra trận pháp uy lực không nhỏ để vây khốn hắn, bất quá hiện tại đám người này còn có thể chạy trốn đến nơi đâu?
Trong mắt gã Cổ Ma hiện lên dị quang, ẩn hiện vẻ chê cười. Bên kia, đám tu sĩ đại biến sắc mặt, sợ đến hồn bất phụ thể.
"Sư tôn!” Thanh âm hoảng sợ của một thiếu nữ truyền vào tai. Lão giả thở dài:
"Vương Khôn, Tần Hồng, ba người chúng ta ở lại đối địch. Diệp sư đệ, ngươi dẫn các đệ tử mau chóng về tông môn."
"Cái gì? Triệu sư huynh, ba người chúng ta ở lại giao đấu Cổ Ma? Như vậy sao được, không có phần thắng!" Một tu sĩ áo xám thất sắc, run rẩy mở miệng.
"Lão phu hiểu, nhưng hiện không còn biện pháp nào khác." Lão giả lộ vẻ bất lực: "Ngay cả Tam Dương Bát Quái Trận cũng không thể ngăn cản đối phương. Chúng ta thực sự không trốn thoát được đâu. Chi bằng ở lại đối địch, mở cho đám hậu bối một đường sinh cơ."
"Hừ, sư huynh muốn làm vậy thì tiểu đệ không dám ngăn cản. Chẳng qua Vương mỗ thật vất vả mới Trúc Cơ thành công, ta không muốn ngã xuống tại đây một cách vô ích. Kéo dài thời gian ngăn địch sao? Thứ cho ta không có hứng thú."
Tu sĩ vận bào xám lạnh lùng lên tiếng. Vì mấy chục hậu bối Linh Động kỳ mà hy sinh bản thân sao, trừ phi đầu óc hắn có vấn đề.
Lời còn chưa dứt, hai tay hắn đã nắm chặt pháp quyết, tốc độ độn quang bỗng tăng vọt, bay vút sang hướng bên trái. Cổ Ma chỉ có một mình mà mục tiêu lại nhiều như vậy, hắn có rất nhiều hy vọng đào thoát.
"Ngươi… " Không ngờ đối phương hèn hạ như thế, lão giả vừa sợ vừa giận thì tiếng cười của Cổ Ma liền truyền vào tai:
"Hừ, trước mặt bản tôn mà cũng muốn chạy sao, quá ngây thơ rồi."
Lời còn chưa dứt, hai tay ma vật hợp lại rồi đẩy ra. Ma quang lóe lên, một vật hình trăng lưỡi liềm đen như mực bắn ra như điện.
Nương theo tiếng xé gió bén nhọn, vật này phát sau mà đến trước, lập tức chỉ cách gã tu sĩ vừa chạy trốn vài thước.
Mặt mũi Vương Khôn tức khắc trắng bệch. Không ngờ đối phương đuổi cùng giết tuyệt như vậy. Trong lòng phiền muộn không thôi nhưng đã rơi vào đường cùng, hắn đành tế ra một thanh phi đao màu đỏ như lửa.
Bảo vật này lập lòe linh quang, chính là một kiện thượng phẩm Linh Khí, hắn nắm chắc có thể ngăn trở được công kích của đối phương.
Có điều, trong mắt gã Cổ Ma chợt hiện tia chê cười.
Phốc!
Mắt thấy hai kiện pháp khí sắp đối đầu, ma khí hình trăng lưỡi liềm đột nhiên tách thành hai đoạn, vừa lóe lên đã lách qua Linh Khí của đối phương.
"Không!" Vương Khôn vừa thất sắc kinh hô thì hai thanh ma khí đã đâm vào cổ họng cùng lồng ngực của hắn.
Máu tươi chảy ra như suối, xen lẫn những tiếng kêu ặc ặc, thần quang trong mắt Vương Khôn dần dần ảm đạm.
Cổ Ma vung tay lên, đóa mây đen do ma quạ hình thành cuồn cuộn một hồi, từ bên trong bay ra một số con vây lấy thi thể Vương Khôn. Chỉ chốc lát sau, gã tu sĩ này đã như chưa từng xuất hiện trên thế gian.
Đám tu tiên giả tận mắt chứng kiến thì vẻ mặt tái xanh. Thần thông của yêu ma còn khủng bố hơn cả trong truyền thuyết.
"Sư thúc, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Nữ tử kia lại run rẩy lên tiếng.
"Mọi người không phải sợ, liều mạng với Cổ Ma!" Lão giả cắn răng, đến bước này thì chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Tay trái lão nâng lên, linh quang chợt lóe, một thanh lam sắc tiên kiếm còn chói mắt hơn cả phi đao màu đỏ vừa nãy bay vút ra. Đây chính là một kiện cực phẩm Linh Khí.
Lão giả quát một tiếng rồi dẫn đầu nghênh địch. Có điều đám tu sĩ trẻ tuổi lại hai mặt nhìn nhau, không biết có nên xông lên cùng sư thúc liều mạng hay không.
Đương nhiên không ít kẻ muốn chạy trốn, nhưng vết xe đổ của Vương Khôn còn đó. Chẳng qua, xông lên cũng là con đường chết. Nhất thời cả đám trở nên do dự.
"Ha ha, dám cùng bản tôn chiến một trận, dũng khí đáng khen. Bất quá ngươi tính chịu được mấy chiêu?"
Thanh âm khàn khàn của Cổ Ma truyền ra, hắn không có miệng nên phải sử dụng Phúc Ngữ thuật, nghe qua vô cùng cổ quái. Chẳng qua đúng lúc này, từ bên trái hơn trăm trượng, chợt một tiếng nổ như sấm sét giữa trời quang vang tới, cắt đứt tiếng cười của hắn. Không gian vặn vẹo rồi một cái động xoáy đen thùi lùi xuất hiện.
Tức thời, toàn bộ bầu trời trong vòng trăm dặm trở nên âm u. Cuồng phong nổi lên, thiên địa nguyên khí trở nên cuồng loạn.
Sau đó, trong những tiếng "xoẹt xoẹt" ghê răng, động xoáy nọ như bị một cặp cự trảo chống trời hung dữ xé rộng ra. Một quang cầu màu xanh từ bên trong bay vút ra, mặt ngoài quang cầu còn quấn quanh những tia lôi điện màu tím như linh xà.
"Đây là cái gì..."
Đừng nói là đám tu sĩ kia kinh hồn táng đảm, mà ngay cả gã Cổ Ma ngang ngược kiêu ngạo cũng phải ngây người kinh hô.
Vô tình là quang cầu này lại bay ra tương đối gần hắn. Bên trong mơ hồ chớp động một bóng người, nhưng chắc chắn là tu tiên giả không thể nghi ngờ.
Chỉ cần là tu sĩ Nhân tộc thì toàn bộ đều đáng chết! Yêu Ma thiên sinh hung tàn, qua phút kinh ngạc ngắn ngủi, trên mặt hắn lại hiện vẻ tàn khốc, tay phải nâng lên trảo tới phía trước.
Theo động tác của hắn, âm thanh huyên náo truyền vào tai, hơn trăm con ma quạ bổ nhào về phía quang cầu.
Đám ma quạ liền vỗ mạnh đôi cánh, một tầng ma hỏa bùng lên. Dù là tu sĩ Ngưng Đan kỳ cũng không dám khinh thường.
Tu tiên giả bên trong quang cầu hẳn chết chắc rồi. Gã Cổ Ma hung hăng nghĩ thầm, nhưng một khắc sau, mộng đẹp liền tan vỡ. Đám ma hỏa vừa tiếp xúc với tầng lôi điện màu tím liền biến thành hư vô.
Chỉ thấy quang cầu xoay tròn rồi đột nhiên nổ tung, những nơi sóng linh lực đi qua, không gian đều phảng phất như bị hòa tan. So với Linh Giới, không gian Nhân Giới yếu ớt hơn nhiều, pháp tắc không gian cũng tương đối thấp.
Dưới làn sóng linh lực khủng khiếp này, đám ma quạ không đáng nhắc tới, nhanh chóng hóa thành hư vô.
"Cái này… " Lúc này, gã Cổ Ma hung ác trở nên hoảng sợ. Hắn muốn chạy trốn nhưng một ánh mắt băng lãnh đã lướt qua người hắn. Gã Cổ Ma liền có cảm giác như bị độc xà nhìn chằm chằm, không thể nhúc nhích nổi thân thể.
Dù là khi đối mặt với mấy vị Thống lĩnh đại nhân, hắn cũng không có cảm giác đáng sợ này. Chẳng lẽ đối phương chính là tồn tại cấp bậc Ly Hợp?
Trong lúc gã Cổ Ma đang run rẩy thì một thanh âm lạnh lùng truyền vào tai:
"Thiên địa linh khí mỏng manh mà quen thuộc. Nhưng sao lại có một ma vật cấp thấp, chẳng lẽ nơi này là Cổ Ma Giới sao?"
Lúc này, Lâm Hiên vẫn đang cảm thấy không khỏe. Dù là tu tiên giả Động Huyền kỳ, cảm giác khi truyền tống giữa các giới diện thật không dễ chịu chút nào.
"Oa!"
Một tiếng kêu như cóc truyền vào tai. Có lẽ gã Cổ Ma quá sợ hãi mà trở nên điên cuồng, rống to một tiếng rồi lao tới.
"Muốn chết." Lâm Hiên chỉ ngẩng đầu nhìn đối phương.
Chỉ một ánh mắt lướt qua, toàn thân gã Cổ Ma đã lạnh như băng. Kế đó, tựa như một màn ảo thuật, thân thể của hắn bắt đầu tan rã một cách khó tin. Đầu tiên là tay chân, rồi cả người đều biến thành hư vô. Kết cục của đám ma quạ còn lại cũng tương tự như vậy.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe