Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 650: CHƯƠNG 650: KẺ TÁM LẠNG, NGƯỜI NỬA CÂN

Lâm Hiên khẽ nhíu mày. Bất kể đối phương thi triển thủ đoạn nào, hắn vẫn tiếp tục truyền pháp lực vào bảo vật. Quả nhiên, phòng ngự của Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn vô cùng kiên cố.

Thấy công kích không hiệu quả, Băng Phách Ma Tổ khẽ đưa ngọc thủ, nhẹ nhàng hất mái tóc bạch kim óng ánh.

Theo động tác của nàng, những sợi tóc phất phới trong gió, hóa thành những tia sáng bạc kích bắn tới. Nhưng không phải công kích, mà là dung nhập vào thân thể cự mãng.

Tròng mắt Lâm Hiên thoáng co lại. Các tia sáng bạc vừa dung nhập, thân thể cự mãng liền tan rã, biến thành những đạo ngân sắc hỏa diễm, bên trong lập lòe ngân quang. Lập tức, màn sáng phòng ngự của hắn bị băng phong.

Lâm Hiên cau chặt đôi mày, đánh ra một đạo pháp quyết. "Bụp" một tiếng, màn sáng lóe lên, lần nữa trở lại thành các tấm thuẫn bài. Tuy nhiên, ngân sắc hỏa diễm vẫn còn bám chặt phía trên.

Lâm Hiên xem như không thấy, thân hình lóe lên lui ra sau. Lần này hắn không thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, mà dùng độn thuật thông thường. Đối phương có thể bài trừ Hư Không Độn Hình Thuật, nếu thi triển Cửu Thiên Vi Bộ e rằng cũng không ổn. Hắn không dám hành động lỗ mãng.

Quả nhiên, đôi mắt đẹp giữa mi tâm Băng Phách Ma Tổ đang mở ra đành nhắm lại. Nàng bất động thanh sắc, nhưng thầm hừ một tiếng, tâm cơ tiểu tử này quả nhiên lanh lẹ. Bất quá, phản ứng của nàng cũng thuộc hàng nhất đẳng, ngọc thủ lần nữa điểm ra phía trước.

"Xoẹt xoẹt..."

Tiếng xé gió rền vang, tầng băng diễm trên Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn tróc bong ra, lóe lên tụ thành một cánh tay ma dài tới bảy tám trượng, bề ngoài còn có băng diễm bao phủ. Năm ngón tay ma hơi co lại, hung hăng trảo về phía đầu Lâm Hiên.

Khoảng cách gần như vậy, hắn muốn tránh cũng không kịp.

Băng Phách Ma Tổ sao có thể bỏ qua cơ hội ném đá xuống giếng? Chỉ thấy hai tay nàng bay múa như hồ điệp xuyên hoa. Những pháp ấn huyền diệu dị thường từ tay áo bay vút ra, đón gió lóe lên, huyễn hóa thành một đám ma thú dữ tợn. Chúng phát ra tiếng gào rú rung trời, bổ nhào về phía Lâm Hiên.

Thần thông như thế này quả thực khiến người ta trợn mắt há hốc mồm. Chỉ một chiêu của nàng, tu sĩ Động Huyền Kỳ bình thường đã không thể ứng phó. Lần này liên tiếp bày ra hai chiêu, cho dù tiểu tử kia có lợi hại đến mấy, cũng đành nuốt hận tại chỗ.

Quay lại bên Lâm Hiên. Không kịp tránh né hay tế ra pháp bảo, hắn hét lớn một tiếng như sấm nổ giữa trời quang. Cuồng phong ào ào nổi lên, nương theo là yêu khí trùng thiên. Trong tiếng xương cốt lách cách, tay phải hắn nắm lại thành quyền, hung hăng đánh ra.

Động tác nhìn thì đơn giản, nhưng không gian như bị xé rách, một động xoáy đường kính hơn trượng quỷ dị xuất hiện trong tầm mắt.

Lực Chi Khí Toàn!

Băng Phách Ma Tổ thoáng kinh ngạc. Tu vi đạt đến cảnh giới này, đối phương kiêm tu yêu đạo cũng là chuyện bình thường, chẳng qua yêu tộc Động Huyền Kỳ lại không có thanh thế mạnh mẽ đến mức này.

Ý nghĩ của nàng còn chưa kịp chuyển, đã nghe thấy tiếng "Bành" thật lớn. Động xoáy cùng ma tí hung hăng đối đầu.

Tiếng gió rít rợn người vang lên, ma tí kia không ngờ đứt gãy ra từng khúc. Kết quả này vốn nằm trong dự liệu của Lâm Hiên. Dù sao, trải qua nhiều năm tu luyện Long Tượng Phục Ma Công cùng phục dụng Kỳ Lân Quả, hiện tại khí lực của hắn đã cường đại đến mức khó lường.

Nhưng nguy cơ còn chưa giải trừ, ngay sau đó đám ma thú đã ào ạt lao tới. Lúc này, ngay cả nha hoàn của Băng Phách cũng lộ vẻ cười lạnh, muốn xem lần này Lâm tiểu tử đối phó thế nào.

Chỉ thấy Lâm Hiên nhẹ nhàng vỗ vào bên hông, linh quang lập lòe, chừng mấy ngàn thanh phi đao mỏng như cánh ve bay vút ra. Trong tiếng xé gió, phi đao kích bắn đầy trời, trong khoảnh khắc tạo thành một núi đao chắn trước mặt Lâm Hiên.

Dùng công thay thủ!

Băng Phách Ma Tổ thấy vậy cũng lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng biến chiêu đã không kịp, liền thuận thế điểm ra một chỉ.

"Rống!"

Hung quang bắn ra bốn phía, hai mắt của đám ma thú biến thành màu đỏ như máu, thò nanh vuốt sắc bén, khí tức toàn thân trở nên cuồng bạo. Cả đám hung hãn không sợ chết lao vào Thiết Vũ Phi Hoàng Đao.

Lập tức tiếng bạo liệt nổi lên, nhưng không có huyết vũ bắn ra. Ma thú bị chém đầu liền hóa thành ma khí màu ngà sữa.

Chỉ trong mấy nhịp thở ngắn ngủi, số lượng ma thú đã mất đi hơn nửa, nhưng đám còn lại đã phá tan phòng ngự của Thiết Vũ Phi Hoàng Đao, nhe răng nhếch miệng xông thẳng tới Lâm Hiên.

Vẻ mặt Lâm Hiên vẫn đầy sự trấn định, tay áo phất một cái, ngân quang lập lòe. Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn bay vút ra, hắn lập tức truyền toàn bộ pháp lực vào bên trong.

Chỉ một thoáng, linh quang chợt hiện cùng lệ khí trùng thiên. Cả ngàn con Giao Long hiện ra, giương nanh múa vuốt điên cuồng bổ nhào tới.

"Oanh!"

Thanh thế khó có thể dùng ngôn ngữ hình dung. Đám ma thú còn lại đã bị quét sạch không còn, Thiên Long chỉ tổn thất một chút, cả đám lại hung dữ bổ nhào về phía Băng Phách. Chuyển thủ thành công trong khoảnh khắc!

Băng Phách hừ lạnh một tiếng, trên người chợt lóe linh quang rồi quỷ dị biến mất. Tại chỗ nàng vừa đứng chỉ còn vài bông tuyết bay theo gió, mỹ lệ mà thần bí đến cực điểm.

Pháp thuật không gian quả thực cao minh!

Lâm Hiên ngẩng đầu, trong mắt chợt lóe ngân quang, toàn bộ pháp lực đều hội tụ về hai mắt.

Thiên Phượng Thần Mục!

Đột nhiên, hắn vừa nhấc tay, một cây trường mâu cổ xưa hiển hiện. Hắn truyền pháp lực vào, một ánh đao mang theo một tiểu pháp trận tinh xảo chém tới.

"Phốc" một tiếng, không gian bên trái cách mấy chục trượng chấn động, một ngón tay tuyết trắng hiện lên, nhẹ nhàng điểm ra một cái. Chỉ thấy ma khí màu ngà sữa ào ạt hiển hiện, vô thanh vô tức tụ thành một tấm thuẫn bài.

"Bành!"

Ánh đao kích tới. Tiếng bạo liệt rền vang, toàn bộ không gian trong phạm vi vài dặm chấn động không thôi, tựa như mặt hồ đang tỏa ra những vòng gợn sóng.

Tiếp được một kích, Băng Phách Ma Tổ không hiện thân, nhưng thanh âm đã lộ vẻ tức giận: "Linh Nhãn bí thuật, lại còn có bảo vật không gian. Xem ra muốn sanh cầm ngươi là điều không thể. Nhưng cũng không sao, chỉ là một phân hồn mà thôi, cho dù bị hủy cũng được. Tiểu gia hỏa, dám chọc giận bổn cung, ngươi sẽ phải hối hận."

Lời còn chưa dứt, hai cánh tay như sen như ngọc nâng lên múa may giữa không trung, từng đám phù văn huyền diệu hiển hiện ra. Thiếu nữ hé mở đôi môi anh đào, thanh âm như tiếng châu ngọc êm tai vang lên, chú ngữ càng thêm huyền diệu.

"Cái này..." Lâm Hiên nghe mà không hiểu, chẳng qua trong lòng chợt nổi lên dự cảm không lành. Hắn còn không kịp phản ứng, lấy thân thể Băng Phách làm trung tâm, một vầng sáng màu ngà sữa chấn động lòng người tản mát ra.

Có điểm quen mắt! Ý nghĩ này vừa hiện, Lâm Hiên đã bị vầng sáng màu ngà sữa bao phủ, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

"Đây là Lĩnh Vực!"

Tiểu Mao Cầu cũng có được Lĩnh Vực khuyết thiếu, nhưng Lâm Hiên đã chứng kiến sự đáng sợ của nó, nằm mơ cũng không ngờ Băng Phách có thể thi triển ra.

"Không ngờ ngươi cũng biết tới Lĩnh Vực. Sao, hiện tại bó tay chịu trói, có lẽ bổn cung sẽ cho ngươi thêm một cơ hội." Trên mặt Băng Phách cũng lộ vẻ bất ngờ. Tuy vậy, nếu đối phương đã biết rõ sự đáng sợ của Lĩnh Vực, hẳn sẽ phải lựa chọn khuất phục.

Thanh âm tràn đầy dụ hoặc, nhưng Lâm Hiên lại cười nhạt:

"Nếu muốn ta khuất phục, đạo hữu phải hiển lộ thêm chút thực lực đã."

Nói xong, hắn hét lớn một tiếng, Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn tùy tâm mà chuyển. Hư ảnh Thiên Long lần nữa hiển hiện trong tầm mắt.

Lĩnh Vực vừa xuất hiện, Lâm Hiên quả thực vô cùng kinh hoảng, nhưng chỉ chớp mắt liền nghĩ đến một vấn đề mấu chốt. Bản thể của Chân Ma Thủy Tổ thì không nói, nhưng trước mắt chỉ là một phân hồn, tu vi cũng không vượt quá Động Huyền Kỳ. Cho dù có vô số bí thuật, sao có thể thi triển ra Lĩnh Vực hoàn chỉnh? Hắn cần phải thử một lần mới biết.

Chỉ thấy đám Băng Giao Hỏa Long đầy trời lao tới. Chiêu số này đã bị đối phương tránh thoát một lần, Lâm Hiên sẽ không giẫm lên vết xe đổ. Tay trái hắn để sau lưng, nắm chặt cây cổ mâu. Nếu đối phương lại thi triển pháp thuật không gian, bảo vật này đủ sức bài trừ.

Bất ngờ là Băng Phách không né tránh hay thi triển bí thuật khác để hóa giải công kích đáng sợ. Đến khi cả ngàn con Băng Giao Hỏa Long tới gần, nàng mới nâng tay phải lên, khẽ quát một tiếng chú ngữ kỳ quái ngắn ngủi.

Một màn không ngờ đã xảy ra. Như tuyết tan mùa xuân, tất cả Băng Giao Hỏa Long đều lập tức tan thành pháp lực vô cùng tinh thuần.

"Cái này..." Lâm Hiên thất sắc, tâm tư có chút băng giá. Chẳng lẽ Lĩnh Vực này là hàng thật giá thật?

Đang còn nghĩ ngợi, lượng pháp lực kia đã chuyển hóa thành ma khí, tụ thành vô số trảo ảnh đen kịt nhọn hoắt. Tiếng xé gió rền vang, ngược lại công kích về phía hắn.

Lâm Hiên kinh sợ, nhưng toàn thân sớm tỏa ra yêu khí trùng thiên. Linh quang lóe lên, hai tay biến thành lợi trảo sắc bén, sau đó nâng lên vung vẩy trước người.

Lập tức, vô số trảo ảnh màu xanh nhọn hoắt hiện ra, điên cuồng bắn về phía trước.

Sau một khắc, tiếng ghê răng nổi lên không ngớt, công kích của song phương đối oanh cùng một chỗ.

Gần như vừa tiếp xúc, thế công của Lâm Hiên liền bị đánh tan. Đám trảo ảnh đen kịt nhọn hoắt kia vẫn tiếp tục đánh tới.

Đến đây, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hoảng hốt, bất đắc dĩ hít vào một hơi, mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn.

Nhưng không hiệu quả, vừa tiếp xúc, Linh Thuẫn đã bị trảo ảnh đánh tan. May mắn là có Bích Diễm Kỳ Lân Giáp ngăn trở, cùng với thân thể cứng cỏi mới tránh được họa moi ngực bể bụng.

Trúng công kích, Lâm Hiên chịu không nổi phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch. Bất quá, với kinh nghiệm đấu pháp phong phú, hắn liền thuận thế lui về phía sau, đồng thời phất tay áo một cái.

Thiết Vũ Phi Hoàng Đao lần nữa kích bắn ra. Trong thanh âm "đinh đinh đang đang", rốt cục những trảo ảnh nhọn hoắt bị ngăn lại. Sau đó linh quang lóe lên, Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn lần nữa hiển hiện hộ thể.

Hắn muốn thăm dò Lĩnh Vực của đối phương, không ngờ lại bị phản kích chật vật như thế.

Băng Phách Ma Tổ đã chiếm được tiên cơ. Lâm Hiên đang chuẩn bị ứng phó công kích tiếp theo, nhưng một màn kế tiếp lại làm cho hắn líu lưỡi. Đối phương không thừa cơ công kích, mà hoàn cảnh bốn phía lại phát sinh biến hóa.

Tế đàn lớn đã hoàn toàn tan đi, bóng dáng của những ngọn núi phía xa cũng không còn. Không gian quanh thân hắn đã chuyển thành một vùng băng thiên tuyết địa.

Chỉ thấy trên bầu trời trắng xóa tuyết bay. Gió lạnh gào rít giận dữ thổi qua, mặt rát như đao cắt, phóng mắt nhìn lại là một vùng đất lạnh lẽo thê lương.

"Cái này..." Tròng mắt Lâm Hiên co lại, trong mắt lóe lên ngân quang, thi triển Thiên Phượng Thần Mục tới cực hạn. Thần thông này vốn có hiệu quả bài trừ huyễn thuật, chẳng qua lần này đã khiến hắn phải thất vọng. Lĩnh Vực của đối phương kiến tạo quá mức thần kỳ, không thể nhìn thấu ra điểm yếu nào.

"Lâm tiểu tử, bổn cung hỏi lại lần cuối, thật sự không muốn đầu hàng?" Băng Phách Ma Tổ lạnh lùng lên tiếng, ngôn ngữ bức người, nhưng Lâm Hiên chợt cười phá lên.

Đúng là "lộng xảo thành chuyên" (khéo quá hóa vụng)! Đối phương đang chiếm thế chủ động, cần gì phải chiêu hàng cho vẽ rắn thêm chân? Như vậy khẳng định Lĩnh Vực này có khuyết thiếu, tìm được nhược điểm thì có thể bài trừ nó.

"Muốn Lâm mỗ bó tay chịu trói? Cũng được, trước tiên đạo hữu hãy đem mạng giao cho tại hạ rồi hãy nói." Lâm Hiên chậm rãi mở miệng.

"Được lắm!" Băng Phách Ma Tổ giận quá hóa cười: "Không biết sống chết, ngược lại ta muốn xem, rốt cuộc ngươi còn hung hăng càn quấy đến lúc nào!"

Đến lúc này, Băng Phách Ma Tổ đã không còn kiềm chế nổi vẻ thản nhiên. Lời còn chưa dứt, tay phải nàng nâng lên, ngón tay ngọc thon dài điểm về phía trước:

"Khởi!"

Lập tức bạch quang chợt lóe, một đám cự nhân bằng tuyết xuất hiện trong tầm mắt. Sắc mặt Lâm Hiên trở nên khó coi. Đối phương tạo ra đám quái vật nhưng không hề hao tốn ma khí.

Lĩnh Vực! Trong không gian này, đối phương có thể thao túng thiên địa pháp tắc.

Ngoài đám băng tuyết cự nhân, trên băng nguyên còn hiện ra hơn trăm ma thú dữ tợn do hàn băng vạn năm hợp thành, cả đám há miệng phun hàn khí lạnh thấu xương.

"Đi!"

Băng Phách Ma Tổ khẽ quát, những ma thú cự nhân gào rú rung trời nhào về phía Lâm Hiên.

Hiện tại, nếu chọi cứng rõ ràng không có lợi cho bản thân hắn. Muốn thủ thắng thì phải tìm ra nhược điểm của Lĩnh Vực này. Toàn thân Lâm Hiên nổi thanh quang bay ra ngoài. Chẳng qua, hư không sau lưng đột nhiên quỷ dị hiển hiện vô số sợi tơ bạc, như mạng nhện đem thân hình hắn trói gô lại.

"A..."

Thấy Lâm Hiên nghẹn họng trân trối, khóe miệng Băng Phách Ma Tổ hiện vẻ chê cười:

"Ngu xuẩn, trong Lĩnh Vực của ta, ta là chủ nhân tuyệt đối, ngươi cho là mình có thể chạy trốn sao?"

Dị biến nổi lên, lần này đối phương không cho hắn thời gian ứng biến, những ma thú cùng băng tuyết cự nhân đã điên cuồng áp tới. Tay chân bị trói chặt, không thể tế ra pháp bảo. Nói một cách khác, giờ khắc này Lâm Hiên triệt để rơi vào trạng thái không thể phòng ngự.

"Gia hỏa cứng đầu, ngươi có thể đi tìm chết!" Trên mặt Băng Phách hiện sát khí đậm đặc, bất quá đối phương ngoan cường hơn nàng nghĩ nhiều.

"Thật sao? Cái này còn chưa hẳn!"

Vẻ kinh hoảng trên mặt Lâm Hiên chỉ là chớp mắt. Sau lưng lóe sáng kim quang, Tiểu La Yêu Pháp Tướng chín đầu mười tám cánh tay hiển hiện. Pháp tướng nhìn qua uy mãnh vô cùng. Linh quang chợt lóe, các cánh tay cầm mười tám món binh khí hung hăng chém ra.

"Oanh!"

Ngũ sắc linh quang chói lóa, đủ loại cột sáng cùng phong đao hiển hiện, toàn bộ ma thú quái vật đã bị đánh tan.

Sau đó Lâm Hiên hét lớn một tiếng. Toàn thân nổi thanh quang, Huyễn Linh Thiên Hỏa ngùn ngụt bốc ra ngoài thân. Những sợi tơ bạc lập tức bị luyện hóa thành hư vô.

"Tiểu La Yêu Pháp Tướng, thần thông này... rốt cuộc ngươi học được từ nơi nào?"

Đến lúc này, trên mặt Băng Phách Ma Tổ chợt lộ vẻ khiếp sợ. Tiểu tử này đương nhiên không phải kẻ trăm vạn năm trước nàng đã gặp qua, bất quá Tiểu La Yêu Pháp Tướng thì tuyệt đối không sai.

Lâm Hiên nghe cũng kinh ngạc, đối phương sao có thể nhận ra Tiểu La Yêu Pháp Tướng? Chẳng qua đại địch còn trước mắt, hắn nào còn tâm tình đi tìm hiểu.

Vừa mới trải qua nguy cơ, Lâm Hiên đã nghĩ thông suốt một vấn đề. Đúng là Lĩnh Vực của đối phương có khuyết điểm, nhưng nó vốn là thần thông của tu sĩ Độ Kiếp Kỳ. Hắn còn cách cảnh giới này quá xa, liên quan đến pháp tắc thì không thể nhìn ra. Có dụng tâm tìm hiểu cũng vô dụng.

Lâm Hiên thông suốt điểm này, ánh mắt một lần nữa lộ chiến ý. Không cần tìm nhược điểm Lĩnh Vực, mà chuẩn bị đường đường chính chính đánh một trận.

Chỉ thấy hắn duỗi tay phải. Linh quang lập lòe, một đoản kiếm dài hơn tấc bay vút ra. Khác với Ma Duyên Kiếm, Phệ Linh Kiếm vừa hiện đã tràn trề khí thế hoa lệ bá đạo.

Lâm Hiên nắm chặt lấy nó, đồng thời tay trái vừa lật, một cái bình ngọc tinh xảo hiển hiện, đem một giọt linh dịch nhỏ vào trong miệng.

"Vạn Niên Linh Nhũ." Ánh mắt Băng Phách lộ vẻ bất ngờ. Một tồn tại Động Huyền Kỳ có được thiên tài địa bảo như vậy quả không dễ. Chẳng qua rất nhanh mi mắt nàng khẽ động, chú ý tới thanh đoản kiếm trong tay đối phương.

"Sẽ không đâu, dù là vật phỏng chế cũng không thể rơi vào tay một tiểu tử Động Huyền."

Ý niệm trong đầu Băng Phách còn chưa chuyển xong, Lâm Hiên đã động thủ. Hắn hít sâu một hơi, đem pháp lực như thủy triều truyền vào tiên kiếm.

Thoáng chốc lệ quang nổi lên. Lấy tiên kiếm làm trung tâm, một tầng linh khí mênh mông ầm ầm tỏa ra bốn phía.

Sau đó linh khí lóe lên, phân thành bốn đạo có thuộc tính khác nhau: Màu trắng thuộc Kim, màu xanh là Mộc, lam là Thủy, màu đỏ chính là Hỏa.

Bốn đạo linh khí lần nữa tụ hợp. Tiếng gào thét hùng hồn cùng thanh thúy truyền ra, bốn hư ảnh linh thú cực lớn xuất hiện trong tầm mắt.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ!

Ánh mắt Băng Phách đảo qua, trên mặt lần nữa lộ vẻ chấn kinh.

"Ồ... Chẳng lẽ là Tứ Tượng Kiếm? Không đúng, Tứ Tượng Kiếm là bảo vật bài danh hàng đầu trong các Tiên Thiên Linh Bảo, uy lực vô cùng đáng sợ. Đây chỉ là một kiện phỏng chế phẩm mà thôi."

Băng Phách thì thào nói ra lai lịch Phệ Linh Kiếm trong tay Lâm Hiên, bất quá giờ khắc này hắn không có tâm tình mà quan tâm.

Lâm Hiên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, ngưng thần không màng đối phương đang làm gì. Hắn cảm giác có điểm tương tự như lần thứ nhất sử dụng Ma Duyên Kiếm, pháp lực toàn thân thoáng chốc bị hút đi hơn phân nửa.

Hư ảnh Tứ Linh giữa không trung càng trở nên sống động dữ tợn, khí thế cuồng bạo tỏa khắp trên thân, sau đó tụ lại cùng một chỗ, nhào tới địch nhân.

Rốt cục, trên mặt Băng Phách lộ vẻ ngưng trọng. Hai tay nàng như hồ điệp xuyên hoa bay múa, từng đám pháp ấn huyền diệu bay vút ra.

Không biết có phải là ảo giác hay không, Lâm Hiên cảm giác thời gian như chậm lại, không gian cũng trở nên vặn vẹo. Hư ảnh Tứ Linh di chuyển thật khó khăn, cứ từng tấc từng tấc chậm rãi bay đi.

Sắc mặt Lâm Hiên vừa ngưng trọng vừa kinh hỉ. Xem ra suy đoán của bản thân không sai. Phân hồn Băng Phách dù sao cũng chỉ là Động Huyền Kỳ, không có khả năng cải biến thiên địa pháp tắc, nhiều nhất là dựa vào kinh nghiệm để vận dụng chúng một chút.

Như vậy, đối mặt tu sĩ cấp thấp thì phi thường lợi hại, nhưng trong mắt tồn tại cùng cấp, chiêu này chỉ như cây có hoa mà không thể kết trái.

Mới sử dụng lần đầu, Phệ Linh Kiếm đã hiển lộ uy năng, quả nhiên Lĩnh Vực của thiếu nữ không hề kiềm chế được nó. Song phương lập tức rơi vào trạng thái giằng co.

Lại qua một lát, tiếng "xoẹt xoẹt" truyền ra. Trường diện trước mắt phát sinh biến hóa, băng nguyên biến mất không còn. Hư ảnh Tứ Linh cũng dung hợp thành một quang cầu cực lớn, trong tứ sắc lưu ly tiếp tục ép về phía Băng Phách.

Không gian ngày càng vặn vẹo dữ dội. Quang cầu di chuyển vô cùng khó khăn, thế tới chậm chạp, nhưng lúc này Băng Phách đã không thể động đậy thân hình. Chỉ cần phân tâm, nàng sẽ không chế trụ nổi sức mạnh của Lĩnh Vực.

Luận công pháp của nàng huyền diệu vượt xa Lâm Hiên, nhưng lần này hắn có ưu thế hơn hẳn. Nội thể có song anh nhất đan, pháp lực thâm hậu hơn phân hồn Băng Phách rất nhiều.

Chỉ thấy Lâm Hiên hét lớn một tiếng, toàn thân pháp lực cuồn trào tuôn ra, còn há miệng phun ra mấy ngụm bổn mạng nguyên khí.

Quang cầu do Tứ Linh tụ hợp lập tức trở nên sáng ngời. Từng tiếng đứt gãy truyền vào tai, rốt cục Lĩnh Vực đã mất đi hiệu quả cản trở. Tốc độ quang cầu đột nhiên tăng mạnh.

"Không..."

Băng Phách thét lên một tiếng kinh hãi, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi. Phân hồn bản thân sao có thể thua trong tay một con sâu cái kiến! Một tiểu tử Động Huyền Kỳ sao có thực lực thế này?

Nhưng bất kể nàng nghĩ sao, quang cầu đã đến trước người ba thước, sau một khắc liền đem thân thể xinh đẹp kia nuốt trọn.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!