“Là ta, bốn trăm năm không gặp, tu vi của sư điệt đã tiến triển thần tốc, chỉ còn cách Ly Hợp trung kỳ một bước nữa thôi.” Lâm Hiên mỉm cười cất lời.
“Sư thúc quá khen rồi, so với bậc kinh tài tuyệt diễm như người, chút thành tựu này của đệ tử nào có đáng gì. Chẳng hay đám Cổ ma nơi đây đều đã bị người diệt sát?”
Thần thức Lưu Oánh đảo qua người Lâm Hiên, không thể nhìn thấu sâu cạn, trong lòng không khỏi kinh hãi. Cho dù là Thiết Sí Ma Ly Hợp hậu kỳ cũng chưa từng đạt tới cảnh giới này. Hơn bốn trăm năm không gặp, sư thúc đột nhiên xuất hiện tại đây, hơn nữa dường như người đã tiến vào Động Huyền Kỳ!
Bất quá, đã có người chủ trì đại cục, Lưu Oánh tự nhiên là vô cùng mừng rỡ.
“Đúng vậy, là ta đã diệt sát một số cổ ma.” Lâm Hiên mỉm cười nói.
“Khởi bẩm sư thúc, sư tổ quả thực như chân tiên hạ phàm, chỉ một chiêu đã diệt sát hơn vạn cổ ma, ngay cả đại thủ lĩnh yêu ma là Thiết Sí Ma cũng đã ngã xuống.” Liễu Thanh Như ở một bên không nhịn được xen lời.
“Cái gì? Đây là thật sao?” Lưu Oánh nghe vậy thì kinh ngạc vạn phần, sau đó là niềm vui khôn tả.
“Đương nhiên là thật.” Lúc này Uông tiên tử cũng lên tiếng. Đừng nói hơn vạn cổ ma ở đây, một màn diễn ra tại Linh Lung Cốc đã khắc sâu ấn tượng trong lòng nàng.
Nghe nàng kể lại, đám nữ tu vừa kinh hãi vừa vui mừng quá đỗi: “Thì ra nguy cơ của Bái Hiên Các đã được giải trừ. Sư thúc đến cứu viện bổn môn, đệ tử xin thay mặt bổn môn đa tạ sư thúc.”
Lưu Oánh cùng chúng nữ đồng loạt quỳ xuống.
“Được rồi, nguy cơ của Doanh Châu đảo vẫn chưa qua, trước tiên chúng ta diệt sạch đám cổ ma còn lại rồi hãy nói.” Lâm Hiên phất tay đỡ các nàng dậy.
“Chúng đệ tử cẩn tuân pháp chỉ. Sư thúc, hay là hai chúng ta đi trước một bước?” Lưu Oánh có phần vội vàng mở miệng.
Lâm Hiên khẽ gật đầu: “Ừm, bất quá hãy để Lâm mỗ mang sư điệt đi cho nhanh.”
“Vậy làm phiền sư thúc.” Lưu Oánh thi lễ rồi quay sang phân phó với chúng nữ: “Ta cùng sư thúc đi trước một bước, các ngươi hãy trở về Thiên Nhai Hải Các sau.”
Cùng lúc đó tại Thiên Nhai Hải Các, toàn bộ Doanh Châu đảo bị ma vụ bao trùm, từ xa nhìn lại mây đen nghịt giăng kín ngàn dặm, thanh thế của đại quân Cổ ma quả thực kinh người.
Nhưng càng vào sâu bên trong, ma vụ càng nhạt đi rất nhiều, ngũ sắc linh quang liên tục chớp lóe, nhìn kỹ lại chính là những đạo kiếm khí lăng lệ vô song.
Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận đã hoàn toàn mở ra!
Kiếm khí ào ào như mưa, từng đám ma thú ngã xuống nhưng chúng vẫn điên cuồng xông lên phía trước.
Được ma thú yểm hộ, tu sĩ bị ma hóa cùng cổ ma cũng xông theo, tu sĩ Thiên Nhai Hải Các đành liều chết xông ra ngăn cản.
Nhất thời tiên kiếm tung hoành, ma bảo bay múa. Tu tiên giả dựa vào thiên thời địa lợi, cổ ma thì ỷ vào người đông thế mạnh, hung hãn không sợ chết. Linh quang ngũ sắc cùng ma khí đan xen vào nhau, trong thời gian ngắn song phương thật khó phân thắng bại.
So với Linh Lung Cốc, phòng ngự của Doanh Châu đảo rõ ràng mạnh hơn mấy lần, nhưng cổ ma ở đây lại vô cùng hung hãn.
Lúc này, có hai tồn tại Ly Hợp sơ kỳ đang liều chết dẫn đầu. Hai gã này tướng mạo hết sức kỳ lạ, một kẻ toàn thân là hỏa diễm hừng hực thiêu đốt.
Vừa tiếp cận đã có cảm giác nóng bức khó nhịn, đó là ma hỏa tạo thành từ hỏa ngục nơi Cổ Ma giới, được gọi là Viêm Ma.
Kẻ còn lại là một người đá khổng lồ, một quái vật của Thạch Ma Tộc.
Công kích của hai Cổ Ma Ly Hợp sơ kỳ uy thế không phải tầm thường, lực sát thương của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận chỉ có thể kiềm chế chúng đôi chút.
Chỉ thấy Viêm Ma vung vẩy hai tay, ma khí màu đỏ thẫm cuồn cuộn ngưng tụ thành đủ loại quái vật. Từ hùng sư mạnh mẽ, mãnh hổ, giao long, cho đến biên bức to hơn cả đầu người. Lại còn vô số quái vật chưa từng thấy qua, đoán chừng chỉ Cổ Ma giới mới có.
Trong tiếng gào thét bén nhọn, cả đám như thủy triều cuốn tới các tu tiên giả xung quanh.
Thạch Ma cũng không yếu thế, thân hình vốn đã khổng lồ, lúc này hắn dùng nắm đấm hung hăng nện vào ngực.
Cồng! Cồng!
Thanh âm vang dội hơn cả tiếng trống trận, sau đó vô số thiên thạch từ trên trời rơi xuống.
Lập tức tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, không ít tu sĩ bị đứt gân gãy xương.
Đám Cổ ma thấy vậy càng thêm hung hãn xông lên. Bất chợt, linh quang chợt hiện, tiếng xé gió truyền đến, vô số băng tiễn từ trong trận pháp bắn ra.
Nhất thời yêu ma người ngã ngựa đổ, thế công cũng bị chặn đứng. Song phương đều chịu một phen thiệt thòi, chiến cuộc lại lần nữa lâm vào thế giằng co. Bất luận là cổ ma hay tu tiên giả, đều không ngừng có kẻ ngã xuống.
Chiến đấu vô cùng thảm liệt. Cổ ma cấp thấp bị ngăn trở, nhưng Viêm Ma cùng Thạch Ma Ly Hợp kỳ lại như vào chốn không người.
Không có tồn tại cùng cấp nghênh địch, theo thời gian, tình thế của Thiên Nhai Hải Các dần trở nên bất lợi.
Rất nhanh, tầng sáng đủ mọi màu sắc hộ đảo đã bị xé ra một khe hở. Hai cổ ma Ly Hợp kỳ mang theo một đội thủ hạ nối đuôi nhau tràn vào.
Đám tu sĩ kinh hãi, dốc sức liều mạng đổ tới ngăn chặn. Các cổ ma khác cũng điên cuồng tấn công về phía này.
Nhất thời, lấy khe nứt làm trung tâm, trong phạm vi vài dặm thây ngã khắp nơi. Các loại pháp bảo bí thuật chồng chất lên nhau. Chỉ cần bay vào phạm vi này, không quản là cổ ma hay tu tiên giả đều lần lượt ngã xuống.
Bất quá so với cổ ma, lúc này tu sĩ Thiên Nhai Hải Các càng thêm hung hãn không sợ chết, bởi một khi hộ phái đại trận bị công phá, Doanh Châu đảo rất có thể sẽ thất thủ.
Bọn họ không còn đường lui, chiến đấu càng thêm hung mãnh. Cuối cùng, trả một cái giá tổn thất gấp nhiều lần cổ ma, các trận pháp sư cũng đã tu bổ lại được khe hở.
Có điều, Viêm Ma cùng Thạch Ma đã nhân cơ hội lọt sâu vào trong. Một đường thuận lợi như vậy cũng khiến hai gã này có phần bất ngờ.
Chúng lại càng không biết, lúc này tại một nơi thần bí trên Doanh Châu đảo, chín nữ tử vẻ mặt ngưng trọng đang thương nghị, người đứng đầu chính là ái đồ của Lưu Oánh, cung trang mỹ phụ tên là Cảnh Thanh.
“Từ sư tỷ, chúng ta mạo hiểm để nhị ma vào sâu. Vạn nhất sát trận không tạo được hiệu quả như mong muốn, ngược lại biến khéo thành vụng thì sao?” Một thiếu nữ vận trang phục như một sư cô lên tiếng.
“Sư tôn không có ở đây, rất khó ngăn trở hai cổ ma Ly Hợp kỳ, chi bằng dụ chúng xâm nhập sâu hơn. Những cổ ma này vốn không biết, Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận chia làm hai tầng nội ngoại, uy lực của nội trận vượt xa ngoại trận gấp bội. Chúng ta dẫn dụ chúng vào nội trận, dù không thể diệt sát nhưng muốn vây khốn thì dư sức.” Cung trang mỹ phụ kiên quyết nói. Địch mạnh ta yếu, nàng đành đi nước cờ hiểm này.
Tuy vậy nàng cũng không biết, tính toán tuy đúng nhưng kỳ thật lại thừa, bởi lúc này Lâm Hiên cùng Lưu Oánh đã về tới.
Vừa hiện thân sau đại quân Cổ ma, Lâm Hiên đã phất tay áo một cái. Linh quang lập lòe, chừng mấy ngàn thanh Thiết Vũ Phi Hoàng Đao bay ra.
Sau đó hai tay hắn không ngừng múa may, liên tiếp kết mấy pháp ấn.
“Phân!”
Những phi đao mỏng như cánh ve lóe lên, sau đó một hóa thành bảy, tức thời hàng vạn phi đao bay lơ lửng quanh thân Lâm Hiên, nhìn như một ngọn núi đao khiến người ta kinh tâm động phách.
Lưu Oánh thấy vậy không khỏi thất sắc, ngoài số lượng kinh người, mỗi phi đao đều ẩn chứa linh lực đáng sợ, vượt xa pháp bảo bình thường.
Lúc này đám cổ ma cũng nhận ra tình thế không ổn, chỉ riêng linh áp của Lâm Hiên phát ra từ hậu trận đã khiến toàn thân chúng run rẩy. Cho dù là đại thủ lĩnh của chúng cũng kém xa không bằng. Không ít cổ ma cấp cao định bỏ chạy nhưng đã muộn!
Chỉ thấy Lâm Hiên duỗi tay phải, hô một chữ trầm trọng như núi.
“Trảm!”
Lập tức tiếng xé gió truyền đến, những đao khí sắc bén bắn ra bốn phía, vô số cổ ma còn chưa kịp kêu thảm đã bị chặt lìa đầu. Chỉ trong nháy mắt, Lâm Hiên đã diệt sát cả mấy vạn cổ ma.
Sư thúc thần uy cái thế đến mức này, quả thực không bút nào tả xiết! Lưu Oánh đứng bên cạnh không nhịn được lấy tay che miệng.
Đại quân Ma tộc binh bại như núi đổ, ngắn ngủi chưa đến nửa tuần trà đã bị đánh tan tác, ngã xuống mà không hiểu vì sao.
Về phần quần tu Thiên Nhai Hải Các thì càng thêm ngây người, ánh mắt đều tập trung trên người Lâm Hiên.
Lại qua một lát, rốt cục mới có người nhận ra Lưu Oánh, vội vàng quỳ xuống: “Bái kiến sư thúc.”
Lưu Oánh hé mở môi son, nở nụ cười, thanh âm rõ ràng truyền vào tai mỗi tu sĩ: “Không cần bái ta, mau tới bái kiến Lâm sư tổ. Sư tổ các ngươi vốn đã phi thăng Linh giới, lần này phá toái hư không trở lại Nhân giới, chính là vì giải cứu Thiên Vân thập nhị châu khỏi ma kiếp.”
“Cái gì, sư tổ?”
“Điều này sao có thể, không phải bổn môn không thu nam đệ tử sao?”
“Linh giới tu tiên giả hàng lâm Nhân giới vì ma kiếp, thật hay giả?”
Đủ loại tiếng nghị luận truyền vào tai. Ngoại trừ đệ tử Thiên Nhai Hải Các, nơi đây còn có một số tu sĩ hải ngoại đến nhờ che chở hoặc trợ chiến. Lúc này vẻ mặt của bọn họ càng thêm khiếp sợ.
“Sao, lời của bổn cung mà các ngươi còn không tin? Sững sờ ở đó làm gì, còn không mau bái kiến sư tổ!” Vẻ mặt Lưu Oánh trở nên âm trầm, ngữ khí cũng mang phần tức giận.
“Đúng là sư tổ, ta đã thấy qua chân dung của người ở từ đường tổ sư.” Lúc này một nữ tu Nguyên Anh đã nhận ra Lâm Hiên.
“Đúng vậy, hơn bốn trăm năm trước, người tuy là nam tử nhưng đã gia nhập bổn môn, còn đảm nhiệm chức vụ thái thượng trưởng lão.”
Lúc này đám nữ tu vừa mừng vừa sợ, vội bay tới làm đại lễ với Lâm Hiên. Về phần những tu tiên giả liên minh tuy còn nửa tin nửa ngờ nhưng cũng nhao nhao dập đầu hành lễ.
“Được rồi, không cần đa lễ.”
Lời của Lâm Hiên còn chưa dứt đã thấy một đạo kinh hồng bay tới, hào quang thu liễm lộ ra một tử y thiếu nữ.
“Thanh nhi, có chuyện gì?”
“Khởi bẩm sư thúc, đại chiến còn chưa kết thúc. Viêm Ma cùng Thạch Ma đã bị Cảnh Thanh sư tỷ dẫn dụ vào tổng đà, nói là muốn lợi dụng nội trận để đối phó chúng.” Thiếu nữ có phần lo lắng nói.
“Cái gì?” Lưu Oánh nghe vậy thì biến sắc. Nội trận uy lực rất mạnh nhưng tu sĩ Nguyên Anh kỳ muốn khống chế là quá mức miễn cưỡng: “Mau đến đó!”
Lưu Oánh không dám chậm trễ, thi lễ với Lâm Hiên một cái liền bay đi trước. Thân hình hắn chớp lên, theo sát phía sau.
Mà thời khắc này tại Cửu Kiếm Các, nơi cấm địa trọng yếu nhất của Thiên Nhai Hải Các, chiến đấu vẫn đang hết sức kịch liệt.
Dẫn dụ hai cổ ma Ly Hợp kỳ vào đây vốn là muốn giăng bẫy bắt rùa, nào ngờ thông minh lại bị thông minh hại. Tầng thứ hai của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận uy lực phi thường, nhưng tu sĩ Nguyên Anh còn chưa đủ thực lực để thao túng.
Đáng giận!
Trên mặt Từ Cảnh Thanh đầy vẻ hối hận, dù có cấm chế trợ giúp nhưng đám nữ tu Nguyên Anh ở đây cũng không cách nào vây khốn được nhị ma. Ngược lại, tình thế của bọn họ đang vô cùng nguy hiểm.
Hơn nữa, đây chính là nhãn trận của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận nên không thể rời đi, nếu không hậu quả thật không thể tưởng tượng. Đành phải ở lại đây đau khổ chống đỡ.
“A!”
Lại một tiếng kêu thảm truyền đến. Chỉ thấy cách đó không xa, bả vai Mã sư muội máu chảy như suối, một cánh tay đã bị chém đứt. Tới bây giờ đám nữ tu chưa có ai ngã xuống nhưng đều đã mang thương tích.
“Không thể tiếp tục như vậy.” Từ Cảnh Thanh gia tăng thế công, đồng thời lặng yên phát ra một đạo truyền âm phù.
Chẳng qua trên mặt Thạch Ma lại lộ ra tia cười lạnh, ma khí dũng mãnh tỏa ra từ cánh tay ngăn trở đại bộ phận công kích của đối phương, một phần nhỏ thì hóa thành một đại thủ màu đen, lóe lên một cái đã chộp được đạo hỏa quang kia trong tay.
“Muốn gọi viện trợ sao?” Thạch Ma nhếch miệng cười, tay phải nâng lên đánh một quyền về phía ngực Từ Cảnh Thanh.
Chỉ thấy ma quang màu đỏ thẫm lóe lên. Từ Cảnh Thanh thất sắc, tế ra một dải lụa lập lòe linh quang, nó cuộn một cái liền hóa thành một tấm thuẫn bài chắn trước người nàng.
Các nữ tu khác cũng liền viện thủ, trong trận pháp lại phát ra những đạo kiếm khí bắn về phía Thạch Ma. Tuy đã giảm tới ba thành uy lực nhưng chỉ nghe “Bành” một tiếng, tấm thuẫn không thể ngăn cản, bị đánh tan tác.
Từ Cảnh Thanh phun ra một ngụm máu tươi, nhưng trong mắt lại lóe lên huyết quang. Hết thảy đều là do nàng sai, vô luận thế nào cũng không thể để Cửu Kiếm Các rơi vào tay cổ ma.
Chỉ thấy nàng hai tay nâng lên múa may như hồ điệp xuyên hoa, từng pháp ấn thần bí hiển hiện, nàng đã tính đến nước thi triển Thiên Hồn Truyền Âm Phù. Đương nhiên, trước đó còn phải thi triển bí thuật liều mạng với cổ ma.
“Cảnh Thanh, dừng tay!”
Ngay thời khắc mấu chốt này, một tiếng quát khẽ truyền đến khiến cung trang mỹ phụ nước mắt lưng tròng, sư tôn đã kịp trở về!
Mừng rỡ không thôi, nàng vội thu chiêu. Không ngờ thanh quang lóe lên, một thanh y nam tử còn tới trước một bước.
Chỉ thấy thanh niên nâng tay phải lên, bắn ra hai đạo kiếm khí mờ ảo. Sau đó tiếng nổ vang lên, hai gã cổ ma vừa rồi còn ngang ngược lúc này lại không chịu nổi một đòn. Ma khí hộ thể bị đánh tan, mặc cho kiếm khí lấy đi thủ cấp.
“Hả…” Đám nữ tu ở đó thấy vậy thì sợ ngây người, quên cả ăn mừng chiến thắng.
“Thần thông của sư thúc thật là quỷ thần khó lường.” Nghe Lưu Oánh tán thưởng, chúng nữ mới hồi phục tinh thần. Lưu Oánh liền giới thiệu sơ lược về Lâm Hiên, các nàng nghe xong thì lộ vẻ vui mừng quá đỗi, vội làm đại lễ tham bái.
Lâm Hiên nhìn thoáng qua thiếu nữ mặt trắng như tờ giấy trước người, chính là nữ tử đã bị cổ ma chém đứt một cánh tay. Cánh tay kia đã bị ma khí ăn mòn, không thể nối lại. Tuy đoạn một cánh tay không ảnh hưởng gì đến thực lực của tu tiên giả, nhưng với nữ tử trời sinh coi trọng ngoại hình thì việc này cũng rất bi thương.
Lâm Hiên liền tế ra một cái bình ngọc, đổ ra một viên đan dược.
“Dùng viên Đoạn Chi Trọng Tục Đan này, nhanh thì nửa năm, chậm thì một năm, tay trái của ngươi sẽ mọc lại.”
“Đa tạ sư tổ!” Trên mặt thiếu nữ họ Mã lộ vẻ mừng như điên, vội vàng dập đầu với Lâm Hiên.
“Được rồi, đứng dậy đi.”
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên đã tới Thủy Thiên Điện. Ngoài Lưu Oánh đứng ở bên cạnh, còn có mấy chục nữ tu quyền cao chức trọng nhất của Thiên Nhai Hải Các. Lý Chi Lan chưa có tư cách tới nơi này, bất quá do có quen biết Lâm Hiên nên được phá lệ cho vào.
“Đa tạ sư thúc xuất thủ tương trợ, nếu không nguy cơ của Doanh Châu đảo không biết khi nào mới có thể giải trừ. Thậm chí cơ nghiệp của bổn môn còn bị hủy trong tay chúng ta.”
“Đa tạ sư tổ!”
Đám nữ tu Nguyên Anh dịu dàng quỳ xuống.
“Người một nhà cần gì nói hai lời. Các ngươi đã gọi ta một tiếng sư tổ, Lâm mỗ há có thể thấy chết không cứu. Chẳng qua ma kiếp lần này thật có điểm quỷ dị. Không rõ tại sao Cổ ma lại lãng phí khí lực xâm nhập Nhân giới làm gì?”
Lâm Hiên có phần kinh ngạc, hắn đã thi triển Sưu Hồn Thuật với những Cổ ma Ly Hợp kỳ, nhưng đại bộ phận ký ức của chúng đều bị phong ấn.
Sưu hồn thuật không có nửa điểm hiệu quả, nhưng có thể khẳng định, việc mở ra thông đạo giữa hai giới có liên quan đến Chân Ma thủy tổ. Ký ức của đám cổ ma Ly Hợp này tám chín phần là bị đối phương phong ấn.
Thực lực của Chân Ma thủy tổ có thể so với Tán tiên. Ngay cả tại Linh giới, vật phẩm có thể lọt vào mắt đối phương cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bọn họ chiếm lĩnh Nhân giới nhằm mục đích gì?
Lâm Hiên có hỏi thêm nhưng câu trả lời của Lưu Oánh đã khiến hắn thất vọng:
“Thực xin lỗi, sư thúc, ta cũng không hiểu. Đối phương vừa hàng lâm đã trắng trợn đuổi giết tu tiên giả, thậm chí cũng không buông tha phàm nhân. Rõ ràng là muốn chiếm lĩnh Nhân giới, nhưng không hiểu để làm gì.”
Chẳng qua trầm ngâm một lát, Lưu Oánh lại lên tiếng:
“Văn Nhi, ngươi phụ trách liên lạc cùng đồng đạo các châu khác, gần đây có tin tức gì không, mau nói cho sư thúc.”
“Vâng.” Một nữ tử thân hình cao ráo từ trong đám người bước ra, khẽ chào Lâm Hiên: “Khởi bẩm sư tổ, cổ ma chiếm lĩnh các nơi dường như đang tìm kiếm thứ gì đó. Càng cổ quái hơn là chúng đánh chiếm đầu tiên U Châu, sau đó không ngừng tăng cường nhân thủ đến nơi đó.”
“U Châu?”
Lâm Hiên nghe đến đây thì trong lòng chấn động. U Châu có bảo vật gì mà ngay cả Chân Ma Thủy tổ cũng thèm muốn? Chẳng lẽ là vật nghịch thiên như Lam Sắc Tinh Hải?
Ý niệm chuyển qua, Lâm Hiên chậm rãi mở miệng: “Đại quân Ma tộc tại Doanh Châu đảo đã bị tiêu diệt, còn rất nhiều sự tình, các ngươi tạm thời lui xuống, ta có một việc cần thương nghị cùng Lưu sư điệt.”
“Vâng!” Chúng nữ tu nghe xong liền thi lễ rồi nối đuôi nhau lui ra.
“Sư thúc, có chuyện gì xin người phân phó.” Lưu Oánh cung kính mở miệng.
“Về lai lịch của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận, ngươi biết được đến đâu?”
“Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận?” Lưu Oánh nhíu đôi mi thanh tú, tuy khó hiểu nhưng nàng vẫn trung thực trả lời.
“Trận này là do tổ sư đời thứ mười chín, Thiên Lam Tiên Tử, thiết lập.”
“Thiên Lam Tiên Tử, vị tiền bối này tinh thông trận pháp chi thuật?” Thần sắc Lâm Hiên khẽ động.
“Đệ tử cũng không rõ lắm, có điều ở từ đường tổ sư có lưu lại ngọc giản tùy bút của Thiên Lam tổ sư, có lẽ trong đó sẽ nói rõ.”
Lưu Oánh phất tay tế ra một đạo hỏa quang, rất nhanh cung trang mỹ phụ Từ Cảnh Thanh đã đi vào.
“Tham kiến sư tôn, tham kiến sư tổ.”
“Ừm. Cảnh Thanh, ngươi đưa Lâm sư thúc đến từ đường tổ sư, bất luận sư thúc có phân phó gì, nhất định phải tận lực thỏa mãn.”
“Vâng.” Từ Cảnh Thanh cúi đầu thuận theo đáp ứng.
Lâm Hiên cùng nàng tới một tòa lầu các ba tầng dựng bằng linh mộc. Một thiếu nữ có khuôn mặt bầu bĩnh từ bên trong chạy ra.
“Tham kiến sư thúc.”
Từ Cảnh Thanh lộ vẻ nghiêm túc: “Sở sư điệt, đây là Lâm tổ sư của bổn môn, người đã từ Linh giới phá toái hư không trở về xử lý ma kiếp. Ngươi nhất định phải hầu hạ chu đáo, nếu không thái thượng trưởng lão sẽ nặng nề giáng tội, biết chưa?”
Nữ tu có khuôn mặt bầu bĩnh thất sắc, vội quỳ xuống hành lễ nhưng ánh mắt lại lặng lẽ đảo qua dung mạo Lâm Hiên.
Giống hệt trong bức họa!
Sau khi Từ Cảnh Thanh rời đi, Lâm Hiên lạnh nhạt mở miệng: “Dẫn đường phía trước.”
“Vâng, sư tổ.”
Từ đường là một đại điện rất lớn. Mỗi đời tổ sư Thiên Nhai Hải Các đều có một thần đường cung phụng nơi đây, hưởng thụ sùng kính cùng hương khói.
Lâm Hiên theo thiếu nữ vào một căn phòng xa hoa. Vừa bước vào, hắn ngẩn người rồi dở khóc dở cười.
Không ngờ căn phòng này là để cung phụng chính bản thân hắn!
Chỉ thấy trên linh vị bằng thần kim có ghi: Thiên Nhai Hải Các, thái thượng trưởng lão đời thứ hai ngàn ba trăm bảy mươi chín, Lâm Hiên.
Đằng sau có treo một bức thủy mặc họa dung mạo của hắn, trông sống động vô cùng.
“Sao ngươi dẫn ta tới đây?”
“Không phải sao, sư tổ thứ tội.” Thiếu nữ thất sắc: “Vừa rồi người không có nói muốn đi nơi nào, nên đệ tử cho rằng…”
Lâm Hiên nghe xong ngẩn người, lát sau thì mỉm cười: “Ừm, là ta sơ suất. Ta tới là muốn tế bái linh vị của Thiên Lam Tiên Tử một phen.”
“Thiên Lam Tiên Tử? Tổ sư đời thứ mười chín!” Thiếu nữ nghiêng đầu, nghĩ ngợi một lát rồi nhớ ra, liền dẫn Lâm Hiên lên tầng thứ ba.
“Sư tổ, là trong này.”
Lâm Hiên khẽ gật đầu rồi tự mình đi vào. Bên trong bố trí tao nhã, không giống nơi cung phụng linh vị. Ngang tầm mắt có một bài vị ghi rõ danh tự, chính là của Thiên Lam Tiên Tử.
Ánh mắt Lâm Hiên nhìn qua bức họa thủy mặc, là một nữ tử toàn thân bạch y trắng như tuyết, bộ dáng tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.
Trên điện thờ có bày một ngọc giản, hắn tiến lên cầm lấy rồi đem thần thức chìm vào.
Xem xét mấy canh giờ, đột nhiên Lâm Hiên nhíu mày, vẻ mặt chăm chú.
“Quả nhiên là như thế.”
Hắn tới nơi này không phải chỉ để bái tế mà là có mục đích khác.
Thời điểm còn ở Nhân giới trước khi phi thăng, Lâm Hiên chỉ cảm thấy uy lực của Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận không gì sánh kịp nhưng cũng không tiện đi tìm hiểu.
Chẳng qua tại Đông Hải Linh giới, hắn đã phát hiện ra di tích của Mặc Nguyệt Tộc. Nhờ vậy mà thu được Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết tinh thâm bác đại, bên trong lại có Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận huyền diệu vô cùng của Thiên Nhai Hải Các.
Vậy rốt cuộc Thiên Nhai Hải Các cùng Mặc Nguyệt Tộc có quan hệ như thế nào?
Xem những lời Thiên Lam Tiên Tử để lại, sự tình khi trước thì không nói, chỉ là khi nàng tiến giai Ly Hợp không bao lâu thì liền tới Thiên Châu lịch lãm.
Sau đó, nàng tình cờ cứu được một Vu sư Mặc Nguyệt Tộc, lại ở tại bộ lạc Mặc Nguyệt Tộc trao đổi tu luyện tâm đắc một thời gian.
Như vậy đã rõ, Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận có quan hệ đến Mặc Nguyệt Tộc. Tuy Thiên Lam Tiên Tử không nói rõ làm sao có được đại trận này, nhưng đã ghi lại rõ ràng vị trí của bộ lạc Mặc Nguyệt Tộc tại Thiên Châu.
Hiện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết trong tay Lâm Hiên mới chỉ có hai phần đầu. Lần này tình cờ trở về Nhân giới, thế sự đổi dời nhưng biết đâu nơi đó còn lưu lại di tích hay manh mối gì, Lâm Hiên quyết định sẽ đi Thiên Châu một chuyến.
Buổi sáng trong điện Thủy Thiên, Lâm Hiên khoanh chân ngồi, phía dưới có chín nữ tử thần sắc chuyên chú, đang lắng nghe hắn giảng giải những tâm đắc khi tu luyện.
Trong chín người, ngoài Lưu Oánh là tồn tại Ly Hợp kỳ, tám người còn lại cũng đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ. So với hơn bốn trăm năm trước, thực lực của Thiên Nhai Hải Các tựa hồ đã cường đại gấp đôi.
“Sư thúc, người nói lúc tu luyện gặp phải tâm ma…”
Thắc mắc của Lưu Oánh còn chưa dứt, đột nhiên có một đạo độn quang màu đen không chút dấu hiệu từ bên ngoài đại điện bắn vào. Nàng thất sắc, ngọc thủ phất một cái, một thanh phi đao tuyết trắng bắn ra.
Chẳng qua độn quang màu đen lại xem như không thấy, không có động tác gì nhưng thanh phi đao vừa bay tới đã bị đánh bật ngược ra.
Lưu Oánh chấn động, chúng nữ càng biến sắc, thoáng một cái đã toàn bộ đứng lên.
“Đều ngồi xuống đi, không cần lo lắng.” Lâm Hiên khẽ nhíu mày mở miệng. Chúng nữ liền ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lúc này độn quang đã bay đến bên cạnh Lâm Hiên, hắc quang tản đi lộ ra một Nguyên Anh đen kịt cao cỡ một tấc, ngũ quan mặt mày giống hệt Lâm Hiên.
Thấy cảnh này, chúng nữ nhẹ nhàng thở ra. Các nàng cũng đã nghe nói chuyện Lâm Hiên phái đệ nhị Nguyên Anh đi cứu viện Tùng Phong thư viện.
Chỉ thấy linh quang hiện lên, đệ nhị Nguyên Anh liền nhập vào đỉnh đầu Lâm Hiên. Hắn nhắm mắt, qua một tuần trà thì thở phào một cái.
“Sư thúc, nguy cơ của Tùng Phong thư viện đã được giải trừ?”
Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ vui mừng: “Ừm, các ngươi yên tâm, đệ nhị Nguyên Anh của Lâm mỗ may mắn không làm nhục sứ mệnh, đại quân ma tộc vây công Tùng Phong thư viện đã bị diệt.”
Trên mặt chúng nữ không khỏi mừng rỡ, cổ ma vốn là kẻ thù chung của toàn bộ tu sĩ Thiên Vân thập nhị châu. Bớt một tên thì đỡ một chút gánh nặng chung.
Giảng giải thêm một lát, Lâm Hiên đột nhiên đứng lên: “Nguy cơ của Doanh Châu đảo đã giải trừ, đệ nhị Nguyên Anh cũng đã trở về, Lâm mỗ phải đi.”
Lời này vừa dứt, chúng nữ thất sắc: “Sư thúc muốn đi rồi sao, người chỉ mới ở lại một thời gian ngắn!”
“Lâm mỗ đã hẹn với Doanh nhi, hiện cần trở về Linh Lung Cốc.”
Nghe hắn nói như vậy, Lưu Oánh đương nhiên hiểu được nặng nhẹ, thở dài rồi thi lễ một cái: “Nếu là như thế, đệ tử ở đây kính tiễn sư thúc. Không hiểu người còn gì phân phó, toàn bộ đệ tử Thiên Nhai Hải Các sẽ dốc hết tâm lực.”
“Phân phó? Hiện bây giờ thì chưa, bất quá các ngươi yên tâm, Lâm mỗ vẫn còn để tâm đến ma kiếp tại Thiên Vân thập nhị châu. Đến lúc cần dùng đến nhân thủ của Thiên Nhai Hải Các, chúng ta sẽ lần nữa gặp mặt.”
“Vâng.” Nghe hắn nói như vậy, chúng nữ tự nhiên đại hỉ: “Đại ân của người không lời nào kể xiết. Nếu sư thúc có phân phó, Thiên Nhai Hải Các nhất định xông pha khói lửa, đến chết không từ.”
Lưu Oánh kiên quyết lên tiếng, mấy nữ tử cũng đồng thanh hưởng ứng.
Lâm Hiên thấy vậy thì gật đầu hài lòng: “Các ngươi cũng bảo trọng.” Lời còn chưa dứt, toàn thân hắn đã nổi lên thanh quang, bay vút đi.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺