Nữ tử thấy thế thì biến sắc, vội hé miệng phun ra một đạo linh khí tinh thuần vô cùng. Quang hà chợt lóe, một bức tường quang mạc mờ ảo hiện ra trước tấm Bạch Cốt Thuẫn, thi triển thêm một tầng phòng ngự phi phàm.
Chẳng qua Lâm Hiên như không nhìn thấy, hừ lạnh một tiếng. Hỏa nguyên khí trong phạm vi vài dặm cuồn cuộn hội tụ về nắm tay phải, sau đó hắn hung hăng đánh ra một quyền vào bức tường sáng.
Oanh!
Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng, tựa như thiên lôi giáng thế. Lực đạo va chạm kinh thiên động địa, tạo ra cương phong cuồng bạo tứ phía, ngay cả hư không cũng chấn động không ngừng.
"Không phải chứ? Đây là bí thuật gì, đừng nói là tu yêu giả, mà dù Yêu tộc cùng cấp cũng không thể tạo được công kích đáng sợ như thế."
Nữ tử diễm lệ kinh hãi thốt lên, đã thấy bức tường sáng cùng Bạch Cốt Thuẫn vỡ nát như đậu hũ. Theo bản năng, thân ảnh ả chợt lóe, dịch chuyển qua một bên. Tuy tránh khỏi chỗ hiểm, nhưng chợt thấy vai trái tê rần, sau đó một trận đau nhức tê tâm phế liệt lập tức truyền thẳng vào tâm thức. Thì ra bả vai đã trúng một quyền khiến xương cốt vỡ vụn.
Ăn đau không nhỏ, nữ tử vừa sợ vừa giận đến khuôn mặt vặn vẹo, hận không thể trừu hồn luyện phách Lâm Hiên, để giải mối hận ngút trời trong lòng. Nhưng đừng nói việc báo thù, hiện tại ả đang gặp phải nguy cơ cực lớn.
Lâm Hiên há có thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này, đang định hạ sát thủ, nhưng đỉnh đầu chợt truyền đến một tiếng hét lớn: "Cuồng đồ lớn mật, dám càn rỡ như vậy!"
Lời còn chưa dứt, một đạo kinh hồng xé gió lao tới. Trước mắt Lâm Hiên là một con yêu thú thân sư tử, chân hổ, miệng đầy răng nanh sắc bén, lưng mọc đôi cánh, cái đuôi tựa linh xà. Không rõ rốt cuộc là yêu thú thuộc chủng loại nào.
Tiếng "nga ngao ngao" rống giận vừa truyền ra, yêu thú lập tức hung hăng lao tới.
Lâm Hiên không chút bối rối nâng tay trái. Linh quang chợt lóe, một chiếc hồ lô đen như mực đã hiện ra trong lòng bàn tay. Bảo vật liền bay lên trên đỉnh đầu hắn, đồng thời phóng đại đến mấy trượng.
Sau đó miệng hồ lô mở, phun ra vô vàn hạt cát đỏ như máu, chúng ngưng tụ thành một cây trường mâu, nhanh như thiểm điện, hung hăng đâm thẳng tới.
Quái thú cũng không hề yếu thế, gào lên một tiếng rồi há cái miệng đỏ lòm, phun ra một cột sáng màu đen nghênh đón trường mâu.
Oanh!
Đất trời rung chuyển. Trường mâu do Thiên Lôi Sa ngưng tụ mà thành, lập tức bạo phát, đánh tan cột sáng. Ngay sau đó, cả đám Thiên Lôi Sa liền bắn tới, bao phủ yêu thú vào bên trong.
Lại nghe tiếng bạo liệt không ngừng vang vọng, yêu thú dù da dày thịt béo cũng không thể chịu nổi oanh kích mãnh liệt đến vậy. Nó phát ra một tiếng rít gào. Linh quang chợt lóe, nó liền hiện nguyên hình là một cây Lang Nha Bổng.
"Đi!" Lâm Hiên lại khẽ quát một tiếng.
Vô vàn hạt Thiên Lôi Sa từ trong hồ lô tiếp tục bay ra, vây quanh oanh tạc Lang Nha Bổng.
"Đáng chết!" Thanh âm giận dữ của tu sĩ họ Cần truyền tới: "Ngươi dám hủy bảo vật của ta sao?"
"Thế thì sao?" Lâm Hiên cười lạnh, pháp quyết đánh ra càng nhanh. Chỉ qua một lát, Lang Nha Bổng trở nên ảm đạm, hoàn toàn mất đi linh tính. Hắc hồ lô vẫn không ngừng phun ra Thiên Lôi Sa, tạo thành một màn cát nho nhỏ.
"Đi!"
Theo một tiếng quát chói tai, đám Thiên Lôi Sa liền bắn sang bên tay trái. Không gian dao động, rồi thân ảnh tu sĩ họ Cần hiển hiện với sắc mặt khó coi đến cực điểm. Nhưng tất nhiên là hắn sẽ không bó tay chịu trói, vỗ vào bên hông thì một ngọn tiểu sơn đen thùi xuất hiện.
Chỉ thấy tu sĩ họ Cần lẩm nhẩm niệm pháp chú, đưa tay đánh ra một đạo pháp quyết. Ngọn tiểu sơn kia điên cuồng hóa lớn, rất nhanh đã tới hơn trăm trượng. Trên núi không có thực vật gì mà lại chất chứa những đống xương trắng ghê rợn.
Tầng Thiên Lôi Sa cuồn cuộn bay đến, tiếng bạo liệt rền vang, nhưng tòa tiểu sơn to lớn kia vô cùng chắc chắn, rõ ràng không thể phá vỡ.
"Có điểm thú vị." Thiên Lôi Sa mất đi tác dụng, Lâm Hiên đang định thi triển bí thuật khác thì đột nhiên quay đầu. Thì ra là nữ tử diễm lệ đã nghiến răng nhịn đau bay tới.
Một thoáng trước, thừa dịp sư huynh đang cuốn lấy Lâm Hiên, ả nhanh chóng lấy ra một tấm phù lục dán lên vai, sau đó còn phục dụng thêm vô số đan dược. Thương thế được ổn định, ả liền cắn răng tế ra bảo vật.
Chỉ nghe tiếng hí rống rền vang, kèm theo là một tầng thi khí cuồn cuộn tỏa ra, bên trong dường như ẩn chứa yêu vật gì đó.
Thần thức không thể xuyên thấu thi vụ, bất quá Lâm Hiên có Thiên Phượng Thần Mục nên đã rõ ràng đám yêu vật bên trong.
"Thi trùng!"
Đó là một loại quái trùng hình dáng rất kỳ lạ. Cũng may Lâm Hiên từng thấy qua trên Ngự Linh Tâm Đắc. Vẻ mặt có phần ngưng trọng của hắn lập tức dãn ra.
Tay áo phất một cái thì một bảo tháp cũ kỹ bay vút ra. Hắn đánh lên Vạn Hồn Tháp một đạo pháp quyết, từng đóa trùng vân đỏ như máu phô thiên cái địa bay ra.
Huyết Hỏa Kiến! Đám ma trùng này vừa hiện thân, lập tức lao vào cắn xé đám thi trùng ẩn trong thi khí.
Thi trùng cơ hồ là bất diệt chi thể, Huyết Hỏa Kiến dù không địch lại nhưng không hề biết sợ hãi, tầng tầng lớp lớp xông tới.
"Đối phương cũng biết Khu Trùng Thuật, hơn nữa số lượng nhiều như vậy?" Sắc mặt nữ tử diễm lệ trở nên âm trầm. Nhưng đây chỉ là bắt đầu mà thôi, Lâm Hiên nhấc tay thì lại thêm một kiện bảo vật bay vút ra.
Là một cái cổ chung cao cỡ một tấc đang tỏa ra tử sắc linh quang.
"Ông!"
Lấy Bách Linh Chung làm trung tâm, từng tầng sóng âm màu tím lan tỏa bốn phía, bao phủ phạm vi vài chục dặm.
Thực lực của Lâm Hiên khiến cho đối phương vô cùng kiêng kị. Nữ tử diễm lệ cùng tu sĩ họ Cần không dám khinh thị mà vội tế ra pháp bảo phòng ngự. Chẳng qua sóng âm kia không có hiệu quả sát thương.
"Không ổn!" Nữ tử diễm lệ như cảm ứng được cái gì quay đầu lại, đã thấy đám thi trùng đang nghiêng ngả trong tầng sóng âm. Thời khắc này, bất luận phòng ngự hay công kích của chúng đều rơi xuống mức thấp nhất.
Cơ hội tốt như vậy Lâm Hiên há có thể bỏ qua.
"Bạo!"
Hắn vừa dứt lời thì đám Huyết Hỏa Kiến đang bao vây thi trùng lập tức tự bạo, thoáng chốc tầng thi vụ liền hóa thành hư vô.
Bên tai lại nghe tiếng quỷ khóc đầy trời. Lâm Hiên quay đầu, chỉ thấy những đống xương trắng trên tiểu sơn của tu sĩ họ Cần đang nhao nhao đứng dậy, hóa thành cốt ma.
Trong ma vụ cuồn cuộn, hàng trăm tên Khô Lâu Binh tay cầm đủ loại cốt bảo, miệng phun ma hỏa, gào thét lao về phía hắn.
Tròng mắt Lâm Hiên co rụt lại, những Khô Lâu Binh này thực lực không hề kém, đều có cảnh giới Ly Hợp. Hắn khẽ quát một tiếng thì đám Huyết Hỏa Kiến liền thay đổi phương hướng.
Sau đó trùng vân phô thiên cái địa, xuyên qua tầng lân hỏa tranh phong cùng đám Khô Lâu Binh. Song phương đều không chịu yếu thế. Ma khí xám trắng cùng hồng quang đan xen, liên tiếp truyền ra tiếng bạo liệt, bất phân thắng bại!
Tu sĩ họ Cần thấy cảnh này càng thêm lo lắng. Để luyện chế những cốt ma này, hắn đã hao tốn hơn ngàn năm công phu cùng với vô số thiên tài địa bảo, vậy mà lúc này vẫn không thể chiếm ưu thế trước đối phương.
Đáng giận!
Pháp ấn trên tay tu sĩ họ Cần biến ảo liên tục, điểm ra một chỉ về phía ngọn tiểu sơn. Ngọn núi này bạo phát linh quang, ầm ầm giáng thẳng về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên hít một ngụm khí lạnh, chưa nói đến bảo vật này còn ẩn chứa thần thông nào khác, nếu để bản thể khổng lồ của nó đánh trúng thì hậu quả khôn lường.
Không chút nghĩ ngợi, thân hình hắn chợt lóe, thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, khiến tòa tiểu sơn kia đánh vào khoảng không.
Sau một khắc, thân ảnh Lâm Hiên đã hiện ra ngoài trăm trượng. Đang định thúc dục bảo vật phản kích, hắn chợt cảm ứng được điều gì đó, liền quay đầu, đồng thời tay áo phất một cái.
Bành!
Một đạo kiếm quang thanh sắc bắn ra, chém trúng một viên châu màu xanh xám lớn bằng nắm tay. Viên châu lập tức nổ tung, linh lực âm hàn từ bên trong tỏa ra bốn phía.
Lâm Hiên không khỏi rùng mình, đang định thi triển Cửu Thiên Vi Bộ nhưng không ngờ lại thất bại.
"Đây là thứ gì mà có thể bài trừ thuấn di?"
Có thể nói là hai tiên giả Thiên Thi Môn phối hợp rất ăn ý.
Ý niệm vừa hiện lên, tiểu sơn kia đã tiếp tục ầm ầm nện tới. Sắc mặt Lâm Hiên trở nên âm trầm, không thể dây dưa mãi ở đây, hắn quyết định tung ra sát chiêu.
Chỉ thấy Lâm Hiên duỗi tay phải. Linh quang chợt lóe, một thanh đoản kiếm cổ xưa tràn đầy khí thế bá đạo đã bay vút ra.
Lúc này ngọn tiểu sơn chỉ còn cách mấy chục trượng. Lâm Hiên hít sâu một hơi, đem toàn bộ pháp lực truyền vào bảo vật, sau đó hung hăng bổ một nhát về phía trước.
Hung quang chợt nổi, một vầng linh khí mênh mông từ tiên kiếm trong tay Lâm Hiên bạo phát ra tứ phía. Sau đó vầng linh khí này lại chia thành bốn đạo màu sắc khác nhau: màu trắng tượng trưng cho kim, màu xanh là mộc, màu lam là thủy, màu đỏ là hỏa. Bốn đạo linh khí này ngưng tụ thành hư ảnh của tứ đại linh thú.
Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ!
Bốn hư ảnh vừa hiện thân, trên người liền tỏa ra khí thế cuồng bạo hoặc tôn quý, lập tức bổ nhào về phía địch nhân.
Oanh!
Một tiếng nổ hủy thiên diệt địa vang vọng. Toàn bộ bầu trời đều tràn ngập tứ sắc linh quang chói lọi. Những nơi bị linh áp đáng sợ bao phủ, tất cả sinh linh bên trong đều cảm thấy run rẩy như ngày tận thế.
Về phần tòa tiểu sơn cao trăm trượng kia, khi linh quang tản đi, nó đã hoàn toàn biến thành tro bụi. Đây cũng là một kiện bảo vật có phần bất phàm, nhưng theo lời của Băng Phách Ma Tổ, Phệ Linh Kiếm vốn là phỏng chế phẩm của Tiên Thiên Linh Bảo.
Tiên Thiên Linh Bảo chính là bảo vật mà ngay cả lão quái Độ Kiếp cũng phải thèm thuồng, dù là phỏng chế phẩm thì uy lực cũng không thể tưởng tượng nổi.
Mắt thấy tòa tiểu sơn biến thành hư vô, tu sĩ họ Cần biến sắc, thầm kêu một tiếng "không ổn", rồi thân hình chợt lóe, lùi lại phía sau, hai tay liên tục tế ra bảy tám kiện bảo vật phòng ngự.
Trong thời khắc sinh tử này, hắn đã phóng xuất toàn bộ thủ đoạn giữ mạng. Đáng tiếc, tất cả đều hoàn toàn vô dụng. Công kích của Phệ Linh Kiếm quá mức đáng sợ, vừa tiếp xúc với các đạo linh quang, các kiện bảo vật nọ lập tức biến thành tro bụi.
"Không..."
Tiếng kinh hô ngắn ngủi của tu sĩ họ Cần chỉ vang lên trong một khắc, sau đó thân ảnh của hắn liền bị linh quang nuốt gọn.
Đường đường là lão quái Động Huyền hậu kỳ mà không đỡ nổi một kích. Uy lực như thế cũng khiến Lâm Hiên không khỏi líu lưỡi, vừa rồi bởi tiết kiệm pháp lực nên hắn mới chỉ xuất ra năm sáu thành uy lực mà thôi.
Nữ tử diễm lệ kinh hoảng đến hoa dung thất sắc. Vốn là thợ săn mà không ngờ lại biến thành con mồi. Thời khắc này, ả làm sao còn quản được mệnh lệnh của sư tôn, bảo trụ được mạng nhỏ mới là trọng yếu nhất. Sau một tiếng thét kinh hãi, ả lập tức phi hành bỏ chạy.
"Muốn chạy sao?"
Lâm Hiên không phải là kẻ thương hương tiếc ngọc, đối với địch nhân lại càng không có chuyện hạ thủ lưu tình.
Hắn nhanh chóng thu hồi bảo vật, biến thành một đạo thanh hồng, truy kích theo đối phương.
Độn thuật của nữ tử có phần huyền diệu hơn các đồng đạo cùng cấp, đáng tiếc núi cao còn có núi cao hơn, so với Lâm Hiên vẫn còn kém hơn một bậc.
Khoảng cách hai người nhanh chóng rút ngắn!
Trong độn quang, nữ tử tràn đầy sợ hãi. Đột nhiên giương tay bắn ra vài đạo ô quang, là đủ loại pháp bảo như đao, thương, kiếm, kích. Không hy vọng chúng có thể đả thương địch thủ, chỉ cần tranh thủ thêm một chút thời gian là tốt rồi.
Lâm Hiên thấy vậy thì nhướng mày, từ trong tay áo cũng bắn ra vài đạo kiếm quang nghênh đón.
Đột nhiên ánh mắt nữ tử diễm lệ trở nên âm hiểm, hai tay đánh ra vài đạo pháp quyết.
Oanh!
Đám bảo vật kia lập tức nổ tung, tạo thành vô số mảnh vỡ bắn ra tứ phía. Bảo vật của tu tiên giả Động Huyền trung kỳ tự bạo đương nhiên không tầm thường, Lâm Hiên có phần bất ngờ nên đành phải thi triển bí thuật tạm lánh công kích.
Nữ tử thấy vậy thì đại hỉ, trong tay liền hiện ra một tấm phù triện màu bạc, trên đó họa những cổ văn vô cùng huyền diệu, tràn đầy khí tức thần bí. Ả lập tức niệm chú ngữ, hai tay không ngừng đánh ra pháp quyết.
Tựa hồ phù triện này không dễ khởi động, cho thấy uy lực của nó lại càng thêm bất phàm.
Có điều với cảnh giới Động Huyền trung kỳ, rất nhanh những phù văn trên mặt tấm phù đã tỏa ra kim quang chói mắt. Nữ tử diễm lệ nhẹ nhàng thở ra, đúng lúc này bên thân chợt truyền ra dao động dị thường.
"Không ổn!"
Nữ tử thất sắc, nhưng đã không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy mi tâm nóng lên, một đạo lệ quang màu đen đã xuyên phá thủ cấp của ả, máu tươi lập tức phun trào.
Đạo lệ quang kia chỉ nhỏ bằng ngón tay út, nhưng bất luận tốc độ hay lực đạo đều khiến người ta trố mắt, ngũ hành thuật pháp bình thường không thể sánh bằng.
Trên mặt nữ tử còn mang đầy vẻ không tin, sau đó 'bành' một tiếng, liền tự bạo thân thể. Đáng tiếc không chút hiệu quả, Lâm Hiên đã sớm tế ra Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn phòng hộ.
Đạo lệ quang kia đương nhiên không phải pháp thuật bình thường, mà chính là một bí thuật trong Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, sau khi tiến giai Động Huyền trung kỳ mới có thể tu luyện, gọi là Mặc Linh Toản. Đó là bí thuật đem pháp lực cao độ áp súc rồi phóng xuất ra.
Chẳng qua muốn áp súc linh lực cùng nguyên khí phải cần một thời gian nhất định. Vì vậy tu sĩ phải tu luyện nó trước, rồi bảo tồn ở khí hải đan điền, đến lúc cần thiết mới mang ra sử dụng.
Như vậy chiêu này chính là tiêu hao phẩm, dùng một lần thì phải tu luyện bổ sung. Lâm Hiên không muốn lãng phí nhưng không thể để đối phương chạy thoát.
Dư âm vụ nổ bị ngăn trở một cách đơn giản. Không gian chấn động, rồi một đại thủ thanh sắc hiển hiện trên đỉnh đầu Nguyên Anh, tốc độ cực nhanh vồ xuống.
Nguyên Anh còn không kịp thuấn di đã bị bắt lấy, Lâm Hiên nhẹ nhàng thở phào.
"Lâm tiểu tử, ngươi đừng đắc ý, sư tôn sẽ báo thù cho chúng ta, kết quả của ngươi chắc chắn vô cùng thê thảm!"
Thanh âm oán độc của Nguyên Anh vừa truyền ra, thân thể đã tự bạo thành vô số quang điểm mỹ lệ.
Lâm Hiên thấy vậy thì sắc mặt cuồng biến, không phải do đối phương cương liệt, mà chính là lúc Nguyên Anh tự bạo thì đồng thời có hai đạo ô quang bay vút ra. Tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, vượt xa cả Cửu Thiên Vi Bộ.
Một đạo trong đó chợt lóe lên, đã biến mất ở chân trời phương xa.
Mà đạo còn lại thì hoàn toàn trái ngược, liền kích bắn thẳng vào trong thân thể Lâm Hiên.
"Cái này..."
Kết quả này đúng là nằm mơ cũng không ngờ tới. Sắc mặt Lâm Hiên trở nên âm trầm. Hắn liền nhắm hai mắt, thi triển Nội Thị Thuật.
Qua một lát, hắn ngẩng đầu, vẻ mặt tốt hơn trước một chút nhưng vẫn rất khó coi. Ô quang không gây tổn thương, nhưng chính là một dấu hiệu để truy tung. Đương nhiên có thể khu trừ nó, nhưng không thể trong thời gian ngắn. Nếu hắn dám ở lại đây làm vậy, rất nhanh địch nhân sẽ tìm tới.
Vừa rồi là ba tu tiên giả Động Huyền Kỳ, tiếp theo liệu có lão quái vật Phân Thần kỳ tới hay không thì rất khó nói.
Nơi này không nên ở lâu. Toàn thân Lâm Hiên vừa nổi thanh quang thì nhíu mày, ngừng lại.
"Đây là cái gì?"
Hắn vẫy tay một cái, tấm phù triện màu bạc nhạt của nữ tử nọ liền bay tới.
Nữ tử đã tự bạo thân thể, tất cả bảo vật mang theo đều tan thành mây khói. Duy chỉ còn lại tấm phù triện này, có thể thấy được sự bất phàm của nó.
Lâm Hiên cẩn thận quan sát thì có phần quen mắt. Càng xem, ánh mắt hắn càng như lửa nóng.
"Vận khí của ta coi như không tệ, đang muốn đào thoát thì lại gặp được một tấm Tùy Cơ Truyền Tống Phù."
Lâm Hiên lầm bầm, rồi nâng hai tay liên tiếp đánh ra các đạo pháp quyết.
Vô số phù văn phiêu tán ra. Phù triện không gió tự cháy, sau đó bốc lên một cột sáng màu ngà sữa.
Không gian mơ hồ một hồi, một Truyền Tống Trận hiển hiện. Đó là hư ảnh do linh lực cấu thành, nhưng về hiệu quả không có gì khác biệt.
Lâm Hiên đại hỉ, không chút do dự đứng lên. Một tầng sáng nhu hòa liền bao trùm thân thể hắn. Sau một khắc, hắn đã biến mất không còn tung tích.
Cùng lúc đó, tại tổng đà Thiên Thi Môn, Cổ lão ma đang đả tọa trong động phủ thì một đạo ô quang chợt lóe lên, vượt qua các cấm chế bay vào trong.
Lão ma chậm rãi mở mắt. Nhưng vừa thấy vật này, lão trừng mắt, cơ hồ cho là bản thân đang nhìn lầm.
Sự tình có thể làm tu tiên giả Phân Thần động dung vốn không nhiều.
"Ba người bọn chúng..."
Cổ lão ma nâng tay trái lên, ô quang chợt lóe rồi bay vào trong tay. Lão ma đem thần thức chìm vào, rất nhanh liền tức giận ngẩng đầu. Đáng giận, thật sự ba đệ tử đã ngã xuống trong tay tiểu tử kia.
Đáng tiếc bí thuật này có phần hạn chế, không thể hiểu cụ thể tình hình đấu pháp ra sao. Chẳng qua đám này chết cũng không uổng phí, đã gieo trên người đối phương một dấu hiệu truy tung.
✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺