“Thật sao? Nếu vậy thì chúng ta không thể khinh thường được. Công pháp nhị ca tu luyện chính là Huyền Minh Ma Công, đối với các nguy cơ không rõ có thể dự cảm chính xác đến tám, chín phần. Nếu huynh ấy đã nói vậy thì chắc quanh đây có nguy hiểm ẩn tàng.”
Nữ tử áo đen lộ vẻ ngưng trọng. Dung nhan nàng tuy bình thường nhưng thanh âm lại êm tai.
Lão giả cũng không dị nghị gì mà bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng vẫn không phát hiện ra chút dấu vết nào. Ba ma không khỏi nhìn nhau, lòng đầy kinh nghi bất định.
“Nhị đệ, ngươi có chắc cảm giác được nơi này ẩn chứa nguy hiểm, hay là do quá mức khẩn trương mà sinh ra ảo giác?” Lão giả nhịn không được mở miệng.
“Ta quả thực cảm thấy bất an, nhưng loại cảm ứng này chưa hẳn đã chính xác tuyệt đối, có lẽ là do ta quá lo lắng... Thôi được, chư vị cứ đi hái linh dược, chỉ là khi hái cần cẩn trọng đôi chút.”
“Đợi một chút!” Lão giả lại đưa tay ngăn cản hai người bọn họ: “Dù sao cũng đã trì hoãn một hồi, có chậm thêm chút nữa cũng chẳng sao. Cẩn tắc vô áy náy, chúng ta tới Linh Nguyên Cốc tuy là vì tầm bảo, nhưng cũng không nên vứt bỏ tính mạng nơi đây.”
“Vậy thì, đại ca có cách nào khác sao?”
“Đúng vậy, lão phu gần đây ngẫu nhiên tìm được một kiện bảo vật cực kỳ phù hợp với tình huống này, chúng ta cứ thử một chút xem sao.”
Lão giả vừa nói vừa lấy từ trong tay áo ra một kiện hồ lô đen kịt. Vừa mở nắp, từ bên trong liền tỏa ra mùi linh tửu nồng đậm. Hai ma còn lại đưa mắt nhìn nhau, không rõ lão giả định làm gì, song chúng cũng không lên tiếng quấy rầy, xem ra cực kỳ tin phục lão kia.
“Đây là linh tửu mà huynh ngẫu nhiên đoạt được. Phục dụng thứ này có thể tạm thời cường hóa thần thức lên rất nhiều.”
Lão giả vừa dứt lời, liền ngửa đầu uống cạn. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một đạo thanh quang xẹt qua, cuốn chiếc hồ lô đi mất.
“A, không ngờ lại có loại bảo vật như vậy! Bất quá, nếu đạo hữu uống hết thì thật quá lãng phí. Chim khôn chọn cành mà đậu, bảo vật cũng cùng một đạo lý như thế. Chỗ linh tửu này, hay là cứ giao cho Lâm mỗ thay ngươi sử dụng đi, thế nào?”
Lời còn chưa dứt, tại một nơi cách đó hơn mười trượng, chợt lóe lên một đạo thanh quang, từ bên trong bước ra một thiếu niên ăn mặc giản dị. Dung mạo kẻ đó không có gì đặc biệt, nhưng khi ba ma đảo thần thức qua, con ngươi không khỏi co rụt lại: “Ngươi là tu sĩ Động Huyền kỳ!”
“Không sai.” Lâm Hiên lúc này ngay cả thân phận nhân tộc cũng lười che giấu. Bởi lẽ, để bảo đảm tính bí mật của linh mạch nơi đây, phàm là cổ ma nào phát hiện ra, đều phải chết.
“Không biết các hạ xâm nhập vào thánh giới chúng ta là muốn mưu đồ chuyện gì?” Tên cổ ma cầm đầu sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng mở miệng.
“Đạo hữu hà tất phải hỏi nhiều như vậy làm gì? Nếu muốn biết rõ mọi chuyện, đợi đến khi xuống Âm Tào Địa Phủ hỏi lại là được.”
Lâm Hiên cười lạnh, căn bản không muốn phí lời với mấy kẻ này. Hắn vừa vung tay áo, hơn mười đạo kiếm quang liền lao đến đối phương như gió táp mưa sa.
Ba ma quá đỗi kinh hãi, không thể tưởng tượng được Lâm Hiên nói động thủ liền ra tay, tựa hồ chẳng hề để bọn chúng vào mắt.
May mà cả ba đều một mực đề phòng, nên không bị dị biến làm cho ứng phó không kịp.
Chỉ thấy nữ ma kia tay phải khẽ múa, một chiếc khăn gấm liền bay vút ra. Mặt ngoài chiếc khăn gấm này có thêu ma vân, song trong lúc cấp thiết chẳng thể nào nhìn rõ chúng là thứ gì. Bất quá, ngay khi bảo vật ấy được tế ra, không gian xung quanh ẩn ẩn có tiếng phong lôi vang rền, từ đó có thể thấy được sự bất phàm của nó. Chiếc khăn gấm hóa thành một quang cầu hắc sắc bao bọc lấy toàn thân nữ ma, mặt ngoài quang cầu còn xuất hiện hỏa diễm cùng hồ quang điện, thanh thế vô cùng chói mắt.
Hai ma còn lại cũng bày ra thủ đoạn của mình.
Trước người độc nhãn đại hán, một tấm khiên không ngừng bay múa. Còn lão giả kia thì tế ra một tràng hạt đen kịt, chúng hóa thành mười tám khỏa đầu lâu cực lớn không ngừng mở miệng cười cạc cạc, đồng thời ma hỏa từ miệng không ngừng phun ra, nghênh đón kiếm quang.
Lấy công làm thủ.
Không hổ là lão ma Động Huyền kỳ, có thể đấu trực diện với mình mà không hề rơi vào hạ phong.
Trong lòng Lâm Hiên thầm nhủ, bất quá khóe miệng hắn lại hiện lên một tia cười lạnh. Ý định của ba tên kia vốn không sai, cảnh giới tuy thấp hơn nhưng một khi liên thủ liền đủ sức chống lại tu sĩ Động Huyền hậu kỳ. Đáng tiếc là bọn hắn nghìn tính vạn tính, lại đánh giá sai thực lực chân chính của Lâm Hiên.
Trong tiếng xé gió xuy xuy, chợt vang lên âm thanh kêu gào thảm thiết của nữ ma. Nàng là người đầu tiên bị loạn kiếm phân thây. Chiếc khăn gấm nàng tế ra tuy cũng là một kiện dị bảo, nhưng vẫn không tiếp nổi một chiêu của Lâm Hiên.
Hai ma kia đại kinh thất sắc, nhưng giờ muốn biến chiêu đã không còn kịp nữa. Hồng mang chói mắt lưu chuyển vài lần trên tấm khiên của độc nhãn cổ ma. Phòng ngự hắn dựng lên rất nhanh bị phá tan, bản thân không kịp chạy trốn, ngay cả Nguyên Anh cũng bị diệt.
Lâm Hiên quay đầu nhìn về lão giả mặt mũi hung ác, kẻ duy nhất sống sót sau đợt công kích vừa rồi.
Dù sao thì hắn cũng là người có tu vi cao nhất trong ba kẻ, bất quá giờ phút này bộ dáng hắn vô cùng chật vật. Mười tám khỏa khô lâu trước người đã bị đánh đến thất linh bát lạc, nhưng bất kể thế nào thì hắn cũng vẫn còn sống.
Trong mắt lão giả tràn đầy vẻ sợ hãi tột cùng.
Trước đây hắn cũng từng gặp qua cường giả Động Huyền hậu kỳ, nhưng bọn họ đâu có cường hãn đến vậy? Ngay cả bảo vật cũng chưa tế ra mà chỉ dùng kiếm quang, nhất chiêu liền chém chết nhị đệ cùng tam muội của hắn.
Trong tâm lão giả ngập tràn phẫn nộ cùng sợ hãi, đến dũng khí tiếp tục đấu pháp cùng Lâm Hiên cũng không còn. Toàn thân hắn chợt lóe hắc mang, muốn đào thoát. Đáng tiếc là đã muộn, Lâm Hiên làm sao có thể thả hắn rời đi chứ?
Tay phải hắn nâng lên, đánh về phía trước một quyền. Lực chi khí toàn lập tức hiện ra, hơn nữa nó còn bùng lên quang mang hoàng sắc chói mắt, đường kính lên tới hơn mười trượng, từ bên trong tản mát ra hấp lực cực lớn, áp về phía lão giả.
“Không thể nào!”
Lão giả liên tục vung tay kết ấn, bảy tám khỏa khô lâu còn lại không ngừng biến lớn, nhưng vẫn không thể ngăn cản nổi, bị lực chi khí toàn hút vào bên trong.
Lão giả khẩn trương thò tay vào trong ngực tìm kiếm, dường như lại muốn lấy ra bảo vật gì đó. Đáng tiếc là Lâm Hiên đâu có cho hắn cơ hội như vậy. Vài đạo kiếm quang lăng không chụm lại thành một thanh cự kiếm, nhằm đầu lão giả chém xuống, thân hình lão ma liền bị chia thành hai nửa.
Toàn bộ quá trình nói thì dài, nhưng thực ra chỉ diễn ra trong mười lần hít thở. Động tác Lâm Hiên liền lạc mau lẹ, trong nháy mắt đã diệt sát ba gã cổ ma Động Huyền kỳ. Thần thông quả thực mạnh đến không thể tưởng tượng nổi, nếu nói có thể sánh ngang với Phân Thần kỳ tựa hồ cũng không có gì khoa trương.
Túi trữ vật của ba gã cổ ma tự nhiên được Lâm Hiên thu nhận. Sau đó, hắn bắn ra vài khỏa hỏa cầu, thiêu tàn thi của chúng thành tro bụi.
Làm xong hết thảy mọi chuyện, Lâm Hiên cũng không dừng tay mà lại tỏa thần thức ra xung quanh. Rất nhanh liền có thu hoạch, hắn hóa thành một đạo kinh hồng, bay nhanh về phía bên trái.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn