Lấy nhiều địch ít, lại còn có cả sát đan, vậy mà kết quả vẫn là binh bại như núi đổ.
Trên mặt Lâm Hiên cũng không khỏi lộ ra vài phần tán thưởng, Ly Hợp trung kỳ mà Điền Tiểu Kiếm đã mạnh đến mức dị thường.
Song, hắn thật sự chỉ là Ly Hợp trung kỳ sao?
Ý niệm trong đầu còn chưa kịp xoay chuyển, những tiếng kêu thảm đã liên tiếp truyền đến. Đầu của mấy tên Cổ Ma đã rơi xuống, chỉ còn lại một kẻ sống sót, vừa hay chính là tên Cổ Ma bị đánh bay lúc trước.
Đồng bạn đều đã ngã xuống, biểu cảm trên gương mặt tên Cổ Ma hai đầu bốn tay có thể nói là vô cùng đặc sắc. Trong đó thoáng có vài phần sợ hãi, nhưng rất nhanh đã bị vẻ quyết tuyệt thay thế. Ánh mắt hắn tràn ngập sự bạo ngược, phảng phất một tia điên cuồng.
Gào!
Chỉ thấy hắn ngẩng đầu lên, một tiếng gầm giận dữ vang thấu chín tầng mây. Ngay sau đó, ma quang chợt lóe, bên ngoài thân thể hắn hiện ra những tia chớp màu đen, đồng thời ma khí bốn phía cuồng bạo, bị hắn từng ngụm từng ngụm nuốt vào trong cơ thể...
Vừa nhìn đã biết đây là chiêu số không tầm thường, song Điền Tiểu Kiếm lại như không hề hay biết, khóe miệng thậm chí còn nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Hắn tiện tay đánh ra một đạo pháp quyết, không gian lập tức chấn động, một bàn tay khổng lồ màu đỏ sẫm bỗng hiện ra giữa không trung.
Bàn tay khổng lồ ấy thuận thế chụp về phía trước. Nó thô tráng vô cùng, dài đến hơn trăm trượng, khiến thân hình cao lớn của tên Cổ Ma trông mới nhỏ bé làm sao. Hắn còn chưa kịp trốn chạy đã bị bàn tay khổng lồ kia tóm gọn, cấm cố trong lòng bàn tay, không thể động đậy!
“Tên ngu xuẩn, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn tự bạo trước mặt bản thiếu gia sao?” Điền Tiểu Kiếm nói rồi liền dùng bàn tay khổng lồ kia thi triển Sưu Hồn Thuật.
Một lát sau, bàn tay khổng lồ năm ngón siết chặt, một tiếng “phụt” vang lên, tên Cổ Ma đã bị bóp nát thành một đám huyết vụ.
“Kỳ quái, không ngờ lại không có chút manh mối nào, chẳng lẽ chuyến này bọn chúng không có thu hoạch gì.” Điền Tiểu Kiếm thì thào tự nói. Dù chiến thắng cường địch nhưng trên mặt hắn lại không có lấy một tia vui mừng, dường như chỉ là bận rộn vô ích.
Lâm Hiên không biết mục đích của hắn là gì, đang tự cân nhắc có nên hiện thân bắt lấy hắn hay không. Điền Tiểu Kiếm vừa rồi tỏ ra cường đại vô song, nhưng trong mắt Lâm Hiên lại chẳng đáng là gì. Động Huyền và Ly Hợp, căn bản không cùng một đẳng cấp. Trong lòng vừa nghĩ vậy, Lâm Hiên đã có ý định hiện thân, nào ngờ đúng lúc này, Điền Tiểu Kiếm lại ngẩng đầu lên, ánh mắt quét trúng nơi Lâm Hiên đang ẩn thân.
“Cao nhân phương nào, trốn ở bên cạnh xem kịch đủ rồi còn không hiện thân, chẳng lẽ ngươi muốn đánh lén?”
“Ồ?” Lần này, Lâm Hiên thật sự có chút kinh ngạc.
Ẩn Nặc Thuật của hắn vô cùng thần diệu, đừng nói tu sĩ Ly Hợp kỳ, cho dù là tu tiên giả Động Huyền hậu kỳ, trừ phi tu luyện linh nhãn bí thuật, cũng tuyệt không thể nào phát hiện ra được. Chẳng qua, sự nghi hoặc của Lâm Hiên cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát, bởi vì hắn phát hiện trong tay Điền Tiểu Kiếm có một con ma trùng kỳ quái, trông qua có vài phần tương tự với bươm bướm. Con trùng này Lâm Hiên tuy không nhận ra, nhưng hắn cũng đoán được đôi phần.
Nếu đã bị phát hiện, tiếp tục ẩn thân cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Thanh quang chợt lóe, thân ảnh Lâm Hiên đã hiện ra ở ngoài hơn trăm trượng.
“Ngươi là ai? Chẳng lẽ cùng một giuộc với đám ma tộc kia?” Giọng nói lạnh lùng của Điền Tiểu Kiếm truyền đến, bên trong ẩn chứa vẻ kinh ngạc, dẫu sao Lâm Hiên lúc này vẫn đang che giấu tu vi ở mức Nguyên Anh kỳ.
“Khụ khụ khụ...” Lâm Hiên nuốt một ngụm nước bọt, nhất thời đem câu “Hiền đệ từ đó đến giờ vẫn khỏe chứ” định nói nuốt ngược vào bụng.
Đối phương không ngờ lại không nhận ra mình, sao có thể như vậy, “chẳng lẽ hắn không phải là Điền Tiểu Kiếm sao?” Lâm Hiên thậm chí đã nghĩ như vậy. Tuy rằng trời đất bao la, cho dù có hai người lớn lên giống hệt nhau cũng không có gì lạ, song tướng mạo tương đồng, khí chất ít nhiều cũng sẽ có sự khác biệt. Lâm Hiên tự tin mình không nhìn lầm người.
Tiểu tử này rốt cuộc là đang giả ngu hay đã mất đi ký ức?
Dù nghi hoặc, nhưng Lâm Hiên cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cần bắt được tiểu tử này thì mọi chuyện sẽ rõ ràng. Đối phương tu vi thấp như vậy quả là một cơ hội tốt. Ý niệm trong đầu vừa xoay chuyển, hắn đã lập tức động thủ.
Oanh!
Linh áp ngập trời tuôn ra, Điền Tiểu Kiếm “lảo đảo lảo đảo” lùi lại ba bước, vẻ mặt khó coi đến cực điểm: “Ngươi..., ngươi là tu tiên giả cấp bậc Động Huyền?”
“Hừ.”
Lâm Hiên phất tay áo, kiếm khí màu xanh lam tựa như đàn cá lội tuôn ra. Đối phó với một tồn tại cấp bậc Ly Hợp, hắn cũng không cần sử dụng đến bảo vật, mà phạm vi ngàn dặm quanh đây cũng không có sinh vật nào khác, càng không cần phải che giấu thân phận tu tiên giả làm gì.
Điền Tiểu Kiếm đột nhiên biến sắc, hai tay múa lên như hồ điệp xuyên hoa, liên tiếp bảy tám kiện bảo vật từ bên hông bay vút ra. Tất cả đều là ma bảo hắc khí lượn lờ, tiểu tử này quả nhiên đã phi thăng trở thành Cổ Ma. Ngay sau đó, những tiếng “phanh phanh phanh” bạo liệt vang lên, Điền Tiểu Kiếm lập tức rơi vào thế hạ phong. Vừa rồi khi hắn diệt sát năm tên Cổ Ma thì tỏ ra dũng mãnh phi thường, giờ phút này, lại như con kiến đang giãy giụa. Song nói một cách công bằng, như vậy đã là vô cùng đáng gờm, với tu vi Ly Hợp kỳ mà có thể ngăn cản được kiếm quang của Lâm Hiên, không phải là điều tu sĩ bình thường có thể làm được.
Điền Tiểu Kiếm hiển nhiên không muốn bó tay chịu trói, hai tay liên tiếp đánh ra bảy tám đạo pháp quyết, toàn thân trên dưới ma khí cuộn trào, rất nhanh hóa thành một đóa ma vân, bao bọc toàn bộ thân hình hắn.
“Muốn chạy, ngươi cho rằng có thể sao? Ngoan ngoãn bó tay chịu trói, còn có thể bớt đi chút thống khổ.” Lâm Hiên lặp lại câu nói vừa rồi của hắn, hơn nữa chiêu thức cũng giống hệt.
Chỉ thấy Lâm Hiên giơ tay phải lên, một đạo pháp quyết từ đầu ngón tay bắn ra. Nhất thời không gian đột nhiên chấn động, một bàn tay khổng lồ màu xanh lam hiển hiện, nhanh như tia chớp, chụp thẳng vào trong đám ma vân.
Oanh! Ma khí ngập trời lại mỏng manh như giấy, Điền Tiểu Kiếm ở bên trong dường như đang thi triển loại bí thuật nào đó nhưng còn chưa kịp hoàn thành đã bị bàn tay màu xanh lam kia tóm chặt lấy. Địch nhân đã bị cấm cố, song trên mặt Lâm Hiên lại không có chút vui mừng nào, ngược lại còn lộ ra vài phần cổ quái và ảo não.
“Hừ, thì ra chỉ là một thân ngoại hóa thân.” Lâm Hiên vốn rất thông minh, song có đôi khi cũng phạm phải sai lầm.
Thảo nào tư chất của Điền Tiểu Kiếm ngút trời, mà nhiều năm như vậy vẫn chỉ là tu tiên giả Ly Hợp trung kỳ. Thảo nào hắn lại không nhận ra mình.
Phải biết, thân ngoại hóa thân được chia làm hai loại.
Một loại là dùng đệ nhị nguyên anh đoạt xá, gần như tương đương với việc sở hữu hai sinh mạng. Tạm không nói đến chỗ tốt cực lớn khi đối địch, cho dù chủ nguyên anh cùng thân xác có ngã xuống thì cũng không thực sự chết. Đệ nhị nguyên anh tuy sẽ nguyên khí đại thương, nhưng có thể chân chính chuyển hóa thành chủ nguyên anh. Song loại hóa thân này lại rất dễ phát sinh tình huống đệ nhị nguyên anh phản phệ chủ thể.
Về phần loại thân ngoại hóa thân thứ hai, chính là xóa đi linh trí của một thân thể rồi dùng phân thần để điều khiển. Phân thần chỉ có một bộ phận ký ức mà thôi, hèn chi hắn không nhận ra Lâm Hiên.
“Đáng ghét, một khối hóa thân của tiểu tử này cũng đã huyền diệu đến vậy, mình ở bên cạnh quan sát lâu như thế mà không ngờ không có lấy một tia phát hiện.”
Lâm Hiên thì thào tự nói, đồng thời trong lòng cũng có chút kinh hãi, thực lực bản thể của Điền Tiểu Kiếm rốt cuộc đã đến mức nào rồi?
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe