Một canh giờ sau, Lâm Hiên mới trở về động phủ của mình.
Ngẫm lại thái độ của đám tu sĩ đối với mình, hắn chỉ biết lắc đầu không thôi. Trải qua trận chiến đó, ngày sau muốn hành sự khiêm tốn e rằng cũng khó. Dù sao trước khi động thủ với Thiên Toàn Kiếm Tôn, hắn đã sớm liệu được kết quả này nên cũng không quá bận tâm.
Tục ngữ có câu, việc đời vốn khó vẹn toàn đôi đường. Đã muốn ra tay tranh đoạt Tử Tâm Địa Hỏa thì đương nhiên khó tránh khỏi việc phải bại lộ thực lực.
Cũng may không có gì đáng ngại. Cảm giác được người khác kính sợ cũng không tệ, huống chi với tình hình trước mắt, Lâm Hiên cũng không cần lo lắng chuyện cây to đón gió. Dù sao với thực lực mà hắn đã phô bày, liệu có kẻ nào dám cả gan vuốt râu hùm chứ?
Hơn nữa lần này, bản thân Lâm Hiên cũng nhận được không ít lợi ích. Những tu sĩ Động Huyền Kỳ tuy không tiện tự mình đến nịnh bợ nhưng đều phái con cháu đệ tử tâm phúc mang lễ vật đến bái kiến.
Các loại thiên tài địa bảo nhiều vô số kể. Đã là tu tiên giả, đương nhiên nào có ai chê nhiều tài vật, những thứ này đối với quá trình tu luyện sau này của hắn sẽ có trợ giúp rất lớn.
Trở lại động phủ, Lâm Hiên không nghỉ ngơi mà đi thẳng vào phòng luyện công.
Ba ngày thỉnh giáo tâm đắc tu luyện của hai vị tu tiên giả Phân Thần kỳ đã giúp hắn thu được ích lợi không nhỏ, nhiều vấn đề nan giải khó hiểu trước kia giờ đây đã hoàn toàn thông suốt.
Nghe quân một lời, quả hơn đọc sách mười năm. Lời của thượng cổ tiền nhân quả là chí lý.
Bởi vì thời gian cấp bách, lúc thỉnh giáo Lâm Hiên vẫn chưa nghiền ngẫm kỹ càng, cho nên bây giờ tất nhiên phải suy ngẫm lại một cách cẩn thận.
Ôn cố tri tân, đạo lý này Lâm Hiên tự nhiên thấu hiểu nên cũng không hề lười biếng.
Lâm Hiên đã phân phó cho các tu sĩ trong chi mạch của mình, nếu không có sự tình đặc biệt gì thì không được tới quấy rầy hắn.
Đối với phân phó của Phong chủ, những tu sĩ kia không hề thấy lạ. Lâm Hiên nếu không phải là một khổ tu giả thì làm sao có thể đánh bại được Thiên Toàn Kiếm Tôn?
Người như hắn thường xuyên bế quan cũng là chuyện hết sức bình thường.
Lâm Hiên bỏ ra gần mười năm công phu, rốt cuộc mới triệt để lĩnh hội những khúc mắc mà hắn đã thỉnh giáo hai vị Phân Thần kỳ. Nghe qua có vẻ rất lâu, nhưng so với lợi ích hắn nhận được thì mười năm vất vả này là hoàn toàn xứng đáng, căn bản không đáng nhắc tới.
Đương nhiên, Lâm Hiên không tấn cấp tiếp. Dù sao hắn đã là Động Huyền Kỳ, nếu chỉ hơn mười năm mà có thể đột phá được bình cảnh hiện tại thì con đường tu tiên chẳng phải cũng quá dễ dàng rồi sao. Bất quá so với lúc vừa bế quan, thực lực của Lâm Hiên lại tăng lên rất nhiều.
Lúc này, Lâm Hiên vẫn không có ý định xuất quan. Hắn còn rất nhiều chuyện muốn làm. Chỉ thấy Lâm Hiên vươn tay vỗ vào túi trữ vật bên hông, linh quang lóe lên, một kiện bảo vật liền xuất hiện ở trước mặt.
Đó là một viên bảo châu sáng bóng, vẻ ngoài cũng không có gì kỳ lạ, nhưng đây là vật mà Lâm Hiên đã mạo hiểm tính mạng đoạt được từ trong Tử Tâm Địa Hỏa, rốt cuộc sẽ là bảo vật gì đây?
Bấy lâu nay không có thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu vật ấy, hiện giờ Lâm Hiên chuẩn bị tìm tòi một phen xem nó ẩn chứa bí mật gì.
Lâm Hiên tay phải nâng lên, dùng ngón trỏ và ngón cái cầm lấy viên bảo châu. Càng nhìn càng thấy nó bóng loáng, tỏa ra một luồng hơi nóng, chỉ dựa vào xúc cảm cũng không thể phán đoán đây là bảo vật gì.
Lâm Hiên cúi đầu, thả ra thần thức bao bọc lấy viên bảo châu.
Nhưng rất nhanh, hắn lại nhướng mày. Không có hiệu quả, thứ này có thể ngăn cản thần thức. Mặc dù thần thức của hắn có thể so với tu sĩ Phân Thần Kỳ nhưng cũng vô phương khám phá ra điều gì khác lạ.
"Haizz!"
Lâm Hiên khe khẽ thở dài, trên mặt lại không có nhiều vẻ thất vọng. Dù sao vật này cũng xuất ra từ Tử Tâm Địa Hỏa, nếu dễ dàng khám phá được bí mật thì ngược lại mới là chuyện kỳ quái.
Thế gian này tuyệt không có chuyện không làm mà hưởng, càng khó giải quyết thì càng chứng tỏ bảo vật này không hề đơn giản. Cùng lắm thì tốn thêm chút công phu mà thôi. Lâm Hiên không tin sẽ không tìm ra bí mật ẩn chứa bên trong viên bảo châu.
Thần thức không có hiệu quả, vậy thì dùng linh nhãn bí thuật thử xem sao.
Ý niệm này vừa hiện lên, trong mắt Lâm Hiên chợt lóe ra linh quang màu bạc.
Linh quang màu bạc lúc mới đầu còn khá yếu ớt, nhưng càng về sau càng trở nên chói mắt, đây là do hắn đã vận chuyển toàn thân pháp lực hội tụ về hai mắt. Thiên Phượng Thần Mục đã được thi triển đến mức cực hạn.
Vẫn không có tác dụng! Thiên Phượng Thần Mục có thể nhìn thấu vạn vật trong phạm vi mười trượng bên trong vách núi, vậy mà giờ đây lại bị ngăn trở, trước mắt vẫn là một mảnh hỗn độn không thể nhìn rõ.
Sắc mặt Lâm Hiên có chút khó coi. Đương nhiên, hắn sẽ không vì chút trở ngại này mà từ bỏ. Điều tức một lát, Lâm Hiên lại tiếp tục.
Thời gian chậm rãi trôi qua, thoáng chốc đã là mấy ngày.
Lâm Hiên khoanh chân ngồi trong động phủ, một chút cũng không rời mắt khỏi viên bảo châu. Chẳng lẽ cứ ngồi ngốc ở đây như vậy sao?
Bao nhiêu thủ đoạn cùng bí thuật nên dùng, Lâm Hiên đều đã thử qua, vậy mà một điểm tiến triển cũng không có.
Rốt cuộc hắn có chút không nhịn được, trong lòng hơi lưỡng lự với biện pháp cuối cùng.
Cùng lắm là đánh nát viên bảo châu này để xem bên trong rốt cuộc cất giấu vật gì. Bất quá làm vậy có phần mạo hiểm, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì Lâm Hiên cũng không muốn làm. Nhỡ đâu bí mật của hạt châu bị phá hủy theo thì chẳng phải là đáng tiếc lắm sao?
Chẳng lẽ phải đợi sau này lại nghiên cứu tiếp? Lâm Hiên còn có một lựa chọn như vậy, bất quá nếu thế thì có trời mới biết phải chờ đến bao lâu.
Lâm Hiên đưa tay sờ sờ cằm, suy tư một lát, rốt cục ánh mắt hắn trở nên kiên định.
Cần gì phải nghĩ ngợi lung tung nhiều như vậy, dứt khoát giao cho ý trời quyết định đi. Lâm Hiên ngửa tay, bên trong là một đồng xu nho nhỏ. Bất quá đây không phải là tiền tệ của thế tục, mà là chiến lợi phẩm thu được khi diệt sát một tên tu sĩ không may nào đó. Đồng xu này được dùng để xem bói.
Xem bói, cũng được coi là một trong bách nghệ của tu tiên giới, chẳng qua so với các thuật khác thì có ít người thông thạo hơn nhiều. Lâm Hiên cũng không biết thuật này, nhưng chỉ là tung đồng xu đoán sấp ngửa mà thôi, không có vấn đề gì.
Lâm Hiên nhắm mắt lại, đem đồng xu tung lên cao. Rất nhanh, tiếng "leng keng" truyền vào tai, Lâm Hiên từ từ mở mắt ra. Là mặt ngửa!
Đây chính là thiên ý. Lâm Hiên không chần chờ nữa, từ ngón tay bắn ra một đạo kiếm khí vào viên bảo châu.
"Xoẹt" một tiếng nhỏ vang lên, nhưng lại không thu được chút tác dụng nào, xem ra vật này còn cứng rắn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Kiếm khí bình thường đã không có hiệu quả, Lâm Hiên bèn tế xuất pháp bảo.
Vừa nghĩ vậy, từ trong tay áo bay ra một đạo lưu quang. Vầng sáng lưu chuyển, dần dần hiện rõ hình dạng một thanh tiên kiếm màu đỏ rực như lửa, thân kiếm trong như một làn thu thủy, mũi kiếm lại cực mỏng, nhẹ vô cùng.
Lâm Hiên nâng tay phải lên, chỉ thấy hồng mang chợt lóe, tiên kiếm đã vô thanh vô tức chém về phía trước.
"Xoẹt..."
Phảng phất như tiếng vải gấm bị xé rách, thanh âm kia nghe rất nhẹ nhàng, nhưng chính giữa viên bảo châu lại xuất hiện một khe nứt nhỏ. Sau đó, nó tách làm hai nửa, từ bên trong lộ ra một điểm sáng màu tím.
Lâm Hiên vừa thấy, đồng tử bỗng nhiên co rút lại. Thứ đó lại là một giọt máu tươi.
Không sai, là máu, bất quá lại có màu tím, hơn nữa bên trong còn ẩn chứa linh lực vô cùng cường đại.
Nếu là đột nhiên đạt được bảo vật loại này, muốn xác định xem nó thuộc về loài nào, chỉ sợ Lâm Hiên phải tốn thêm một phen công phu nữa. Nhưng mà nghĩ tới chuyện trong thạch thất, lai lịch của giọt tử huyết này liền không cần nói cũng biết.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe