Mới chỉ gần nghìn năm không gặp, hắn đã đạt đến tu vi Phân Thần kỳ. Nếu để hắn có thêm thời gian, e rằng ngay cả bổn tôn cũng khó lòng theo kịp.
Không được, hôm nay nhất định phải giữ hắn lại đây, tuyệt đối không thể để tiểu tử này tiếp tục phát triển.
Thiên Nguyên lập tức đưa ra quyết định. Hắn muốn bóp chết mối nguy hiểm này ngay từ trong trứng nước. Đương nhiên, tu vi đã đạt đến cấp bậc này, mọi hỉ nộ ái ố đều được thu liễm, không hề để lộ ra ngoài.
“Thiên Nguyên đạo hữu, đã lâu không gặp.” Người mở lời trước lại là Lâm Hiên. Sự tình đã đến nước này, cần có người phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
“Hừ, Lâm tiểu tử ngươi quả nhiên gan dạ, không ngờ lại dám đặt chân đến Thánh giới.” Tu sĩ trung niên vận nho bào mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh lẽo.
Vừa dứt lời, khí thế vốn đang được thu liễm liền bạo phát, không hề có chút dấu hiệu báo trước.
*Rắc rắc...*
Linh áp vốn là vật vô hình vô chất, nhưng giờ đây lại ngưng tụ thành một đạo thần quang chói lòa, mang theo thế lôi đình vạn quân bổ thẳng xuống Lâm Hiên. Tốc độ này nhanh đến mức không kịp bưng tai che mắt.
Lâm Hiên nhướng mày, động tác cực kỳ mau lẹ. Lúc này đã không kịp tế xuất pháp bảo, bởi vậy hắn giơ tay, tung một quyền về phía trước.
Quyền kình kia phiêu hốt nhẹ nhàng, tựa hồ không hề gắng sức, nhưng đồng tử Thiên Nguyên Thánh Tổ lại khẽ co rút, trên mặt toát ra vẻ kinh ngạc.
Chỉ thấy theo động tác của Lâm Hiên, không gian bỗng nhiên nổi lên sóng gió. Không, phải nói là ‘chấn động’ mới chính xác. Một đạo quyền kình vô hình hữu chất vừa phóng ra, những nơi nó đi qua đều khiến không gian gợn sóng, đứt gãy.
Quyền kình vốn không thể thấy, nhưng sự dị biến của không gian đã làm lộ ra quỹ đạo của nó. Tuy nhiên, điều đó không thành vấn đề. Lâm Hiên tung ra quyền này vốn không phải ý muốn đánh lén. Rất nhanh, quyền kình va chạm với đạo thần quang ngưng tụ từ linh áp của đối phương.
“Không tốt, mau rời khỏi đây!”
Ba gã tu sĩ Ly Hợp kỳ của Tiên Vân Tông thấy thế lập tức sợ hãi. Tuy bọn họ không phải mục tiêu công kích của hai lão quái vật kia, nhưng trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết. Khoảng cách gần như vậy, bọn họ khó lòng tránh khỏi bị cuốn vào. Bất kể hai người kia thi triển thần thông gì, chỉ riêng dư ba (sóng xung kích) cũng đủ nghiền nát ba người bọn họ. Cả ba tự hiểu lấy thân mình, vội vàng chạy trốn, đồng thời tế xuất các loại pháp bảo phòng ngự.
Song, tất cả đã quá chậm. Hay nói đúng hơn, với tu vi của ba người này, vốn dĩ không có đường sống. Mấy tên cổ ma Ly Hợp kỳ thì có thể trốn được bao xa chứ?
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên. Người đầu tiên vẫn lạc chính là gã béo. Trong ba người, độn quang của gã chậm nhất. Vừa chạy được hơn trăm trượng liền bị dư ba cuồng bạo cuốn lấy. Lớp phòng ngự quanh người không hề phát huy chút tác dụng nào. Thân thể hắn vừa dính đòn liền tan rã như bông tuyết rơi vào bếp lửa, thoáng chốc không còn thấy bóng dáng.
“Sư đệ!”
“Nhị sư huynh!”
Trung niên nhân và cung trang nữ tử sợ tới mức hồn phi phách tán, trong lòng dâng lên cảm giác thỏ tử hồ bi. Nhưng hiện tại làm gì có thời gian thương cảm. Hai người họ chạy cũng chẳng xa hơn gã béo là bao, dư ba cuồng bạo đã ập tới ngay sau lưng.
“Sư thúc, cứu ta!”
Hai người lập tức biến sắc, trong lòng hiểu rõ mình không thể ngăn cản nổi. Đường sinh cơ duy nhất phụ thuộc vào vị sư thúc kia có nguyện ý cứu giúp hay không.
Song, lần này bọn họ phải thất vọng rồi.
Đối với lời kêu cứu của hai người, Lâm Hiên coi như không nghe thấy. Hắn không hề ngu ngốc, sao có thể tự coi mình thực sự là Thái Thượng Trưởng Lão của Tiên Vân Tông chứ. Huống hồ cường địch còn ở ngay trước mặt, chính mình không cẩn thận cũng có thể vẫn lạc, giờ mà ra tay viện trợ thì quả là đầu óc hồ đồ.
Hai người tuyệt vọng nhưng không cam lòng bó tay chịu chết, đều tự thi triển các loại bí thuật áp đáy hòm, nhưng chẳng tạo nên chút hiệu quả nào, cứ như thiêu thân lao vào lửa. Rất nhanh, cả hai đều bị dư ba nuốt chửng.
“A...” Tiếng kêu thảm thiết phát ra một nửa liền im bặt.
Đáng tiếc, trong mắt các đại năng, hai tu sĩ nhỏ yếu kia chỉ như con sâu cái kiến. Sinh tử của họ căn bản không nằm trong phạm vi quan tâm của những tu sĩ cấp cao.
Lâm Hiên cũng chẳng có tâm tình mà để ý.
Địch nhân so với những gì hắn tưởng tượng còn đáng sợ hơn nhiều. Chỉ qua một kích thăm dò, Lâm Hiên đã ước lượng được thực lực đối phương: cường đại hơn hắn rất nhiều. Đối phương bất quá chỉ phóng ra linh áp mà thôi, còn hắn phải dốc sức tung quyền. Bề ngoài có vẻ ngang sức ngang tài, nhưng kỳ thực người thua thiệt là hắn.
Song, kết quả này vốn đã nằm trong dự liệu. Lâm Hiên sẽ không tự đại cho rằng bản thân vừa tấn cấp Phân Thần liền có thể đánh ngang ngửa với Hóa Thân Cổ Ma Thánh Tổ. Có thể không rơi vào hạ phong, hắn đã cảm thấy rất hài lòng.
Một kích không trúng, trên mặt nho bào tu sĩ lộ ra nụ cười âm trầm: “Vừa rồi chẳng qua chỉ là một đòn thăm dò. Tiểu tử này quả nhiên khó chơi. Lần này nhất định phải giữ hắn lại!”
Nhưng phản ứng của Lâm Hiên còn nhanh hơn. Tay phải vừa duỗi ra, một chồng phù lục dày đặc liền trượt xuống. Tất cả phù lục không cần gió đã tự động bốc cháy, thoáng chốc cả không gian tràn ngập các loại Băng Trùy, Hỏa Diễm, Phong Nhận, Điện Xà... Đối mặt với công kích đáng sợ như vậy, bầu trời nhất thời trở nên âm trầm.
Những phù lục này là do hắn thu được tại Phó gia ở Bạch Phù Thành, uy lực phi thường. Mỗi tấm phù lục đều tương đương với một kích toàn lực của tu sĩ Động Huyền kỳ. Mấy chục tấm chồng chất lại, uy lực đủ sức khiến thiên địa biến sắc.
Nhưng trên mặt Thiên Nguyên Thánh Tổ lại toát ra ý khinh thường: “Chút tài mọn.”
Chỉ thấy hắn vừa vung tay, cuồng phong lập tức gào thét bay múa, bất luận là Phong Nhận hay Điện Xà đều bị đánh cho tan tác.
Công kích vô hiệu, song Lâm Hiên không hề thất vọng, mục đích của hắn đã đạt được. Lâm Hiên vốn chẳng hy vọng đám phù lục Động Huyền kỳ lại có thể làm khó một Cổ Ma Thánh Tổ, dù chỉ là hóa thân. Công kích như vậy vẫn còn chưa đủ. Mục đích của hắn chỉ là tranh thủ một chút thời gian mà thôi. Hắn hít sâu một hơi, rót toàn bộ pháp lực vào thanh đoản kiếm trong tay.
Chỉ một thoáng, đoản kiếm liền lóe lên hàn quang sắc bén, linh áp bàng bạc tỏa ra bốn phương tám hướng.
Thân ảnh Tứ Linh lăng không hiện ra, lúc đầu còn có chút mơ hồ nhưng dần dần trở nên rõ ràng, chúng giương nanh múa vuốt nhào thẳng tới đối phương.
Tứ Linh thuộc tính bất đồng, nhưng một khi liên thủ đủ khiến người ta kinh hãi. Nho bào tu sĩ rốt cục nghiêm nét mặt lại, ẩn ẩn còn có mấy phần sợ hãi, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình tĩnh.
“Tứ Tượng Kiếm ư? Không đúng, chỉ là biểu hiện hơi giống mà thôi. Huống hồ, cho dù trong số Tiên Thiên Linh Bảo, thanh kiếm này được xếp hạng hàng đầu, một tu sĩ nhân loại nho nhỏ sao có thể chiếm được chứ? Đây chỉ là hàng phỏng chế mà thôi.”
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn