Thoáng chốc, gần nửa ngày đã trôi qua. Lúc này, Lâm Hiên mới rời khỏi phòng ốc, hóa thành một đạo kinh hồng bay thẳng về phía Linh Nguyên Cốc.
Quả nhiên, trên đường đi vắng vẻ hơn rất nhiều. Giờ này, đại bộ phận Cổ Ma đã tiến vào trong cốc. Tuy nhiên, Lâm Hiên vẫn phóng thích thần thức ra ngoài. Dù sao, nơi đây có vô số Cao giai Cổ Ma ra vào, hắn tuyệt đối không thể chủ quan. Tóm lại, cẩn thận không bao giờ là thừa thãi.
Lâm Hiên phi hành khoảng một nén nhang thì đã tiếp cận Linh Nguyên Cốc. Đột nhiên, một trận thanh âm đấu pháp truyền đến, nhưng thần sắc Lâm Hiên không hề có nửa phần kinh ngạc. Hôm nay, thế lực khắp nơi tụ hội tại đây, trong sơn cốc nhất định tràn ngập gió tanh mưa máu. Cho dù không tiến vào cốc, thì cừu nhân bên ngoài cũng khó lòng buông tha nhau.
Lâm Hiên đương nhiên không có ý định xen vào việc của người khác, nhưng hắn cũng không muốn bay đường vòng. Người không phạm ta, ta không phạm người, chỉ cần lướt qua một bên là được.
Với Độn thuật của Lâm Hiên, hắn rất nhanh đã tới chỗ đấu pháp. Chỉ thấy phía trước ánh sáng chói mắt, tiếng bạo liệt vang lên liên tiếp, Ma khí cuồn cuộn xông thẳng lên trời, phạm vi vài dặm xung quanh đã bị san phẳng. Trận tranh đấu này quả nhiên vô cùng kịch liệt.
Bất quá, chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn. Lâm Hiên đang định bay vượt qua, nhưng đã là con người thì ai cũng có tính hiếu kỳ, liếc nhìn một cái cũng chẳng hại gì. Lâm Hiên quay đầu sang bên trái, bỗng nhiên ánh mắt hắn ngưng đọng, cả người ngẩn ra, lộ vẻ kinh ngạc vô cùng.
Chỉ thấy cách Lâm Hiên mấy trăm trượng là hai gã Tu sĩ Ma tộc đang kịch liệt đấu pháp. Bên trái là một Cổ Ma hai đầu bốn tay, thân hình cao lớn vô cùng, gương mặt trên hai cái đầu lâu đều dữ tợn, ghê tởm. Bốn cánh tay tráng kiện của gã cầm các loại bảo vật khác nhau, theo thứ tự là đao, kiếm, hoàn (vòng), cùng với một vật tựa hồ là lệnh bài. Tu vi của gã không ngờ lại là Ly Hợp trung kỳ. Giơ tay nhấc chân đã tạo thành lực phá hoại kinh khủng, khiến người ta phải trợn mắt líu lưỡi. Ma phong cuồn cuộn tràn ra tứ phía, mặt đất vốn là bùn đất nay đã bị cày lên từng đạo khe rãnh, khắp nơi là những hố sâu lớn nhỏ không đều.
Không chỉ có thế, một đạo Ma hỏa đỏ thẫm từ trong miệng gã phun ra, trông giống như độc xà, đang lượn lờ tìm sơ hở, tựa hồ muốn đưa địch nhân vào chỗ chết.
Mà cùng Cổ Ma đối kháng lại là một lão giả tráng kiện mặc đạo bào, dáng dấp Tiên phong đạo cốt. Nếu không phải kinh mạch toàn thân lão đều lưu động Ma khí cực kỳ tinh thuần, thì Lâm Hiên tuyệt đối sẽ không nghĩ lão có liên quan gì đến Ma tộc. Không phải là nhìn mặt mà bắt hình dong, chẳng qua vì dáng người và ngũ quan của người này đối với Lâm Hiên vô cùng quen thuộc. Người kia, làm sao hắn có thể quên được.
"Thông Vũ Chân Nhân, tại sao lão lại ở chỗ này..." Lâm Hiên lẩm bẩm tự nói, trên mặt biểu lộ vẻ bất khả tư nghị.
Thông Vũ Chân Nhân nguyên là Chưởng môn Linh Dược Sơn. Ngày xưa, Lâm Hiên thậm chí đã từng bái nhập môn hạ của lão để học nghệ. Hắn nằm mơ cũng không ngờ sẽ gặp lại lão ở Ma giới này. Lần trước cơ duyên xảo hợp, Lâm Hiên từ Đông Hải Tu Tiên giới truyền tống về Thiên Vân Thập Nhị Châu, đã để tâm nghe ngóng tin tức của Linh Dược Sơn và Thông Vũ. Kết quả là Linh Dược Sơn đã bị Cổ Ma phá hủy từ lâu, Thông Vũ Chân Nhân cũng biến mất vô tung vô ảnh, không ai biết lão ở nơi nào.
Ngày đó, Lâm Hiên cũng có chút cảm khái trong lòng, hắn cho rằng Thông Vũ Chân Nhân đã tọa hóa hoặc vẫn lạc trong trận chiến với Cổ Ma rồi. Dù sao, tuổi của lão lớn hơn Lâm Hiên rất nhiều. Nếu không thể đột phá Ly Hợp, Thọ nguyên đã hết từ lâu. Mặc dù tư chất của Thông Vũ Chân Nhân cũng có thể coi là tốt, nhưng muốn bước vào Ly Hợp vẫn cần cơ duyên cực lớn. Dù sao, nếu nói về tài nguyên, Nhân giới quả thực quá mức đơn bạc. Phóng mắt khắp Thiên Vân Thập Nhị Châu, có được mấy tồn tại Ly Hợp kỳ đâu?
Tuy Lâm Hiên cũng hy vọng Thông Vũ Chân Nhân có thể đi được xa hơn trên con đường Tiên đạo, nhưng khách quan mà nói, tỉ lệ này thực sự không lớn. Lần này gặp lại Thông Vũ Chân Nhân, không ngờ lão đã bước vào Ly Hợp kỳ, hơn nữa còn là trung kỳ, nhưng đáng tiếc lão lại ở Ma giới này. Trong nội tâm Lâm Hiên trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Thần thức của Lâm Hiên mạnh hơn tồn tại cùng giai rất nhiều, hắn lại có Thiên Phượng Thần Mục, sở trường khám phá ngụy trang ảo thuật, nên tự nhiên có thể phân biệt được lúc này trong nội thể của Thông Vũ Chân Nhân đều là Ma khí cực kỳ tinh thuần. Hôm nay, Thông Vũ quả thực đã là một thành viên Ma tộc.
Lâm Hiên thở dài. Hắn không biết Thông Vũ đã gặp phải chuyện gì trên con đường tu tiên, nhưng hiển nhiên cuối cùng lão không lựa chọn Độ Thiên Kiếp mà là Phi thăng đến Ma giới. Ma khí quán thể thành công, lão đã chuyển từ Tu Tiên giả nhân loại thành Cổ Ma rồi.
Trong lúc nhất thời, Lâm Hiên dường như rơi vào cảnh giới vong ngã, hết thảy cảm giác đều mơ hồ, hư hư ảo ảo. Cho đến khi một tiếng kinh lôi bạo liệt truyền vào tai, sau đó điện quang lập lòe, Thông Vũ Chân Nhân phun ra một ngụm máu tươi. Lão trông giống như một khối giẻ rách, bị Ma phong của đối phương quẳng ra xa vài chục trượng, đâm *ầm ầm* vào vách núi đá phía đối diện. Đá vụn nhao nhao rơi xuống, khối thạch bích bị Thông Vũ Chân Nhân trực diện lao tới cũng đã hóa thành bột phấn. Có thể thấy được uy lực của một kích này quả nhiên không phải chuyện đùa.
Phía bên kia, Cổ Ma hai đầu bốn tay cũng không có ý định buông tha. Toàn thân gã lệ khí nổi lên, hai tay nhoáng một cái, bốn kiện Ma bảo (đao, kiếm, hoàn, lệnh bài) đột nhiên biến mất, thay vào đó là bốn chuôi chùy đồng hiện ra trong lòng bàn tay.
"Lão gia hỏa, ngươi có thể chết đi!"
Cổ Ma hai đầu bốn tay hét lớn một tiếng, hai tay gã bay múa, chùy ảnh như mưa hung hăng đập xuống, tiếng nổ *ầm ầm* vang lên không dứt. Chỉ qua một lát công phu, một tòa núi lớn đã bị san thành đất bằng, ngay chỗ ngọn núi vừa biến mất là một cái hố to xuất hiện trong tầm mắt.
"Vèo" một tiếng, Thông Vũ Chân Nhân mặt mũi trắng bệch xuất hiện. Trải qua đợt công kích này, tuy lão chưa đến mức Vẫn lạc, nhưng tình hình không ổn chút nào.
"Ngươi còn không muốn bó tay chịu trói ư? Càng kiên trì, ngươi sẽ càng chịu nhiều khổ sở mà thôi. Nếu thức thời, ngươi nên lựa chọn sáng suốt hơn một chút..."
Thanh âm ngạo nghễ của Cổ Ma truyền tới. Luận về thực lực, gã quả thực mạnh hơn tồn tại cùng giai rất nhiều. Nếu không, Thông Vũ Chân Nhân đâu phải quả hồng mềm, nào có dễ dàng bị đánh cho chật vật không chịu nổi như vậy.
"Hãy bớt sàm ngôn đi."
Mặc dù biết rõ không địch lại, nhưng Thông Vũ Chân Nhân không hề bó tay chịu trói. Cho dù lão có Vẫn lạc, cũng phải khiến tên gia hỏa này lột da mới được. Liều mạng!
Thông Vũ Chân Nhân hét lớn một tiếng, lão vươn tay vỗ ót một cái, sau đó lại đánh một quyền vào lồng ngực mình. Ngay sau động tác của lão, một hạt châu nhỏ cỡ mắt rồng phun ra.
"Hừ, xem ra ngươi rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt rồi."
Cổ Ma hai đầu bốn tay cười lạnh một tiếng. Bốn cánh tay hợp lại trước ngực, đồng thời bốn chuôi đồng chùy cũng bị gã quẳng ra. Chúng được Ma quang bao phủ xung quanh, bay lơ lửng bên người. Sau đó, từng đạo từng đạo Pháp quyết liên tiếp được gã đánh ra.
"Sưu!"
Thông Vũ Chân Nhân điểm một ngón tay về phía hạt châu kia. Ma quang đại phóng, một đạo cánh tay thô to màu đen từ mặt ngoài hạt châu hiện lên, sau đó lóe lên hóa thành một đạo lam mang. Tiếp đó, lam mang nhoáng một cái, vô số quang nhận mỏng như cánh ve xuất hiện trước mắt. Những Ma nhận có hình dạng kỳ lạ vô cùng, trông giống Nguyệt Nha Loan Đao (đao cong hình trăng lưỡi liềm) như đúc. Trong giây lát, chúng lại biến hóa ra mấy trăm khẩu, thanh thế quả nhiên không nhỏ.
Tuy nhiên, Cổ Ma hai đầu bốn tay lại không tỏ vẻ sợ hãi chút nào: "Đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi sao? Cũng không tệ lắm, bất quá cũng nên nhìn xem Thần thông của Bổn Ma Tôn như thế nào!"
Lời còn chưa dứt, tiếng cười *cạc cạc cạc* quái dị đã truyền vào tai. Chỉ thấy Ma bảo lơ lửng trước người gã lóe lên, sau đó biến mất, thay vào đó là một hư ảnh màu đen cực lớn, cao hơn mười trượng. Thân thể nó bị Ma quang bao quanh, diện mục dữ tợn hung ác, tựa hồ một Ma quỷ Cự Nhân xuất thế.
"Pháp Tướng Thần Thông!"
Thông Vũ Chân Nhân thét lên một tiếng kinh hãi, sắc mặt lão khó coi đến cực điểm. Trong nội tâm lão mơ hồ có cảm giác không ổn, nhưng sự tình đã đến bước này thì biến chiêu cũng không còn kịp nữa. Chỉ thấy Thông Vũ hét lớn một tiếng, thanh âm *sưu sưu* vang lên, những Ma nhận hình Nguyệt Nha kia hướng thẳng phía trước bắn đi.
Cổ Ma hai đầu bốn tay vừa thấy thế, hai cánh tay phía trước ngay lập tức hợp lại. Sau đó, một cỗ linh áp trùng thiên phủ xuống người gã, một tầng trọng giáp hiện ra bảo vệ toàn thân, mưa gió không lọt.
*Đinh đinh đang đang*, uy lực mấy trăm đạo Ma nhận không phải chuyện đùa, nhưng hơn phân nửa số lượng đã bị trọng giáp kia ngăn trở. Cho dù một số nhỏ có thể đột phá phòng ngự, đâm thủng vài chỗ trên Ma tướng, nhưng lại không phải vết thương trí mạng. Chỉ thấy Ma khí tuôn ra, hư ảnh rất nhanh đã hoàn hảo như lúc ban đầu.
Có thể nói, bảo vật bí mật của Thông Vũ Chân Nhân hoàn toàn không có chỗ hữu dụng. Quả đúng là cường giả. Có lẽ tồn tại đẳng cấp cao không để Cổ Ma hai đầu bốn tay này trong mắt, nhưng so với tồn tại cùng giai thì gã thật sự quá cường đại.
Trên mặt Thông Vũ Chân Nhân bắt đầu lộ ra một tia tuyệt vọng. Đột nhiên, lão giương một cánh tay lên, tế ra mấy Phù Lục rồi hóa thành một đạo kinh hồng, hẳn là muốn cướp đường đào tẩu. Ý định tuy không tệ, nhưng đáng tiếc chỉ vô dụng mà thôi. Cổ Ma kia đánh ra một chưởng, Ma phong *ầm ầm* nổi lên, mấy Phù Lục kia lập tức bị đánh cho xơ xác. Sau đó, gã cũng không dừng tay mà trực tiếp trảo về phía Thông Vũ Chân Nhân.
Thông Vũ Chân Nhân đương nhiên không thể liệu được kết quả như vậy. Nếu lão tránh không kịp, ngay lập tức sẽ bị Ma trảo chộp lấy.
Đáng giận!
Thông Vũ cắn răng. Đã đến nước này, chỉ còn cách buông bỏ nhục thân, đem Nguyên Anh xuất khiếu, may ra còn có cơ hội đào thoát. Đương nhiên đây là phương pháp cuối cùng, nếu như có thể cứu vãn, có ai nguyện ý buông tha nhục thân đây.
Nhưng đúng lúc này, một đạo Thanh mang không chút dấu hiệu xuất hiện, sau đó hung hăng đập vào Pháp tướng kia. Khi trước, mấy trăm đạo Ma nhận cũng không mảy may ảnh hưởng tới hư ảnh, mà giờ khắc này nó lại phảng phất như con tò te giấy bình thường, nhanh chóng tan rã rồi biến thành hư vô.
Biến cố như vậy khiến hai kẻ đang đấu pháp sợ ngây người.
Thông Vũ Chân Nhân vừa mừng vừa sợ, *tuyệt xử phùng sinh* (thoát chết trong gang tấc), trên mặt lão mang vẻ hưng phấn vô cùng. Cổ Ma hai đầu bốn tay thì ngược lại, gã vừa sợ vừa giận, tuy nhiên lại không dám phát tác. Hôm nay Linh Nguyên Cốc Ngọa Hổ Tàng Long, đối phương có thể nhẹ nhàng bài trừ Pháp tướng của mình như vậy, chẳng lẽ là lão quái vật Động Huyền Kỳ?
Nghĩ tới đây, nét mặt gã càng thêm nghiêm túc. Ngay lập tức, Cổ Ma hai đầu bốn tay phóng Thần thức ra, nhưng lại không thu hoạch được gì. Gã chỉ là tồn tại cấp bậc Ly Hợp, há có thể khám phá được Ẩn Nặc Thuật của Lâm Hiên.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn