Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 833: CHƯƠNG 2277: LIỆU SỨC MÀ LUI

Một cỗ khí thế tựa hồ muốn xuyên phá hư không, ầm ầm giáng xuống. Chúng cổ ma phụ cận kinh hãi tán loạn bỏ chạy. Tranh đấu ở đẳng cấp này, nếu không nhanh chóng thoát thân, bọn chúng chỉ có kết cục hóa thành tro bụi, như ruồi muỗi chết oan trong trận giao phong của trâu bò.

Phó Thiên Hành trên mặt lộ vẻ khó xử, miễn cưỡng cười nói: "Tiền bối bớt giận, mong tiền bối nể mặt Phó gia, nếu không e rằng sẽ có hậu quả khôn lường..."

"Phó tiểu tử ngươi đang uy hiếp lão phu ư?" Yên Sơn lão tổ chậm rãi quay đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Phó Thiên Hành. Chỉ một ánh nhìn mà khiến Phó gia chủ như rơi xuống hầm băng, hàn khí từ đáy lòng tràn ra, run rẩy không dám ngước nhìn.

Phó Thiên Hành với tu vi Động Huyền đỉnh phong, nhưng chỉ mới qua một cái nhìn đã bị lão quái vật chế phục. Đây chính là chênh lệch một trời một vực giữa cảnh giới Động Huyền và Phân Thần.

Phó Thiên Hành đâu còn vẻ ung dung tự tại, hoảng loạn giải thích: "Tiền bối bớt giận, cho dù vãn bối mượn thêm mười lá gan cũng không dám chọc giận tiền bối..."

Yên Sơn lão tổ hừ lạnh một tiếng, âm trầm cất lời: "Chuyện này cùng Phó gia không hề có chút quan hệ, ngươi nếu không muốn chọc giận bản lão tổ thì hãy bước sang một bên."

Trong mắt Yên Sơn lão tổ, Phó Thiên Hành chẳng qua chỉ là con kiến hôi bé nhỏ, nếu không phải lão e ngại thế lực Phó gia sau lưng thì đã một chiêu bóp chết hắn.

Phó Thiên Hành cúi đầu rũ mi, mặt mũi sao sánh bằng tính mạng, hắn thành thật bước sang một bên. Càng không nói đến chúng ma vốn không chút liên hệ nào, đều nhất tề tản ra.

Lúc này cũng xem như một cơ hội để giải đáp thắc mắc cho những kẻ nghi vấn về tu vi chân chính của Lâm Hiên.

Chỉ với một ánh mắt, Yên Sơn lão tổ đã đánh bại Phó gia chủ, nhưng đối với ánh mắt này, Lâm Hiên lại không hề để ý. Muốn chỉ bằng một ánh mắt mà chế phục hắn, đây không phải là chuyện đùa giỡn sao?

Đối mặt với linh áp kinh người của Yên Sơn lão tổ, Lâm Hiên coi như không thấy, ánh mắt lạnh lùng đối kháng với lão quái vật không chút nhân nhượng.

Đây chính là chênh lệch thực sự giữa Lâm Hiên và Phó Thiên Hành!

Yên Sơn lão tổ ngoài mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng cũng không khỏi thầm kinh ngạc. Bất quá, mũi tên đã rời cung, không thể dừng lại.

Oanh!

Linh áp cuồn cuộn tràn ra, khiến những cổ ma dù đã tránh rất xa vẫn bị ảnh hưởng, nhiều tên Nguyên Anh kỳ không thể chống đỡ, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Lâm Hiên biểu hiện vẫn điềm nhiên như không!

"Phân Thần, tiểu tử kia khẳng định cũng là Phân Thần kỳ!" Lúc này toàn bộ chúng ma đều nghĩ như vậy, mà ngay cả Yên Sơn lão tổ cũng có suy nghĩ tương tự.

Bất quá lão lại có chút nghi hoặc, vì sao tiểu tử này không phóng thích uy áp đối kháng?

Lâm Hiên chẳng thèm bận tâm chúng ma nghĩ gì, tay áo khẽ phất, một túi linh thú bay ra, thi khí ngập tràn, một quái vật vô cùng hung tợn hiện ra, toàn thân một màu bạc nhạt, sau lưng có một cặp cánh màu bạc lóe lên chói mắt.

Ngân Sí Thi Vương!

Luyện thi vừa hiện thân, một cỗ uy áp cực kỳ đáng sợ ầm ầm tràn ra bốn phía, va chạm với uy áp của Yên Sơn lão tổ, phát ra những âm thanh vang dội. Uy áp vốn vô hình, giờ khắc này lại như thực thể, một vài tên cổ ma bị gió lốc do uy áp va chạm tạo thành cuốn vào, hóa thành tro bụi. Bất quá, chẳng ai quan tâm đến những kẻ yếu ớt đó.

"Luyện thi Phân Thần kỳ!" Yên Sơn lão tổ đồng tử co rút lại.

Lâm tiểu tử không ngờ thực sự là đẳng cấp Phân Thần! Dựa vào cảnh giới của luyện thi trước mắt liền có thể biết ngay tu vi của chủ nhân. Muốn khống chế luyện thi thì chủ nhân phải có tu vi cao hơn, hoặc ít nhất là tương đồng, đây đã là thường thức trong tu tiên giới.

Đáng chết! Yên Sơn lão tổ cực kỳ hối hận, đối phó với luyện thi này lão không hề có chút nắm chắc, chớ nói chi đến việc cùng lúc chống lại hai tồn tại đồng cấp, kết quả ra sao có thể đoán được. Nhưng nếu bây giờ rút lui thì còn mặt mũi nào mà gặp người khác?

Yên Sơn lão tổ không chỉ tàn nhẫn, mà còn cực kỳ coi trọng danh tiếng, nhất thời không biết phải xử trí ra sao.

"Hai vị tiền bối xin bớt giận, bất quá chỉ là một cuộc đấu giá nho nhỏ mà thôi, không cần tổn thương hòa khí giữa đôi bên. Vãn bối biết mình không có tư cách xen vào, nhưng kính xin hai vị vì mặt mũi Phó gia mà không nên động thủ." Phó Thiên Hành ngàn vạn lần không muốn xen vào, nhưng hắn thân là chủ nhà cũng chỉ biết cắn răng đứng ra hòa giải.

Cùng một người, lời nói cũng tương tự như vậy, nhưng kết quả lần này lại hoàn toàn trái ngược.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!