Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 645: CHƯƠNG 645: TIÊN MINH LỆNH

Khi Lâm Hiên trở lại Linh Lung Cốc, vầng thái dương cũng vừa hé rạng nơi phương đông. Bên ngoài sơn cốc vẫn còn một mớ hỗn độn, dấu vết của trận đại chiến còn lưu lại khắp nơi. Lúc này, thi thể đã được tiêu hủy hoặc chôn cất, chiến lợi phẩm cùng pháp khí bảo vật cũng đã được thu gom lại. Về phần các cấm chế bị phá hủy, đã có Trận Pháp Sư chuyên trách tiến hành tu bổ.

Tuy nguy cơ từ tam đại phái đã được giải trừ, nhưng không có nghĩa là ma kiếp đã chấm dứt. Hạo kiếp lần này bao phủ toàn bộ Thiên Vân thập nhị châu. Trận đại chiến gian nan vẫn còn ở phía sau, hiện tại phải tận dụng thời gian để khôi phục nguyên khí.

Chỉ thấy hàng ngàn tu tiên giả đang bận rộn xử lý sự vụ bên ngoài cốc.

Lâm Hiên không muốn bị người khác phát hiện, liền trực tiếp trở về tầng bảy của Linh Lung Bảo Tháp rồi phát ra một đạo truyền âm phù.

Chưa đầy nửa tuần trà, Lục Doanh Nhi đã dẫn theo tam nữ tới nghênh đón. Thấy thiếu gia bình an trở về, nỗi lo âu trong lòng các nàng mới được giải tỏa.

"Thiếu gia, lần này người đi viện thủ Thiên Nhai Hải Các có thuận lợi chăng?" Lục Doanh Nhi ôn nhu cất tiếng.

"Khá tốt." Lâm Hiên kể sơ qua sự tình rồi hỏi: "Tình hình hiện tại của Bái Hiên Các ra sao rồi?"

"Nhờ ân của thiếu gia, các tu tiên giả bị thương đều đã được an trí ổn thỏa, trận pháp cấm chế hư hao cũng đang được tu bổ. Mấy ngày nay, tu tiên giả từ bốn phương tám hướng đến viện trợ bổn môn, khi biết được nguy cơ tại Linh Lung Cốc đã được giải trừ, đại quân cổ ma đại bại thì bọn họ đều kinh hỉ không thôi..."

Lục Doanh Nhi vừa dứt lời, Lưu Tâm ở một bên đã lên tiếng: "Đúng vậy thiếu gia, đặc biệt là khi biết người chính là tu tiên giả Động Huyền Kỳ, từ Linh giới phá toái hư không xuống tương trợ hạ giới, sĩ khí của Nhân tộc đã dâng lên rất cao."

"Ồ, chẳng lẽ bọn họ không hề hoài nghi chuyện này sao?" Lâm Hiên xoa cằm cười nói.

"Thiếu gia lại đùa rồi, tình thế trọng đại, tất cả mọi người đều hiểu bổn môn không thể nào nói dối, huống chi ngày ấy người đại triển thần uy, có đến mấy vạn tu sĩ tận mắt chứng kiến." Vũ Vân Nhi mỉm cười nói.

"Lần này đại quân Ma tộc vây khốn tổng đà, bổn môn hao tổn không ít đệ tử, nhưng những ngày qua lại có không ít tu tiên giả đến gia nhập. Thiếu gia lại ban thưởng nhiều khôi lỗi như vậy, thực lực của bổn môn ngược lại còn được tăng cường rất nhiều." Lục Doanh Nhi cảm kích nói.

"Ừm. Đúng rồi, sao không thấy nha đầu Trịnh Tuyền?"

Lâm Hiên vốn rất để tâm đến ái đồ của Nguyệt Nhi. Lần trước không nói, nhưng hiện tại rảnh rỗi nên thuận miệng hỏi qua một chút.

"Tuyền Nhi..." Nghe hắn hỏi, tứ nữ đưa mắt nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ chần chờ.

"Sao thế, chẳng lẽ nha đầu kia đã gặp chuyện bất trắc?" Lâm Hiên thấy vậy khẽ nhíu mày.

"Không phải, thực ra là Tuyền Nhi đã mất tích." Lục Doanh Nhi thở dài một hơi nói.

"Mất tích? Chuyện đó là sao?"

"Chuyện này xảy ra một trăm năm trước, khi ma kiếp còn chưa giáng lâm Thiên Vân thập nhị châu. Khi đó Tuyền Nhi ra ngoài du lãm, về sau không rõ tung tích. Có điều, bổn mạng nguyên châu của nha đầu này lưu lại trong môn vẫn còn nguyên vẹn. Khẳng định Tuyền Nhi vẫn còn sống."

"Không sai." Diệp Bình Nhi cũng mở miệng: "Tuy vậy, những năm gần đây, chúng tiểu tỳ không ngừng tìm kiếm, gần như đã lật tung cả Thiên Vân thập nhị châu, nhưng vẫn không có tin tức gì."

Lâm Hiên nghe vậy thì trầm ngâm một lát rồi hỏi sang chuyện khác: "Ừm, Doanh Nhi, vậy đại bản doanh của cổ ma đóng ở nơi nào?"

"Đại bản doanh cổ ma?" Lục Doanh Nhi ngẩn người, tam nữ còn lại cũng trở nên chăm chú.

"Đúng vậy, Lâm mỗ đã trở về Thiên Vân thập nhị châu, tự nhiên không thể làm ngơ trước ma kiếp lần này. Chẳng qua, cầm tặc tiên cầm vương, chúng ta phải đến đại bản doanh của cổ ma một chuyến."

Nghe hắn hỏi, vẻ mặt của Lục Doanh Nhi trở nên ngưng trọng: "Đại bản doanh của cổ ma vốn ở Thiên Châu. Hiện tại, toàn bộ phàm nhân cùng tu sĩ nơi đó đã bị cổ ma đồ sát không còn một ai, nơi đó đã hoàn toàn thuộc về bọn chúng."

Khi Lâm Hiên đang thương lượng đối sách cùng tứ nữ thì tại tổng đà cổ ma ở Thiên Châu, tình thế cũng trở nên vô cùng khẩn trương.

Thiên Châu vốn có linh khí mỏng manh, lại thêm bị ma khí ăn mòn, đám tu tiên giả cùng phàm nhân đều đã bị ma hóa. Các loại thực vật quỷ dị chỉ có ở Cổ Ma giới cũng mọc lên không ít.

Phía tây của châu này có một dãy đại sơn trải dài bất tận, bên trong ẩn hiện những kiến trúc kỳ quái.

Nơi đây ma khí vô cùng đậm đặc. Phóng mắt nhìn lại, có thể thấy từng đội cổ ma tuần tra không ngừng. Giữa một hạp cốc rộng lớn có một tòa tế đàn cao hơn trăm trượng, chung quanh lại dựng lên cả ngàn cây cột đá đen nhánh, sáng lên một cách quỷ dị.

Từ xa nhìn lại, đám cột đá này trông vừa thần bí cổ xưa, lại như hợp thành một pháp trận quỷ dị nào đó.

Mà trên tế đàn lại có một tòa đại điện mang phong cách thô cuồng. Không ngờ bên trong đang tụ tập hơn mười gã cổ ma cấp bậc Ly Hợp với tướng mạo khác nhau, có những gã giống hệt tu tiên giả Nhân tộc, nhưng cũng có kẻ xấu xí hung ác không khác gì ác quỷ nơi địa ngục.

Tuy nhiên lúc này, trên mặt tất cả đám cổ ma hiếu chiến hung hãn đều lộ vẻ kinh hoảng.

"Mị đạo hữu, đại quân tinh nhuệ vây công tam đại môn phái ở Vân Châu của chúng ta hầu như đã bị toàn quân tiêu diệt! Điều này sao có thể?" Một gã Thạch Cự Nhân ồm ồm lên tiếng, trên khuôn mặt được ghép từ những mảnh đá hiện rõ vẻ không thể tin nổi.

"Đúng vậy, tam lộ đại quân, mỗi đạo có tới mấy chục vạn Thánh tộc, còn thêm ma thú cùng tu tiên giả bị thánh hóa. Đối phương tuyệt không thể có đủ thực lực để làm chuyện này." Một gã ma tộc mặt mũi hung tợn cũng lên tiếng phụ họa.

"Hừ, hai vị đạo hữu nói như vậy, chẳng lẽ cho rằng bổn cung đang nói sai?" Lúc này, một thanh âm bất mãn của nữ tử truyền ra, tuy vậy khi lọt vào tai lại tràn ngập sự dụ hoặc, khiến lòng người rung động không thôi.

Mị thuật này chính là thiên phú bí thuật của Ma tộc, lợi hại hơn công pháp của nữ tử Nhân tộc rất nhiều. Cho dù là tồn tại cấp Ly Hợp, chỉ cần lơ là một chút liền rơi vào bẫy, có thể mất mạng trong vô hình.

Nhìn bề ngoài, Mị Ma này không khác gì một nữ tu Nhân tộc, một thân tử y cùng vóc người đầy vẻ phong tình. Dung mạo tuy không quá mỹ lệ nhưng phảng phất tràn ngập mị lực vô tận.

Chẳng qua, dáng vẻ kiều diễm mảnh mai này lại khiến gã Thạch Cự Nhân cùng cổ ma mặt mũi hung tợn có vài phần sợ hãi, vội cười làm lành: "Mị đạo hữu không nên tức giận, bọn ta sao lại không tin ngươi. Chỉ là chuyện này phân tích từ góc độ nào cũng quá mức khó tin, thực lực của tam phái Vân Châu đâu thể cường đại đến như vậy?"

"Theo lẽ thường là vậy, nhưng nếu đối phương xuất hiện một tu tiên giả Động Huyền Kỳ thì sao?" Mị Ma lạnh lùng lên tiếng, nhưng thanh âm vẫn tràn ngập sự quyến rũ.

"Tu tiên giả Động Huyền Kỳ! Không thể nào, nếu có thì bọn họ đã sớm phi thăng Linh giới." Một gã cổ ma đầu người mặt ngựa không nhịn được mở miệng, lời còn chưa dứt đã nhíu mày: "Chẳng lẽ đối phương giáng lâm từ Linh giới?"

"Đạo hữu nói đùa rồi, mấy trăm vạn năm trước thiên địa pháp tắc đã thay đổi. Từ Linh giới muốn phá toái hư không xuống đây khó khăn tuyệt không kém Thánh giới chúng ta, chỉ là một tồn tại Động Huyền Kỳ sao có thể..."

"Được rồi. Ta đảm bảo Mị đạo hữu nói không sai. Tin tức do tàn binh đưa về, bổn cung đã xác minh qua. Xác thực Thiết Sí Ma, Hóa Huyết Ma, và cả Song Đầu Ma đều đã bị diệt, không một kẻ nào chạy thoát." Lại một thanh âm thanh lãnh truyền ra, do một cổ ma ngồi ở ghế trên cùng lên tiếng.

Cổ ma này cũng có hình dáng giống hệt một thiếu nữ Nhân tộc, chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, trang phục lại có phần cổ quái, trông tựa như một nha hoàn của phú gia, dung mạo cũng có phần thanh tú.

Tu vị của thiếu nữ này chỉ mới là Ly Hợp sơ kỳ, trong số mấy chục Cổ ma ở đây chỉ xếp hàng cuối. Tuy nhiên, dường như nàng có thân phận rất cao, vừa mở miệng thì toàn bộ đám cổ ma liền im bặt.

Điều này sao có thể, nhiều Thánh tộc như vậy, dù thực sự xuất hiện tu tiên giả Động Huyền Kỳ cũng không thể một lần ra tay mà quét sạch như vậy!

Đám Cổ Ma thầm thì nhưng tuyệt không dám phản bác mà đắc tội với thiếu nữ kia. Đây chính là một thị nữ của Băng Phách Ma Tổ!

"Theo những gì điều tra được thì đối phương không phải là tu tiên giả Động Huyền Kỳ bình thường."

Thiếu nữ chậm rãi nói, đám cổ ma phía dưới lại đưa mắt nhìn nhau. Sau một lúc, Mị Ma lần nữa mở miệng: "Xảo Vân đại nhân, vậy chúng ta nên ứng phó ra sao? Tổn thất trên trăm vạn Thánh tộc không phải là quá lớn, nhưng chủ yếu là chúng ta không thể ứng phó nổi tu tiên giả Động Huyền Kỳ. Có kẻ này tọa trấn, chúng ta muốn chiếm lĩnh Thiên Vân Thập Nhị Châu chỉ sợ là rất khó khăn."

"Đúng vậy!"

Đám Cổ Ma cũng bắt đầu phụ họa theo. Đám gia hỏa này tuy hiếu chiến nhưng chưa ngốc đến mức đem thân đi nạp mạng!

"Hừ, hoảng cái gì, tu sĩ Động Huyền Kỳ thì đã sao, tự nhiên sẽ có tiểu thư nhà ta đối phó. Đến lúc đó, chẳng phải mặc cho tiểu thư nhà ta định đoạt, muốn tròn được tròn, muốn méo được méo hay sao, chẳng lẽ chúng còn có thể lật trời?" Trái ngược với đám cổ ma, nữ tử lại tỏ vẻ trấn định, có chút khinh thường nói.

"Cái gì?" Đám Ma tộc phía dưới thất sắc rồi lộ vẻ kinh hỉ.

"Xảo Vân đại nhân, người nói gì, chẳng lẽ Băng Phách Thánh Tổ sẽ giáng lâm xuống Hạ giới này sao?"

"Hừ, với thân phận của tiểu thư nhà ta, chỉ là Nhân giới sao có thể làm phiền đến bản thể của người. Huống chi nếu người phá vỡ thiên địa pháp tắc, mạnh mẽ đưa bản thể giáng lâm thì những lão quái vật ở Linh giới cùng Âm Ti Giới sẽ sinh lòng nghi ngờ, khẳng định bọn họ sẽ lại can thiệp, đối với mục đích lần này của chúng ta sẽ vô cùng bất lợi."

"Vậy ý của người là, chỉ có phân hồn của Băng Phách đại nhân giáng lâm?”

Gã cổ ma mặt mũi hung tợn thăm dò, trên mặt mang vẻ cổ quái.

"Sao, ngươi có gì bất mãn, hay cho rằng phân hồn của tiểu thư nhà ta không đủ để đối phó với tu tiên giả Động Huyền Kỳ kia?" Nữ tử nhướng đôi mi thanh tú, thanh âm đã có điểm bất thiện.

"Không phải, không phải, tiểu nhân có lá gan lớn bằng trời cũng tuyệt không dám có ý bất kính như thế. Băng Phách Ma Tổ chính là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ của Thánh giới chúng ta. Người có tu vị thông thiên triệt địa, chỉ một phân hồn cũng đã vô cùng lợi hại, sao lại không đối phó được một tu tiên giả Động Huyền Kỳ chứ, Xảo Vân tiểu thư người hiểu lầm rồi…" Cổ ma kia kinh hãi đến sắc mặt vàng như đất, hai tay xua loạn phân bua.

Ngược lại, trong này cũng có cổ ma đang vui sướng khi người gặp họa. Song Đầu Ma, Thiết Sí Ma, còn cả Hóa Huyết Ma dẫn lĩnh thủ hạ tiến công Tùng Phong Thư Viện, Thiên Nhai Hải Các cùng Bái Hiên Các. Chẳng lẽ bọn họ sớm đã biết tin tức phân hồn của Băng Phách đại nhân sẽ giáng lâm, muốn đi trước lập công đầu? Hừ, đúng là thông minh bị thông minh hại, đáng kiếp cho bọn chúng gặp phải tu tiên giả Động Huyền Kỳ kia.

Tuy rằng cùng dưới trướng Băng Phách Ma Tổ nhưng đám cổ ma không hề hòa thuận, chứ chưa nói đến đoàn kết thành một khối. Cả một đám đều mang ý xấu, cho thấy pháp tắc sinh tồn ở Cổ Ma giới còn tàn khốc hơn Linh giới và Nhân giới gấp bội.

"Đúng rồi, nhiệm vụ mà tiểu thư phân phó các ngươi khi trước tiến hành ra sao rồi, thứ kia đã có tin tức gì chưa?" Nữ tử chợt lên tiếng.

Chúng ma liền lắc đầu.

"Xảo Vân tiểu thư, diện tích Thiên Vân thập nhị châu tuy không thể so sánh với Thánh giới chúng ta nhưng cũng rất lớn, muốn tìm một kiện bảo vật nhỏ bé như vậy quả thực như mò kim đáy bể." Mị Ma thở dài một hơi, ngập ngừng phân bua.

"Đúng vậy, chúng ta đã hết sức rồi, chỉ là chưa có manh mối." Những lúc này, đám Cổ Ma không dám lục đục nội bộ, liền đoàn kết một lòng phụ họa theo.

"Ta biết là khó khăn nhưng nhất định phải thành công, không lâu trước tiểu thư còn truyền âm thúc giục. Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ, tư vị của Băng Phong Ma Ngục thế nào, ta nghĩ chư vị ở đây đều rõ. Nhưng một khi tìm được thứ mà tiểu thư muốn, người tuyệt không bạc đãi kẻ đó. Có tiểu thư nhà ta quan tâm, kẻ đó sẽ có cơ hội trở thành Ma tổ..."

Thanh âm vừa đe dọa vừa dụ dỗ của nha hoàn kia truyền ra. Trong mắt đám cổ ma bùng lên ngọn lửa nóng rực. Phần thưởng là trở thành Ma tổ sao! Cho dù trong hàng Chân Ma Thủy Tổ, trừ Băng Phách đại nhân ra thì không có mấy người dám mạnh miệng như vậy.

"Xảo Vân tiểu thư yên tâm, nhiệm vụ Băng Phách đại nhân giao phó, chúng ta dù phải lên núi đao xuống biển lửa cũng nhất định hoàn thành.”

"Không sai, tiểu thư xin cứ đợi tin tức tốt lành."

Đám cổ ma lại đồng thanh thề thốt.

"Xảo Vân tiểu thư, không biết khi nào thì Băng Phách đại nhân sẽ giáng lâm Hạ giới này?"

"Ta cũng chưa rõ thời điểm cụ thể, còn phải đợi tiểu thư phân phó, chẳng qua các ngươi yên tâm là sẽ không lâu nữa đâu. Cho nên trong khoảng thời gian này, các ngươi có thể tạm hoãn công kích Thiên Vân thập nhị châu, tăng mạnh phòng ngự ở Thiên Châu là được."

"Vâng!"

Chúng cổ ma liền mừng rỡ, bọn họ vốn không nắm chắc có thể đối mặt với lão quái vật Động Huyền Kỳ. Lời của nữ tử khiến cả đám thầm thở phào một hơi.

Thời gian tiếp theo, đại quân cổ ma quả nhiên ngừng tiến công Thiên Vân thập nhị châu, mà tin tức về vị trưởng lão Lâm Hiên của Bái Hiên Các, người đã phi thăng Linh Giới từ vài trăm năm trước, nay phá toái hư không trở về Nhân giới để trợ giúp đồng đạo đối kháng ma kiếp cũng lan truyền nhanh chóng.

Ban đầu còn có không ít tu sĩ bán tín bán nghi, nhưng ngày càng có nhiều người xác nhận. Không chỉ Bái Hiên Các mà cả Thiên Nhai Hải Các cùng Tùng Phong Thư Viện cũng ra mặt chứng thực. Đại quân ma tộc vây công ba phái đều bị Lâm tiền bối ra tay diệt sát, mỗi khi nhắc đến đều miêu tả sống động như thật.

Lúc này, đã có rất nhiều tu tiên giả tin tưởng rằng, có Lâm tiền bối trợ giúp thì bọn họ nhất định có thể bình an vượt qua ma kiếp.

Mấy tuần trăng sau.

Tại một bình nguyên hoang vu thuộc Vân Châu.

Kiếm khí tung hoành cùng pháp bảo bay múa, ngũ sắc linh quang và ma khí đen kịt như những mãnh thú hung hãn cắn xé nhau giữa không trung.

Có lúc linh quang lấn át ma khí, có lúc ma khí lại ào ào tăng vọt.

Nhất thời song phương khó phân thắng bại, tiếng bạo liệt không ngừng truyền vào tai.

Hiển nhiên là nơi đây đang có tu sĩ tranh đấu cùng cổ ma. Song phương đều có hơn trăm người, thực lực ngang nhau nên cuộc đấu pháp có vẻ vô cùng thảm thiết.

Mắt thấy hai bên đang giằng co thì từ xa, linh quang đại phóng, các quang điểm đủ mọi màu sắc hiện ra trong tầm mắt.

"Đáng ghét, là tu tiên giả, rút lui!"

Thần thức của gã cổ ma cầm đầu đảo qua thì thất sắc, vội phân phó thủ hạ.

Tu tiên giả tuy ích kỷ nhưng ma kiếp là đại nạn chung của Thiên Vân thập nhị châu. Cho dù là các tu sĩ không quen biết, nhưng khi thấy người của bổn tộc tranh đấu cùng Cổ Ma, chỉ cần nắm chắc thắng lợi thì khẳng định sẽ không ngại ra tay tương trợ.

"Còn muốn chạy, đã muộn rồi!"

Đám tu sĩ thấy có đồng tộc đang tới thì vui mừng ra mặt, đương nhiên không để cổ ma dễ dàng chạy thoát. Chỉ thấy kiếm khí đại thịnh, thế công càng thêm sắc bén.

"Đáng ghét!"

Đám cổ ma nóng lòng thoát thân nên đành điên cuồng sử dụng các ma công lợi hại.

Chỉ trong thoáng chốc, cuộc đấu pháp đã kịch liệt hơn trước mấy lần. Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp truyền ra. Đám Cổ Ma cuối cùng không thể nào trốn thoát, chỉ một lát sau, đám tu sĩ từ xa đã đến và gia nhập chiến trường.

Một tuần trà sau.

"Đa tạ đạo hữu xuất thủ tương trợ, nếu không khẳng định Lôi Kiếm Tông ta sẽ tổn thất thảm trọng." Lên tiếng là một lão giả Ngưng Đan hậu kỳ, bộ dáng khoảng hơn năm mươi tuổi nhưng tinh thần rất tốt.

"Ha ha, đạo hữu khách khí rồi, cổ ma chính là đại địch chung của tu sĩ chúng ta." Đối diện là một lão giả mặt đỏ có vẻ già nua hơn nhiều, trên mặt đầy những nếp nhăn.

"Nhìn phương hướng của các đạo hữu, vậy là đang tới Linh Lung Cốc?"

"Không sai, Bái Hiên Các, Tùng Phong Thư Viện cùng Thiên Nhai Hải Các đã liên hợp phát ra Tiên Minh Lệnh, chúng ta thân là tu tiên giả, sao có thể không tích cực hưởng ứng? Một ngày đám cổ ma còn chưa bị diệt trừ, tu sĩ Thiên Vân Thập Nhị Châu cũng đừng mong yên ổn. Nghe nói Lâm tiền bối Động Huyền Kỳ đang ở Linh Lung Cốc. Nếu có thể diện kiến lão nhân gia một lần, lần này lão hủ có chết cũng cam lòng."

"Ha ha, Lôi Kiếm Tông ta dù thế đơn lực bạc nhưng cũng nguyện dốc sức diệt sát cổ ma. Đều cùng tới Linh Lung Cốc, chi bằng chúng ta kết hợp lại mà đi."

"Lão phu cũng có ý đó, như vậy trên đường đi sẽ an toàn hơn rất nhiều." Lão giả mặt đỏ vuốt râu đồng ý. Sau đó, hai bên hợp thành một đoàn, độn quang bay về phía Linh Lung Cốc.

Một màn này diễn ra tại rất nhiều nơi ở Vân Châu, phải có tới mấy trăm vạn tu tiên giả đang hướng về Linh Lung Cốc. Những tông môn, gia tộc và các tán tu có thực lực từ Vân Châu, Thanh Châu, Linh Châu… từ bốn phương tám hướng đổ về tề tụ.

Nguyên do là tam đại thế lực đã liên hợp phát ra Tiên Minh Lệnh.

Tiên Minh chính là liên minh của tu tiên giả, được các đại tông môn gia tộc khởi xướng thành lập sau khi Ma kiếp giáng lâm. Chẳng qua khi trước, ma kiếp quá mức mãnh liệt, kết quả Tiên Minh còn chưa kịp phát huy tác dụng đã bị tan rã. Các thế lực lớn đều bị đại quân Ma tộc chia cắt, cuối cùng chỉ còn cách đơn độc chiến đấu.

Thiên Châu, U Châu liên tục bị chiếm đóng, tình hình các châu khác cũng không chút lạc quan.

Song lần này đã khác, Lâm Hiên đã đánh cho ba đạo đại quân Ma tộc tan tác, khiến cho sĩ khí của tu sĩ tăng lên rất cao.

Hắn đã thương lượng cùng tứ nữ, Bái Hiên Các liền phát ra Tiên Minh Lệnh. Thiên Nhai Hải Các thì không nói, Tùng Phong Thư Viện cũng chịu ân giải vây nên không chút do dự hưởng ứng.

Tiên Minh Lệnh thuận lợi phát ra, tu tiên giả khắp Thiên Vân Thập Nhị Châu đều sục sôi ý chí kháng ma.

Bên tu tiên giả có hành động lớn, Cổ Ma đương nhiên không chịu khoanh tay đứng nhìn, liền phái ra những Cổ Ma tinh nhuệ, định liệp sát các tu tiên giả đang trên đường tới Linh Lung Cốc, đồng thời tích cực tăng cường phòng ngự tại Thiên Châu.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!