Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 643: CHƯƠNG 643: TỰ ĐẦU LA VÕNG

Doanh Châu Đảo, Tổng đà Thiên Nhai Hải Các.

Trong Thủy Thiên Điện, mấy chục nữ tu mỹ mạo với tu vi cao thâm tề tựu.

Ngồi ở chủ vị là một nữ tử chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Nửa bên mặt trái nàng sở hữu sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, song nửa bên phải lại là làn da nhăn nheo, xấu xí dị thường.

Đây chính là Lưu Oánh, tu sĩ Ly Hợp kỳ duy nhất của Thiên Nhai Hải Các.

"Tình hình hiện tại như thế nào?" Lúc này, Lưu Oánh chậm rãi mở miệng, thanh âm trong trẻo, êm tai truyền ra.

"Khởi bẩm sư thúc, đại quân cổ ma vây công chúng ta đã một tháng, khiến đệ tử bổn môn tổn thất thảm trọng. Tuy có tu sĩ ngoại môn bổ sung, song vẫn không đủ."

Một nữ tu áo tím rời ghế, thi lễ với Lưu Oánh. Nàng khẽ gật đầu, thần sắc bất biến, rồi quay sang hướng khác: "Cảnh Thanh, tình huống bên đó như thế nào?"

Lại một mỹ phụ cung trang rời ghế, thi lễ rồi mở miệng với vẻ mặt ưu sầu: "Khởi bẩm sư tôn, lượng cực phẩm tinh thạch cùng yêu đan dùng để duy trì Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận đã hao tổn đến tám phần, chỉ e không thể chống đỡ được bao lâu nữa."

Hiện tại, cổ ma đang bao vây Doanh Châu Đảo tầng tầng lớp lớp, Thiên Nhai Hải Các đã đến thời khắc sinh tử tồn vong. Hy vọng lớn nhất của đại tông môn này chính là Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận.

Chỉ là, đại trận này đã từng được mở ra khi Doanh Châu Đảo đối đầu với Vạn Phật Tông cùng Lệ Hồn Cốc mấy trăm năm trước. Muốn sử dụng lần nữa thì cần tụ tập thiên địa nguyên khí trong thời gian cực dài, ước tính phải mất hàng chục vạn năm.

Kỳ thật, các tổ sư tiền bối đã suy tính và khắc phục nhược điểm này. Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận có thể mở ra lần nữa. Tuy nhiên, điều đó phải tiêu hao vô số tinh thạch để thay thế cho lượng thiên địa nguyên khí cần tụ tập.

Thiên Nhai Hải Các tích lũy hàng trăm vạn năm, tự nhiên không thiếu thốn tinh thạch. Thế nhưng, ở một số vị trí trọng yếu của trận pháp, cần phải dùng đến cực phẩm tinh thạch hoặc yêu đan của yêu thú Hóa Hình kỳ trở lên.

Hai loại vật phẩm này vốn rất trân quý hiếm có ở Nhân giới. Thiên Nhai Hải Các tuy là thế lực hàng đầu Thiên Vân Thập Nhị Châu, song cũng không có nhiều. Ngoại trừ số lượng bổn môn tích lũy bao năm nay, thì các tu tiên giả cấp cao trong môn cũng bị động viên hiến tặng.

Một khi tổng đà bị phá, cổ ma sẽ không tha dù là cẩu kê. Tu sĩ Thiên Nhai Hải Các đương nhiên sẽ không che giấu, đem hết ra gom góp, cuối cùng mới miễn cưỡng đủ dùng. Thế nhưng hiện tại, số lượng đã không còn bao nhiêu.

"Cứ theo tình thế hiện tại, đại trận còn có thể chống đỡ bao lâu?" Thần sắc Lưu Oánh khẽ biến, hỏi một câu.

"Ba ngày." Mỹ phụ cung trang thở dài, trên mặt lộ vẻ lo lắng khó che giấu.

Lời này vừa thốt ra khiến vẻ mặt các nữ tu đang ngồi đều biến sắc. Nhất thời, tiếng nghị luận xôn xao truyền tới, chúng nữ nhất thời đứng ngồi không yên.

"Vội cái gì? Binh đến tướng chặn, thủy đến thổ yểm. Bổn cung đã sớm dự liệu được sự hao tổn của cực phẩm tinh thạch cùng Hóa Hình yêu đan. Ta đã phái người ra ngoài thu thập, trao đổi cùng Tùng Phong Thư Viện, Bái Hiên Các và các môn phái khác từ mấy tháng trước. Hiện tại bọn họ sắp trở về." Thanh âm trong trẻo của Lưu Oánh truyền ra khiến chúng tu ồ lên mừng rỡ.

"Thì ra sư tôn sớm đã có chuẩn bị!" Mỹ phụ cung trang nghe xong thì vô cùng mừng rỡ, những tu tiên giả khác cũng an tĩnh trở lại. Tầm nhìn của sư thúc quả nhiên xa rộng hơn các nàng rất nhiều. Đương nhiên, chuyện này vô cùng trọng đại nên đã được giữ bí mật.

Sau đó, các nữ tu phụ trách sự vụ khác cũng tiến lên, bẩm báo tình hình với Lưu Oánh.

Lại qua thời gian chừng một khắc trà, một đạo Hỏa Long từ bên ngoài bay vào. Phanh một tiếng nổ bung, rồi hóa thành một hỏa cầu lớn bằng nắm tay.

Bên trong hỏa cầu có một hư ảnh cao chừng một tấc, thế nhưng đây không phải Nguyên Anh mà chỉ là tàn hồn.

"Lục sư tỷ!" Lập tức có nữ tu nhận ra lai lịch hư ảnh, trên mặt liền lộ vẻ bi ai.

Đạo truyền âm phù kia chính là bí thuật độc môn của Thiên Nhai Hải Các, có tên là Thiên Hồn Truyền Âm Phù. Tu tiên giả muốn thi triển nó phải dùng hồn phách làm vật dẫn. Không chỉ tốc độ cực nhanh mà còn vô cùng an toàn, đối phương dù có cảnh giới cao hơn nhiều lần cũng không thể nào chặn đường.

Nhưng không phải vạn bất đắc dĩ, không ai lại dùng bí thuật này. Bởi lẽ, phải dùng tính mạng để trả giá.

Lúc này, Lưu Oánh cũng biến sắc đứng lên. Đây chính là Lục Lăng Sương, một trong thập đại đệ tử do nàng phái ra đi thu thập cực phẩm tinh thạch cùng Hóa Hình yêu đan.

Bàn tay ngọc của nàng khẽ nâng lên. Linh quang lập lòe, hỏa cầu lập tức rơi vào lòng bàn tay.

"Sư thúc, mau nghĩ cách cứu viện! Chúng đệ tử phụng mệnh thu thập bảo vật tinh thạch, lúc trở lại Thiên Lam Đảo thì bị cổ ma ngăn chặn. Đầu lĩnh tuy không đạt Ly Hợp kỳ, nhưng phần đông đều là tồn tại Nguyên Anh kỳ. Các sư tỷ sư muội sắp chống đỡ không nổi, bản thân đệ tử bị trọng thương, bất đắc dĩ đành phải thi triển Thiên Hồn Truyền Âm Phù."

Thanh âm thều thào của hư ảnh truyền tới, vẻ mặt tràn đầy bi ai. Lời còn chưa dứt thì linh quang càng thêm ảm đạm, cuối cùng hóa thành hư vô.

Lưu Oánh thở dài. Hẳn là lúc trở lại, nha đầu ấy đã bị chặn đường quá gắt gao, liều chết dùng hết sạch hồn lực còn sót lại.

Thiên Lam Đảo chính là một trong những cứ điểm bí mật của Thiên Nhai Hải Các. Ở đó có một tòa Truyền Tống Trận đơn hướng. Tu sĩ có thể từ Thiên Lam Đảo trở lại Doanh Châu, nhưng không thể truyền tống theo chiều ngược lại.

Cứ điểm bí mật như vậy đã bại lộ. Cổ ma chắc chắn thiết lập mai phục, có thể thấy những đệ tử kia hiện đang nguy hiểm đến mức nào.

"Cảnh Thanh, ngươi truyền lệnh xuống dưới, mau phá hủy tọa Truyền Tống Trận liên thông với Thiên Lam Đảo, tránh để đám cổ ma mượn cơ hội lẻn vào Doanh Châu chúng ta." Không hổ là nhất môn chi chủ, nguy mà không loạn. Lưu Oánh trầm ngâm một lát rồi mở miệng phân phó.

"Vâng, để đệ tử phái người lập tức đi làm." Mỹ phụ cung trang cung kính nói.

"Về phần các ngươi…" Lưu Oánh nói đến đây thì nghiêm nghị nhìn các nữ tu trong điện:

"Giữ vững vị trí và làm tốt chức trách của mình. Đặc biệt là khi bổn cung không có mặt trong tông môn, tuyệt đối không để đám cổ ma nhân cơ hội, nhất định phải bảo vệ tốt tổng đà!"

"Vâng. Nhưng sư tôn… người muốn ra ngoài?" Chúng nữ đồng thanh lĩnh mệnh, thế nhưng mỹ phụ cung trang lại hoảng loạn lên tiếng.

"Nếu để tinh thạch yêu đan rơi vào tay cổ ma, Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận không thể duy trì được nữa. Hậu quả như thế nào thì tất cả mọi người đã rõ ràng." Lưu Oánh bất đắc dĩ khẽ thở dài.

"Đồ nhi hiểu, nhưng rất có thể đây là một bẫy rập do cổ ma thiết lập, dẫn dụ sư tôn ra ngoài. Vạn nhất có một Ly Hợp kỳ cổ ma mai phục thì sao?" Mỹ phụ cung trang lo lắng nói.

"Được rồi, vi sư đã cân nhắc lợi hại, cho dù nguy hiểm đến mấy cũng phải đi." Lưu Oánh vung tay lên, lạnh lùng nói.

"Vâng, nếu sư tôn nhất định phải đi, vậy có nên mang theo một vài sư tỷ sư muội có thực lực đi cùng chăng?" Mỹ phụ cung trang lại đưa ra đề nghị.

"Không cần, nhiều người càng khiến cổ ma chú ý. Một mình ta hành sự còn thuận tiện hơn." Lưu Oánh cũng hiểu được ý tốt của đồ nhi, ngữ khí trở nên hòa hoãn: "Ngược lại, khi bổn cung đi thì áp lực nơi tổng đà càng thêm trầm trọng, các ngươi nhất định phải bảo vệ tốt."

"Sư thúc xin yên tâm, chúng ta cung kính lĩnh pháp chỉ, tuyệt không dám mảy may khinh thường!" Đám nữ tu trong điện đồng loạt quỳ sát trên mặt đất, trên mặt lộ vẻ vô cùng ngưng trọng và kiên quyết.

"Ừm." Lưu Oánh khẽ gật đầu. Cứu người như cứu hỏa, toàn thân thanh quang bao phủ, nàng bay vút ra ngoài.

Rất nhanh, nàng đã biến mất nơi chân trời xa thẳm. Các nữ tu trong đại điện cũng từng tốp nhỏ rời khỏi nơi này.

Lại nói bên kia.

Vượt qua Nhập Hải Thành, Lâm Hiên một đường hướng về Doanh Châu Đảo. Bởi lo lắng, hắn mang theo nữ tử kia độn quang vô cùng mau lẹ. Trong độn quang, Uông tiên tử cũng đầy vẻ lo lắng về tình hình tổng đà.

Đột nhiên, Lâm Hiên ngừng lại, quay đầu nhìn về phía bên trái.

"Sư tổ, có chuyện gì vậy?" Nữ tử cung trang ngẩn ngơ hỏi.

"Phía trước chừng vạn dặm, thiên địa nguyên khí hỗn loạn và ma khí trùng thiên, có tu sĩ đang xung đột với cổ ma, quy mô tương đối lớn. Hơn nữa khí tức khá quen thuộc, chúng ta tới đó xem thử…" Lâm Hiên chậm rãi nói, nhưng toàn thân chợt hiện thanh quang, cuốn lấy nữ tử rồi lóe lên bay đi.

Rất nhanh, tiếng ầm ầm bạo liệt truyền tới. Linh quang chợt hiện, ma khí trùng thiên, chỉ thấy hàng nghìn ma tộc đang vây công một đám nữ tu thuần sắc.

Chính là những nữ đệ tử của Thiên Nhai Hải Các. Tuy có tới bảy nữ tu Nguyên Anh kỳ, nhưng thực lực bọn họ không đáng kể so với đám ma tướng.

Giờ khắc này, bọn họ vẫn còn sống, không phải vì thần thông cường thịnh gì, mà là do đám cổ ma cố tình như vậy.

"Đại nhân, người xác định Thái thượng trưởng lão Thiên Nhai Hải Các sẽ tới chỗ này?"

Trong một đám ma vân mờ ảo có hai cổ ma đang ẩn thân.

Một gã tai dài mắt xanh biếc, toàn thân bao phủ vảy giáp, sau lưng có đôi cánh nhưng lông vũ lại như kim loại đúc thành, tản ra ánh kim quỷ dị. Chính là cổ ma có tu vi cao nhất ở đây, Ly Hợp hậu kỳ!

Bên cạnh là một thiếu nữ xinh đẹp khoác một bộ y phục màu tím, nhìn qua giống hệt nữ tử nhân tộc, chỉ là toàn thân ả bị ma khí cực kỳ tinh thuần bao phủ. Là một Ma tộc Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, cách Ly Hợp kỳ chỉ còn một bước.

Nghe ả hỏi, trên mặt gã Thiết Sí Ma hiện lên tia cười lạnh: "Ngươi yên tâm, trên người những nữ tu Thiên Nhai Hải Các này có mang lượng lớn cực phẩm tinh thạch, Hóa Hình yêu đan cũng lên tới mấy trăm viên. Rất cần cho đại trận trấn phái của chúng. Dù thế nào đi nữa, Thiên Nhai Hải Các cũng không thể bỏ mặc. Với tình thế này, hơn phân nửa là Lưu Oánh sẽ tự thân xuất mã. Nếu không có cấm chế phụ trợ, đơn đả độc đấu thì bản tôn dư sức bắt được ả."

"Người hiểu rõ như thế, chẳng lẽ là nhờ huyễn ma lẫn vào Doanh Châu Đảo, đem tình báo trở về?"

"Không sai, trước đây bản tôn đã phái ra số lượng lớn huyễn ma, giả dạng tu sĩ lẻn vào Thiên Nhai Hải Các. Vốn dĩ là muốn phá hủy Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận của chúng, thật không ngờ đối phương phòng bị quá mức nghiêm mật. Đám Huyễn Ma đã bị bại lộ hành tích, quả nhiên không địch lại được chúng nên ngã xuống không ít." Nói đến đây, Thiết Sí Ma trở nên âm trầm, thế nhưng sau đó lại cười lạnh: "Tuy huyễn ma tổn thất thảm trọng nhưng cũng không phải vô ích, lại dò la được một số tin tức trọng yếu. Nếu không, bản tôn sao biết tại Thiên Lam Đảo có một tòa Truyền Tống Trận đơn hướng chứ?"

"Cho nên, bản tôn tính thiết lập cạm bẫy, chờ Lưu Oánh đến thì một mẻ hốt gọn. Đến lúc đó, Thiên Nhai Hải Các không có Thái thượng trưởng lão tọa trấn, Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận lại mất đi tác dụng. Chẳng phải sẽ thành vật trong bàn tay của ta sao?" Thiết Sí Ma đắc ý cười vang.

Công bằng mà nói, kế này của hắn quả thực cao minh. Nhưng đáng tiếc, mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, có đôi khi vận khí lại quan trọng hơn tâm cơ rất nhiều.

Thiết Sí Ma đang trò chuyện cùng thủ hạ, đột nhiên quay đầu nhìn sang trái. Chỉ thấy một quang điểm màu xanh xuất hiện từ rất xa, lóe lên vài cái đã tới gần.

"Đó là cái gì?"

Lần này Lâm Hiên không che giấu tu vi, Thiết Sí Ma không nhìn thì còn đỡ, nhìn thì thiếu chút nữa đã hoảng sợ bay ra khỏi ma vân.

Hắn còn cho là mình hoa mắt nhìn lầm, vội vàng thả thần thức ra lần nữa. Chỉ thấy một thiếu niên khoác thanh bào đang cười lạnh nhìn hắn, pháp lực vô cùng cường đại đang ào ào cuồn cuộn chảy khắp kỳ kinh bát mạch của đối phương.

"Làm sao có thể?" Thiết Sí Ma mồ hôi lạnh đầm đìa, miệng há hốc: "Thật sự là Động Huyền kỳ, có lầm hay không? Tu tiên giả đẳng cấp này sao có thể xuất hiện ở Nhân giới?"

Ma nữ áo tím bên cạnh cũng trừng mắt líu lưỡi, tuy không rõ cảnh giới của đối phương nhưng tai ả không hề điếc, đã nghe rõ ràng lời của gã ma tộc.

Lão quái vật Động Huyền kỳ?

Bên kia, Lâm Hiên đã phát hiện ra hai ma. Thật là xảo hợp, cổ ma Ly Hợp hậu kỳ kia hẳn là thủ lĩnh ma tộc vây công Thiên Nhai Hải Các. Tuy không hiểu tại sao đối phương lại ở chỗ này, nhưng với tính cách Lâm Hiên thì diệt sát trước rồi tính sau.

Chỉ thấy Lâm Hiên tay áo phất một cái, mấy chục đạo kiếm khí phô thiên cái địa bắn tới đối phương.

Thiết Sí Ma biến sắc. Tại Cổ Ma giới, hắn đã từng thấy qua tồn tại Động Huyền kỳ ra tay. Biết rõ là không địch lại, gã này cũng rất quyết đoán, liền trực tiếp biến thành một đạo kinh hồng bay đi.

Chẳng qua tốc độ của kiếm khí cực nhanh, lóe lên một cái đã bổ tới bên thân. Vẻ mặt Thiết Sí Ma lập tức trở nên khó coi.

Không chút nghĩ ngợi, hai tay hắn liền nắm chặt, ma khí ngăm đen cuồn cuộn tuôn ra từ thân thể, xoay tròn một chút liền hóa thành vô số quạ ma móng vuốt sắc nhọn.

Tiếng vỗ cánh rào rào truyền ra, đám quạ ma liền hé mỏ phun ra những đạo ma hỏa, tạo thành một vùng hỏa diễm hừng hực thiêu đốt. Tiếp theo, đám quạ ma tụ lại, tầng phòng ngự thứ hai xuất hiện trong tầm mắt.

Đương nhiên, cổ ma cũng không hy vọng chiêu số này có thể ngăn trở tồn tại Động Huyền kỳ được lâu. Vừa thả ra quạ ma, hắn liền duỗi tay áo, lấy ra một tấm phù triện màu đen rồi dán vào ngực. Cả người liền hóa thành một làn khói nhạt như vô hình, với tốc độ nhanh đến kinh người, kích bắn về một phương xa.

Đáng tiếc, kiếm khí còn mau lẹ hơn. Lúc này, bất kể là quạ ma hay ma hỏa đều dễ dàng bị càn quét không còn.

"Hợp!"

Lâm Hiên điểm ra một chỉ. Những kiếm khí tụ lại, hợp thành một đạo kiếm quang dài mấy chục trượng. Mặt ngoài kiếm quang lưu chuyển linh quang ngũ sắc, còn có phù văn cỡ hạt gạo như ẩn như hiện. Tiếng thanh minh truyền tới, cự kiếm hóa thành một dải sáng ngũ sắc, với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, gần như trong nháy mắt đã đuổi tới sau cổ ma.

"Không!"

Thiết Sí Ma biến sắc, trên mặt hiện lên tia tàn khốc. Hai tay múa may như hồ điệp xuyên hoa thì ma phong nổi lên, một ma ảnh đen kịt hiển hiện ra.

Bí thuật Pháp tướng! Hơn nữa cực kỳ cổ quái. Là một cánh tay ma đầy cơ bắp dài tới mười trượng. Năm ngón tay nắm chặt, một quyền hung hăng đánh tới kiếm quang.

Phanh!

Như tiếng sét bạo liệt truyền ra, kiếm quang bị đánh tan mà cánh tay pháp tướng cũng ảm đạm đi rất nhiều.

"Xem ra trên điển tịch nói không sai, thực lực cổ ma quả thực vượt xa tu tiên giả cùng cấp."

Lâm Hiên thì thào nhưng khóe miệng hiện lên tia chê cười. Thân hình lóe lên, sau đó liền hiện ra trước người cổ ma ba thước.

Hắn nhẹ nhàng vỗ xuống một chưởng, công kích mà chỉ như phẩy một con muỗi.

Thiết Sí Ma muốn tránh cũng không được, trên mặt liền hiện lên tia hung tàn. Há mồm phun ra một đạo hắc quang, đồng thời hai tay nắm chặt, đánh tới mang tai Lâm Hiên như chiêu Song Phong Quán Nhĩ trong võ lâm thế tục.

Cánh tay pháp tướng cũng không nhàn rỗi, một quyền hung hăng đánh tới lồng ngực đối phương.

Công kích của Thiết Sí Ma vô cùng hung mãnh, trong khi chiêu số của Lâm Hiên lại rất hời hợt. Chỉ thấy linh quang chói mắt nổ bắn ra, cùng tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.

Tất cả công kích của cổ ma đều rơi vào khoảng không, lại bị một chưởng hời hợt của Lâm Hiên ấn vào ngực. Ma khí nồng đậm hộ thể tựa như vật trang trí, không có chút hiệu quả nào.

Sau đó, trong miệng cổ ma cuồng phun máu tươi, con mắt cá chết trợn ngược. Một chưởng kia không chỉ đả thương nặng thân thể hắn, mấu chốt là trực tiếp chấn vỡ Nguyên Anh trong khí hải đan điền.

Sau đó, Lâm Hiên khẽ búng tay, tàn thi của Thiết Sí Ma cũng biến thành khói bụi.

Toàn bộ quá trình này chỉ diễn ra trong giây lát. Bất luận là tu tiên giả hay cổ ma ở đây đều ngây người. Trường diện thoáng chốc trở nên yên tĩnh.

Nhưng rất nhanh, đám cổ ma đã tỉnh lại. Đầu lĩnh đã ngã xuống, hiện giờ không chạy thì chỉ còn đường chết. Vì vậy, một kẻ phát ra tiếng hô, cả đám đồng thời bỏ chạy tứ tán.

"Muốn đi, đã chậm!"

Kèm theo tiếng quát của Lâm Hiên là vô số kiếm khí trong tay áo bay vút ra, tung hoành khắp nơi. Đồng thời, trên mặt biển cũng xuất hiện những vũng xoáy, từ bên trong bắn ra vô số băng đao, băng trụ sắc nhọn.

Những tiếng kêu thảm thiết truyền ra, chỉ một lát mà hơn một vạn cổ ma đã bị diệt sát sạch sẽ.

Ma khí bị càn quét không còn, bầu trời lại khôi phục sắc xanh thẳm.

Hiện tại chỉ còn bảy nữ tử. Trên mặt tất cả hiện vẻ như đang nằm mơ.

"Đa tạ tiền bối ân cứu mạng, vãn bối Liễu Thanh Như, là Nội đường trưởng lão Thiên Nhai Hải Các, xin ra mắt tiền bối."

Qua một lát thì đám nữ tử trấn tĩnh trở lại, vội dịu dàng cúi chào. Cầm đầu là một nữ tử Nguyên Anh hậu kỳ chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, kính cẩn thi lễ với Lâm Hiên nhưng trong lòng lại có chút kinh ngạc, vị tiền bối này thật có chút quen mắt. Hơn nữa, còn thấy người mang theo Uông sư muội của bổn phái.

Uông tiên tử chưa kịp lên tiếng thì một thanh âm kinh hỉ truyền tới: "Tiền bối, đúng là người rồi!"

Lâm Hiên quay sang thì thấy một thiếu nữ tầm hai mươi tuổi, một thân y phục màu xanh biếc. Khiến người chú ý là đôi mắt đen lúng liếng, trên mặt nàng đầy vẻ mừng rỡ như thấy thân nhân.

Liễu Thanh Như kinh ngạc mở miệng: "Lý sư muội, ngươi biết vị tiền bối này sao?"

"Họ Lý?" Trong đầu Lâm Hiên chợt lóe linh quang, lập tức nhớ tới nàng này. Chính là a đầu Lý Chi Lan. Khi xưa chỉ là một Linh Động kỳ nho nhỏ, không ngờ đã thành tu tiên giả Nguyên Anh kỳ.

"Thì ra là ngươi, tu luyện thật nhanh chóng!" Lâm Hiên mỉm cười mở miệng.

"Chi Lan bái kiến sư tổ, nếu không có đại ân của sư tổ năm đó, Chi Lan há có ngày hôm nay!" Thiếu nữ vẻ mặt lộ vẻ kích động, lần này trực tiếp quỳ xuống.

Hai người đối thoại khiến những nữ tu khác càng thêm tò mò. Liễu Thanh Như đột nhiên nghĩ đến điều gì, trên mặt lộ vẻ chấn động, sau đó cũng quỳ xuống dập đầu với Lâm Hiên.

"Các sư muội, đứng ngây đó làm gì, còn không mau tới bái kiến Lâm sư tổ?"

"Lâm sư tổ?" Chúng nữ vẫn đầy vẻ kinh ngạc.

Lâm Hiên nở nụ cười nhìn Liễu nữ tử: "Xem ra ngươi đã nhận ra Lâm mỗ là ai."

"Xin thứ cho sự vụng về của đệ tử ban nãy. Khi dâng hương tại từ đường tổ sư, đệ tử đã từng thấy qua bức họa của sư tổ." Liễu Thanh Như sụp mi thuận mắt, trên mặt khó che giấu kinh hỉ. Lâm sư tổ gia nhập Thiên Nhai Hải Các lúc nàng mới Ngưng Đan không lâu. Khi đó người đã là tồn tại Ly Hợp kỳ. Ban nãy người lại biểu hiện thực lực kinh người như vậy. Nếu người chịu ra tay tương trợ, lần này bổn môn ắt hẳn sẽ vượt qua đại nạn.

"Tham kiến sư tổ!" Lúc này chúng nữ gặp lại Uông tiên tử, đương nhiên cũng nhận ra thân phận của Lâm Hiên, liền nhao nhao kinh hỉ.

"Được rồi, không cần đa lễ." Lâm Hiên khẽ phất tay, nhưng lời còn chưa dứt thì mi mắt đã nheo lại.

Qua một lát, một đạo độn quang màu đỏ tiến vào trong tầm mắt, hắn nhíu mày thi triển Thiên Phượng Thần Mục thì lẩm bẩm: "Nha đầu này sao lại tự đến đây?"

Lại nói bên kia, sắp đến Thiên Lam Đảo mà trăm dặm chung quanh không thấy một tia ma khí, chứ đừng nói bóng dáng cổ ma. Trên mặt Lưu Oánh đầy vẻ kinh ngạc, nếu là bẫy rập thì đối phương bố trí quá mức quỷ dị.

"Ồ, đó là…"

Bay lại gần thì rốt cục nàng cũng phát hiện có vài nữ tu, chính giữa bọn họ lại là một thanh niên khoác thanh bào.

Là Lâm sư bá?

Ấn tượng về Lâm Hiên của Lưu Oánh đương nhiên khắc sâu, vừa nhìn đã lộ vẻ khiếp sợ. Nàng cơ hồ cho là mình nhìn lầm, chẳng qua tốc độ độn quang không hề chậm lại, rất nhanh đã tới trước mặt.

"Tham kiến sư thúc!" Đám nữ tử ngẩn ngơ, rồi vội làm đại lễ với Lưu Oánh.

"Được rồi, tất cả đứng lên."

Lưu Oánh khẽ phất tay, sau đó ánh mắt tập trung vào người Lâm Hiên: "Người… người thật sự là Lâm sư thúc?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!