Trải qua bao khổ công tìm kiếm, nay bảo vật lại ở ngay trước mắt, Thông Vũ chân nhân vui mừng khôn xiết, nhưng trên mặt cũng không giấu được vài phần chần chừ. Tục ngữ có câu, vô công bất thụ lộc. Tuy trên danh nghĩa hắn và Lâm Hiên vẫn là thầy trò, nhưng thế sự xoay vần, hiện tại bất luận là thân phận, địa vị hay thực lực đều đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Cho dù năm xưa có ân tình, Lâm Hiên cũng đã cứu mạng hắn hai lần, xem như đã báo đáp trọn vẹn. Bây giờ lại ban tặng nhiều bảo vật trân quý như vậy, bất luận thế nào, hắn sao có thể không chút ngượng ngùng mà nhận lấy?
Lâm Hiên là người tinh tế đến mức nào, sao lại không nhìn ra nỗi băn khoăn của Thông Vũ chân nhân. Hắn mỉm cười mở lời: "Sư phụ không cần khách khí. Chưa kể đến chuyện năm xưa ở Linh Dược Sơn người đã chiếu cố Lâm mỗ, chỉ riêng việc hôm nay có thể tương phùng tại đây đã là duyên phận. Huống hồ, Lâm mỗ hiện đã là tu sĩ Động Huyền Kỳ đỉnh phong, những tài liệu này đối với ta thực sự không còn quá quan trọng, kính xin sư phụ cứ nhận lấy."
"Vậy thì, đa tạ tiền bối." Thông Vũ chân nhân thi lễ, gương mặt tràn đầy vẻ cảm kích. Lâm Hiên đã nói đến mức này, nếu hắn còn từ chối thì quả là không biết phải trái.
Nghĩ đoạn, hắn liền phất tay áo, thu toàn bộ tài liệu vào túi trữ vật. Trong không gian vẫn còn vương lại dược hương nồng đậm khiến người ta sảng khoái, đủ để chứng tỏ những linh dược Lâm Hiên ban tặng đều là hàng thượng phẩm.
"Sư tôn còn thiếu gì nữa không?" Tục ngữ nói giúp người giúp đến cùng, đưa Phật đưa đến tây Thiên, lời Lâm Hiên nói ra cũng thập phần hào phóng.
"Không, không, lão phu đến đây chỉ vì mấy gốc linh thảo này mà thôi." Thanh âm Thông Vũ chân nhân vang lên. Làm người nên biết đủ, lòng tham không đáy ắt sẽ bị trời phạt.
"Nếu đã như vậy, Lâm mỗ xin cáo từ. Sư tôn đã nhận được thứ mình muốn thì cũng đừng nên tiến vào Linh Nguyên Cốc nữa. Nơi đây nguy hiểm thế nào, trong lòng người chắc cũng hiểu rõ, không nên mạo hiểm làm gì."
Lâm Hiên lời còn chưa dứt, toàn thân đã hóa thành một đạo độn quang bay đi. Tạm thời không bàn đến thực lực của Thông Vũ chân nhân, chỉ riêng tâm cơ và lòng dạ của ông ta cũng là điểm mà ngay cả Lâm Hiên cũng rất bội phục.
Đối với một người như Thông Vũ, không cần mình khuyên nhủ nhiều, tự hắn sẽ có lựa chọn sáng suốt nhất.
Hiện tại, độn quang của Lâm Hiên cực nhanh, một khắc trước còn nghe thấy tiếng nói của hắn văng vẳng bên tai, mà giờ đây người đã biến mất nơi chân trời.
Nhìn theo bóng lưng Lâm Hiên, trên mặt Thông Vũ chân nhân hiện lên vẻ phức tạp. Tuy năm đó hắn thu Lâm Hiên làm đồ đệ cũng vì nhìn ra kẻ này rất có tiền đồ, nhưng thật không ngờ tiền đồ đó lại đến mức độ kinh người như vậy.
Động Huyền Kỳ đỉnh phong, cảnh giới mà ngay cả Thiên Trần tổ sư của Linh Dược Sơn ngày xưa cũng không thể với tới. Trong lòng không khỏi cảm khái, sau đó thở dài một hơi, Thông Vũ chân nhân quả nhiên nghĩ thông suốt, liền theo đường cũ bay trở về.
Lại nói về phía Lâm Hiên.
Trải qua nửa giờ bôn ba, Lâm Hiên rốt cục cũng đến được cửa vào Linh Nguyên Cốc. Nhìn từ bên ngoài, nơi đây cũng chẳng khác gì các sơn cốc bình thường khác. Nếu có điểm khác biệt, thì chỉ có thể nói rằng diện tích của nó vô cùng rộng lớn. Cửa vào rộng chừng hơn trăm trượng, dù mấy ngàn tu sĩ cùng tiến vào cũng không thành vấn đề.
Mà cửa vào như thế này, tại Linh Nguyên Cốc tổng cộng có năm nơi.
Bất quá, so với diện tích bên trong cốc thì thật không đáng nhắc tới, coi như mấy vạn Ma tộc tiến vào cũng chẳng khác nào muối bỏ biển. Song, chắc chắn bên trong cốc sau đó sẽ là một hồi gió tanh mưa máu.
Bởi vì Lâm Hiên cố ý đến chậm hơn những người khác nửa ngày nên cũng không gặp phải tên Ma tộc nào ở phụ cận. Lâm Hiên dừng lại một lát rồi hóa thành một đạo kinh hồng tiến nhập sơn cốc.
Ma khí bên trong vẫn mỏng manh như trước. Linh Nguyên Cốc chia làm ngoại cốc và nội cốc, bất kể là thiên địa dị biến, linh mạch cực phẩm hay thiên tài địa bảo đều chỉ xuất hiện ở nội cốc, còn ngoại cốc thì không khác gì lúc bình thường.
Bởi vậy, mục đích của những kẻ đến đây đều là nội cốc, nhưng điều đó không có nghĩa là ngoại cốc sẽ bình yên không gợn sóng.
Nơi đây vẫn tiềm tàng những nguy cơ cực lớn, mà những nguy cơ đó kỳ thực lại đến từ chính trong đám ma tu.
Hiện tại nơi đây xuất hiện một lượng lớn cổ ma, dùng từ rồng rắn lẫn lộn để hình dung cũng không quá đáng. Đại bộ phận trong đó sẽ tiến vào nội cốc tìm kiếm bảo vật, nhưng cũng có một số kẻ không có ý định như thế.
Mục đích của bọn chúng cũng là phát tài, nhưng nội cốc có quá nhiều ma thú nguy hiểm, nên bọn chúng dứt khoát ẩn nấp tại ngoại cốc, chỉ cần trông thấy kẻ nào có tu vi kém hơn mình liền lao ra giết người đoạt bảo.
Bởi vì có thể lựa chọn mục tiêu, nên xác suất thành công rất cao.
Có cổ ma thậm chí trong một đêm liền phất lên nhanh chóng, đương nhiên kẻ nhìn lầm cũng không ít. Nói không chừng, nếu nhắm phải mục tiêu đã ẩn tàng tu vi thì kết cục vẫn lạc là khó tránh khỏi.
Cũng chẳng có cách nào khác, tu tiên vốn đầy rẫy hiểm nguy, muốn giết người đoạt bảo sao có thể không phải chịu chút rủi ro nào?
Lâm Hiên mới bước chân vào ngoại cốc liền gặp phải mấy tên đui mù gây chuyện. Ai bảo công pháp Mặc Nguyệt Thiên Vu quyết của hắn lại có thể đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân, mà việc ẩn giấu tu vi cũng là thói quen gần đây của Lâm Hiên, vì vậy nên mấy tên kia cũng coi như là gặp phải vận rủi.
Tất nhiên đó cũng chỉ là chuyện mà Lâm Hiên chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể nhẹ nhàng xử lý, song thỉnh thoảng lại có mấy con ruồi vo ve bên tai cũng thật phiền phức. Đến lần thứ năm bị quấy rầy, Lâm Hiên đã không còn kiên nhẫn được nữa.
Lần này, hắn không tiện tay tế ra kiếm khí diệt sát đối phương là xong, mà bắt sống một tên, sau đó thi triển Sưu Hồn Thuật.
"Thì ra là thế." Thời gian qua chừng nửa tuần trà, tay trái Lâm Hiên hơi động, một ngọn lửa bùng lên, biến tên tu sĩ xui xẻo kia thành tro bụi.
Thông qua Sưu Hồn Thuật, hắn rốt cuộc đã hiểu rõ mọi chuyện. Chính vì hắn ẩn giấu tu vi nên mới bị mấy tên gia hỏa này xem thành dê béo.
Lâm Hiên có chút dở khóc dở cười.
Đã minh bạch sự việc, hắn đương nhiên sẽ không ngốc đến mức tiếp tục phạm sai lầm như vậy nữa. Tuy giết mấy tên này không tiêu hao bao nhiêu pháp lực, nhưng cứ để chúng đến quấy rầy thì thật phiền toái.
Lâm Hiên hít sâu một hơi, pháp lực toàn thân bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch, linh áp trên người hắn không còn như có như không nữa. Một cỗ linh áp đáng sợ bộc phát ra, thể hiện rõ thân phận cường giả của hắn.
Đoạn đường kế tiếp quả nhiên không có bất kỳ kẻ nào dám đến quấy rầy hắn nữa. Dù sao những ma tu tiến vào Linh Nguyên Cốc đa phần là tu sĩ cấp thấp, cấp bậc Phân Thần tuy cũng có nhưng bất quá chỉ một hai người. Ngoại trừ mấy lão quái vật thần long thấy đầu không thấy đuôi ra, Lâm Hiên đã là cường giả đỉnh phong rồi.
Muốn giết người đoạt bảo thì cũng phải chọn mục tiêu, đi trêu chọc một cường giả Động Huyền Kỳ chẳng phải là đầu óc có vấn đề hay sao?
Vì vậy, Lâm Hiên một đường thuận lợi cũng là điều nằm trong dự tính. Ba ngày sau, Lâm Hiên rốt cục tiến vào nội cốc.
Nhìn núi non trùng điệp trước mắt, Lâm Hiên nâng cằm lộ vẻ suy tư. Căn cứ vào tình báo, việc xuất hiện linh mạch là ngẫu nhiên, tình huống mỗi lần cũng không giống nhau, nói cách khác là phải tùy vào vận khí.
Bởi thế, Lâm Hiên liền buông thần thức ra tra xét xung quanh. Thần thức của hắn vô cùng mạnh mẽ, muốn bao trùm vạn dặm cũng không thành vấn đề, bất quá khoảng cách càng xa thì việc cảm ứng cũng càng mơ hồ.
Ví dụ như việc tìm kiếm linh mạch, trong phạm vi năm nghìn dặm, Lâm Hiên không những cảm nhận được mà còn có thể đoán ra phẩm chất của nó. Nhưng nếu vượt quá khoảng cách ấy, Lâm Hiên chỉ có thể đại khái phân biệt được nơi có linh mạch chứ không thể biết được cấp bậc của nó.
Muốn nhanh chóng tìm được linh mạch tất nhiên phải không ngừng dùng thần thức dò xét. Dù sao việc này cũng phải dựa vào vận khí nên Lâm Hiên cũng không mất công tính toán nên chọn con đường nào, cứ tùy tiện lựa một hướng mà bay đi.
Bay được nửa canh giờ, Lâm Hiên đột nhiên dừng độn quang lại, nhưng không phải do phát hiện ra linh mạch, mà là hắn thấy thi thể của một cổ ma đang nằm phía trước.
Tên ma tộc đó thân cao hơn trượng, làn da đen thui, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn. Thần thông thế nào thì không biết, nhưng chỉ riêng cường độ thân thể chắc chắn hơn xa yêu tộc bình thường.
Mà hiện tại, hắn đã bị chém thành hai nửa, máu tươi văng khắp mặt đất, song miệng vết thương lại vô cùng trơn nhẵn. Kinh nghiệm đấu pháp của Lâm Hiên cực kỳ phong phú, vừa nhìn liền biết tên kia đã bị một lưỡi đao sắc bén dễ dàng cắt đôi thân thể.
Tuy đã vẫn lạc, nhưng từ ma khí còn sót lại trong kinh mạch có thể đoán ra khi còn sống, hắn là một cường giả Động Huyền trung kỳ.
Lâm Hiên thấy thế không khỏi khẽ nhíu mày, nhất là không gian xung quanh không hề có dấu vết đánh nhau. Thứ duy nhất thể hiện nơi này từng xảy ra chiến đấu là mấy món ma khí đang nằm lả tả dưới đất, chúng nhìn như vẫn còn linh tính nhưng kỳ thực cũng đã bị cắt ra làm hai nửa. Từ những dấu hiệu này có thể đoán ra tên cổ ma này đã bị diệt sát chỉ bằng một kích.
Lâm Hiên thật sự kinh hãi. Tên ma tu này có cảnh giới không thấp, hơn nữa thân thể lại thuộc loại da dày thịt béo, chắc là do tu luyện thần thông đặc thù nào đó. Nếu là mình đấu với hắn, tất nhiên có thể thủ thắng, nhưng muốn diệt sát đối phương bằng một kích lại vô cùng khó khăn.
Người ra tay chẳng lẽ là lão quái vật Phân Thần kỳ?
Lâm Hiên mím môi, mình sẽ không xui xẻo như vậy chứ, vừa tiến vào nội cốc còn chưa thấy cái linh mạch nào đã phải đụng độ với Phân Thần kỳ. Tất nhiên là Lâm Hiên không sợ, nhưng một trận tranh đấu vô vị thì thật không đáng chút nào!
Bất quá, Lâm Hiên vẫn không dám hành động lỗ mãng, hắn tựa hồ cảm nhận được có một đôi mắt đang âm thầm quan sát mình.
Nhưng khi dùng thần thức kiểm tra lại không thu được kết quả gì.
Trên mặt Lâm Hiên không khỏi lộ vẻ khó coi. Hắn không cho rằng mình cảm ứng sai, mà là chính hắn không tìm ra được hành tung của tên địch nhân đang ẩn trốn trong bóng tối kia.
Thật đáng giận!
Bất quá, Lâm Hiên dù sao cũng không phải là một tu tiên giả bình thường. Thần thức không tra được thì hắn đã có Thiên Phượng Thần Mục. Song, hắn còn chưa kịp dùng thần thông này thì một đạo hồ quang điện hình nguyệt nha đột nhiên xuất hiện, kích bắn về phía hắn.
Không một chút dấu hiệu, nhưng Lâm Hiên vốn đã đề cao cảnh giác nên lập tức phát hiện ra đòn đánh lén của đối phương. Hắn tiện tay bắn ra vài đạo kiếm khí về phía quang nhận.
Mặc dù không dùng đến bảo vật, nhưng thực lực của Lâm Hiên hiện giờ đâu phải chuyện đùa. Nhất là bộ Cửu Cung Tu Du Kiếm được dùng làm bổn mạng pháp bảo, nên kiếm khí phóng ra càng thêm sắc bén, so với pháp bảo của tu sĩ cùng giai cũng chẳng kém hơn. Bất quá lần này, khi vừa chạm vào quang nhận, kiếm khí chỉ lóe lên vài cái liền nhanh chóng tiêu tán không còn.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn