Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 927: CHƯƠNG 2371: DIỆU KẾ THOÁT THÂN

Lời tuy nói thế, nhưng Thiên Nguyên Thánh Tổ nào dám có chút khinh thị. Hai tay hắn hợp lại rồi tách ra, trước mặt liền xuất hiện một kiện bảo vật có hình dáng kỳ lạ. Thoạt nhìn có chút giống một chiếc vòng, nhưng bề mặt lại chi chít những lưỡi dao sắc bén.

“Hừ, để xem ngươi nếm thử sự lợi hại của Thiên Tinh Bàn này!”

Thiên Nguyên Thánh Tổ hét lớn một tiếng, nếu là Tứ Tượng Kiếm thật sự thì hắn còn có chút kiêng dè, nhưng đây chỉ là hàng phỏng chế, hắn chẳng hề coi ra gì.

Trong mắt hắn lóe lên hung quang, pháp bảo trước mặt lập tức phóng lên cao. Chỉ thấy lam quang không ngừng lan tỏa, bề mặt Thiên Tinh Bàn hiện lên vô số phù văn phiêu đãng, chúng tụ lại trên những lưỡi dao sắc bén rồi hung hãn chém về phía hư ảnh Tứ Linh.

Oanh!

Âm thanh bạo liệt kinh thiên động địa truyền ra, nhất thời khiến kình phong quét qua tứ phương, nhưng rốt cuộc ai thắng ai thua, Lâm Hiên vốn không hề quan tâm.

Hắn tế ra Phệ Linh Kiếm vốn chỉ là để che mắt đối phương mà thôi. Không nói đến việc mình vốn không thể địch lại cỗ hóa thân này của Thánh Tổ, cho dù vừa rồi có thể cân tài ngang sức thì Lâm Hiên cũng không có chút hứng thú nào sống mái với đối phương vào lúc này.

Mục đích hấp dẫn sự chú ý của đối phương đã đạt được, giờ ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.

Lâm Hiên nâng tay kết ấn, trong miệng không ngừng truyền ra những âm tiết chú ngữ cổ xưa, vô cùng kỳ dị.

Trên người hắn chợt nổi lên thanh mang, sau đó toàn thân lại biến thành màu đỏ rực… Quang mang ngũ sắc không ngừng luân chuyển, hết sức thần bí.

Những linh quang đó đột nhiên tăng vọt, tựa hồ như có sinh mệnh, chúng khuếch trương ra phạm vi gần một mẫu, bao phủ trọn vẹn cả người Lâm Hiên.

"Ồ?"

Thiên Nguyên Thánh Tổ chợt thấy có điều không ổn, nhưng công kích mà Phệ Linh Kiếm mang đến đâu phải chuyện đùa. Trong lúc cấp bách, Thiên Tinh Bàn chẳng thể nào đánh tan bốn đạo hư ảnh kia được nên hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không làm gì được.

“Phốc…”

Tiếng bạo liệt nặng nề truyền ra. Từ trung tâm vụ nổ, gần trăm bóng ảnh Lâm Hiên đồng thời hiện ra. Động tác mỗi người tuy không hề giống nhau nhưng tướng mạo lại khiến người khác chẳng thể nào phân biệt được.

Sắc mặt nho bào tu sĩ hiện lên vẻ khó tin, nhưng chút ảo thuật nhỏ này chẳng thể làm khó được hắn. Sau khi hư ảnh Tứ Linh bị đánh tan, ma vụ cuồn cuộn từ trong tay áo hắn tuôn ra, hóa thành vô số mũi tên che trời lấp đất, không phân thật giả mà bắn tới tấp về phía các bóng ảnh Lâm Hiên. Tưởng chừng như Lâm Hiên muốn thoát cũng khó.

Nhưng… thật sự không trốn được sao?

Chưa hẳn!

Ngươi có kế Trương Lương, ta có mưu Hàn Tín, Lâm Hiên trước khi động thủ đã tính đến mọi khả năng. Ngay khi vạn tiễn sắp bắn tới, không gian phụ cận chợt trở nên vặn vẹo rồi sụp đổ!

Ngay sau đó, gần trăm bóng ảnh Lâm Hiên lập tức biến mất tại chỗ.

"Ồ?"

Thiên Nguyên Thánh Tổ khẽ nhíu mày, tất nhiên hắn sẽ không để đối phương chạy thoát ngay trước mắt mình như thế. Lão ta nhắm mắt lại, thần thức khổng lồ lập tức được thả ra để lục soát xung quanh. Tuy chỉ là hóa thân nên thần thông cùng pháp lực đều bị hạn chế, nhưng cường độ thần thức vẫn y hệt như bản thể, vừa quét qua một lượt liền phát hiện ra tung tích của Lâm Hiên.

“Thoắt cái đã chạy xa vạn dặm, độn thuật này quả thật huyền diệu, lấy tiêu chuẩn Phân Thần kỳ mà làm được như vậy đã là rất giỏi rồi, thảo nào Thiên Lam Song Ma lại chịu thiệt trong tay hắn.”

Nho bào tu sĩ nhìn về hướng Lâm Hiên biến mất, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc.

Tiểu tử này xem ra còn khó đối phó hơn trong tưởng tượng nhiều, nhưng chính vì thế nên sát tâm của hắn đối với Lâm Hiên càng thêm mãnh liệt. Mọi nguy hiểm tiềm tàng đều phải bị bóp chết từ trong trứng nước, tuyệt không thể để cho nó phát triển thêm nữa.

Thiên Nguyên Thánh Tổ thu hồi Thiên Tinh Bàn vào túi trữ vật bên hông, sau đó bước về phía trước một bước. Cả quá trình như nước chảy mây trôi, không nhuốm chút khí tức nhân gian nào, nhưng thân ảnh bỗng nhiên biến mất.

Bí thuật không gian! Hắn dù gì cũng là Cổ Ma Thánh Tổ, tất nhiên nắm giữ loại thần thông này.

Tại một nơi cách đó vạn dặm, thân hình Lâm Hiên hiện ra, nhưng còn chưa kịp thở phào một hơi thì bên tai chợt truyền đến tiếng xé gió bén nhọn.

Đồng tử Lâm Hiên co rụt lại, thật không hổ là cấp bậc Thánh Tổ, tốc độ quả thật quá nhanh. Tuy vẫn chưa đuổi kịp nhưng khoảng cách giữa hai bên đã không còn xa. Lâm Hiên tất nhiên không dám trì hoãn, hai tay liên tục kết ấn rồi lại một lần nữa thi triển Ảo Ảnh Độn…

Cứ thế một người đuổi, một người chạy, trong nháy mắt đã vượt qua hơn mười vạn dặm.

Tốc độ của Thiên Nguyên Thánh Tổ cực nhanh, nhưng so với Ảo Ảnh Độn của Lâm Hiên vẫn còn kém hơn một chút.

Nhưng trên mặt Lâm Hiên vẫn không có chút thư thái nào, bởi chỉ cần hắn trì hoãn một chút, đối phương sẽ lập tức bắt kịp. Nói cách khác, dù Ảo Ảnh Độn huyền diệu vô song, cũng khó lòng cắt đuôi được lão ma này.

Trừ phi… dùng Tùy Cơ Truyền Tống Phù.

Nhưng Lâm Hiên không làm như vậy, bởi trong lòng hắn còn có tính toán khác…

Bên dưới là một mảnh rừng rậm nhiệt đới um tùm, trong không khí thoang thoảng hương hoa. Hai gã Cổ Ma một cao một thấp đang ngồi đối ẩm đánh cờ bên một bàn đá. Tên Cổ Ma bên trái tay cầm quân cờ, nét mặt lộ vẻ đăm chiêu xem nên đi nước tiếp theo thế nào.

Nhưng đúng lúc này, không gian đột nhiên chấn động.

Chỉ nghe thấy âm thanh “xoẹt xoẹt” không ngừng vang lên, không khí tại nơi cách đó hơn mười trượng đột nhiên trở nên mơ hồ, rồi hiện ra thân ảnh một gã thiếu niên mặc thanh bào.

"Cái này..."

Hai gã Cổ Ma sợ ngây người, mơ hồ cảm thấy thiếu niên này có chút quen mắt, tựa hồ… hôm qua mới dùng truyền tống trận ở chỗ này.

Bọn chúng từng tận tai nghe ba vị tu sĩ Ly Hợp kỳ kia tôn xưng hắn là sư thúc.

Nghĩ đến đây, hai gã liền lộ vẻ cung kính, đang muốn tiến lên thi lễ thì Lâm Hiên đột nhiên hành động trước, hắn như một trận gió lướt vào trong thạch thất.

Ở đó trơ trọi một tòa truyền tống trận.

Trên mặt Lâm Hiên hiện lên vẻ vui mừng. Tính toán của hắn chính là nhằm vào tòa truyền tống trận này, nếu phụ cận đã có một thứ như thế này thì cần gì phải tiêu hao Tùy Cơ Truyền Tống Phù chứ. Thép tốt phải được dùng trên lưỡi đao.

Đương nhiên Lâm Hiên làm ra lựa chọn như vậy cũng bởi vì theo tu vi tăng trưởng, khoảng cách thi triển Ảo Ảnh Độn cũng tăng lên, hơn nữa không phải như trước kia chỉ có thể đi thẳng một đường. Giờ đây hắn đã có thể khống chế phương hướng như khi thi triển độn quang bình thường.

Chỉ cần dịch chuyển hơn mười lần, Lâm Hiên liền bay tới nơi này. Hắn không hề do dự mà đi thẳng tới truyền tống trận.

Lâm Hiên tiện tay đánh ra một đạo pháp quyết, truyền tống trận lập tức vận chuyển, một cột sáng màu trắng sữa vọt lên trời, bao phủ lấy thân hình hắn.

Đúng lúc này, từ phương xa truyền đến tiếng xé gió, Thiên Nguyên Thánh Tổ đã đuổi tới nơi.

Về phần hai gã trông coi truyền tống trận, bọn họ chỉ có thể nghẹn họng trân trối chứ không biết chuyện gì đang xảy ra.

Thiên Nguyên Thánh Tổ nhìn thấy Lâm Hiên định làm gì, sắc mặt không khỏi đại biến, nhưng giờ muốn ngăn cản đã không kịp. Vầng sáng màu sữa dần mơ hồ, Lâm Hiên biến mất vô tung vô ảnh.

Truyền tống hoàn thành.

"Đáng giận!"

Vẻ mặt bình tĩnh của Thiên Nguyên Thánh Tổ thoáng chốc biến mất, toàn thân ma quang lóe lên, hung hãn lao về phía truyền tống trận.

Bản thân đường đường là Thánh Tổ, sao có thể để một tiểu tử Phân Thần kỳ thoát ngay trước mũi được, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì mình chẳng phải sẽ thành trò cười cho cả tam giới sao.

Tiểu tử đáng chết, lão phu nhất định phải rút hồn luyện phách ngươi!

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, sự thật lại vô cùng tàn khốc. Hắn dù sao cũng chậm một bước, vừa tới bên truyền tống trận liền phát hiện vầng sáng của tòa trận pháp này đã ảm đạm xuống rồi.

“Hừ… Đáng giận!”

Thiên Nguyên Thánh Tổ tức đến phát điên, tên tiểu tử giảo hoạt kia đã phá hủy truyền tống trận ở đầu bên kia.

Mình dù bản lĩnh thông thiên, giờ cũng không cách nào truy tìm được nữa.

Ánh mắt hắn hóa thành màu huyết hồng, vừa động tay liền biến cả tòa thạch thất thành bột phấn. Hắn quay đầu nhìn hai gã Cổ Ma đang sợ đến ngây người kia, đương nhiên sẽ không giận chó đánh mèo, đường đường là Thánh Tổ Độ Kiếp kỳ sao có thể làm những việc nhàm chán như vậy.

"Tiền… tiền bối, ngài có gì phân phó..."

Hai người quá sợ hãi, lắp bắp nói, nhưng lời còn chưa dứt thì Thiên Nguyên Thánh Tổ đã động thủ.

Một đạo ma phong cuốn lấy hai gã Cổ Ma, hắn không chút khách khí liền thi triển Sưu Hồn Thuật. Hắn vốn chẳng thèm để tâm đến mấy con sâu cái kiến này, nhưng muốn biết được hướng đi của Lâm Hiên thì không còn cách nào khác. Di bảo của Cửu Thiên Huyền Nữ còn nằm trên người tiểu tử kia, vô luận thế nào Thiên Nguyên Thánh Tổ cũng không muốn bỏ qua.

Ở bên kia, Lâm Hiên xuất hiện trong Tuyết Nha Thành.

Chỗ đặt truyền tống trận đầu này đương nhiên không hoang vắng như bên kia, nó được đặt trong một tòa cung điện rộng lớn, cực kỳ nguy nga.

Số lượng ma tu bên trong cũng không ít, khoảng vài chục người. Một phần nhỏ là chấp sự của bổn thành, còn tuyệt đại đa số là những tu sĩ mộ danh mà đến, muốn mượn truyền tống trận để đi đến nơi khác.

Lâm Hiên từng tới đây, đương nhiên hiểu rõ bố cục nơi này. Ngay khi bạch quang tán đi, Lâm Hiên không chút do dự, một đạo kiếm khí sắc bén từ đầu ngón tay bắn ra, chém rách truyền tống trận dưới chân thành hai nửa. Động tác của hắn nhanh như chớp, chúng tu sĩ đứng cạnh đều sợ đến ngây người.

Sau một khắc, tiếng quát mắng lập tức vang lên.

“Cuồng đồ lớn mật phương nào, dám đến Tuyết Nha Thành chúng ta gây rối!”

“Truyền tống trận cự ly xa hỏng rồi, mau bắt lấy hắn giao cho thành chủ xử lý!”

“Đồ ngốc, thành chủ đang bế sinh tử quan, đã mấy ngàn năm chưa từng lộ diện, nhưng chuyện thế này nên báo cho Đại trưởng lão là được rồi.”

Đột biến vừa xảy ra, những tên trông coi truyền tống trận xung quanh đều kinh sợ mà đồng loạt xuất hiện, chúng một bên quát mắng một bên vọt tới chỗ Lâm Hiên.

Mấy tên lỗ mãng này thậm chí còn không kịp tra xét tu vi của Lâm Hiên như thế nào nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!