Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 777: CHƯƠNG 2221: SÁT MA ĐAN

Gặp lại cố nhân, Lâm Hiên không khỏi lộ vẻ phức tạp trên gương mặt. Mối quan hệ giữa Điền Tiểu Kiếm và hắn từ trước đến nay vẫn luôn nửa địch nửa bạn. Cả hai có tuổi tác xấp xỉ, song xuất thân lại khác biệt một trời một vực.

Lâm Hiên vốn là một tán tu, tại Phiêu Vân cốc phải chịu đựng vô vàn khinh miệt, có thể nói là cô độc không nơi nương tựa, không ai quan tâm.

Trong khi đó, Điền Tiểu Kiếm lại là Cực Ác thiếu chủ, sinh ra đã ngậm ngọc quý, được muôn vàn sủng ái tập trung vào một thân. Tuy nhiên, tiểu tử này cũng không phải kẻ ăn chơi lêu lổng, tính tình hắn cứng cỏi, ác độc, có thể nói là không hề thua kém Lâm Hiên chút nào.

Khi Cực Ác Ma Tôn ngã xuống, Điền Tiểu Kiếm cũng từng lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, trải qua gió tanh mưa máu, mấy lần suýt mất mạng, nhưng cuối cùng nhờ tâm cơ thâm trầm mà gắng gượng vượt qua.

Tư chất của Lâm Hiên vốn không đáng kể, song nhờ có Lam Sắc Tinh Hải mà tốc độ tu hành phi thường khiến người khác phải chú mục, ngay cả Vân Trung tiên tử Tần Nghiên cũng chỉ có thể thán phục. Tuy nhiên, Điền Tiểu Kiếm lại là một ngoại lệ. Mỗi lần hai người gặp lại, dù Lâm Hiên đều chiếm một chút ưu thế, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Lâm Hiên có thể dễ dàng đánh bại tu sĩ cùng cấp, thậm chí vượt cấp khiêu chiến, nhưng khi đối đầu với tiểu tử này lại không hề nắm chắc phần thắng.

Đương nhiên, cảm nhận của tiểu tử kia sợ rằng cũng tương tự. Đây cũng là lý do dù nội tâm cả hai đều chứa địch ý, nhưng mỗi khi gặp nhau lại xưng huynh gọi đệ, biểu hiện ra còn thân thiết hơn cả anh em ruột. Cũng không biết là do ông trời trêu ngươi hay quá mức trùng hợp, bọn họ mỗi lần gặp gỡ đều là lúc đương đầu với hiểm nguy, cho dù trong lòng có địch ý cũng không thể không tạm gác lại để liên thủ chống địch.

Thời thế đổi thay, chớp mắt ngàn năm đã trôi qua kể từ khi phi thăng, Lâm Hiên tưởng rằng cuộc đời này sẽ không còn gặp lại cố nhân, nằm mơ cũng không ngờ đến hai người lại hội ngộ tại nơi đây. Điền Tiểu Kiếm tu vi cũng là Ly Hợp trung kỳ, song lấy ít địch nhiều, đối mặt năm tên Cổ Ma cùng cấp vây công lại không hề rơi vào hạ phong.

Lúc trước tại Bồng Lai sơn, hắn đã là Ly Hợp kỳ. Nhiều năm như vậy trôi qua, chẳng lẽ chỉ mới bước vào trung kỳ?

Nếu là người khác thì không sao, nhưng với Điền Tiểu Kiếm thì lại quá đỗi bất thường. Tiểu tử này tư chất ngút trời, từ trước đến nay tốc độ tấn cấp không hề thua kém Lâm Hiên chút nào, hay là đối phương đã dùng liễm khí thuật cao minh ẩn giấu thực lực mà hắn không nhận ra?

Lâm Hiên tràn đầy nghi hoặc, quyết định quan sát tình huống trước rồi mới định đoạt.

Oanh!

Tiếng bạo liệt vang lên, ma khí cuồn cuộn bùng phát, một Cổ Ma hai đầu bốn tay xông lên tập kích bị Điền Tiểu Kiếm chọi cứng một kích đánh lui, miệng không ngừng cuồng phun máu tươi.

"Được rồi, nếu các ngươi thức thời bó tay chịu trói thì còn có thể tránh khỏi thống khổ. Bằng không thì..." Điền Tiểu Kiếm lạnh giọng nói.

"Tiểu tử thối, đừng đắc ý quá sớm!" Mấy gã Cổ Ma tỏ vẻ quyết tuyệt nói.

Lời còn chưa dứt, mỗi tên Cổ Ma đều lấy ra một hạt đan dược màu đen, hình dạng như trứng gà, nuốt vào. Trên mặt chúng lộ vẻ cực kỳ thống khổ. Song Lâm Hiên thấy rõ ràng, ma khí chúng phát ra gia tăng rất nhiều, mơ hồ sắp đột phá Ly Hợp trung kỳ.

Điền Tiểu Kiếm cười lạnh: "Thật không biết sống chết! Chẳng lẽ các ngươi không biết phục dụng Sát Ma Đan sẽ hủy hoại Nguyên Anh, cuối cùng ngay cả cơ hội luân hồi cũng không còn?"

"Chúng ta đương nhiên biết rõ, nhưng thì đã sao? Tiểu tử ngươi đã bức chúng ta đến tình cảnh này, vậy thì cùng nhau xuống Âm Tào Địa Phủ đi!"

Tiếng cười cạc cạc vang lên, một tên Cổ Ma đã hoàn thành biến thân, ban đầu chỉ cao hơn một trượng thì giờ đây to lớn gấp đôi. Cơ bắp như sắt thép, lân giáp dày đặc bao trùm toàn thân. Gã này hiển nhiên đã tu luyện một loại luyện thể thuật nào đó, nhắm thẳng Điền Tiểu Kiếm mà xông tới.

Gã phục dụng Sát Ma Đan tuy không thể đột phá cảnh giới, nhưng pháp lực lại gia tăng gần non nửa, thanh thế quả nhiên phi phàm.

"Ngu xuẩn!" Điền Tiểu Kiếm lại cười, không tránh không né, một kích tung ra.

Oanh!

Nắm đấm chạm nhau, phảng phất như cự nhân đối đầu với trẻ con, cánh tay nhỏ của Điền Tiểu Kiếm dường như chốc lát sẽ bị bẻ gãy. Song cảnh tượng kế tiếp quả thực khiến người ta trừng mắt líu lưỡi. Điền Tiểu Kiếm lại là người thắng cuộc, thân thể hắn chỉ vẻn vẹn lung lay một chút, không hề lùi lại, mà Cổ Ma thân hình cao lớn kia lại bị đánh bay. Thanh âm xương cốt vỡ nát truyền đến, trong miệng gã máu tươi không ngừng cuồng phun.

Mà lúc này, mấy tên Cổ Ma còn lại cũng đã hoàn thành biến thân, chứng kiến cảnh tượng này đều tỏ vẻ kinh hoàng, nhưng vẫn không dừng tay, một đao, một kiếm, một côn, một hoàn từ bốn phương tám hướng đánh tới Điền Tiểu Kiếm.

Điền Tiểu Kiếm tức thì khẽ phất tay áo, mấy đạo ô hồng bay vút ra, nghênh đón bốn kiện bảo vật. Gần như vừa mới chạm nhau, chúng đã chiếm thượng phong, lại đấu thêm một lát, mấy kiện ma bảo của bốn tên Cổ Ma linh tính đại giảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!