Cùng lúc đó, tại một nơi xa xôi không biết bao nhiêu vạn dặm.
Tiếng chém giết rung trời vang vọng, dù có Lâm Hiên tọa trấn, thế nhưng số lượng Cổ Ma thực sự quá đông. Tu sĩ cùng Yêu tộc dần dần không địch lại, cũng may Lưu Oánh đã suất lĩnh trung quân tới kịp thời, giúp trận tuyến một lần nữa trở nên cân bằng.
Chỉ thấy trên trời dưới đất, đâu đâu cũng là bóng dáng tu tiên giả cùng Ma tộc. Pháp bảo tung hoành ngang dọc, linh quang và ma khí không ngừng xuyên phá không gian.
Song phương đang đại chiến long trời lở đất thì một tiếng nổ còn khủng khiếp hơn sấm sét giữa trời quang vạn lần bỗng vang lên, dù cho tiếng ầm ĩ của cả ngàn vạn tu sĩ đang đấu pháp cũng không thể nào che lấp được.
Trong chớp mắt, bất luận là tu sĩ hay Cổ Ma đều ngẩn người dừng tay, nhưng ngay sau đó lại điên cuồng lao vào chém giết.
Lúc này, lấy Lâm Hiên làm trung tâm, một vầng quang hà cuồn cuộn quét qua trong phạm vi trăm trượng. Tất cả Cổ Ma bên trong đều hóa thành hư vô, ngay cả Nguyên Anh cũng không thể thoát ra. Hắn đi tới đâu, Cổ Ma chung quanh lập tức như thủy triều thối lui tới đó.
Chẳng qua, có ở đây chém giết nhiều đến mấy cũng không có ý nghĩa. Lâm Hiên đã cảm giác được sự lưu chuyển vô cùng cổ quái của thiên địa nguyên khí nơi phương xa, không gian truyền đến những chấn động rất khẽ, tựa như có người đang phá toái hư không.
Ý nghĩ vừa nổi lên, vẻ mặt Lâm Hiên trở nên ngưng trọng. Như vậy đã rõ, đám Cổ Ma này còn có hậu chiêu, chúng tập kết lực lượng tinh nhuệ ở đây là muốn ngăn cản tu sĩ, tranh thủ thêm thời gian.
Vậy tại tổng đà của Cổ Ma đã xảy ra biến cố gì? Trong lòng nghi hoặc, Lâm Hiên phất tay áo một cái. Vài đạo kiếm quang bay vút ra, chia thành nhiều hướng bay tới chỗ tứ nữ Bái Hiên Các cùng Lưu Oánh.
Phi kiếm truyền thư!
Sau đó thân hình hắn lóe lên, bay vút về phía bên trái.
"Thiếu gia muốn đến tổng đà Cổ Ma."
Lục Doanh Nhi ngẩng đầu thì thầm, nhìn phi kiếm truyền thư trong tay, trong mắt lập lòe dị quang, ánh mắt ẩn hiện tia lo lắng rồi lại nhanh chóng trở nên kiên quyết.
Sắc mặt Lưu Oánh thì trở nên âm trầm. Sư thúc đã rời đi, mà viện quân do Khang Khiếu Nhụ suất lĩnh còn chưa tới. Đối với cục diện trước mắt, cần phải gia tăng thế công. Lưu Oánh phất ngọc thủ, thêm một thanh tiên kiếm bay vút ra, lao vào chém giết Cổ Ma.
*
Trở lại tổng đà Cổ Ma, lúc này đạo ma phong quanh quang cầu đã tan đi, linh quang cũng dần dần ảm đạm, hiện ra một thiếu nữ tóc bạch kim, dung mạo tựa như mới mười tám, mười chín tuổi.
Thiếu nữ này để lộ đôi chân trần nhỏ nhắn, trên thân không có mảy may chút pháp lực nào, tựa như một nữ tử phàm nhân. Chẳng qua, tất cả Yêu Ma nếu thấy nàng đều lộ vẻ cung kính cùng sùng bái không thôi.
Chính là Băng Phách Ma Tổ, Ma tộc đệ nhất mỹ nữ! Nàng cùng với Tu La Vương và Cửu Vĩ Thiên Hồ được xếp vào hàng tam đại mỹ nữ trong tam giới.
Vẻ đẹp của nàng không một ngôn từ nào có thể hình dung, dù là "chim sa cá lặn" hay "hoa nhường nguyệt thẹn" cũng đều không đủ để so sánh.
"Nô tỳ tham kiến tiểu thư." Ma tộc thiếu nữ thấy nàng hiện thân thì vội vàng quỳ xuống.
"Làm tốt lắm." Ánh mắt Băng Phách Ma Tổ đảo qua chung quanh, thần sắc lạnh nhạt mở miệng.
"Tiểu thư quá khen, nô tỳ chỉ làm theo phân phó của người." Thiếu nữ cung kính nói.
"Tình huống bây giờ thế nào?" Băng Phách Ma Tổ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
"Hiện tại..." Thiếu nữ ngẩng đầu, đang muốn giải thích thì Băng Phách Ma Tổ đã nhấc chân trái bước ra một bước nhỏ. Chỉ thoáng một cái đã vượt qua khoảng cách hơn 20 trượng, tới ngay bên cạnh Ma tộc thiếu nữ.
Súc Địa Thuật? Không đúng, là một loại thần thông không gian cao cấp nào đó.
Xảo Vân đang còn ngẩn ngơ thì Băng Phách đã đưa ngọc thủ nhẹ nhàng ấn xuống đỉnh đầu nàng. Một tầng ma khí hiển hiện, Băng Phách không chút do dự thi triển Sưu Hồn Thuật đối với chính thị nữ của mình. Điều kỳ quái là trên mặt Xảo Vân không có chút thống khổ nào, vẫn một mực cung kính.
Vỏn vẹn một tuần trà sau, Băng Phách Ma Tổ thu hồi ngọc thủ, trên mặt lộ vẻ suy tư: "Thì ra là thế, không ngờ các ngươi phải lui về cố thủ tại Thiên Châu."
"Tiểu thư thứ tội, là tiểu tỳ vô dụng, không ngờ Hạ giới lại xuất hiện một tu tiên giả Động Huyền kỳ..." Mặt mũi Xảo Vân tràn đầy sợ hãi nói.
"Được rồi." Băng Phách Ma Tổ khoát tay: "Về điểm này, ngay cả bản thân ta cũng không dự liệu được. Có hắn tọa trấn nơi này, nhiệm vụ của các ngươi khó tiến triển cũng là chuyện bình thường."
"Đa tạ tiểu thư không trách. Chỉ là việc này thật có điểm kỳ lạ, theo lý thì tu tiên giả Động Huyền Kỳ không có khả năng phá toái hư không xuống Hạ giới."
"Điều này rất khó nói. Tu tiên giới vốn vô vàn kỳ sự, huống chi còn chưa biết tiểu tử họ Lâm kia có lai lịch thế nào." Băng Phách Ma Tổ chậm rãi nói.
"Tiểu thư, nô tỳ đã điều tra lai lịch của người này. Hắn vốn là tu tiên giả của Thiên Vân thập nhị châu, hơn 400 năm trước đã mất tích trong Tu La Môn."
"Tu La Môn..." Băng Phách Ma Tổ nghe đến đây, vẻ mặt thoáng trở nên cổ quái. Qua một chốc lại lộ ra nụ cười tươi tắn, xinh đẹp đến mức không ngôn từ nào có thể miêu tả.
"Thú vị đấy, bổn cung muốn gặp tiểu tử họ Lâm kia một lần."
*
Lại nói ở bên kia, Lâm Hiên đang một mình một ngựa tiến đến tổng đà Ma tộc. Với thực lực của hắn, muốn lẻn vào thì đám Cổ Ma thật khó mà phát hiện nổi.
Chừng nửa canh giờ sau, hắn đã tiếp cận tế đàn. Chẳng qua khi vừa tới, hắn liền nheo mắt quay đầu sang trái, cất giọng:
"Đạo hữu đã có lòng đợi Lâm mỗ thì hà tất phải ẩn nấp, chẳng lẽ muốn đánh lén ta sao?"
"Không tồi, chỉ là một tu tiên giả Động Huyền Kỳ mà có thể phát hiện ra hành tung của bổn cung, khó trách khiến đám thuộc hạ của ta gặp khó khăn như vậy, xem ra ngươi cũng có điểm bất phàm."
Thanh âm trong trẻo như tiếng chuông bạc ngân lên, dễ nghe nhưng tràn đầy ngạo khí. Lâm Hiên liền nheo mắt, đáy lòng chợt dâng lên một luồng hàn khí đáng sợ.
Đại địch!
Hắn vội chăm chú nhìn lại, một bạch y nữ tử tiến nhập vào tầm mắt.
Chỉ thấy thiếu nữ dáng vẻ thướt tha mà phiêu nhiên xuất trần, để đôi chân trần lơ lửng giữa không trung, mờ ảo tựa như tiên nữ giáng trần.
Nguyệt Nhi, Tần Nghiên đều có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, Thanh Nhi thì xinh đẹp mà đầy anh khí, Cầm Tâm lại có dáng vẻ ngây thơ mà ôn nhu như nước.
Bốn nàng đều là mỹ nhân hiếm gặp, chẳng qua thiếu nữ trước mắt lại đẹp tựa Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm, dường như chẳng có chút liên quan gì đến loài yêu ma dị giới.
Trong lòng nghi hoặc, Lâm Hiên liền dùng thần thức đảo qua thì vẻ mặt càng trở nên ngưng trọng.
Từ khi bước trên con đường tu tiên, đặc biệt là mấy trăm năm gần đây, Lâm Hiên khiêu chiến vượt cấp đã như cơm bữa, sớm không còn để tâm đến địch nhân cùng cấp. Tuy nhiên lần này hoàn toàn khác, cùng là cảnh giới Động Huyền sơ kỳ nhưng đối phương lại khiến hắn cảm thấy một mối nguy cơ cực lớn.
"Đạo hữu là phân hồn của vị Ma Tổ nào hàng lâm?" Lâm Hiên chợt lạnh lùng lên tiếng.
"Ồ! Nhãn quang của tiểu tử ngươi cũng không tệ." Bên kia, Băng Phách cũng cảm thấy có chút bất ngờ, cười nhẹ nói: "Như vậy đi, nếu ngươi chịu quy thuận bổn cung, ta có thể thi triển ma khí quán thể, biến ngươi trở thành một thành viên của Thánh tộc."
"Ma khí quán thể sao? Thứ cho Lâm mỗ không có hứng thú đó. Dù thế nào đi nữa, tu vị hiện tại của đạo hữu cũng chỉ là Động Huyền sơ kỳ, nói lời này không cảm thấy quá mức phô trương sao?"
Lâm Hiên nhàn nhạt mở miệng. Phân hồn của Ma Tổ thì sao chứ? Chẳng phải đã có một kẻ cùng đẳng cấp bị hắn và Vọng Đình Lâu liên thủ diệt sát tại Bồng Lai Sơn rồi sao!
"Tên to gan lớn mật, ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không? Sao có thể đem tiểu thư nhà ta so sánh với đám Ma Tổ bình thường, ngay cả Cổ Ma Thánh Chủ còn không đủ tư cách xách giày cho tiểu thư nhà ta!"
Lời Lâm Hiên còn chưa dứt thì một tiếng mắng từ xa đã truyền vào tai, không phải Băng Phách mà là thiếu nữ Ma tộc phẫn nộ lên tiếng:
"Chỉ là một tên Động Huyền Kỳ, tiểu thư thi triển ma khí quán thể đã là vinh hạnh cho ngươi, không cảm kích thì thôi còn dám dùng ngôn từ bất kính, đúng là một tên không biết trời cao đất dày! Trực tiếp diệt sát ngươi đã là quá hời cho ngươi rồi, phải ném vào Hàn Băng Ma Ngục mới đúng!"
"Im lặng, ai cho ngươi lắm mồm?"
Băng Phách Ma Tổ nghe vậy liền lộ vẻ không vui, không thấy có động tác gì mà một đạo ma khí màu trắng đã bay vút ra, bắn thẳng vào mi tâm Ma tộc thiếu nữ.
"A!"
Vẻ mặt Xảo Vân trở nên thống khổ, toàn thân run rẩy rồi quỳ rạp xuống, không dám mở miệng nói thêm lời nào nữa.
Sắc mặt Lâm Hiên cũng có điểm khó coi. Vừa rồi bạch y thiếu nữ trừng phạt thị nữ nhưng thực chất là muốn ra oai phủ đầu, làm giảm nhuệ khí của hắn. Động tác của đối phương quá nhanh, cả thị lực lẫn thần thức đều không kịp quan sát, chỉ thấy dường như tay trái của thiếu nữ rung lên rất nhỏ mà thôi.
Xem ra không dễ đối phó, bề ngoài Lâm Hiên bất động thanh sắc nhưng trong lòng đã thầm hít một hơi lạnh.
"Thế nào, đạo hữu đã nghĩ kỹ lời đề nghị của bổn cung?" Băng Phách mỉm cười. Một tên tu tiên giả Động Huyền Kỳ, làm sao nàng lại để trong mắt. Tuy nhiên, ma công nàng tu luyện rất huyền diệu, khi đối mặt với kẻ này lại mơ hồ cảm ứng được có điểm khó giải quyết.
Có khả năng sẽ phải lâm vào khổ chiến, không đánh mà chiêu hàng được đối phương mới là thượng sách. Hai người chưa động thủ nhưng đã ngầm đấu trí.
Nghe lời đối phương, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ lưỡng lự: "Trước khi ta lựa chọn, xin hỏi người là vị Thánh Tổ nào?"
"Bổn cung là Băng Phách, không biết đạo hữu đã từng nghe nói qua?"
"Cái gì, Băng Phách Ma Tổ?"
Lâm Hiên thất sắc, hắn sao có thể chưa từng nghe đến một trong chín Chân Ma Thủy Tổ. Không ngờ lai lịch đối phương lại biến thái vượt quá dự liệu, khó trách lại mang đến cho hắn áp lực cường đại như vậy.
"Thì ra là Băng Phách đại nhân hàng lâm, Lâm mỗ thật sự thất kính, bất quá..." Lời còn chưa dứt thì Lâm Hiên đột nhiên phất tay áo một cái. Một đạo hoa quang rực rỡ tứ sắc lưu ly bay vút ra.
Huyễn Linh Thiên Hỏa!
Lại nói, dù cho bạch y thiếu nữ này là chân tiên đi nữa, chỉ là một phân hồn thì Lâm Hiên cũng không dễ dàng đầu hàng. Biết được thân phận đối phương, hắn liền chớp thời cơ, tính dùng thủ đoạn lôi đình để hạ sát thủ.
Chỉ thấy linh quang chợt lóe, Huyễn Linh Thiên Hỏa đã tới ngay trước mặt bạch y thiếu nữ.
"Muốn chết!"
Băng Phách Ma Tổ giận tím mặt. Chỉ một tiểu tử Động Huyền Kỳ, biết thân phận của nàng mà còn dám động thủ, không phải là chán sống rồi sao?
Trong miệng nàng quát khẽ một tiếng, tay ngọc giơ lên, bàn tay trắng muốt chợt lóe ma quang. Không dùng bất cứ bảo vật gì mà trực tiếp dùng tay trần chụp về phía Huyễn Linh Thiên Hỏa.
Tròng mắt Lâm Hiên hơi co lại, nhịn không được hít một hơi khí lạnh.
Đối mặt với một cường địch quỷ dị như vậy, uy lực của Huyễn Linh Thiên Hỏa tuy lớn nhưng vẫn chưa đủ. Lâm Hiên lật tay phải, một thanh thiền trượng hỏa hồng hiện ra trong tay. Hắn lập tức đem toàn bộ pháp lực truyền vào.
Nhất thời kim quang đại phóng, tiếng Phạn âm của Phật Môn truyền vào tai. Theo sau chính là một luồng phật lực hùng hậu, chen chúc tràn ngập đẩy lui ma khí đầy trời.
Thứ có hiệu quả khắc chế yêu ma lớn nhất chính là thần thông Phật môn. Lâm Hiên có cơ duyên luyện hóa được Kim Cương Xá Lợi nên có thể sử dụng bí thuật Phật Môn, hơn nữa thiền trượng trong tay uy lực cũng không hề nhỏ.
"Thông Linh Phật Bảo sao!"
Tuy thực lực của phân hồn không thể so sánh với bản thể nhưng nhãn quang và kinh nghiệm lại không hề kém, trên mặt Băng Phách tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng không chút sợ hãi.
Thoáng chốc, tay ngọc đã tiếp lấy Huyễn Linh Thiên Hỏa. Bàn tay đại phóng một tầng ma quang như muốn giam cầm nó lại.
Phốc!
Ngoài dự liệu của thiếu nữ, vừa mới tiếp xúc với ngọn lửa tứ sắc lưu ly thì ma khí màu trắng sữa đã bị bài trừ trong nháy mắt, theo sau là thiên hỏa bùng lên, lan tới tay ngọc.
"Bụp" một tiếng, trên mặt Băng Phách thoáng hiện vẻ thống khổ. Trong nháy mắt, cả bàn tay nàng biến thành màu đen rồi tan thành bụi phấn. Không chỉ thế, hỏa diễm kỳ dị liền lan rộng, trong nháy mắt đã tới khuỷu tay.
Quả nhiên Huyễn Linh Thiên Hỏa không làm Lâm Hiên thất vọng. Cho dù là Chân Ma Thủy Tổ, nhất thời sơ ý cũng bị thương không nhỏ.
Kết quả này khiến Băng Phách có điểm kinh ngạc. Tuy thế, với một tồn tại đỉnh phong tam giới đã không biết bao nhiêu vạn năm, nàng kinh mà bất loạn. Bạch y thiếu nữ liền hé mở miệng thơm, phun ra một đạo ma khí tinh thuần màu hắc hồng.
Phốc! Phốc!
Ma khí hắc hồng chợt lóe, hóa thành vô số hỏa xà công tới Huyễn Linh Thiên Hỏa. Uy lực của Thiên Hỏa cường đại nhưng bí thuật của Băng Phách cũng không hề kém cạnh.
Thiên Hỏa vừa bị ngăn trở thì tay phải của bạch y thiếu nữ đã điểm ra một chỉ. Ngân quang chợt lóe, huyết hoa bắn tóe ra. Không ngờ một đạo ngân quang đã chặt đứt nửa cánh tay trái của nàng.
Tráng sĩ tự đoạn tí! Huyễn Linh Thiên Hỏa lập tức mất đi mục tiêu. Bất quá lúc này, ngàn vạn bóng trượng đã đánh tới đỉnh đầu nàng.
Bóng trượng chưa đến mà không khí xung quanh đã bị nén lại, phảng phất như muốn giam cầm đối thủ.
"Đáng ghét!"
Băng Phách giơ cánh tay còn lại lên, trong mắt mơ hồ hiện lên sát khí. Ngoài dự đoán là nàng không tránh không né, mặc cho ngàn vạn bóng trượng hợp nhất đánh xuống.
A!
Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, trên mặt bạch y thiếu nữ hiện vẻ không cam lòng, thân thể nàng bất ngờ tan thành hư vô.
Dễ dàng diệt sát cường địch nhưng trên mặt Lâm Hiên không có chút vui mừng nào, theo kinh nghiệm, thân hình hắn chợt lóe, thi triển Cửu Thiên Vi Bộ rồi xuất hiện ở ngoài ngàn trượng.
Ngay tại lúc hắn vừa biến mất, một tiếng "xoẹt" rất nhỏ vang lên rồi không gian dao động, một chùm tơ bạc như lông trâu bắn trúng tàn ảnh hắn để lại.
Nhìn qua, công kích không có gì đặc biệt, tuy nhiên tại chỗ hư ảnh bị đâm trúng lại nổ bắn ra quang hoa chói mắt, đủ thấy uy lực không phải tầm thường.
Ở xa xa, Lâm Hiên nheo mắt nhìn lại, tròng mắt chợt lóe ngân quang. Chỉ thấy tại nơi phát ra tơ bạc vừa rồi, không gian bồng bềnh như sóng nước, mơ hồ dao động.
Hừ!
Lâm Hiên thầm hít vào một hơi rồi đánh giá lại bạch y thiếu nữ. Vừa rồi Huyễn Linh Thiên Hỏa đắc thủ chẳng qua là do đối phương quá khinh địch.
Uy lực thôn phệ, ăn mòn cùng các thuộc tính khác của Thiên Hỏa đều bộc phát, nhưng đối mặt với Băng Phách Ma Tổ, thuộc tính băng trong đó lại không thể phát huy chút uy lực nào.
Băng Phách Ma Tổ, sở trường chính là pháp thuật hệ băng!
Hai người giao thủ chỉ trong giây lát nhưng thập phần hung hiểm, nói là dạo qua quỷ môn quan một vòng cũng không quá.
Một kích không có hiệu quả, tiếp tục đánh lén cũng vô dụng. Không gian dao động rồi bạch y thiếu nữ xinh đẹp chân trần lại hiện ra giữa không trung với thần sắc cực kỳ lạnh nhạt, cánh tay phải còn lại nhẹ nhàng nâng lên, vuốt những sợi tóc bạch kim óng ả khẽ rối trong gió.
"Ta đã quá xem thường ngươi, không ngờ ngươi lại lớn gan như vậy."
"Lá gan của Lâm mỗ cũng bình thường thôi, nếu bản thể Ma Tổ đích thân hàng lâm nơi này, tại hạ chắc chắn đã sớm đầu hàng." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Hừ, miệng lưỡi trơn tru."
Băng Phách cười như nắng xuân xua tan băng tuyết, một vẻ đẹp động lòng người, biểu hiện không giống như đang đối đầu với cường địch. Dường như trong mắt nàng, Lâm Hiên chỉ là một con kiến hôi, tuyệt không xứng làm địch thủ.
"Ngươi nghĩ phân hồn của bổn cung không thu thập được ngươi sao? Quá ngây thơ rồi."
Lại là một làn âm thanh còn dễ nghe hơn tiếng họa mi hót truyền ra, theo sau đó là ma khí màu trắng sữa theo gió mà động, không chút hung ác như ma khí tầm thường mà lại phiêu nhiên xuất trần.
Chỉ thấy ma khí tụ lại, bao bọc vết thương nơi vai trái thiếu nữ, một màn khó tin xuất hiện. Một cánh tay trắng nõn lần nữa mọc ra, chỗ bị Huyễn Linh Thiên Hỏa ăn mòn giống như chưa từng bị thương.
"Ồ..."
Kiến thức của Lâm Hiên cũng coi như uyên bác, nhưng khi thấy cảnh này cũng phải ngây người. Cho dù là đại năng tu tiên giả, cụt tay mà có thể dễ dàng hồi phục như vậy đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt, không hổ là Chân Ma Thủy Tổ, thần thông quả là kỳ dị kinh người.
Thực ra Lâm Hiên không biết rằng hắn đã xem trọng thiếu nữ trước mắt. Nếu là bản thể của Băng Phách, không dựa vào ngoại lực thì không thể phục hồi nhanh như thế.
Khối hóa thân này có đặc thù là được luyện từ nhân sâm vạn năm, mà thảo mộc vốn có thiên phú dễ dàng phục hồi thân thể, không tổn hại đến nguyên khí của phân hồn.
Kinh ngạc chỉ trong một thoáng. Trong mắt Lâm Hiên chợt hiện lệ quang, hắn phất tay áo một cái. Hàng trăm đạo kiếm khí như đàn cá bơi ra, đón gió chợt lóe rồi số lượng tăng đến cả ngàn. Thanh thế quả thực kinh người, ùn ùn kéo đến Băng Phách.
Có điều ngẫm lại, đến công kích của Thông Linh Phật Bảo còn không có tác dụng, Lâm Hiên tiện tay chém ra kiếm khí chỉ là để mê hoặc đối phương mà thôi. Hắn liền nhân cơ hội điểm ra một chỉ.
"Vù..."
Trong tiếng xé gió, như cá kình hút nước, Huyễn Linh Thiên Hỏa ào ào bay trở về.
Sau đó thân hình Lâm Hiên chợt lóe. Không gian như bị hòa tan, gợn sóng tỏa ra bốn phía, thân ảnh hắn liền tan biến vào trong đó.
Cảnh tượng quả thực kỳ diệu, không rõ là ảo ảnh hay là thật.
Cửu Thiên Vi Bộ!
Nhìn thì đúng là bí thuật này nhưng đã cao hơn một bậc, bởi vì Lâm Hiên biến mất mà không hiện thân trở lại, tựa như đang ẩn nấp trong hư không.
Đây là bí thuật hắn mới lĩnh ngộ được, một loại thần thông không gian phối hợp với thuật ẩn nấp, khiến đối phương khó có thể phát hiện hành tung. Cao thủ so chiêu, chỉ cần giấu diếm được khí tức trong một khắc cũng đủ để chiếm tiên cơ.
Lâm Hiên đặt tên cho thần thông này là "Hư Không Ẩn Nặc Thuật". Hôm nay là lần đầu thi triển, đáng tiếc lại gặp phải cường địch cỡ này thì không hi vọng cho lắm.
Băng Phách là Ma Tổ thành danh đã mấy trăm vạn năm, có thần thông gì mà chưa từng gặp qua. Huống chi Lâm Hiên còn chưa ngộ ra pháp tắc không gian chân chính, chỉ là nhìn mèo vẽ hổ mà thôi.
Chỉ thấy thiếu nữ dựng đôi mày liễu, giữa trán xuất hiện một con mắt thứ ba mỹ lệ, màu sắc yêu dị bên trong không ngừng biến hóa.
"Ồ!"
Một tiếng la nhẹ, tại hư không phía bên trái hơn mười trượng, thân hình Lâm Hiên lảo đảo hiện ra.
Quả nhiên đối phương đã phá được thần thông không gian của hắn. Con mắt đẹp kia, một khi nhìn vào sẽ khiến người ta hoa mắt choáng đầu. Đây là thần thông gì?
Tâm niệm Lâm Hiên thay đổi cực nhanh.
Vừa rồi có thể đã để lộ sơ hở, trên người hắn chợt lóe linh quang, Bích Diễm Kỳ Lân Giáp hiển hiện ra. Đồng thời, hắn phất tay áo một cái. Quang hà cuốn qua, Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn nối thành một quầng sáng thanh sắc, ở trên có một Thái Cực Đồ thần bí lưu chuyển không ngừng.
Băng Phách thấy vậy thì cười nhạt, nâng tay ngọc điểm ra. Lệ quang nổi lên, ma khí màu trắng sữa tụ lại, vô số thanh ma kiếm lóng lánh xuất hiện trong tầm mắt, hung hăng chém tới đối phương.
"Bành!"
Một tiếng bạo liệt vang lên, ngay sau đó là những tiếng vang thanh thúy. Lâm Hiên hít vào một hơi, pháp lực như trường giang đại hải truyền vào thuẫn bài.
Trên mặt Băng Phách lộ ra một tia bất ngờ. Tên gia hỏa này cũng có vài phần thực lực. Để xem hắn còn bao nhiêu thủ đoạn?
Lại nghe tiếng cười khẽ truyền vào tai, ngọc thủ của bạch y thiếu nữ như kiếm điểm ra. Đám ma kiếm lại hóa thành những con cự mãng lớn tới mấy trượng, vây quanh liều mạng cắn xé quầng sáng do Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn biến thành.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀