Thiên Châu, nghe tên cũng đã phần nào đoán được đặc thù của châu này. Nơi đây có phần tương tự với Thất Tinh Đảo Vân Hải, cũng là một hòn đảo khổng lồ lơ lửng giữa không trung, cách Vân Châu khoảng một trăm vạn dặm.
Lần này, đại quân hai tộc lên tới 800 vạn tu sĩ, lộ trình đến Thiên Châu ít nhất cũng mất nửa tuần trăng. Song, binh quý thần tốc, dựa theo phương thức hành quân nơi thế tục, tu sĩ Nhân Yêu lưỡng tộc được chia làm ba đạo quân tiền, trung, hậu.
Đạo quân tiên phong do Lâm Hiên thống lĩnh, lấy nhân mã của Bái Hiên Các và Mặc Giao Cốc làm chủ lực, cộng thêm các tinh nhuệ từ những tông môn gia tộc khác, quân số ước chừng 100 vạn.
Binh quý tinh, bất quý đa. Tiền quân sẽ một đường tấn công đến Thiên Châu, quét sạch toàn bộ chướng ngại và cấm chế do Cổ Ma bố trí.
Về phần trung quân, do Lưu Oánh suất lĩnh. Bộ phận này là chủ lực của tất cả tông môn gia tộc, tu vị không đồng đều, nhân số khoảng 600 vạn.
Hậu quân do Khang Khiếu Nhụ chỉ huy, là 100 vạn tu sĩ cấp thấp còn lại.
Sáng sớm ngày thứ ba, 100 vạn quân tiên phong của Nhân Yêu lưỡng tộc đã vô thanh vô tức tiếp cận Thiên Châu.
Nhìn hòn đảo khổng lồ bị ma khí nồng đậm bao phủ, lơ lửng giữa không trung, không ít tu sĩ biến sắc. Nơi này đâu còn là châu phủ của Nhân giới, mà đã biến thành vùng đất của Cổ Ma giới trong truyền thuyết.
"Ồ, đó là cái gì?" Chợt có tiếng kinh hô truyền đến. Đám tu sĩ nhao nhao ngẩng đầu.
Chỉ thấy ẩn trong tầng ma vụ dày đặc là những ngọn núi dữ tợn sừng sững. Ngọn thấp thì hơn trăm trượng, ngọn cao thì đến mấy ngàn trượng. Bên trên bao phủ những loài thực vật hình thù kỳ quái, hung tợn, căn bản không phải là vật của Nhân giới.
Phóng mắt nhìn lại, có đến hơn trăm ngọn núi như vậy, tựa như một quần thể tinh tú bao quanh, canh giữ Thiên Châu.
Ma kiếp hàng lâm đã mấy chục năm, nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy dị cảnh này. Đám tu sĩ hai mặt nhìn nhau.
"Hừ, không có gì kỳ lạ, đây là chiến thuyền của Cổ Ma."
Thanh âm bình thản của Lâm Hiên vang vọng khắp nơi. Hiểu biết của hắn đương nhiên vượt xa đám tu sĩ ở đây.
Chiến thuyền của Cổ Ma cũng tương tự thượng cổ chiến thuyền của Linh giới. Đương nhiên, phương diện luyện khí thuật của chúng vượt xa Nhân giới, nên uy lực không thể xem thường!
Quả nhiên, lời Lâm Hiên còn chưa dứt, những ngọn núi kia đã bay tới. Những khối nham thạch đen kịt dịch chuyển, để lộ ra vô số ụ pháo màu xanh vàng.
Thiên Ma Pháo! Nguyên lý cũng giống Tinh Uy Pháo, dùng trận pháp làm vật dẫn để kích phát năng lượng của ma thạch công kích đối thủ.
"Tản ra!"
Kỳ thực không cần Lâm Hiên phân phó, ngay lúc đó chúng tu sĩ liền tản ra hai bên, đồng loạt tế ra pháp bảo phòng ngự.
Sau một thoáng, vô vàn tiếng xé gió truyền đến, chi chít những đạo ma quang màu đen xuyên phá không gian lao tới. Đại bộ phận tu sĩ đã tránh thoát hoặc đỡ được, nhưng vẫn có một số ít không may ngã xuống.
Không nhổ đi những cái gai này, đừng mong đánh vào tổng đàn của yêu ma. Trên mặt Lâm Hiên hiện lên một tia băng lãnh.
"Đánh!"
Lệnh ban ra chỉ một chữ, nhưng khí thế lại nuốt trôi sơn hà, thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh với Cổ Ma.
Chỉ nghe tiếng ầm ầm truyền đến, phát uy trước tiên chính là vô số lôi hỏa cùng phong đao của đám tu sĩ ma đạo.
Tu ma giả dù sao vẫn là tu sĩ Nhân tộc, không có quan hệ gì với Cổ Ma ngoại giới, giờ khắc này bọn họ động thủ trước tiên chính là để chứng tỏ điều đó.
Chỉ thấy hằng hà sa số đạo linh quang phá không bay đi. Các nhóm tu sĩ khác cũng không khách khí, lập tức ra tay.
Nhất thời, tiếng nổ vang trời dậy đất. Cổ Ma dựa vào chiến thuyền phòng ngự kiên cố, còn Nhân Yêu hai tộc ỷ vào người đông thế mạnh. Sau một hồi giao tranh ngắn ngủi, lợi thế đã nghiêng về phía tu sĩ. Những chiến thuyền này chỉ là lớp phòng ngự vòng ngoài của Thiên Châu, rất nhanh từng chiếc một đã bị phá tan.
Lâm Hiên vẫn chưa động thủ, bốn vị các chủ của Bái Hiên Các cũng đều ở bên cạnh hắn, chăm chú quan sát chiến cuộc.
Có tu sĩ Động Huyền Kỳ tọa trấn nơi này, sĩ khí hai tộc dâng cao như cầu vồng. Gần nửa canh giờ sau, hơn trăm chiến thuyền hình ngọn núi của Cổ Ma đã bị đánh tan tành.
Phía tu sĩ cũng trả một cái giá không nhỏ. Song, tu tiên giới vốn là nơi gió tanh mưa máu, lần này các tu sĩ đến quyết chiến với Cổ Ma đều là những người đã không còn biết sợ hãi cái chết.
Quét sạch chướng ngại, Lâm Hiên dẫn 100 vạn tu sĩ tiến sâu vào vùng đất bị ma khí bao phủ.
Xoẹt! A!!!
Tiếng nổ và tiếng hét thảm truyền đến, mấy trăm tu sĩ xung phong đã vô ý lọt vào một cấm chế. Tức thời, ma khí biến ảo thành những lưỡi dao sắc bén công tới. Chỉ trong nháy mắt, huyết vũ đầy trời, toàn bộ đám người này đều bị diệt sạch.
Thương vong thảm trọng, nhưng với đại quân trăm vạn thì không đáng kể. Càng nhiều tu sĩ ở phía sau ào ạt bay lên, pháp bảo và phù triện liên tiếp đánh tới như mưa.
Oanh!
Cấm chế kia không chịu nổi, bị đánh tan thành một vùng ma khí hỗn loạn. Cùng lúc đó, ở một bên khác, hơn vạn Yêu tộc đã giao chiến với Ma thú.
Bộ phận Yêu tộc này đa số còn chưa đến Hóa Hình kỳ, tự nhiên mang hình thái dã thú hung ác. Có điều, đám ma thú với hình thù cổ quái cũng không hề kém cạnh.
Hai bên giống như hai dòng lũ hung hãn đâm sầm vào nhau. Một bên tỏa ra yêu khí đáng sợ, một bên quanh quẩn ma khí âm trầm.
Chỉ nghe tiếng gầm thét rung trời. Đám yêu thú cùng ma thú vật lộn đến đất lở núi tan, nanh nhọn và móng vuốt tung hoành khắp nơi.
Tuy bất phân thắng bại, nhưng rất nhanh đã có Yêu tộc Hóa Hình kỳ cùng các tu sĩ gia nhập chiến đoàn. Đám ma thú không thể ngăn cản nổi, cuối cùng toàn bộ đều tan thành mây khói.
Trăm vạn tu sĩ tiếp tục tràn tới. Lâm Hiên ở giữa trung quân, trên mặt không chút biểu cảm. Với thần thức của hắn, không cần thủ hạ hồi báo, hắn vẫn là người nắm rõ chiến cuộc phía trước nhất.
Hết thảy đều thuận lợi, nhưng đây chỉ mới là bắt đầu. Từ khi xuất quân đến giờ, vẫn chưa thấy Cổ Ma tinh nhuệ hiện thân, đại chiến gian khổ còn ở phía sau.
"Thiếu gia, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy một đường đánh giết tới sao?" Lúc này, Lục Doanh Nhi ở bên cạnh không nhịn được mở miệng.
"Đúng vậy, nếu không thì thế nào?" Lâm Hiên không quay đầu lại.
"Nhưng… tiểu tỳ cảm thấy, có lẽ nên dùng chiến thuật gì đó." Lưu Tâm chần chừ một lát rồi cũng lên tiếng.
"Chiến thuật?" Lâm Hiên nở nụ cười: "Chúng ta không phải phàm nhân. Nếu chỉ là hai tông phái tranh đấu thì không nói làm gì. Các ngươi không thấy quy mô hiện tại quá lớn hay sao? Đại quân tu sĩ đối chiến Cổ Ma, một trận định thắng bại, rõ ràng là dựa vào thực lực. Âm mưu quỷ kế gì cũng chỉ là phù vân mà thôi."
"A!"
Lưu Tâm nửa hiểu nửa không gật đầu, còn trên mặt Lục Doanh Nhi thì lộ vẻ suy tư: "Thiếu gia đã nói vậy, khẳng định có đạo lý của ngài. Tiểu tỳ không dám bàn luận thêm, vậy chúng ta cứ một đường thẳng tiến đến tổng đàn Cổ Ma."
Lâm Hiên khẽ gật đầu, tiếp tục chỉ huy tu sĩ cùng yêu hữu xông về phía trước.
Có thể nói ngày đầu tiên, đại quân hai tộc thế như chẻ tre, bất luận là bẫy rập cấm chế hay Cổ Ma đều bị bọn họ diệt sát như thái rau.
Đương nhiên, hai tộc cũng hao tổn không ít nhân thủ, nhưng đây mới chỉ là đạo quân tiên phong.
Rất nhanh, vầng thái dương đã lặn xuống núi.
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, sau một ngày công phá, rất nhiều tu sĩ đã lộ vẻ mệt mỏi.
"Truyền lệnh, tạm thời nghỉ ngơi."
Những việc tiếp theo, Lục Doanh Nhi cùng các thuộc hạ chỉ đạo bố trí trận pháp cấm chế và sắp xếp tu sĩ tuần tra cảnh giới.
Kỳ thực, những lo lắng này có phần dư thừa. Mọi nhất cử nhất động trong vòng tám nghìn dặm, dù chỉ một chiếc lá rơi cũng đừng hòng qua được thần thức cường đại của Lâm Hiên. Đám Cổ Ma muốn đánh lén chỉ là si tâm vọng tưởng.
Kết quả, một đêm vô sự.
Ngày hôm sau, khi vầng thái dương vừa ló dạng, Lâm Hiên tiếp tục dẫn trăm vạn tu sĩ đánh sâu vào Thiên Châu.
Trải qua một đêm nghỉ ngơi, pháp lực của chúng tu sĩ đã khôi phục được tám chín phần.
Hai canh giờ đầu tiên trôi qua khá thuận lợi. Nhưng đến chính ngọ, khi đại quân hai tộc vừa phá giải một cấm chế huyễn thuật khổng lồ thì đã có tiếng ầm ầm truyền tới.
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, chân mày khẽ nhíu lại.
"Trời ạ, đó là cái gì?"
"Chẳng lẽ là Cổ Ma, sao lại nhiều như vậy?"
"Chúng ta bị bao vây rồi!"
Tiếng kinh hô vang lên liên tiếp. Trên bầu trời đen như mực, một đóa mây đen khổng lồ rộng đến cả ngàn dặm đang lan tỏa tới.
Một trăm vạn tu sĩ đã là một con số vô cùng kinh người, nhưng so với đại quân Cổ Ma đang từ bốn phương tám hướng vây đến lúc này thì chẳng đáng là bao.
Phóng mắt nhìn lại, khắp nơi đều là ma khí mịt mờ bao la, bên trong ẩn hiện vô số Cổ Ma dữ tợn, tiếng gào thét không ngừng truyền đến. Đại quân đối phương phải đông đến cả ngàn vạn.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ bất ngờ, nhưng dường như đã ngửi thấy mùi âm mưu, đối phương không đơn giản chỉ muốn quyết một trận tử chiến.
Lúc này, tình thế cực kỳ nghiêm trọng. Trong tiếng gào thét, hơn ngàn vạn Cổ Ma đã gầm lên giận dữ rồi đánh tới.
"Nghênh chiến!"
Lâm Hiên phất tay áo một cái, hàng trăm đạo kiếm khí bay ra, mỗi đạo tăng vọt đến hơn mười trượng, đâm ngang bổ dọc, giết thẳng vào đóa ma vân phía trước.
Lập tức, tiếng kêu thảm thiết vang lên, hầu như mỗi một đạo kiếm khí đều có thể quét ngang một vùng Cổ Ma.
Không hổ là tu sĩ Động Huyền Kỳ, không động thì thôi, vừa ra tay đã thấy bất phàm.
Nhưng chút tổn thất này đối với hơn một ngàn vạn Cổ Ma chỉ như muối bỏ biển. Rất nhanh, Cổ Ma đã như thủy triều cuồn cuộn ập tới.
Cùng lúc đó, tại tổng đàn Cổ Ma ở phía tây Thiên Châu, toàn bộ cấm chế trận pháp có khảm nạm ma thạch ngăm đen đã được mở ra. Trong vòng trăm dặm, đâu đâu cũng có Cổ Ma mặc giáp cầm binh khí không ngừng tuần tra.
Lúc này, dưới một tế đàn khổng lồ, mấy chục Cổ Ma Ly Hợp Kỳ đang đứng thành hai hàng. Thần sắc cả đám vô cùng nghiêm nghị, yên lặng không nói, như đang chờ đợi điều gì.
Một lát sau, một thiếu nữ chậm rãi đi tới, chính là thị nữ của Băng Phách Ma Tổ.
"Bái kiến Xảo Vân đại nhân."
"Chư vị đạo hữu không cần đa lễ." Thiếu nữ khẽ phất tay, môi anh đào mỉm cười nhưng trong mắt lại lóe lên kỳ quang.
Đến cách tế đàn khoảng bảy tám trượng, nàng dừng lại. Lúc này mới thấy trên mắt cá chân nàng có đeo một chiếc lục lạc tinh xảo như đồ trang sức. Điều quỷ dị là khi thiếu nữ đi lại, không hề có tiếng chuông nào phát ra, hiển nhiên đây là một kiện pháp khí đặc dị.
"Chiến cuộc phía trước thế nào rồi?"
"Khởi bẩm đại nhân, Thạch Ma đã dẫn đầu ngàn vạn đệ tử Thánh tộc, ngăn cản Yêu tộc cùng tu sĩ tại Thiên Nguyên Sơn Mạch. Binh lực của chúng ta đông gấp mười lần đối phương, nhưng chắc chắn chúng có một lão quái vật Động Huyền Kỳ tọa trấn, hơn nữa phía sau còn có viện quân. Chúng ta chỉ có thể tạm thời ngăn cản bọn chúng, về lâu dài chỉ sợ phòng tuyến sẽ bị đột phá." Một gã ma tộc toàn thân đen kịt, trên mặt đầy vẻ cung kính lên tiếng.
Nghe vậy, thiếu nữ vận y phục như nha hoàn kia lại tỏ vẻ lơ đễnh, đưa tay vuốt mấy sợi tóc: "Như vậy là đủ rồi! Chỉ cần phân hồn của tiểu thư nhà ta hàng lâm, tu sĩ Động Huyền Kỳ cũng chỉ là phù vân mà thôi. Tế phẩm đã chuẩn bị xong chưa?"
"Đại nhân yên tâm, có thể chứng kiến cảnh phân hồn Băng Phách Ma Tổ hàng lâm chính là tiên phúc tu luyện mười đời của chúng ta, sao dám có mảy may lười biếng. Những vật phẩm người yêu cầu, chúng ta dù máu chảy đầu rơi cũng phải thu thập cho đủ, hiện tại đều ở bên trong."
Cổ Ma nọ vừa nói vừa vỗ vào bên hông. Một chiếc túi trữ vật bay vút ra, được hắc quang bao phủ rồi rơi vào tay thiếu nữ.
Thiếu nữ không chút khách khí, đem thần thức chìm vào. Một lát sau, nàng ngẩng đầu với vẻ hài lòng: "Không tệ, tất cả vật phẩm cần thiết đều đã thu thập đủ. Ở Thánh giới thì không nói, nhưng ở hạ giới này, những tài liệu này cũng coi như đáng quý. Các ngươi làm việc rất tốt, lát nữa ta sẽ hồi báo lên tiểu thư."
"Đa tạ Xảo Vân đại nhân. Chúng ta nguyện vì Băng Phách Ma Tổ xông pha khói lửa, đến chết không từ." Đám Cổ Ma nghe vậy, mặt mày lộ rõ vẻ vui mừng.
"Đúng rồi, Xảo Vân tiểu thư, pháp thân chuẩn bị cho Băng Phách đại nhân hàng lâm đã xong chưa?" Một gã Cổ Ma mặt xanh nanh vàng lên tiếng.
"Đương nhiên." Trên mặt thiếu nữ hiện lên một tia không vui, nàng mở miệng: "Lát nữa ngươi sẽ thấy. Được rồi, hiện tại cần mọi người bố trí pháp trận, hãy làm theo lời ta nói."
Thiếu nữ vừa nói vừa rung chiếc túi trữ vật trong tay. Hắc quang chợt hiện, tiếng rào rào như mưa truyền ra. Nào là cực phẩm tinh thạch, Tam Diệp Hoa, Lôi Tinh Thạch… ào ào bắn ra. Đây đều là những vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu ở Nhân giới.
"Vâng!"
Đám Cổ Ma không dám trì hoãn, nhao nhao đem tài liệu bảo vật ra bắt đầu bố trí. Nửa canh giờ rất nhanh trôi qua, một trận pháp huyền diệu đã được tạo thành trên đỉnh tế đàn.
Trận pháp này lấy màu đen làm chủ đạo, so với trận pháp của tu sĩ thì vô cùng khác biệt, trên đó còn chạm trổ những ma văn huyền diệu, không biết có hiệu quả gì.
Ánh mắt thiếu nữ đảo qua trận pháp, lộ vẻ hài lòng. Hai tay nàng nâng lên, vẽ trong hư không những quỹ tích huyền diệu, liên tiếp kết thành các pháp ấn.
"Đi!"
Nàng vươn ngọc thủ điểm nhẹ về phía trước, những pháp ấn đón gió lóe lên rồi nhập vào trong trận pháp.
"Ông!"
Lập tức, tiếng thanh minh vang rền, toàn bộ trận pháp bắt đầu vận chuyển. Từng đạo hắc quang lưu chuyển không ngừng, trông vô cùng thần bí.
Thiếu nữ kia lại khẽ uốn tấm eo nhỏ nhắn, cả người từ từ bay lên không trung, bao quát xuống tế đàn. Sau đó, tay trái nàng mở ra, trong lòng bàn tay liền xuất hiện một cỗ quan tài.
Đúng vậy, là một cỗ quan tài bằng Mặc ngọc, nhưng vô cùng tinh xảo, dài chưa đầy nửa tấc, có khảm nạm những viên bảo thạch lấp lánh hào quang.
Chỉ thấy hai tay thiếu nữ nắm chặt, không ngừng biến ảo pháp quyết, trong miệng phát ra những tiếng chú ngữ thần bí mà dễ nghe. Theo động tác của nàng, cỗ quan tài được một tầng hắc quang bao phủ rồi chậm rãi bay đến trung tâm tế đàn.
Một màn không ngờ chợt hiện ra. Cỗ quan tài đang bay thì biến lớn một cách quỷ dị, đến lúc nó khảm vào trung tâm pháp trận thì đã có kích cỡ như một chiếc quan tài bình thường.
Thiếu nữ kia thấy vậy thì kết pháp ấn càng thêm nhanh chóng, sau đó một ngón tay điểm ra phía trước.
Ông!
Chỉ thấy ma khí nồng đậm dâng trào khắp một vùng, trận pháp đã được khởi động. Một đạo ma phong lăng không nổi lên, nâng nắp quan tài chậm rãi bay lên.
"Cái này..."
Vừa trông thấy vật trong quan tài, tất cả các Cổ Ma đều trừng mắt há mồm.
"Không thể nào, đây là pháp thân của phân hồn Băng Phách đại nhân sao?"
"Xảo Vân đại nhân, người xác định không sai chứ? Chuyện này không thể đùa."
Tiếng thì thầm nghị luận không ngớt, trên mặt đám Cổ Ma khó giấu vẻ kinh ngạc.
Phân hồn Băng Phách Ma Tổ đến Nhân giới, đáng ra phải chuẩn bị một thân thể nữ tử Nhân tộc hoặc yêu tu để đoạt xá chứ. Trước mắt lại là một củ nhân sâm trắng như tuyết.
Có điều, củ nhân sâm này không hề bình thường. Nó dài như một người trưởng thành, khẳng định là sâm linh đã mấy chục vạn năm, vô cùng trân quý, hơn phân nửa đã mở ra linh trí.
Vật này mới chính thức được xưng là thiên địa linh vật.
Lúc này, đám Cổ Ma lại ngoan ngoãn câm miệng.
Nếu là sâm linh mấy chục vạn năm, đương nhiên có thể dùng để đoạt xá. Nhân giới không thể có vật này, chẳng lẽ là nhân sâm thông linh được mang xuống từ Thánh giới?
Đám Cổ Ma đang suy nghĩ thì nghi thức hàng lâm đã bắt đầu.
Chỉ thấy thân y phục phất phới giữa không trung, Xảo Vân liền tế ra một viên bảo châu đen tuyền cỡ nắm tay, trông đầy vẻ thần bí.
Sau đó, động tác của thiếu nữ như đang khiêu vũ, theo đó, chiếc lục lạc trên mắt cá chân bắt đầu phát ra những tiếng leng keng.
Thanh âm này vô cùng trong trẻo, nhưng lại khiến người ta có cảm giác tim đập nhanh, như chiêu hồn gọi phách.
Chú ngữ trong miệng thiếu nữ ngày càng dồn dập, nàng liên tiếp phun ra ba ngụm máu huyết về phía trước.
Phốc! Phốc! Phốc!
Sau khi hấp thụ sạch sẽ máu huyết, hạt châu đen kịt liền lập lòe hắc quang, ma khí bên trong trở nên càng thêm nồng đậm.
Xoẹt xoẹt...
Lại qua mấy nhịp hô hấp, bề mặt viên châu xuất hiện một vết rạn rồi nhanh chóng lan tỏa. Ma khí bên trong trở nên đỏ thẫm như máu. Sau đó, bảo vật này nổ tung, biến thành vô số quang điểm đỏ tươi.
Thiếu nữ thấy vậy, vươn tay đánh ra mấy đạo pháp quyết. Các quang điểm xoay tròn lấp lánh, biến thành một vòng xoáy cỡ nắm tay.
Tức thời, ma khí trong vòng trăm dặm đều tụ tập lại, điên cuồng bị hút vào bên trong vòng xoáy.
"Đi!"
Thiếu nữ phất ngọc thủ một cái, vòng xoáy liền bay tới, hòa làm một thể cùng tế đàn. Lập tức, toàn bộ trận pháp tỏa ra khí tức cuồng bạo dị thường.
"Cái này..."
Quần ma trừng mắt, phân hồn Ma Tổ hàng lâm sẽ có kỳ cảnh thế nào đây?
"Mấy người các ngươi mau tới đứng bên cạnh tế đàn, ta cần các ngươi giúp một tay." Thiếu nữ đột nhiên mở miệng.
Chúng ma ngẩn người, vẻ mặt có chút chần chừ.
"Sao, ta làm tất cả chỉ để tiểu thư thành công hàng lâm, chẳng lẽ các ngươi không muốn?" Thiếu nữ nhíu đôi mi thanh tú, thanh âm trở nên lạnh lùng.
"Xảo Vân tiểu thư đã hiểu lầm, chỉ là khi trước người chưa nói đến yêu cầu này, cho nên chúng ta mới thấy kỳ quái." Gã Cổ Ma mặt xanh nanh vàng vội vàng xua tay, thân hình lóe lên đã tới trên tế đàn.
Đám Cổ Ma thấy vậy cũng không dám bất tuân. Chỉ có trong mắt Mị Ma hiện lên một tia kỳ quái, miễn cưỡng đi vào cuối cùng.
"Tốt, các ngươi mau truyền thêm ma khí vào trong trận pháp, hiện còn chưa đủ để mở trận." Thiếu nữ phân phó.
"A! Thì ra là thế."
Chúng ma nghe xong, trong lòng buông lỏng, ra là bản thân đã quá nhạy cảm.
Lại qua một lát, toàn bộ trận pháp bạo phát ma quang. Sau đó, toàn bộ ma khí tụ về chính giữa, một hư ảnh sáu chân bốn cánh đáng sợ xuất hiện trong tầm mắt. Toàn thân nó như đan hỏa, miệng rộng nanh sắc nhưng không có mắt mũi.
Hỗn Độn!
Đám Cổ Ma thấy vậy thì thất sắc, bọn chúng sao có thể không nhận ra một trong Tứ hung.
Tứ linh và Tứ hung chính là đối thủ một mất một còn. Lâm Hiên từng có không ít ân oán với Xuân Ky trong Tứ hung. Chỉ có điều khi đó tu vị của hắn còn thấp, hơn nữa với quan niệm sai lầm ở Nhân giới, hắn còn cho rằng Tứ hung cũng ở Linh giới. Khi xưa, Xuân Ky có ân oán với Quảng Hàn Tử cũng bởi một lần tình cờ lạc đến Quảng Hàn Giới.
Kỳ thực, Tứ hung chính là chân linh thần thú ở Ma giới, cầm đầu chính là Hỗn Độn.
Tại sao hư ảnh của nó lại xuất hiện ở đây? Chúng ma quá sợ hãi, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Hỗn Độn mở cái miệng máu đầy răng sắc nhọn, mấy chục hư ảnh từ bên trong bay vút ra.
Đầu lưỡi!
Truyền thuyết rằng Hỗn Độn có mấy trăm cái lưỡi. Quả nhiên là đúng. Tốc độ của những đầu lưỡi này quá nhanh, đám Cổ Ma không kịp trốn đã bị cuốn lấy.
"Xảo Vân đại nhân, vì sao ngươi làm vậy?" Chúng ma vừa sợ vừa giận, vừa thi triển pháp bảo bí thuật thoát thân, vừa quay đầu lớn tiếng chất vấn.
"Chúng ta trung thành với Băng Phách Ma Tổ, vì sao ngươi phải ám toán chúng ta?"
"Đúng vậy, ngươi làm như vậy không sợ Ma Tổ truy cứu sao?"
"Hừ, ngu xuẩn, bổn cung cần gì phải ám toán các ngươi. Chỉ là phân hồn tiểu thư hàng lâm nơi này, không dễ vượt qua thiên địa pháp tắc, cần phải có tế phẩm..."
"Cái gì?"
Đám Cổ Ma nghe xong, trên mặt lộ vẻ giận dữ điên cuồng. Bọn chúng thuần phục Băng Phách Ma Tổ, vì nàng mà bôn ba tứ phương, dù không có công lao cũng có khổ lao. Bây giờ lại bị coi như vật huyết tế, thử hỏi sao không nổi giận cho được.
Trong khoảnh khắc, ma khí bạo phát, pháp tướng hiển hiện. Đáng tiếc, tất cả chỉ là phí công. Trong tiếng gầm trầm đục của Hỗn Độn, toàn bộ bọn chúng bị hút vào cái miệng không đáy đầy răng.
Lúc này, trên mặt thiếu nữ ma tộc lộ vẻ hài lòng: "Giãy giụa làm gì, có thể giúp tiểu thư, các ngươi phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng."
Nhưng lời còn chưa dứt, như phát hiện ra điều gì đó, nàng đột nhiên phất ngọc thủ một cái. Một thanh Ma Nhận bay vút ra, chém tới hư không bên trái.
Linh quang lóe lên, một ma nữ với thân hình phong tình lảo đảo hiện ra, trên mặt lộ vẻ kinh hoàng.
"Hừ, không hổ là Mị Ma, quả nhiên cơ cảnh giảo hoạt. Thức thời thì để cho hư ảnh Hỗn Độn cắn nuốt, nếu không..."
Mặc kệ đối phương nói gì, Mị Ma đương nhiên không bó tay chịu trói. Thân hình nàng lóe lên, định thi triển độn thuật huyền diệu. Tộc của ả không am hiểu chiến đấu, nhưng lại có vài phần tâm đắc ở phương diện mị hoặc và chạy trốn.
Trách không được Thạch Ma bị phái đi thống lĩnh đại quân, bởi vì tên kia căn bản không thể trở thành tế phẩm.
Mị Ma đang oán hận nghĩ thầm thì không gian chợt dao động, hư ảnh Hỗn Độn quỷ dị xuất hiện trước mặt. Nó há miệng một ngụm nuốt ả vào bụng. Có thể thấy thực lực của hư ảnh này thật không tầm thường.
"Ngu xuẩn, ta đã nói giãy giụa chỉ là phí công."
Trên mặt thiếu nữ lộ vẻ chê cười rồi phất ngọc thủ một cái. Một cái khay màu bạc bay vút ra, trên đó có một vật như quả đào.
Hư ảnh Hỗn Độn vừa thấy thì lộ vẻ mừng rỡ, mở miệng máu, cái lưỡi bay vút ra, đem vật nọ tham lam nuốt vào bụng.
"Đi!" Hai tay thiếu nữ biến ảo pháp ấn không ngừng, há miệng khẽ quát Hỗn Độn.
Hư ảnh bị quát nhưng không nổi giận, quanh thân bạo phát ma khí màu đỏ thẫm rồi bay lên bầu trời.
Qua thời gian một tuần trà.
Oành!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa khó có thể tưởng tượng truyền ra, toàn bộ không gian đều rung động lắc lư không thôi.
Sau đó, trong linh quang chói mắt, một khe hở hơn một trượng ẩn hiện trên đỉnh đầu thiếu nữ. Đây không phải vết nứt không gian bình thường, mà là chân chính phá toái hư không.
Chỉ thấy trong khe hở bay ra một quang cầu đen kịt cỡ nắm tay, bên trong ẩn chứa chân ma chi khí tinh thuần không gì sánh kịp. Sau đó, nó chậm rãi bay về phía cỗ quan tài ở chính giữa tế đàn.
Thiếu nữ kích động đến ngừng thở. Trước khi xuống hạ giới, tiểu thư đã truyền cho nàng phương pháp này, là dùng uy lực của Hư ảnh Hỗn Độn tự bạo để mở ra khe hở không gian, nhưng khả năng thành công không quá năm thành.
Cũng may, lo lắng là dư thừa. Trải qua bao khó khăn trắc trở, cuối cùng đã khiến phân hồn của tiểu thư hạ xuống nơi này.
Như vậy, tu sĩ Động Huyền Kỳ kia chắc chắn sẽ ngã xuống!
Là một trong chín vị Chân Ma Thủy Tổ, ngay cả Hỗn Độn đứng đầu Tứ hung mấy mươi vạn năm trước cũng đã bị tiểu thư thu phục làm sủng vật.
Lại nói khi trước, sự tình Ngũ Long Tỷ, tiên phủ kỳ trân trong truyền thuyết xuất thế, đã chấn động tam giới.
Ngũ long vừa hiện, máu chảy thành sông. Các đại năng tồn tại trong tam giới đều suy tính rằng nó đang ở Linh giới.
Chẳng qua Linh giới có tới hàng trăm tiểu giới diện, rốt cuộc nó đang ở đâu thật khó nói. Tiên phủ kỳ trân làm người ta đỏ mắt, các đại năng tồn tại trong tam giới đang không ngừng tìm kiếm, đương nhiên có cả Băng Phách Ma Tổ.
Có điều, ngoại trừ thực lực, tiểu thư còn sở trường về Huyền Thiên Bặc Quái Thuật.
Tuy không thể phỏng đoán chính xác phương vị cụ thể của Ngũ Long Tỷ, nhưng sau khi cố gắng một phen, tiểu thư đã tính ra một kết quả bất ngờ.
Không ngờ Ngũ Long Tỷ lại có liên hệ đến Thiên Vân thập nhị châu nơi Hạ giới. Rất có khả năng nó sẽ ở nơi này, nên không thể buông tha. Vì vậy, Hạ giới mới có ma kiếp hàng lâm.
Trong khoảnh khắc thiếu nữ ma tộc đang nghĩ thầm, quang cầu màu đen đã chui vào trong quan tài.
Oanh!
Ma quang bạo phát, nương theo đó là một mùi thơm ngát của cỏ cây hoa tươi phiêu tán ra. Lại qua một lát, cỗ quan tài màu đen được một đạo ma phong bao phủ, chậm rãi bay lên rồi nổ tung.
Một quang cầu đường kính hơn một trượng xuất hiện, chỉ thấy ẩn hiện bên trong là hình tượng một mỹ nữ như vừa mới ngủ say tỉnh lại, đang ở tư thế duỗi người.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀