"Không biết là vị tiền bối nào đã ra tay, hẳn tại hạ có chỗ đắc tội, xin ngài hiện thân gặp mặt được không?"
Thần thức rà soát không chút tác dụng, cổ ma hai đầu bốn tay kinh ngạc thốt lên. Lâm Hiên thấy thế, trên mặt thoáng hiện vẻ ngoài ý muốn.
Phản ứng của đối phương bình tĩnh hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng, xem ra kẻ này rất tự tin mà cũng đầy ngạo khí.
Đáng tiếc, hắn đã tính toán sai rồi.
Ngạo khí cũng tốt, tự tin cũng thế, muốn có được những điều ấy, tất phải có thực lực chống đỡ. Cho dù lấy tiêu chuẩn của tu sĩ Ly Hợp trung kỳ mà nói, hắn đúng là cường giả không thể nghi ngờ, thậm chí cũng có thể giao chiến một trận với Ly Hợp hậu kỳ, nhưng mà thế thì đã sao?
Trong mắt Lâm Hiên, hắn cũng chẳng khác nào con sâu cái kiến. Đối phương đã dám hiện thân khiêu chiến, vậy thì chính mình cũng nên xuất hiện.
Chỉ thấy thanh quang lập lòe, Lâm Hiên chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện cách bên trái bọn hắn ước chừng hơn mười trượng, trên mặt mang theo nét cười nhàn nhạt, phảng phất như màn tranh đấu kịch liệt vừa rồi trong mắt hắn chẳng qua chỉ là trò đùa mà thôi.
Sau khi thoát ly khỏi sự kiềm chế của cổ ma hai đầu bốn tay, ánh mắt Thông Vũ chân nhân bắt gặp ánh mắt Lâm Hiên không khỏi ngẩn ngơ, tựa hồ hắn cũng giống Lâm Hiên, thật không ngờ lại có một ngày gặp được người từng có duyên phận thầy trò với mình tại Ma giới này. Cảm giác lúc này tựa như mộng ảo vậy.
Ký ức về những tháng ngày trước kia lần lượt thoáng lướt qua, tuy rằng thời gian đã trôi qua ngàn năm nhưng trong lòng hai thầy trò lúc này đều tràn đầy cảm xúc.
Bên kia, cổ ma hai đầu bốn tay đang kinh hãi thất thần. Đối phương có thể nhẹ nhàng hóa giải ma tượng của mình thì hắn cũng đã đoán được Lâm Hiên là cường giả đẳng cấp cao, nhưng thật không nghĩ tới lại ‘cao’ đến thế.
Đối với một tu sĩ Ly Hợp kỳ, Lâm Hiên tất nhiên không cần che giấu làm gì. Linh lực cường đại tiềm phục trong kinh mạch hắn cứ theo mỗi lần hô hấp mà lưu chuyển, cùng với đó là một luồng khí tức kinh thiên động địa phát ra.
"Tiền bối là Động Huyền hậu kỳ!" Tiếng nói khô khốc của Cổ ma truyền đến.
"Hừ, thần thức không tệ, lại có thể nhìn ra cảnh giới của Lâm mỗ. Ngươi có thể an tâm xuống cửu tuyền, không phải làm quỷ hồ đồ nữa rồi."
"Tiền bối chậm đã, gia sư của vãn bối chính là…"
Cổ ma hai đầu bốn tay kia không chỉ có thực lực không tệ mà nhãn lực cũng thuộc hàng nhất đẳng. Vừa thấy sắc mặt bất thiện của Lâm Hiên thì vội vàng muốn kể ra sư môn, nhưng đáng tiếc Lâm Hiên căn bản không để hắn nói hết đã động thủ.
"Ta bất kể ngươi là ai, đã gặp Lâm mỗ cũng chỉ có thể tự trách mình xui xẻo." Lâm Hiên lời còn chưa dứt, tay phải đã nâng lên cách không một chém tới.
Theo động tác của hắn, không gian đột nhiên bị vặn vẹo, một đạo thanh mang xé gió, thẳng tắp bổ về phía cổ ma hai đầu bốn tay khiến sắc mặt hắn đại biến.
Hắn vội giơ tay liên tục kết ấn, đồng thời không ngừng triệu hồi các loại pháp bảo phòng ngự như khiên, khăn lụa nhưng đáng tiếc là tất cả đều vô dụng. Chúng chỉ như đậu hũ khi phải đối diện với quang nhận, toàn bộ không thể chống đỡ nổi một kích, lập tức bị chém tan tành.
"A!" Một tiếng kêu thảm thiết truyền tới kèm theo huyết hoa vẩy ra tứ phía. Tên cổ ma không kịp trốn, thoáng cái đã bị chém thành hai mảnh.
Hơn nữa, một kích này của Lâm Hiên bất kể là vị trí hay lực đạo đều vô cùng chuẩn xác, đến cả Nguyên Anh của đối phương cũng không kịp thoát ra.
Nét mặt Thông Vũ chân nhân càng thêm phức tạp. Dù lần trước gặp mặt, Lâm Hiên đã mạnh hơn hắn rất nhiều nhưng trong ngàn năm qua hắn cũng gặp phải không ít cơ duyên. Không nghĩ tới hôm nay gặp lại, cảnh giới của hai thầy trò lại càng chênh lệch xa hơn... .
Thân là sư tôn, nhưng lại hết lần này đến lần khác được Lâm Hiên ra tay cứu giúp, cuối cùng thì đây là vận may hay là bất hạnh của hắn? Trong đầu hiện lên vạn vàn ý niệm, nhưng hiện tại thì… Thông Vũ chân nhân khẽ thở dài, hướng Lâm Hiên ôm quyền hành lễ: "Đa tạ tiền bối đã ra tay tương trợ."
Mặc dù vẫn xưng hô Thông Vũ chân nhân, nhưng khi nghe những lời này, Lâm Hiên vẫn cảm thấy là lạ, chỉ sờ lên mũi nói: "Sư tôn không cần khách khí. Tuy nhờ cơ duyên xảo hợp mà thực lực Lâm mỗ hôm nay mạnh hơn sư tôn một ít, nhưng bất kể như thế nào thì ân nghĩa sư đồ vĩnh viễn không đổi, người nói như vậy thật khiến tiểu đồ tổn thọ."
Thông Vũ chân nhân nghẹn lời, ngẩn người nhìn hắn. Lần trước tại Bồng Lai sơn, Lâm Hiên cũng không hề khách khí như vậy, lúc này lại vì sao...
Bất quá hắn cũng không quá dây dưa vào vấn đề này. Dù thế nào thì trong hai lần hắn gặp nguy đều được Lâm Hiên cứu giúp, đó chính là vận khí. Tục ngữ có câu: đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Xem ra chuyến đi Linh Nguyên Cốc lần này thật có thể tìm được bảo vật mình cần.
Vừa nghĩ đến đây, lời nói của Lâm Hiên lại truyền tới: "Không biết sư tôn đến đây là muốn tìm cái gì?"
Về việc Thông Vũ chân nhân hôm nay đã là thành viên ma tộc thì Lâm Hiên cũng không mấy để tâm. Mỗi người đều có lựa chọn riêng, bất kể là thành tiên hay nhập ma thì cuối cùng cũng chỉ vì cầu trường sinh mà thôi, chẳng có gì đáng chỉ trích cả.
"Ta vào Linh Nguyên Cốc xác thực là vì tìm kiếm một loại linh thảo phổ thông..." .
"A, sư tôn cần gì cứ việc nói. Lâm mỗ tuy không tính là giàu có nhưng những vật phẩm thích hợp cho tu sĩ Ly Hợp kỳ lại lưu giữ một ít, biết đâu trong đó lại có thứ người cần."
Tuy năm đó ở Linh Dược Sơn hắn không được vị sư phụ Thông Vũ chân nhân này ban tặng nhiều bảo bối nhưng dù sao thì cũng đã cho Lâm Hiên một nơi cư trú, huống hồ giữa hai người vẫn còn danh nghĩa sư đồ.
"Cái này... ."
Trên mặt Thông Vũ chân nhân lộ ra một tia do dự, nhưng rất nhanh liền khôi phục vẻ thường ngày. Khóe môi đồng thời nhếch lên thành nụ cười nhẹ. Mình cần gì phải cố chấp như vậy, chỉ là bỏ qua chút thể diện mà thôi. Khi lựa chọn đến Linh Nguyên cốc đương nhiên cũng hiểu rõ nguy hiểm ẩn chứa trong đó, mà quả thực nếu như lần này không gặp được Lâm Hiên thì hắn đã vẫn lạc rồi.
Còn chưa vào cốc mà đã có nguy hiểm trùng trùng, bình tâm mà xét thì việc có tìm được linh dược hay không hắn cũng không mấy nắm chắc. Đã như vậy, chính mình còn sĩ diện làm gì.
Nghĩ tới đây, vẻ băn khoăn trên mặt hắn liền biến mất: "Tiền bối đã có ý tốt, Thông Vũ xin không khách khí nữa."
Tuy Lâm Hiên gọi hắn là sư tôn như trước nhưng dù sao trong tu tiên giới cũng là cường giả vi tôn, dùng thực lực để phân định thứ bậc cho nên Thông Vũ chân nhân vốn thông minh tất nhiên sẽ không cậy già làm oai.
"Ta lần này đến Linh Nguyên Cốc xác thực là vì tu luyện gặp phải bình cảnh, muốn tìm vài vật phẩm phụ trợ.”
"A, là vật gì, sư tôn cứ nói, Lâm mỗ nếu có tất sẽ không keo kiệt." Lâm Hiên nói rất rõ ràng.
"Phiên Tả Diệp, Lô Oái Thảo, Thủy Ngưu Giác, còn có Xích Thược Dược..."
"A!"
Lâm Hiên nghe đến đó liền khẽ thở phào. Những vật ấy tuy cũng coi như quý hiếm nhưng ở Ma giới hay Linh giới đều có. Lâm Hiên chỉ e vật Thông Vũ chân nhân cần lại là những kỳ trân dị bảo chỉ có ở Ma giới. Nếu thật như thế thì hắn đành lực bất tòng tâm.
Lâm Hiên không chút chần chờ, vỗ nhẹ túi trữ vật lấy ra những thứ mà Thông Vũ Chân nhân cần.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn