"Được rồi, lão phu cùng Phó lão quái cũng có vài phần giao tình, xem như nể mặt hắn sẽ không động thủ nữa." Yên Sơn lão tổ mặt lạnh như tiền nói vậy, nhưng thực tế lại cảm giác như hạn hán gặp mưa rào, lập tức chớp lấy cơ hội xuống nước.
Tuy rằng tổn hao chút mặt mũi, nhưng so với việc động thủ cùng hai vị cường giả đồng cấp thì bên nào lợi bên nào hại, lão còn cân nhắc được.
Yên Sơn lão tổ lựa chọn nhượng bộ, Lâm Hiên há lại ngu ngốc tiếp tục dọa người? Hắn chẳng qua chỉ là cáo mượn oai hùm, cũng không thực sự cho rằng mình là một cường giả Phân Thần kỳ.
Tâm niệm vừa động, Ngân Sí Thi Vương lập tức bay trở về. Hai người không hẹn mà cùng lựa chọn giảng hòa, không khí giương cung bạt kiếm trước đó lập tức hóa thành hư vô.
"Hô." Chúng tu sĩ đều âm thầm thở phào một hơi. Cũng tránh khỏi cảnh trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết oan!
Sự tình phía sau càng thêm đơn giản, Lâm Hiên thu hoạch ba kiện áp trục bảo vật, sau khi đấu giá hội chấm dứt thì li khai, tung tích bất minh. Mà Yên Sơn lão tổ tuy vớt vát được chút mặt mũi, nhưng cũng không còn tâm trạng mà ở lại, cuối cùng đi đâu không rõ.
Ở một nơi nào đó, Lâm Hiên bình thản đứng đó, bên cạnh là một mỹ phụ xinh đẹp đang cung kính thi lễ.
"Phó Hồng Tuyết bái kiến tiền bối."
Đây đúng là người lúc trước trao đổi phù lục cùng Lâm Hiên, sau khi nhận được tin tức sự việc ở đấu giá hội, đương nhiên đối đãi Lâm Hiên như một tiền bối Phân Thần kỳ.
"Tiên Tử từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ? Lâm mỗ nhờ vả sự tình lần trước, không biết tiên tử đã có được hồi đáp?" Lâm Hiên không chút ý tứ giải thích, hiểu lầm này đối với hắn càng có lợi, vì thế đi thẳng vào vấn đề.
"Tiền bối, Lão tổ vẫn đang bế quan, nhưng ba ngày nữa sẽ xuất quan. Kính mong tiền bối nán lại ba ngày, sau đó sẽ cùng Lão tổ gặp mặt." Nàng cẩn thận trả lời, dù sao thì câu trả lời này cũng không thể khiến tiền bối vừa lòng, có khiến đối phương nổi giận hay không thật khó nói.
Nhưng mà Lâm Hiên cũng không muốn làm khó nàng, khẽ gật đầu nói: "Chỉ đợi ba ngày thôi sao? Không thành vấn đề."
"Đa tạ tiền bối đã thông cảm." Phó Hồng Tuyết cúi người cảm tạ: "Vậy mời tiền bối đến trụ sở Phó gia nghỉ ngơi một chút."
Lúc này nàng xem Lâm Hiên là một lão quái Phân Thần, vì vậy không thể để đối phương ở dịch quán đơn sơ được, dù Lâm Hiên không nói gì, Lão tổ cũng sẽ trách tội.
"Ừm." Lâm Hiên nhẹ nhàng gật đầu: "Mời tiên tử dẫn đường."
Trên đường Lâm Hiên cũng tranh thủ hỏi thăm vài điều, chỉ cần không phải bí mật, Phó Hồng Tuyết đều cung kính trả lời tường tận. Hai người tiến sâu vào Bạch Phù Thắng Cảnh, khoảng chừng một canh giờ, trước mắt xuất hiện một dãy kiến trúc mỹ lệ, chính là Nghênh Khách Lâu, chuyên dùng để tiếp đãi khách quý.
Hai người một trước một sau đi vào tòa lầu các tinh mỹ nhất. Vài đạo độn quang từ trong bay ra, hiện ra vài tên thị nữ cực kỳ xinh đẹp, tu vi đều ở Ngưng Đan kỳ.
"Tham kiến Sư tổ." Chúng nữ nhìn thấy Phó Hồng Tuyết lập tức thi lễ.
"Tiền bối, các nàng là chấp sự đệ tử tại đây."