Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 668: Mục 669

BACH LUYEN THANH TIEN - HUYEN VU

## Chương 668: Thiên Ma Hóa Anh Đại Pháp

Sắc trời chợt tối sầm, trên không trung một vùng hoang nguyên đột nhiên xẹt qua một đạo thiểm điện chói lòa. Ngay sau đó, không gian mơ hồ vặn vẹo, một hư ảnh Truyền Tống Trận dần dần hiện ra.

Lâm Hiên thân ảnh hiển hiện giữa không trung, khẽ lắc đầu, xua tan cảm giác choáng váng do truyền tống mang lại.

Hắn lập tức cảnh giác, phóng thần thức ra bao trùm bốn phía. Nhận thấy xung quanh không có dị động, vẻ mặt hắn mới thoáng buông lỏng.

Chẳng rõ đã bị truyền tống đến nơi nào. Rất nhanh, hắn ngẩng đầu, toàn thân thanh quang lấp lánh, kích bắn về phía trước.

Tại một vùng hoang sơn, có mấy chục tu sĩ đang tụ tập. Dựa vào phục trang, họ thuộc về hai tiểu tông môn gia tộc khác nhau. Giữa đám người, một đôi thiếu nam thiếu nữ tầm mười bảy, mười tám tuổi, đang thao túng một thanh phi kiếm cùng một đoản kích, tiến hành đấu pháp. Những người còn lại vẻ mặt hưng phấn đứng xem, thỉnh thoảng chỉ trỏ bình luận.

Hiển nhiên đây không phải là trận chiến phân sinh tử, mà chỉ là cuộc đấu pháp tranh tài rèn luyện giữa đệ tử hai tiểu gia tộc.

Khi Lâm Hiên bay đến, do tu vi của đám người này quá thấp kém, không một ai phát hiện ra dị thường. Mãi đến khi một tiếng hừ lạnh truyền ra, linh áp đáng sợ từ trên trời giáng xuống, cả đám mới mờ mịt thất thố, hoảng sợ không biết ứng phó ra sao.

Đây là Lâm Hiên đã thu liễm, khí thế phát ra chưa tới một thành. Nếu không, những tiểu tu này, đại bộ phận còn chưa Trúc Cơ, làm sao có thể chịu đựng nổi uy áp đó?

"Đây là địa phương nào?" Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, lạnh lùng hỏi.

Chưa từng gặp qua tu tiên giả cấp cao như vậy, chúng tu sĩ lúc này mới có phản ứng, nhao nhao hành đại lễ.

"Khởi bẩm tiền bối, nơi này là Toái Thạch Hoang Nguyên." Thấy đối phương không có ác ý, lão giả Trúc Cơ trung kỳ dẫn đầu, mặt đỏ bừng, thở phào nhẹ nhõm.

"Toái Thạch Hoang Nguyên?" Lâm Hiên đưa tay vuốt trán, dường như đã từng nghe qua địa danh này.

"Có địa đồ không?"

"Có ạ." Lão giả không dám che giấu, vội vàng vỗ vào bên hông, sau đó tất cung tất kính đưa qua một khối ngọc giản.

Lâm Hiên thả thần thức chìm vào bên trong. Rất nhanh, sắc mặt hắn trở nên khó coi. Nơi đây cách dãy Âm Sơn không quá 30 vạn dặm mà thôi.

Đáng giận! Chiếc Tùy Cơ Truyền Tống Phù kia chỉ là loại phẩm chất thấp nhất, muốn thoát hiểm vẫn còn xa lắm. Hắn phải mau chóng chạy xa hơn nữa.

Lâm Hiên phất tay áo một cái, một đạo quang hà bay vút ra. "Cạch" một tiếng, dường như có vật gì rơi xuống đất.

"Ta lấy ngọc giản này."

Lời còn chưa dứt, toàn thân hắn thanh quang rực rỡ. Đám tiểu tu vừa chớp mắt, đối phương đã biến mất không còn bóng dáng.

Chúng tu sĩ nghẹn họng trân trối, độn thuật của vị tiền bối kia thật sự quá nghịch thiên!

Những đệ tử trẻ tuổi kinh ngạc xen lẫn hưng phấn. Bọn họ mới bước vào tu tiên giới không lâu, hôm nay được chứng kiến Lâm Hiên uy phong như vậy, trong lòng dấy lên hy vọng một ngày nào đó bản thân cũng trở thành tu tiên giả thần thông quảng đại.

Chỉ có lão giả mặt đỏ lộ vẻ buồn bã vô cớ. Tiên lộ dài đằng đẵng, mấy ai có thể đi xa như vậy? Lão cúi đầu xuống, nhưng rất nhanh lại hô to: "Cực phẩm Linh Khí! Đây là cực phẩm Linh Khí!"

Vẻ sầu thảm của lão tức khắc tan biến, chuyển thành vui sướng tột độ, hoa chân múa tay, cảm kích đối với vị tiền bối kia.

Lúc này, Lâm Hiên đã bay xa hơn vạn dặm. Độn quang của hắn nhanh chóng, nhưng hắn hiểu rằng vẫn còn thua kém lão quái vật Phân Thần kỳ. Nếu đoán không sai, lần này đối phương sẽ đích thân động thủ truy kích.

Tuy hắn am hiểu vượt cấp khiêu chiến, nhưng còn chưa tự đại đến mức dám đối đầu trực diện với lão quái Phân Thần kỳ.

Phương pháp thoát hiểm đơn giản nhất là trở về tổng đà Vân Ẩn Tông. Cổ lão ma cho dù phẫn nộ cũng chỉ đành giương mắt nhìn. Đáng tiếc, hành trình này quá xa xôi, không mất mười ngày nửa tháng thì đừng mong trở về.

Lâm Hiên vừa phi hành vừa suy tư tìm kế thoát thân. Đến chính ngọ, hắn đã cảm ứng được một luồng khí tức cuồng bạo, cách sau lưng chừng vạn dặm, đang nhanh chóng tiếp cận.

Rõ ràng Cổ lão ma đã đuổi tới!

Sắc mặt Lâm Hiên hiện vẻ âm trầm, chân mày nhíu chặt. Hắn thò tay vào bên hông, lấy ra một chiếc bình tinh xảo, nhỏ vào miệng một giọt Vạn Niên Linh Nhũ. Pháp lực lập tức được bổ sung thêm ba bốn thành.

Sau đó, hắn không chút do dự, hai tay nâng lên, vẽ trên hư không những quỹ tích kỳ dị, bắt đầu thi triển Huyễn Ảnh Độn.

Lại qua mấy nhịp, không gian phụ cận bắt đầu vặn vẹo, gần trăm Lâm Hiên xuất hiện rồi biến mất tại chỗ.

"Ồ?" Cách đó gần vạn dặm, ma vụ cuồn cuộn. Một đạo độn quang màu xám trắng đột ngột dừng lại.

Hào quang thu liễm, một chiếc xe thú tinh mỹ đập vào mắt. Ngồi trên xe là một tu tiên giả diện mục dữ tợn, chính là Cổ lão ma của Thiên Thi môn.

Giờ phút này, trên mặt lão ma hiện lên vẻ kinh ngạc, lầm bầm: "Chuyện gì vậy, trong nháy mắt tiểu tử kia lại trốn xa gần vạn dặm? Chẳng lẽ trong tay hắn còn Tùy Cơ Truyền Tống Phù?

Không đúng, cho dù là phù phẩm cấp thấp cũng truyền tống vượt xa khoảng cách này. Nhưng nếu là độn thuật, thì quả thực không kém chút nào!"

Trong mắt Cổ lão ma lập lòe dị quang. Nhưng điều khiến lão kinh ngạc hơn là đối phương liên tiếp thi triển truyền tống như vậy tới mấy chục lần.

Thanh quang lóe lên, Lâm Hiên xuất hiện tại một vùng rừng rậm linh khí nồng đậm, sắc mặt tái nhợt.

Đây là nhờ thân thể hắn vô cùng cường hoành, nếu đổi lại là một tu sĩ cùng cấp biết bí thuật này, cũng không thể liên tục thi triển đến mức này.

Pháp lực trong cơ thể đã cạn kiệt không còn bao nhiêu. Bất quá, theo cảnh giới tăng lên, khoảng cách mỗi lần Huyễn Ảnh Độn đã bạo tăng từ ngàn dặm lên tới gần vạn dặm.

Như vậy, hiện tại hắn đã cách đối phương mấy chục vạn dặm. Tuy chưa thoát hiểm hoàn toàn, nhưng tạm thời coi như an toàn.

Lâm Hiên phất tay áo một cái, lần nữa lấy ra Vạn Niên Linh Nhũ cùng một số đan dược bổ sung nguyên khí. Hắn vừa phục dụng các loại linh đan diệu dược, đồng thời toàn thân thanh quang nổi lên, tiếp tục bay vút đi.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, kể từ ngày Vạn Bảo đại hội chấm dứt đã hơn ba tuần trăng.

*Thiên thương thương, dã mang mang, phong xuy thảo đê kiến ngưu dương.* (1) Mấy gã mục nhân đang rong ruổi trên tuấn mã chăn thả gia súc, tiếng ca nghêu ngao truyền khắp đại thảo nguyên mênh mông.

Đột nhiên, xa xa phía chân trời xuất hiện một quang điểm, chỉ lóe lên một cái đã hiện ra là một đạo độn quang mờ ảo.

Đám mục nhân thất sắc, nhưng sau một khắc lại lộ vẻ cuồng hỉ cùng kính sợ, vội xoay người xuống ngựa, hành đại lễ tham bái. Truyền thuyết kể rằng, đây chính là các tiên sư có đại thần thông di sơn đảo hải. Được nhìn thấy bọn họ là phúc khí không nhỏ, ý nghĩa trong một năm nay sẽ gặp vận may cùng cơ duyên.

Đợi độn quang đi xa, đám mục nhân mới chậm rãi đứng lên. Nhưng bọn họ đâu hiểu được, giờ phút này, vị tiên sư được cho là mang đến vận may cho họ, lại đang lộ thần sắc âm trầm đến cực điểm.

Ba tuần trăng, ròng rã ba tuần trăng, Lâm Hiên bị lão quái vật truy đuổi ráo riết. Lần mạo hiểm này tuyệt không kém khi bị phân hồn Độc Long lão tổ truy tung tại Đông Hải năm xưa.

Hắn cảm thấy như lên trời không cửa, xuống đất không đường. Nhiều lần thiếu chút nữa bị lão quái vật chặn đứng, Lâm Hiên đành phải thi triển Huyễn Ảnh Độn.

Nhưng chỉ qua một thời gian ngắn, đối phương lại như âm hồn bất tán đuổi tới. Lâm Hiên đành phải cắn răng tiếp tục thi triển bí thuật.

Lúc này nhìn bình ngọc trong tay, Vạn Niên Linh Nhũ còn sót lại không nhiều. Tình thế của hắn càng trở nên bất ổn.

Mấy lần hắn muốn trốn về tổng đà Vân Ẩn Tông, nhưng Cổ lão ma thật sự quá giảo hoạt, đều tới trước một bước chặn đường, kết quả là hắn cách tông môn ngày càng xa!

Rốt cuộc nên làm gì bây giờ? Lâm Hiên oán hận thầm nghĩ.

Cho dù sử dụng Phệ Linh Kiếm, hắn cũng chưa chắc chống lại được lão quái vật này. Bất quá, hắn còn một kiện bảo vật nghịch thiên khác: Ngũ Long Tỷ!

Ngay cả phân hồn Băng Phách Ma Tổ cũng bị sát diệt, cho thấy uy lực kinh người của nó. Hắn tin rằng nó có khả năng đả bại lão quái vật Phân Thần kỳ.

Nhưng bảo vật này đã từng lộ tung tích trước Băng Phách Ma Tổ. Nơi này là Linh Giới, nếu mạo hiểm lấy ra, vạn nhất đối phương phát hiện rồi tìm tới tính sổ thì sao? Hơn nữa, Linh Giới còn có những đại tồn tại khác, nếu bị phát hiện ra Ngũ Long Tỷ, hắn sẽ không còn đường mà khóc.

Cân nhắc lợi hại, trừ phi đến thời khắc sinh tử, nếu không Lâm Hiên tuyệt đối sẽ không vận dụng Ngũ Long Tỷ.

Ba tuần trăng chạy trốn, hắn đã thiếu phần kiên nhẫn, nhưng vốn không phải hạng "thái điểu" mới ra đời, đương nhiên sẽ không hành động theo cảm tính.

Lúc này, sắc mặt Lâm Hiên vô cùng âm trầm, đột nhiên vỗ tay vào bên hông. Một ngọc giản bay vút ra. Hắn thả thần thức chìm vào, bên trong là địa đồ của Thiên Sương Quận.

Đây không phải là cái thu được trong tay tu sĩ Trúc Cơ kỳ ba tuần trăng trước, địa đồ này có phạm vi bao quát vượt xa hơn nhiều, Lâm Hiên vừa mua nó tại một phường thị.

"Tuyền Nhi!" Rất nhanh, hắn ngẩng đầu, dừng độn quang, trên mặt lộ vẻ âm tình bất định.

"Sư tổ..." Linh quang lóe lên, một thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện trước mặt.

Trên mặt Trịnh Tuyền lộ vẻ áy náy. Nếu không vì nàng, sao sư tổ lại rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan như vậy? Nàng vừa cảm kích vừa hổ thẹn, càng trở nên kính cẩn vô cùng.

"Ta có một kế hoạch, có thể thoát khỏi Cổ lão ma." Lâm Hiên thì thào nói.

"A?" Trịnh Tuyền nghe xong, không khỏi vừa mừng vừa sợ: "Sư tổ đã nghĩ ra chủ ý hay rồi sao?"

"Cách nơi này về hướng tây nam chừng mấy chục vạn dặm, có một tòa thành gọi là Thiên Phong Thành."

"Thiên Phong Thành?"

"Đúng vậy. Nguyên Vũ Thành là nơi tụ cư lớn nhất của đám phàm nhân yêu hóa giả tại Việt Quốc, nhưng Thiên Phong Thành lại là thánh địa của bọn họ trong Thiên Sương Quận. Thực lực của yêu hóa giả nơi đây cũng vượt xa tại Nguyên Vũ Thành."

Trong mắt Lâm Hiên lóe dị quang, tiếp tục mở lời:

"Từ khi Nguyên Vũ Thành của Việt Quốc bị hủy, quan hệ giữa tu sĩ cùng yêu hóa giả trong cả Thiên Sương Quận đã như nước với lửa. Ngươi còn nhớ chăng, ba ngày trước chúng ta ở Lưu Vân phường thị, từng nghe được một lời đồn?"

Trịnh Tuyền lắc đầu, lộ vẻ xấu hổ: "Thực xin lỗi sư tổ, lúc ấy đồ tôn không chú ý."

"Không sao. Ta cũng ngẫu nhiên nghe được vài câu, là hai tu tiên giả nghị luận. Họ nói rằng yêu hóa giả Thiên Phong Thành rất cừu thị tu sĩ, hiện tại càng hận tới tận xương. Phàm nhân có thể vào thành, còn tu tiên giả dám xông vào thì giết không tha." Lâm Hiên nhàn nhạt nói.

Trịnh Tuyền nghe xong, trên mặt đầy vẻ khó hiểu: "Sư tổ, tin tức này có trợ giúp gì đối với chúng ta?"

"Công pháp tu luyện của ta có vài phần hiệu quả về phương diện ẩn nặc, có thể giấu diếm được yêu hóa giả. Nghe nói chung quanh Thiên Phong Thành có một loại cấm chế, tu sĩ tiếp cận sẽ có cảnh báo."

Lâm Hiên nói đến đây thì thở dài. Đúng thật là Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết có hiệu quả phản phác quy chân, nhưng có thể qua mặt được đám yêu hóa giả hay không thì hắn không nắm chắc. Bất quá đã đến nước này, chỉ cần hắn vào được Thiên Phong Thành, khẳng định Cổ lão ma sẽ biết khó mà lui. Riêng ở phương diện ẩn nặc tu vi, Lâm Hiên tự tin lão quái Phân Thần kỳ cũng không hơn được hắn bao nhiêu.

Lâm Hiên lại khoát tay nói tiếp: "Tình thế hiện tại đã như vậy, chúng ta tạm thời tách ra. Cổ lão ma còn cách chúng ta khoảng mấy chục vạn dặm. Dù thần thức của tu tiên giả Phân Thần kỳ cũng không thể bao quát xa như vậy. Đối phương nắm chuẩn xác hành tích của chúng ta bởi trên người Lâm mỗ còn dấu hiệu truy tung. Trên người ngươi không có ấn ký, lão ma không thể nào phát hiện. Ta sẽ dẫn dụ lão ma tới đó."

Nhưng Trịnh Tuyền nghe xong, trên mặt lộ vẻ kỳ dị, đột nhiên vươn tay vỗ vào bên hông, tế ra một khối ngọc giản cổ xưa cũ kỹ.

Lâm Hiên không khỏi ngạc nhiên: "Tuyền Nhi, ngươi làm gì vậy?"

"Sư tổ, đồ tôn đã hiểu ý của người. Ta tu vi nông cạn, lại làm khó cho người. Đây là kiện bảo vật có thể ẩn nặc hoàn toàn tu vi."

"Ồ?"

"Năm xưa khi đồ tôn phi thăng tới Linh Giới này, tỉnh lại đã ở trong một di chỉ cổ tu. Ta thu được một số đan dược bảo vật trong đó, ngoài ra còn một khối ngọc giản, bên trong ghi lại một loại thần thông ma đạo, gọi là Thiên Ma Hóa Anh Đại Pháp."

"Thiên Ma Hóa Anh Đại Pháp? Chưa từng nghe nói qua, có hiệu quả gì?" Lâm Hiên nhướng mày, kinh nghi hỏi.

"Công pháp này cùng loại với Liễm Khí Thuật, nhưng hiệu quả kỳ diệu vượt xa rất nhiều. Nó không chỉ đem pháp lực trong kinh mạch tán vào nhục thể, thậm chí Nguyên Anh cũng có thể hóa thành vô hình."

A! Lâm Hiên nghe xong không khỏi đại hỉ. Nếu công pháp này thực sự huyền diệu như thế, hắn mười phần nắm chắc có thể giả mạo phàm nhân. Thật là đang ngủ gật thì có người đưa gối đầu tới, nha đầu Tuyền Nhi trong tay lại còn có bảo vật như vậy?

"Ngươi đã luyện thành chưa?"

"Không có." Trịnh Tuyền lắc đầu: "Khởi bẩm sư tổ, phải tới cảnh giới Động Huyền mới có thể tham ngộ công pháp này, cho nên..."

Lâm Hiên khẽ gật đầu, ném qua một khối ngọc giản: "Đã như thế, ngươi ly khai nơi này trước. Cách đây khoảng 100 vạn dặm có một tiểu tiên thành là Nhạc La Thành, ngươi tới đó chờ ta. Lâm mỗ thoát khỏi Cổ lão ma sẽ tới đó tụ hợp cùng ngươi."

"Vâng, đồ tôn chúc sư tổ mã đáo thành công."

Trịnh Tuyền đương nhiên hiểu rõ đi theo sư tổ lúc này chỉ là vô dụng, hơn nữa còn làm khó dễ cho hắn. Thời gian không còn nhiều, nàng dịu dàng cúi chào, rồi toàn thân linh quang nổi lên, hóa thành một đạo kinh hồng bay vút sang hướng bên trái.

Lâm Hiên phất tay, một chiếc linh thuyền dài hơn một trượng hiện ra. Thân hình hắn lóe lên, đã đứng trên thuyền.

Hai tay hắn vung vẩy đánh ra một đạo pháp quyết, linh thuyền bị một vầng sáng chói mắt bao phủ, sau đó kích bắn về hướng Thiên Phong Thành.

Lâm Hiên khoanh chân ngồi ở đuôi thuyền, lấy ra khối ngọc giản cổ xưa màu đen kia, rồi thả thần thức chìm vào.

Thời gian còn lại không nhiều, hắn không dám chắc mình có thể tu tập được công pháp này hay không. Bất quá, dù không được thì vẫn phải mạo hiểm thử một lần. Nếu bạo lộ thân phận, cũng chỉ còn cách lại dùng Huyễn Ảnh Độn trốn chạy, sau đó mới mưu cầu kế sách thoát thân khác.

Cùng lúc đó, bên ngoài mấy chục vạn dặm.

Một đóa ma vân màu xám trắng kịch liệt cuồn cuộn, mỗi lần lóe lên đã vượt qua vài dặm. Tốc độ như vậy không hề thua kém thuấn di.

Đột nhiên, ma vân ngừng lại, bên trong ẩn hiện một thân ảnh dữ tợn.

Trải qua ba tuần trăng truy đuổi, Cổ lão ma cũng khá đau đầu về đối thủ. Có điều đã đâm lao thì phải theo lao.

Ba đệ tử không minh bạch ngã xuống, nếu buông tha đối phương thì thể diện của lão để đi đâu? Hơn nữa, vì muốn đột phá bình cảnh, sao có thể bỏ qua đỉnh lô Ngũ Âm Tuyệt Mạch chi thể kia!

Vô luận thế nào, lão cũng phải bắt cho được ác tiểu tử kia.

*

(1) *Thiên thương thương, dã mang mang, phong xuy thảo đê kiến ngưu dương.* (Trời xanh xanh, đồng mênh mông, gió thổi cỏ rạp xuống thấy bò dê) - Câu thơ trích trong bài dân ca Sắc Lặc ca thời Bắc triều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!