Lâm Hiên cực kỳ coi trọng chuyến hành trình đến Linh Nguyên Cốc lần này. Nếu không, hai năm trước đây hắn đã chẳng rời tổng đà Tiên Vân Tông sớm đến thế. Tuy nơi này nằm ở cực tây Thiên Hạc Châu, nhưng nếu Lâm Hiên toàn lực phi hành, căn bản sẽ chẳng hao phí thời gian dài đến thế.
Sở dĩ Lâm Hiên làm như thế, chính vì muốn nghe ngóng thêm tin tức. Hơn nữa, theo tin tức hắn thu thập được, linh mạch cùng dị thú thường thường xuất hiện cùng nhau. Tuy ngẫu nhiên cũng có ngoại lệ, nhưng ít ra phần lớn tình huống đều là như thế. Như vậy, nếu Dương Chi Điểu đã xuất hiện, phải chăng có nghĩa rằng phụ cận nơi này tồn tại linh mạch?
Trong đầu Lâm Hiên, các ý niệm nhanh chóng lưu chuyển, trên mặt hắn lộ ra vài phần hưng phấn. Đi mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi tìm được lại chẳng tốn công phu. Nếu như ở chỗ này mà tìm được linh mạch thì... việc này thật sự quá thuận lợi!
Đương nhiên, tất cả đều chỉ là phỏng đoán, cụ thể còn phải chờ hắn chứng minh là đúng. Lâm Hiên hít sâu một hơi, đem tâm tình kích động đè nén xuống. Sau đó, hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, một cỗ thần niệm vô cùng cường đại tràn ra tứ phía.
Nhưng... không hề có thu hoạch. Một lát sau, Lâm Hiên mở hai mắt, trong đầu hắn tràn đầy nghi hoặc: trong vòng ngàn dặm xung quanh đều không phát hiện tung tích của linh mạch, chẳng lẽ mình phỏng đoán sai lầm sao?
Trong lòng Lâm Hiên có chút buồn bực. Nhưng căn cứ theo những tin tức mình thu được, loại khả năng này tuy không phải chắc chắn mười phần, nhưng chín thành tỷ lệ vẫn phải nắm chắc chứ?
Nhất là Dương Chi Điểu cũng không phải ma cầm tầm thường, nó lại là hậu duệ mang huyết mạch Phượng Hoàng, dị thú tầm thường khó lòng sánh bằng. Sự xuất hiện của nó chắc chắn phải có mục đích, hoặc nhiều hoặc ít đều cần phải có một điểm hấp dẫn nó.
Rất nhiều ý niệm xuất hiện trong đầu Lâm Hiên, đủ loại cùng phân tích một lúc khiến đầu óc hắn có chút mê mang. Thật lâu sau, Lâm Hiên mới thở phào một hơi. Tu tiên giới kỳ diệu vô cùng, xuất hiện sự tình nghịch thường cũng chẳng có gì kỳ quái, hà tất phải chấp nhất làm gì.
Trước mắt, hãy xử lý thi thể yêu thú đã rồi nói sau. Ngoại trừ tinh hạch, da lông xương cốt Dương Chi Điểu đều là tài liệu thượng phẩm để luyện khí, đối với Tu sĩ Động Huyền Kỳ cũng chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Dùng chúng luyện chế thành pháp bảo thuộc tính hỏa, uy năng của bảo vật sẽ càng được đề cao.
"Phốc!"
Lâm Hiên điểm nhẹ một ngón tay về phía trước, Cửu Cung Tu Du Kiếm tức thì tung hoành phi vũ, từng đạo hồng quang cắt xẻ thi thể Dương Chi Điểu thành tám khối. Một đống hộp ngọc từ trong tay áo Lâm Hiên bay ra, hắn phân loại mọi thứ cẩn thận rồi thu hết vào túi trữ vật. Trên mặt đất chỉ còn lại một số thứ vô dụng, Lâm Hiên phất tay áo một cái, Huyễn Linh Thiên Hỏa như cuồng phong, thiêu đốt toàn bộ tàn cốt thành tro bụi.
Ngoại trừ dấu vết đấu pháp lưu lại tứ phía, tựa hồ Dương Chi Điểu chưa từng xuất hiện ở chỗ này. Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ hài lòng, hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu đả tọa khôi phục pháp lực.
Tuy thần thức của Lâm Hiên tìm tòi ngàn dặm xung quanh đều không mảy may phát hiện tung tích linh mạch, nhưng trong lòng Lâm Hiên thủy chung vẫn còn điểm khả nghi. Hắn linh cảm ý nghĩ của mình không sai, vậy thì sao không chờ một chút xem sự tình tiếp theo diễn biến ra sao. Dù sao thời gian dị biến sẽ kéo dài trọn vẹn nửa năm, hắn cũng chẳng cần vội vàng gì.
Mấy ngày kế tiếp, hết thảy đều vô sự. Trong phạm vi trăm dặm xung quanh, không hề phát sinh bất cứ chuyện gì bất thường. Điều này cũng không có gì kỳ lạ, mặc dù có hàng vạn cổ ma tràn vào đây, nhưng đối với diện tích Linh Nguyên Cốc thì thật không đáng nhắc tới, chẳng qua chỉ là muối bỏ biển mà thôi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, thoáng chốc, Lâm Hiên đã ở đây chờ đợi hơn ba ngày, phụ cận xung quanh yên ắng vô cùng.
"Hey... Xem ra mình đã đoán sai rồi."
Lâm Hiên thở dài, tuy thời gian không thiếu, nhưng hắn cũng không thể một mực trì hoãn ở chỗ này mãi được. Toàn thân Lâm Hiên thanh mang nổi lên, hóa thành một đạo kinh hồng, hướng chân trời bay đi.
Nhưng mới bay chưa được trăm dặm, một trận tiếng nổ lớn ầm ầm truyền vào tai. Lâm Hiên vội vàng ngừng độn quang, tức khắc quay đầu lại. Chỉ thấy chỗ hắn vừa mới ly khai, đất rung núi chuyển, mơ hồ còn có linh khí xông thẳng lên trời.
"Cái này..."
Vốn dĩ Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó, trên mặt hắn tức khắc đã bị vẻ cuồng hỉ thay thế. Dị cảnh như vậy tượng trưng cho điều gì, trong lòng Lâm Hiên đương nhiên đã thấu tỏ. Xem ra ba ngày nay hắn cũng không uổng công trì hoãn. Dự đoán trước đây của hắn không hề sai lầm, tại nơi Dương Chi Điểu xuất hiện, quả nhiên có linh mạch xuất thế.
Tuy không biết phẩm chất như thế nào, nhưng Lâm Hiên có dự cảm nhất định không tệ. Hắn đương nhiên sẽ không rời đi, mà tức khắc quay đầu, theo đường cũ bay trở về.
Chỉ thấy quang mang kỳ lạ trùng thiên, trong phạm vi trăm dặm xung quanh đều có thể rõ ràng trông thấy dị tượng, đồng thời có vô số linh khí từ dưới đất chen chúc chui ra. Lâm Hiên hít sâu một hơi, hắn cảm thụ được mình đang bị linh khí tứ phía vây kín, biểu lộ trên mặt hết sức hài lòng. Đã đủ rồi, phẩm chất linh mạch này, để trùng kích Phân Thần kỳ, quả thực chỉ thừa chứ không thiếu.
Mà dị biến vẫn chưa ngừng lại.
Ầm ầm...
Sâu trong lòng đất truyền đến rung động kinh người. Sau đó, một màn không thể tưởng tượng nổi xuất hiện: một ngọn núi đột nhiên mọc lên. Vốn dĩ chỗ ngọn núi kia vừa xuất hiện không mảy may có thứ gì cả, vậy mà lúc này, một ngọn núi cao lớn hiểm trở cứ thế mà sừng sững xuất hiện trong hư không.
Lâm Hiên cũng được xem là kiến thức rộng rãi, nhưng một màn vừa rồi, trước kia đừng nói tận mắt nhìn thấy, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe nói qua.
Cả ngọn núi khắp nơi đều là quái thạch lởm chởm, không có chút bùn đất nào. Ngay sau đó, quang mang kỳ lạ đại phóng, cả tòa núi bắt đầu bừng sáng. Theo màn hào quang kia, linh khí tứ phía bắt đầu điên cuồng tuôn ra, bao trọn cả ngọn núi. Chỉ trong hơn mười nhịp hơi thở, ngọn núi cao tới ngàn trượng đã bị thảm thực vật xanh um tươi tốt bao trùm.
Tục ngữ nói không sai, trăm nghe không bằng một thấy. Trong thời gian Linh Nguyên Cốc phát sinh dị biến, linh mạch xuất hiện như thế nào, trong điển tịch có thể tùy ý tìm thấy một lân phiến ghi chép. Hơn nữa, tin tức Lâm Hiên cẩn thận thu thập lại càng tường tận vô cùng, một màn trước mắt cùng sự tình ghi trong ngọc giản giống nhau như đúc. Tuy nhiên, dị cảnh mà văn tự ghi lại sao có thể chân thực bằng tận mắt chứng kiến? Nhất là thực vật trên núi, ngoại trừ cây cối tầm thường và cỏ dại, không hề thiếu thiên tài địa bảo.
Xuyên Bối Mẫu, Hạch Đào Tô, Tử Bối Xỉ, Đại Hách Thạch...
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, hắn nhận ra có hơn mười loại bảo vật. Hơn nữa, những linh thảo này, mặc dù không thể nói là kỳ trân dị bảo, nhưng bình thường muốn tìm được cũng muôn vàn khó khăn.
"Xem ra ngoại trừ linh mạch thì mình còn thu hoạch được một ít tiểu tài!"
Lâm Hiên thì thào tự nói, trên mặt mang vài phần mừng rỡ. Tuy thân gia của hắn phong phú vô cùng, nhưng đã là Tu sĩ thì ai lại ghét bỏ bảo vật từ trên trời rơi xuống chứ. Các loại linh thảo hay tài liệu, đương nhiên là có càng nhiều càng tốt.
Nhưng đúng lúc này, Lâm Hiên đột nhiên cảm giác được điều gì đó, liền quay đầu, hai mắt híp lại, hướng bên trái nhìn qua. Có vài cỗ linh áp đang cấp tốc tiếp cận nơi này. Không cần phải nói, chắc chắn là linh khí dồi dào nơi đây đã hấp dẫn chúng tới.
"Một gã Động Huyền trung kỳ, hai gã Động Huyền sơ kỳ, thực lực cũng không yếu, nhưng đã gặp phải Lâm mỗ, chỉ có thể trách các ngươi xui xẻo mà thôi." Lâm Hiên cười lạnh một cái. Giờ khắc này Lâm Hiên không cần biết là cổ ma hay Tu sĩ, chắc chắn hắn sẽ không hạ thủ lưu tình.
Giết không cần luận tội!
Tuy Lâm Hiên không phải kẻ hiếu sát, nhưng cũng tuyệt không phải thiện nam tín nữ. Hắn đã có ý định dùng linh mạch nơi đây bế quan trùng kích bình cảnh Phân Thần kỳ, thì tuyệt không thể để tin tức lộ ra ngoài. Tuy hắn không đến mức không có sức hoàn thủ trong lúc bế quan sinh tử, nhưng dù sao sức chiến đấu cũng giảm đi nhiều. Nếu quả thật gặp phải cường địch, Lâm Hiên cũng không dám nói nhất định có thể tự bảo vệ mình.
Vì vậy, để phòng ngừa tin tức lộ ra, Tu sĩ trong vòng ngàn dặm phụ cận, chỉ cần có khả năng phát hiện dị biến nơi đây, chắc chắn Lâm Hiên sẽ không bỏ qua. Thời điểm này mà nhân từ, chính là hại mình, cho nên hắn phải hạ quyết tâm, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Vài tên cổ ma Động Huyền Kỳ kia chỉ có thể nói là tự chui đầu vào rọ. Để phòng ngừa dọa bọn chúng chạy mất, Lâm Hiên bắt đầu thu liễm khí tức. Tuy tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết có khả năng Phản Phác Quy Chân, nhưng đối phương dù sao cũng là Ma tộc Động Huyền Kỳ. Nếu khoảng cách quá gần, bọn chúng cũng có khả năng phát hiện ra tung tích của mình. Dù sao, chờ bọn chúng chui đầu vào lưới sẽ dễ dàng hơn nhiều so với chủ động đuổi giết.
Trong lòng Lâm Hiên nghĩ vậy, hắn liền nắm chặt hai tay, khí tức toàn thân như có như không, thân hình phảng phất tan vào không khí, biến mất không thấy đâu nữa.
Cũng không lâu sau, chỉ trong hơn mười nhịp hơi thở, một đám Ma Vân nhanh như điện chớp đã bay tới. Thanh âm ầm ầm truyền vào tai, ma vân cuồn cuộn một hồi rồi tản ra, ba gã Ma tộc xuất hiện trong hư không.
Kẻ cầm đầu chính là một ngân phát lão giả, tướng mạo thập phần hung ác, trên trán mơ hồ còn có ma vân cổ quái hiển hiện. Bên trái là một trung niên nam tử, ước chừng tuổi hơn bốn mươi, thân hình cao lớn khôi ngô, bình tâm mà nói tướng mạo cũng không tệ lắm, chỉ đáng tiếc lại là Độc Nhãn Long. Còn bên phải là một nữ tử Ma tộc, thân mặc hắc y, tư sắc bình thường, nhưng dáng người của ả lại cực kỳ nóng bỏng. Cả ba đều là Ma tộc Động Huyền Kỳ, lão giả là trung kỳ, đại hán và nữ tử là sơ kỳ.
Công bằng mà nói, thực lực của bọn chúng không kém. Tuy tiến vào Linh Nguyên Cốc có mấy vạn cổ ma, nhưng một gã Động Huyền Kỳ đã là phi thường cao minh, huống chi ở đây còn có ba tên. Đáng tiếc, trong mắt Lâm Hiên, bọn chúng chẳng qua chỉ là con bươm bướm mà thôi.
Tuy nhiên, ba gia hỏa không may này vẫn không biết giờ đây bọn chúng đang tiến vào miệng cọp, nhìn một màn trước mắt lại còn tỏ vẻ mừng rỡ như điên.
"Đại ca, ngươi xem này, không ngờ lại có nhiều bảo vật đến thế." Nàng kia thập phần hưng phấn nói.
"Ha ha, thật sự là trời giúp ta, vừa mới nhập cốc chưa được mấy ngày mà đã gặp được nơi phong thủy bảo địa. Thiên tài địa bảo nơi đây nhiều như vậy, cho dù ta và các ngươi chia đều cũng là một lượng tài phú xa xỉ." Hai mắt lão giả kia cũng bắt đầu sáng lên.
"Việc này không nên chậm trễ, vừa rồi dị triệu khi linh mạch xuất hiện lớn như vậy, nói không chừng đã khiến người khác chú ý. Chúng ta nhanh chóng thu lấy linh thảo rồi mau mau rời khỏi đây. Ồ, Nhị đệ, ngươi làm sao vậy..." Lão giả mới nói đến một nửa, đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm đại hán rồi hết sức tò mò mở miệng.
"Đại ca, Tam muội, chẳng biết tại sao khi ta vừa tới đây, trong lòng đã cảm thấy thập phần không ổn, hãi hùng khiếp vía..." Đại hán kia sắc mặt khó coi nói.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang