Thanh giáp cổ ma biểu lộ đầy oán độc trên gương mặt, trong đôi mắt lão như có từng đợt hỏa lãng phun trào, nhưng như thế thì đã sao chứ? Lúc này, không những đã bị Huyễn Linh Thiên Hỏa phong tỏa, mà pháp lực còn rớt xuống hai cảnh giới tu vi, lão còn có thể động đến một sợi lông tơ của Lâm Hiên được sao?
Mặc dù trong nội tâm cực hận Lâm Hiên đã khiến vợ chồng lão rơi vào khốn cảnh hôm nay, nhưng đã đến nước này thì quả thực không thể xoay chuyển càn khôn.
"Ngươi đừng nhìn ta như vậy, Thiên Lam song ma tội ác tày trời, số lượng oan hồn chết dưới tay hai vợ chồng các ngươi chẳng lẽ còn ít hay sao?"
Lâm Hiên lạnh lùng mở miệng. Lời còn chưa dứt, hắn đã khẽ nhấc tay, kiếm màn do Cửu Cung Tu Du Kiếm tạo thành lập tức tiêu tán, tám mươi mốt chuôi tiên kiếm bay trở về chui vào ống tay áo. Sau đó, Thanh giáp cổ ma đang bị đóng băng dường như cũng bị một cỗ lực lượng vô hình dẫn dắt, hướng Lâm Hiên bay tới.
"Ngươi muốn làm gì?" Mặc dù lão ma bị đông lại, tứ chi đều không thể động đậy, nhưng mở miệng nói chuyện lại không hề trở ngại.
"Làm cái gì?" Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một tia chê cười: "Điều này chẳng lẽ rất khó đoán sao? Ngươi đã rơi vào tay Lâm mỗ, tự nhiên sẽ không để ngươi chết một cách dễ dàng như vậy!"
"Chẳng lẽ ngươi... ngươi muốn trừu hồn luyện phách ta sao?" Trong mắt Thanh giáp cổ ma hiện lên vẻ sợ hãi. Mặc dù lão chưa tự mình trải qua mùi vị kia như thế nào, nhưng trong các loại điển tịch đều miêu tả một cách chi tiết, tuyệt đối là sống không bằng chết.
"Chính xác!"
Lâm Hiên gật đầu cười. Hắn ngược lại không phải vì tra tấn lão ma, hơn nữa Lâm Hiên cũng không phải kẻ có thù tất báo, hắn chỉ có một mục đích duy nhất để làm như vậy mà thôi.
Đó chính là thu thập thêm nhiều tin tức!
Dù sao mình cũng là Tu sĩ, tuy có Thiên Quỷ Thượng Nhân chỉ điểm, nhưng Ma giới vẫn vô cùng xa lạ. Mà lão ma trước mắt đã tồn tại gần mười vạn năm tại Ma giới, có thể xem là một "thổ địa" sống rồi. Thông qua Sưu hồn thuật, chắc hẳn sẽ tìm được vô số tin tức hữu dụng.
Vốn dĩ lão ma muốn báo thù cho ái thê, nhưng không ngờ kết quả cuối cùng lại là chính mình cũng rơi vào tay địch nhân. Buồn giận lẫn lộn, thanh âm thê lương của Thanh giáp cổ ma vang vọng: "Muốn đem bản tôn trừu hồn luyện phách sao? Ngươi không cho rằng ta sẽ để cho ngươi toại nguyện chứ?"
Lão chưa dứt lời đã hít sâu một hơi, muốn áp súc toàn thân pháp lực, nhưng lại không hề có chút hiệu quả nào. Với tâm cơ của Lâm Hiên, há lại để lão có cơ hội tự bạo?
Đừng nói là tự bạo, cho dù lúc này lão muốn nhúc nhích cũng chỉ là nằm mơ giữa ban ngày. Hàn khí của Huyễn Linh Thiên Hỏa đã xâm nhập kỳ kinh bát mạch, ngăn trở hoàn toàn pháp lực vận hành. Vừa rồi lão còn là cổ ma cường đại vô song, vậy mà giờ này đã biến thành một phế nhân.
Cuối cùng, lão ma hoàn toàn tuyệt vọng, không còn chút phản kháng nào, liền bị Lâm Hiên hút vào lòng bàn tay. Đương nhiên Lâm Hiên cũng không chút khách khí, chỉ thấy thanh quang chói mắt, hắn dùng tay trái lăng không ấn xuống đỉnh đầu lão ma, bắt đầu thi triển Sưu hồn thuật.
Trọn vẹn thời gian uống cạn một tuần trà, Lâm Hiên mới vung tay lên, ném lão ma ra ngoài, đồng thời vài đạo kiếm quang vút qua, chém Nguyên Anh thành tám khối. Tu vi Thanh giáp cổ ma đã rớt xuống Ly Hợp kỳ, Lâm Hiên diệt trừ tự nhiên nhẹ nhõm như chém dưa thái rau.
Tuy nhiên, cho dù đối phương đã bị loạn kiếm phanh thây, nhưng dường như Lâm Hiên cảm thấy còn chưa đủ, chỉ thấy hắn bấm tay búng ra vài đạo hỏa cầu về phía trước, tàn thi lão ma tức khắc hóa thành tro bụi.
Bầu trời một lần nữa trở lại trong sáng, chỉ còn một chiếc túi trữ vật trơ trọi lơ lửng giữa không trung. Lâm Hiên đem vật này thu vào trong lòng bàn tay. Thân gia của một cổ ma Phân Thần kỳ khẳng định không hề nhỏ, lần này đúng là một đại thu hoạch! Song trên trán Lâm Hiên lại ẩn hiện thần sắc lo lắng, không hề có chút hưng phấn nào.
Thông qua Sưu hồn thuật, hắn đã thu được rất nhiều tin tức hữu dụng, còn vượt xa tưởng tượng của hắn gấp mấy lần.
"Thiên Nguyên Thánh Tổ."
Lâm Hiên thì thào tự nói, đúng là oan gia ngõ hẹp. Nói như vậy không sai chút nào, Thiên Nguyên Thánh Tổ là ai đương nhiên Lâm Hiên nhớ rõ. Lúc trước còn ở Nhân giới, chính hắn đã đoạt thức ăn từ miệng hổ, cướp đi bảo vật tiên nhân trong tay Thiên Nguyên tại Bồng Lai Sơn, hơn nữa còn ngang nhiên diệt sát một đám phân hồn của y. Thật không ngờ đối phương lại đầu nhập dưới trướng Băng Phách, hơn nữa giao tình với Bảo Xà cũng không tệ.
Ngoài ra, bọn chúng còn tìm kiếm một người xưng là Tam Nhãn Thánh Tổ, nhưng Lâm Hiên càng nhìn kẻ này lại càng cảm thấy quen thuộc. Chẳng lẽ người hắn gặp tại Cô Hồn Sa Mạc chính là...
Lâm Hiên nhíu mày suy tư, mơ hồ cảm thấy mình đang bị cuốn vào một trường phong ba tại Ma giới. Nếu mình không cẩn thận có thể tan xương nát thịt tại đây, phải mau chóng rời khỏi nơi thị phi này.
Lâm Hiên cũng không thể nói rõ nguy hiểm sẽ ập đến từ đâu, bất quá hắn cảm thấy nếu tiếp tục ở lại nơi này sẽ cực kỳ bất lợi. Nơi đây hoàn toàn không có gì đáng lưu luyến, dù sao mục đích tiến giai Phân Thần kỳ của Lâm Hiên đã hoàn thành.
Lâm Hiên suy nghĩ như vậy nên không chần chừ thêm nữa, hắn liền thu túi trữ vật của đối phương vào trong lòng, sau đó đưa mắt nhìn quanh, xem có sơ sót điểm nào không.
Quả nhiên có sơ sót!
Chỉ thấy xa xa hơn trăm trượng có hơn mười thanh ma nhận đang lẳng lặng huyền phù giữa không trung. Hình dạng những ma nhận kia hoàn toàn giống nhau, dài hơn ba thước, mỏng như cánh ve, mặt ngoài ẩn hiện lưu quang. Không cần phải nói, chính là bổn mạng pháp bảo của nữ ma, Hắc Thủy Tu La Đao.
Vốn dĩ có tới bảy mươi hai chuôi, nhưng chúng đã bị Cửu Cung Tu Du Kiếm đánh nát một phần, tuy nhiên số lượng còn lại vẫn vô cùng khả quan.
Lâm Hiên phất tay phải, một đạo quang hà bay vút ra, cuốn đi toàn bộ những ma nhận này, ngay cả những mảnh vỡ trên mặt đất cũng không tha. Tuy uy lực Hắc Thủy Tu La Đao yếu hơn một chút so với Cửu Cung Tu Du Kiếm, nhưng vẫn là bảo vật hữu duyên vô phận, Lâm Hiên đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.
Sau khi Lâm Hiên vơ vét tất cả pháp bảo phụ cận, xác định không còn bỏ sót thứ gì, thanh mang toàn thân hắn lập tức chợt lóe, dùng tốc độ mắt thường khó thấy bay vút về phía chân trời.
Cùng lúc đó, tại một nơi thần bí cách đó không biết bao xa. Thanh sơn, lục thủy, cầu nhỏ, thác nước, Thúy Trúc tuyết tùng, nơi đây quả thực là một Tiên Cảnh nhân gian. Ngay cả thiên địa ma khí cũng đều hóa thành thuần trắng. So với ma khí bình thường, loại Chân Ma Khí này càng thêm tinh khiết vô cùng. Mặc dù Ma giới diện tích rộng lớn kinh người, nhưng địa phương có được Chân Ma Khí cũng chỉ rải rác vài nơi mà thôi.
Bên cạnh tiểu hồ, vài gian phòng ốc bằng Thúy Trúc được dựng lên. Một trung niên nhân thân mặc nho bào đang ngồi trong phòng nhắm mắt đả tọa.
Quả thực người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đong bằng đấu. Người ngồi kia trông thư sinh nho nhã như vậy, nhưng lại chính là Thiên Nguyên Thánh Tổ. Tuy y được Băng Phách cùng Bảo Xà nhờ vả tìm kiếm tung tích Tam Nhãn, nhưng việc thu thập tin tức tự nhiên sẽ có người dưới đi làm, y chỉ cần tọa trấn chỉ huy là đủ.
Trong phòng im ắng không một tiếng động. Đột nhiên Thiên Nguyên mở mắt ra, trên mặt hiện lên một tia kỳ quái. Sau đó, y khẽ duỗi tay phải, xuất ra một trảo, một đám hắc khí từ hư không xuất hiện trong tầm mắt. Khi ánh mắt y vừa đảo qua, biểu lộ trên mặt lập tức có chút kinh ngạc. Y phái Thiên Lam song ma đi Linh Nguyên Cốc tìm kiếm Long Viêm Thảo để luyện chế đan dược, nhưng giờ đây lại chỉ còn một đám tàn hồn của Thanh giáp cổ ma trốn về nơi này. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Phải biết rằng trong mắt y, Thiên Lam song ma tuy không tính là gì, nhưng dù sao cũng là tồn tại đại năng Phân Thần kỳ, hơn nữa hai vợ chồng bọn chúng liên thủ thì còn có gì có thể uy hiếp được cơ chứ, sao lại có thể chật vật đến mức này?
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn