"Chẳng lẽ đây là Kỳ Lân chân huyết?" Lâm Hiên khẽ lẩm bẩm, trong mắt cũng ánh lên một tia nóng rực, nếu như suy đoán của hắn là đúng thì giá trị của vật này quả thực to lớn, không bút nào tả xiết.
Kỳ Lân chính là thần thú trong truyền thuyết. Hơn nữa, thực lực của Kỳ Lân vô cùng cường đại, cho dù có kém chân long thải phượng một chút thì cũng tuyệt đối có thể xếp vào hàng ngũ đứng đầu.
Bên trong Kỳ Lân chân huyết ẩn chứa Bổn Nguyên Lực. Thứ này tuyệt đối không thua kém bất cứ linh đan diệu dược nào.
Đương nhiên, tất cả chỉ là suy đoán. Tuy khả năng này là rất lớn nhưng hắn cũng không dám khẳng định trăm phần trăm.
Lâm Hiên hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự hưng phấn, sau đó cúi xuống lục tìm trong túi Tu Du. Bởi vì không gian của chiếc túi này rất lớn nên hắn không chỉ cất giữ vô số bảo vật mà còn lưu trữ cả một vài điển tịch trọng yếu.
Đồ vật hắn cất chứa thật sự quá nhiều, Lâm Hiên phải tốn mất khoảng thời gian một bữa cơm mới tìm thấy thứ mình muốn.
Một chiếc ngọc đồng giản cũ kỹ được lấy ra, bên trên thậm chí còn có chút tổn hại, xem chừng niên đại của vật này đã rất xa xưa.
Lâm Hiên chìm thần thức vào trong đó…
Cuối cùng cũng tìm được các loại ghi chép liên quan đến Kỳ Lân, thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu lên so sánh những gì đọc được với bảo vật trước mắt, bất luận là màu sắc hay khí vị, dường như đều không có chút sai khác nào. Lâm Hiên đã nắm chắc chín thành rằng thứ này chính là chân huyết do Kỳ Lân lưu lại. Về phần một thành cuối cùng, hắn cũng có biện pháp khác để xác định.
Chỉ thấy hai tay hắn liên tiếp kết ấn, một tiếng lệ minh cao vút chợt vang lên, trước người Lâm Hiên liền xuất hiện Kim Sí Đại Bằng. Sở dĩ hắn làm được như vậy là bởi vì trong người hắn có một tia chân huyết của Kim Bằng.
Sau khi Kim Sí Đại Bằng xuất hiện, ánh mắt nó lập tức bị giọt máu đang lơ lửng giữa không trung kia hấp dẫn. Đại Bằng liền vươn cánh muốn bay qua thôn phệ nhưng tất nhiên là Lâm Hiên sẽ không để chuyện đó xảy ra. Nếu để Đại Bằng thôn phệ mất thì thật quá lãng phí. Hai tay vừa đảo, quang ảnh Kim Sí Đại Bằng lập tức ngưng đọng, sau đó hóa thành mấy đạo kim quang chui vào thiên linh cái của Lâm Hiên.
"Quả nhiên đúng là Kỳ Lân chân huyết." Lâm Hiên thì thào nói nhỏ, hiện tại hắn đã có thể khẳng định trăm phần trăm suy đoán của mình là đúng.
Trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng. Tay áo Lâm Hiên khẽ phất, một chiếc hộp ngọc liền bay vút ra đem Kỳ Lân chân huyết thu lại.
Kỳ Lân chính là thiên địa linh thú, đồng thời lại chia làm hai thuộc tính Thủy và Hỏa, thứ mình lấy được hẳn là chân huyết của Hỏa Kỳ Lân rồi. Kế tiếp chỉ cần luyện hóa vật này liền thu được rất nhiều lợi ích.
Bất quá, muốn luyện hóa được chân linh huyết cũng không phải là một chuyện dễ dàng, thậm chí không thiếu phần nguy hiểm. Nếu như bên trong linh huyết còn lưu lại một tia hồn phách của chân linh thì rất có khả năng bị đoạt xá. Tu tiên giới không có chuyện không làm mà hưởng, kỳ ngộ và nguy hiểm luôn song hành cùng nhau.
Cũng may là chuyện này đối với Lâm Hiên không phải là vấn đề gì lớn. Trong Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết có một thiên công pháp liên quan đến việc luyện hóa chân linh huyết: "Mặc Ngọc Chân Linh Quyết"!
Bên trong giảng giải rất tường tận cách luyện hóa chân linh huyết mà không lo bị cắn trả.
Kỳ thật thì đây là một thiên công pháp song tu. Mới đầu, Lâm Hiên còn tưởng rằng một người thì không có cách nào tu luyện. Bất quá theo tu vi cùng kiến thức tăng lên, Lâm Hiên mới hiểu được hóa ra mình đã hiểu sai.
Mặc Ngọc Chân Linh Quyết đúng là công pháp song tu nhưng một người vẫn có thể tu luyện được, chỉ có điều là tương đối khó hơn một chút mà thôi, bất quá không thành vấn đề gì, cùng lắm thì tốn thêm ít thời gian mà thôi.
Vì vậy, kế tiếp Lâm Hiên không cần lo lắng gì nữa mà bắt đầu dùng Mặc Ngọc Chân Linh bí quyết luyện hóa Kỳ Lân chân huyết.
Quá trình này vô cùng phiền toái. Bất tri bất giác đã qua mười năm, động phủ của Lâm Hiên chưa một lần mở cửa.
Đông qua xuân đến, hoa nở hoa tàn, Lâm Hiên vẫn một mực khổ tu trong Linh Thanh Vụ Hải. Theo thời gian trôi qua, Vân Ẩn Tông trở lại yên lặng như trước đây. Mọi chuyện xưa về hắn vẫn được lưu truyền trong môn phái. Mọi người đều nói hắn là người có khả năng tiến giai Phân Thần Kỳ nhất, nhưng những lời bàn tán này so với năm đó đã nhạt đi rất nhiều.
Bất quá, đệ tử Kim Đan Phong vẫn luôn hãnh diện. Lúc này dù cho Lâm Hiên không xuất quan thì đã không còn ai dám coi thường nhất mạch bọn họ nữa. Dưới sự che chở của Lâm Hiên, đám đệ tử đều cung kính với hắn như thần minh.
Đây là một buổi sáng bình thường, mặt trời vừa mới nhô lên, xua tan đi sương lạnh của núi rừng. Một ít chim chóc xoay lượn trên tầng cây thấp, thỉnh thoảng lại đậu xuống thân cây nào đó tìm kiếm thức ăn.
Trong rừng cây không ngừng vang lên tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu cùng mùi bùn đất và hương khí của hoa dại, một khung cảnh yên tĩnh tường hòa… Nhưng đúng lúc này, chợt có một đạo độn quang bay tới. Độn quang tuy không chói mắt nhưng lại ánh lên một màu bạc vô cùng tôn quý.
Càng thêm huyền diệu chính là đạo độn quang đó bay lượn trong tổng đàn Vân Ẩn Tông nhưng bất kể là cấm chế hay đệ tử tuần tra đều không phát hiện ra chút tung tích nào. Độn quang xoay lượn một vòng rồi hướng về phía Kim Đan Phong bay đi, cuối cùng hạ xuống ở bên ngoài Linh Thanh Vụ Hải.
Độn quang thu liễm lại, hiện ra bóng hình một thiếu nữ xinh đẹp. Mới nhìn qua thì nàng này chỉ chừng hai mươi, dung nhan thanh tú thoát tục, điểm đặc biệt thu hút ánh nhìn chính là đôi tai hơi nhọn cùng cặp mắt màu bạc sáng ngời.
Đúng là vị Đại trưởng lão Phân Thần kỳ của Vân Ẩn Tông. Phương danh của nàng không ai hay, nhưng những lão quái vật đồng cấp đều gọi nàng là Ngân Đồng Tiên Tử.
Độn quang của thiếu nữ vừa hạ xuống liền phát ra một đạo truyền âm phù hướng nơi Lâm Hiên đang bế quan bắn đi.
Trong động phủ, thần sắc Lâm Hiên khẽ động, chậm rãi mở mắt ra. Trên đỉnh đầu hắn xoay tròn một đạo hỏa quang. Lâm Hiên vươn tay ra, hỏa quang dường như có linh tính liền rơi xuống tay hắn.
"Cái này..." Lâm Hiên vừa mới chìm thần thức vào xem xét, sắc mặt liền đại biến.
Ngân Đồng Tiên Tử sao lại đến đây? Phải biết rằng tu sĩ Phân Thần kỳ thường không hỏi đến thế sự, vậy mà nàng lại đến nơi này, không biết có đại sự gì?
Trong đầu hiện lên nhiều loại ý niệm nhưng Lâm Hiên vẫn không đoán được lý do, bất quá hắn vẫn đứng lên. Mặc kệ có nguyện ý hay không, Đại trưởng lão bổn môn đã ở ngoài động phủ thì hắn đương nhiên không thể đóng cửa từ chối tiếp khách, nhất định phải ra nghênh đón mới được.
Cũng may là đã luyện hóa xong Kỳ Lân chân huyết, chứ nếu đang lúc quan trọng mà bị cắt đứt thì thực sự phiền toái vô cùng.
Thanh âm ầm ầm chợt vang lên, đại môn động phủ từ từ mở ra. Lâm Hiên khẽ phất tay áo, vài đạo ánh sáng liền bay ra thu lại cấm chế xung quanh, sau đó tự mình đi ra bên ngoài Linh Thanh Vụ Hải nghênh đón.
"Bái kiến sư thúc." Lâm Hiên khom người thi lễ, trên mặt không hề hiện lên chút dị sắc nào: "Sư thúc giá lâm nơi hẻo lánh này, thật khiến Lâm mỗ vô cùng kinh sợ, mời ngồi."
Lâm Hiên vừa nói, vừa làm một tư thế mời, khom người đón khách.
Ngân Đồng Tiên Tử cũng không chối từ, bước chân nhẹ nhàng đi vào. Mà Lâm Hiên tự nhiên là tiếp bước theo sau.
Sau khi trở lại động phủ liền phân chủ khách ngồi xuống. Lâm Hiên không thu nhận đệ tử hay tùy tùng gì cả nên đành phải tự mình dâng rượu cùng linh quả lên.
"Không biết sư thúc tới đây có gì phân phó?" Lâm Hiên vừa mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề.
"Lâm sư điệt, ngươi có muốn tiến giai Phân Thần kỳ không?"
"Cái gì?" Lâm Hiên vừa nghe liền vô cùng kinh ngạc, lời này của Ngân Đồng Tiên Tử quả thực quá mức kinh thế hãi tục, thoáng cái liền khiến hắn sợ ngây người. Trong đầu hiện lên nhiều loại ý niệm, lời này tuy hơi đột ngột nhưng không thể nào là chuyện bắn tên không đích. Hẳn là có duyên cớ gì đó. Đáng tiếc tin tức quá ít, Lâm Hiên không tìm được manh mối hữu dụng nào.
"Sư thúc, lời này là có ý gì?" Lâm Hiên cũng không che giấu vẻ mặt của mình lúc này: "Ai mà không muốn tiến giai Phân Thần kỳ chứ?"
"Ân, lời này rất thật, bất quá ta lại muốn hỏi sư điệt một chuyện, ngươi có Phân Thần đan không?"
Lâm Hiên liền lâm vào trầm mặc. Hắn đã hơi đoán ra ý đồ đến đây của đối phương. Tuy Lâm Hiên hiện tại chỉ là Động Huyền trung kỳ, khoảng cách đến Phân Thần kỳ còn rất xa, nhưng với tính cách của Lâm Hiên thì từ trước đến nay luôn chuẩn bị chu đáo mọi chuyện.
Lâm Hiên đã sớm thu thập một ít thông tin liên quan đến việc tiến giai Phân Thần kỳ. Hắn tất nhiên là đã nghe nói qua về Phân Thần đan. Động Huyền kỳ muốn tiến giai Phân Thần kỳ thì nhất thiết phải có loại đan dược này. Nếu không thì bất kể ngươi là hạng kinh tài tuyệt diễm gì cũng đừng mơ đột phá bình cảnh.
Vốn Lâm Hiên không quá để ý chuyện này bởi hắn còn có Lam Sắc tinh hải. Phân Thần đan tuy quý hiếm nhưng nếu muốn thu gom một ít phế đan hẳn là không có vấn đề gì.
Vì vậy mà Lâm Hiên cũng bắt đầu lưu ý đến tin tức về phế đan Phân Thần, nhưng kết quả lại khiến tâm tình hắn trầm trọng vô cùng. Bất kể là phường thị, đấu giá hội, hay tin tức từ các tu sĩ, Lâm Hiên căn bản là chưa từng nghe được manh mối gì về phế đan Phân Thần.
Lâm Hiên không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Về sau, phải hao tổn tâm sức cửu ngưu nhị hổ mới rốt cuộc hiểu rõ ngọn ngành. Nghe nói Phân Thần đan khác với các loại linh đan diệu dược khác, một khi luyện hỏng sẽ lập tức hóa thành bột phấn, hơn nữa vừa tiếp xúc với không khí liền không gió mà tự cháy, cuối cùng tiêu tán không còn tăm tích.
Nói cách khác là loại đan dược này căn bản không có phế đan. Lâm Hiên vừa biết được chuyện này liền vô cùng phiền muộn, ngay cả phế đan cũng không có, thì nói gì đến chuyện tinh luyện.
Về phần đấu giá hội, Lâm Hiên cũng cẩn thận tìm hiểu một phen nhưng sau đó cũng đành buông tha. Tình hình các quận khác thì không biết thế nào nhưng riêng Thiên Sương quận thì trăm vạn năm qua chưa từng nghe thấy chuyện Phân Thần đan được bán ra ở đấu giá hội.
Đây mới thực sự là có tiền cũng không mua được. Ngươi cho dù có nhiều tài liệu tinh thạch hơn nữa cũng không có chỗ mà mua.
Bất quá Lâm Hiên cũng không quá để ý. Dù sao thì hiện tại hắn không phải tán tu mà là Kim Đan Phong chủ của Vân Ẩn Tông, hơn nữa còn chấp chưởng Vân Ẩn lệnh, là đệ nhất nhân dưới Phân Thần kỳ. Phân Thần đan tuy quý hiếm nhưng Vân Ẩn Tông cũng là danh môn đại phái, nhiều thì không có nhưng một hai viên hẳn là có.
Vì vậy, hắn tự cho là đã hiểu được ý đồ của Ngân Đồng Tiên Tử khi đến đây nên mở miệng: "Sư thúc muốn phân phó nhiệm vụ gì xin cứ nói, Lâm mỗ dù phải vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng không từ nan."
"Lâm sư điệt, ngươi hiểu lầm rồi, ngươi cho rằng Bổn cung tới nơi này là muốn kêu ngươi dùng điểm cống hiến tông môn đổi lấy bảo vật sao? Nếu được vậy đã tốt, đáng tiếc là Phân Thần đan chính là vật nghịch thiên, bổn môn hiện không có viên nào cả."
"Cái gì, bổn môn không có Phân Thần đan, vậy phải làm sao mới có được đan dược này?" Lâm Hiên quá sợ hãi.
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡