Hiện tại, Lâm Hiên đã khôi phục toàn bộ pháp lực, thời gian giao chiến tiếp tục được kéo dài.
Kỳ thực cũng chẳng có gì lạ, lúc trước hắn chỉ cầm cự được mấy hơi thở là bởi đã tiêu hao quá nhiều pháp lực khi chiến đấu với song ma. Nếu không, với bộ ba song anh nhất đan của hắn, sao có thể rơi vào tình trạng cạn kiệt pháp lực như vậy.
Thanh giáp cổ ma có chút ngỡ ngàng, chẳng lẽ cuối cùng kẻ phải chết tại nơi đây lại là chính mình ư?
Rống!
Một tiếng gầm rung chuyển đất trời từ trong cổ họng hắn phát ra, toàn thân tuôn trào lệ khí khiến những chiếc gai xương trên người lại lần nữa tăng trưởng cấp tốc.
Kể từ đó, tốc độ chữa trị của Huyễn linh thiên hỏa bắt đầu không theo kịp.
Mặc dù Lâm Hiên có Vạn niên linh nhũ, nhưng do giới hạn về cảnh giới, lượng pháp lực hắn có thể phát ra trong một lúc là có hạn, vẫn kém đối phương một bậc.
Lâm Hiên khẽ nhướng mày, cũng may hắn còn có hậu thủ.
Tay vừa vỗ xuống túi trữ vật bên hông, một tòa bảo tháp cũ kỹ liền bay ra. Sau khi bảo tháp linh quang đại thịnh, tầng thứ nhất của nó được mở, phóng thích một đám trùng vân nhỏ.
Đây tất nhiên không phải Huyết hỏa nghĩ.
Kẻ địch trước mặt quá mức đáng sợ, Huyết hỏa nghĩ e rằng không thể khắc chế được đối phương, nhưng Ngọc La Phong lại khác. Lần đầu tiên Lâm Hiên tiêu diệt một tu sĩ Phân Thần kỳ chính là dựa vào đám ma trùng này.
Sở dĩ vừa rồi không lấy ra là vì Thanh giáp cổ ma quá mức cường hãn, Ngọc La Phong khó lòng làm gì được hắn, thậm chí còn có nguy cơ bị tiêu diệt.
Dù sao, để nuôi dưỡng đám ma trùng này thật quá gian nan, nếu không phải tuyệt đối nắm chắc, Lâm Hiên sẽ không mạo hiểm.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, đối phương đã bị Huyễn linh thiên hỏa vây khốn, tuy chỉ tạm thời bị phong tỏa, nhưng Ngọc La Phong có thể thừa dịp hắn suy yếu mà công kích…
Kỳ thực, ngoại trừ số trùng này thì Lâm Hiên cũng khó mà dùng được chiêu khác. Hắn đã dồn toàn bộ pháp lực để duy trì Huyễn Linh thiên hỏa nên không thể phân tâm thi triển được thuật pháp gì.
Song, để điều khiển được Ngọc La Phong lại không cần tiêu hao pháp lực, đương nhiên bù lại là phải mất một lượng thần thức khổng lồ, bất quá cũng không sao.
Thời điểm hắn còn là Động Huyền kỳ, Ngọc La Phong đã giúp hắn diệt sát Cổ Lão Ma của Thiên Thi môn, tạo hiệu quả xoay chuyển cục diện.
Còn lúc này sẽ ra sao đây?
Bình tâm mà xét, Lâm Hiên không biết được, cứ thử rồi nói sau. Tóm lại là hắn vẫn rất chờ mong vào kết quả…
So với lần trước, thể tích của Ngọc La Phong rõ ràng đã thu nhỏ lại đôi chút, nhưng chúng lại càng trở nên hung hãn, toàn thân được bao phủ bởi những đốm sáng bạc nhàn nhạt.
Không, không thể gọi đó là những đốm bạc đơn thuần nữa, các điểm ấy đã liên kết lại với nhau tạo thành những hoa văn thần bí tinh xảo. Đàn Ngọc La Phong chỉ khẽ vỗ cánh liền khiến không gian nổi lên từng trận cuồng phong, chúng không chút chần chừ lao thẳng về phía đối thủ.
Thanh giáp cổ ma khẽ nhướng mày, tuy hắn không biết Ngọc La Phong nhưng dù sao cũng là cổ ma Phân Thần kỳ sống đã gần mười vạn năm, kiến thức uyên bác không thiếu. Chỉ bằng khí thế cùng hình dáng dữ tợn kia cũng đủ để đoán chúng chẳng phải thứ lương thiện gì.
Rống…
Tiếng gầm gừ không ngừng từ miệng hắn phát ra, Thanh giáp cổ ma cố gắng vùng vẫy kịch liệt hòng thoát khỏi trói buộc. Băng giáp đã gần như không thể chịu đựng nổi, nhưng đáng tiếc đã quá muộn.
Khoảng cách giữa hai người chỉ tầm hơn nghìn trượng, với độn thuật của Ngọc La Phong hiện tại thì chỉ trong chớp mắt đã tới.
Lão ma nhướng mày, hắn mở to miệng phun ra một luồng ma khí xám trắng. Đám ma khí này vừa xuất hiện liền hòa lẫn với thiên địa nguyên khí phụ cận rồi hóa thành một bàn tay khổng lồ cao hơn trăm trượng.
Năm ngón tay khép chặt, toàn bộ trùng vân đều bị tóm gọn.
A…
Tiếp đến, cả đàn Ngọc La Phong bị một ngọn ma viêm bao phủ, từ bên trong không ngừng truyền ra tiếng nổ lách tách. Ngọn ma viêm này cũng chẳng hề tầm thường chút nào, có lẽ Thanh giáp cổ ma cho rằng dựa vào nó có thể luyện hóa đám trùng vân này thành hư vô. Nhưng, hắn đã nhầm.
Căn bản là không có hiệu quả.
Ngọc La Phong không bị diệt như hắn nghĩ. Tuy chúng không đến mức đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, nhưng không phải pháp thuật nào cũng có thể đối phó được chúng.
Ong… Tiếng côn trùng rộn ràng chói tai, đàn Ngọc La Phong phá tan ma trảo rồi lại tiếp tục hung hãn nhào lên.
Lúc này, tuy lượng băng giáp đã bị tổn hại rất nhiều nhưng Thanh giáp cổ ma vẫn không thể rời đi được, gần trăm con Ngọc La Phong đã bò kín thân thể hắn.
Một tiếng kêu gào thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng.
Trên mặt Lâm Hiên hiện lên vẻ mừng rỡ khôn xiết. Hắn vốn còn có chút lo lắng. Bởi Ngọc La Phong đã từng diệt sát tu tiên giả Phân Thần Kỳ, song tên Thanh giáp cổ ma này còn lợi hại hơn Cổ Lão Ma của Thiên Thi môn rất nhiều, đàn trùng này chưa chắc đã hữu dụng.
May mà những lo lắng đó chỉ là dư thừa.
Đương nhiên, đạt được kết quả đó cũng là do hắn nắm bắt được thời cơ vàng. Nếu không phải độc thời gian của Ngọc La Phong quá mức cường hãn, hoặc nếu chúng không thể đâm trúng đối phương, thì tất cả đều vô dụng.
Lúc này, trên thân lão quái vật đã bò kín ma trùng, dù không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt hắn, nhưng trong lòng hắn đã sớm kinh hãi tột độ, thọ nguyên đang trôi đi với tốc độ kinh hoàng. Chẳng lẽ đây là độc thời gian trong truyền thuyết?
“A…”
Tiếng kêu gào của hắn càng thêm thê lương thảm thiết, chỉ trong chớp mắt, số lượng Ngọc La Phong cũng tổn thất mấy trăm con. Tuy ma phong cường hãn, nhưng đặc tính của chúng lại giống với ong mật phàm tục, một khi châm đốt, chúng sẽ lập tức tử vong.
Khí tức trên thân đối phương đã suy yếu đến cực điểm, điều này không thể làm giả được.
Lâm Hiên ra lệnh cho Ngọc La Phong tản ra, để lộ ra khuôn mặt Thanh giáp cổ ma ở bên dưới.
So với hình dáng uy phong lẫm liệt vừa rồi, hiện tại Thanh giáp cổ ma vô cùng suy yếu, những chiếc gai xương mọc trên thân thể đã hoàn toàn biến mất. Bộ dạng hắn lúc này hữu khí vô lực, đồng thời 80% cơ thể đã bị băng phong.
Vốn dĩ muốn làm hao tổn hết pháp lực của Lâm Hiên rồi tùy ý xử trí, nào ngờ thông minh lại bị thông minh hại, cuối cùng lại thành tự vác đá đập chân mình.
Hiện pháp lực trong người Thanh giáp cổ ma không còn bao nhiêu, hào quang trong mắt hắn ảm đạm vô cùng, xem ra tác dụng phụ của bí thuật đã bắt đầu phát tác.
Hắn không chỉ tổn thất pháp lực, cảnh giới của hắn cũng sụt giảm nghiêm trọng. Vốn đang từ Phân Thần trung kỳ lại rơi thẳng xuống Phân Thần sơ kỳ… rồi Động Huyền trung kỳ…
Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, hắn đã trở thành một cổ ma Ly Hợp trung kỳ.
Thấy một màn này, Lâm Hiên cũng vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn tưởng mình nhìn nhầm, chỉ đến khi dùng thần thức quét qua người đối phương mới dám xác thực lão ma đã rớt xuống Ly Hợp kỳ.
“Thật sự là mua dây buộc mình!”
Lâm Hiên trước hơi kinh ngạc một chút, nhưng nghĩ kỹ lại liền hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Thực lực của tên cổ ma này vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt hơn người, dù ta vừa tấn giai Phân Thần Kỳ cũng thừa sức tiêu diệt hắn. Việc hắn bức ép ta đến tình trạng chật vật như vậy hoàn toàn là do sử dụng bí thuật kia. Nhưng loại bí thuật này quả thật quá mức bá đạo, không ngờ lại khiến người thi triển rớt xuống hai đại cảnh giới…
“Ngươi muốn giết ta ư? Giờ đây, kẻ phải xuống suối vàng gặp Diêm Vương chính là ngươi rồi.” Lâm Hiên lạnh lùng nói.