Lâm Hiên trừng lớn hai mắt, suýt nữa cho rằng mình đã nhìn lầm. Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt lại vô cùng rõ ràng, tinh hạch của Dương Chi Điểu chắc chắn đã bị hòa tan hoàn toàn. Kiến thức của Lâm Hiên cũng coi như uyên bác, nhưng chuyện như vậy, đừng nói là tận mắt chứng kiến, ngay cả nghe qua hắn cũng chưa từng. Ngoại trừ kinh ngạc, vẫn chỉ có kinh ngạc.
Vốn dĩ, Lâm Hiên dùng Lam Sắc Tinh Hải để chiết xuất chỉ là một lần thử nghiệm tùy hứng, hắn nằm mơ cũng không ngờ tới sẽ có kết cục thế này. Tinh hạch đã bị hòa tan, vậy Thiên Phượng Chân Huyết chẳng phải cũng đã tan thành mây khói rồi sao?
Lâm Hiên không khỏi cảm thấy đau lòng. Dù sao so với chân huyết bình thường, Phượng Hoàng Chân Huyết trân quý hơn gấp nhiều lần. Nhưng việc đã đến nước này, hối hận ảo não cũng chỉ vô ích, Lâm Hiên lại một lần nữa cúi đầu nhìn xuống dòng chất lỏng thần bí trong lòng bàn tay.
Chỉ thấy giọt chất lỏng này óng ánh long lanh, tỏa ra ngân quang chói mắt. Không, cũng không hoàn toàn là màu bạc, chính xác mà nói thì chất lỏng có hai tầng, đại bộ phận tầng bên ngoài là màu bạc mỹ lệ, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một loại chất lỏng hoàn toàn khác.
Đỏ thẫm như máu tươi!
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, trái tim bỗng nhiên đập dồn dập, chẳng lẽ lại là…
Bất quá bây giờ, hắn cũng không có tâm tình từ từ suy đoán, liền trực tiếp đem thần thức thả ra. Rất nhanh sau đó, Lâm Hiên đã ngẩng đầu lên, vẻ ảo não cùng uể oải trên mặt biến mất không thấy tăm hơi, thay vào đó chính là sự kinh hỉ đến tột cùng.
Đúng là trong rủi có may! Chính mình vừa rồi còn tưởng rằng đã hủy mất bảo vật, nào ngờ cơ duyên xảo hợp lại chiết xuất thành công Thiên Phượng Chân Huyết.
Nhìn kỹ lại dòng chất lỏng đỏ thẫm bên trong tầng dịch thể màu bạc kia, Lâm Hiên nhẹ gật đầu khẳng định, đây tuyệt đối là Chân Huyết của Phượng Hoàng - Bách Điểu Chi Vương.
Thiên Phượng Chân Huyết đã được chiết xuất ra, nhiệm vụ kế tiếp thì dễ dàng rồi, thậm chí có thể nói là vô cùng quen thuộc, chỉ cần dùng Mặc Ngọc Chân Linh Quyết để luyện hóa là được. Trong lòng nghĩ như vậy, Lâm Hiên liền hít sâu một hơi chuẩn bị luyện hóa Chân Huyết, nhưng sự tình ngoài dự đoán lại một lần nữa xảy ra.
Chỉ thấy giọt chất lỏng màu bạc cùng Thiên Phượng Chân Huyết chợt lóe lên, rồi đồng loạt chui vào trong cơ thể hắn. Không sai, tựa như nước thấm vào lòng đất, chúng dễ dàng thẩm thấu vào trong một cách lạ thường.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Trong lòng Lâm Hiên kinh hãi vô cùng, sắc mặt gần như đã hoàn toàn tái nhợt. Đây không phải lần đầu tiên hắn gặp phải Chân Linh chi huyết, nhưng trước kia chưa từng có tình huống này xảy ra. Thậm chí Lâm Hiên còn chưa vận dụng Mặc Ngọc Chân Linh Quyết mà Phượng Hoàng Chân Huyết đã tự tiến nhập vào trong thân thể. Dị biến này rốt cục là thế nào?
Lâm Hiên mơ hồ cảm thấy sự tình này chỉ sợ có liên quan đến việc mình sử dụng Lam Sắc Tinh Hải để chiết xuất tinh hạch, vì vậy hắn vội vàng thi triển Nội Thị Thuật để quan sát bên trong cơ thể.
Quả nhiên đã có manh mối! Chỉ thấy sau khi Phượng Hoàng Chân Huyết nhập vào cơ thể lập tức hóa thành vô số sợi tơ máu nhỏ li ti, dọc theo kỳ kinh bát mạch tiến về phía đan điền.
Lâm Hiên cau mày lại, khí hải chính là nơi trọng yếu nhất của tu sĩ, một khi Chân Linh chi huyết này dung nhập vào thì sẽ mang lại hậu quả gì đây?
Lâm Hiên không thể biết được, trong vô số điển tịch hắn đã đọc cũng không hề thấy nhắc tới. Nếu không biết là phúc hay họa, đương nhiên Lâm Hiên phải tận lực ngăn cản, với tính cách cẩn trọng của hắn thì ghét nhất chính là những việc nằm ngoài tầm kiểm soát.
Đáng tiếc cũng chỉ là vô ích. Lâm Hiên liên tiếp thử rất nhiều phương pháp nhưng cũng không có cách nào ngăn cản nổi, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng chân huyết chậm rãi tiến tới Đan điền Khí hải. Nhưng dù thế nào, hắn cũng không cam lòng buông xuôi.
Trong đan điền.
Ma Anh cùng chủ Nguyên Anh đang tĩnh tọa bỗng nhiên mở bừng hai mắt. Nhất là chủ Nguyên Anh, do Lâm Hiên đã tấn cấp thành công nên giờ đây trông nó rõ ràng cường tráng hơn đệ nhị Nguyên Anh một chút.
Những sợi tơ máu nhỏ bé kia vừa tiến vào đan điền, chủ Nguyên Anh liền phất tay, thanh quang nổi lên, hóa thành một dải lụa sáng quét về phía những sợi tơ máu kia.
Tuy nhiên, một màn trước mắt lại khiến Lâm Hiên kinh ngạc không nói nên lời. Những sợi tơ máu này rõ ràng không ai điều khiển mà giờ phút này lại tựa hồ như có sinh mệnh, chỉ trong nháy mắt đã tụ lại thành một huyết cầu nhỏ cỡ ngón cái. Sau đó nó liền quay tít một vòng rồi bùng lên, cuối cùng biến thành một đoàn hỏa diễm hừng hực. Dải lụa sáng kia vừa chạm tới liền tựa như tuyết gặp nắng hạ, lập tức bốc hơi không còn tăm tích.
Biến cố như vậy khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của chủ Nguyên Anh hiện lên vài phần kinh nghi, nó do dự một chút rồi không tiếp tục xuất thủ nữa.
Đoàn hỏa diễm kia ngày càng bùng lên mãnh liệt hơn. Sau đó, một tiếng phượng minh trong trẻo truyền đến, một con Phượng Hoàng xinh xắn từ trong hỏa vân bay vút ra.
Phượng Hoàng Niết Bàn, Dục Hỏa Trùng Sinh.
Sắc mặt Nguyên Anh đại biến, tuy trong nội tâm vẫn kinh nghi như trước nhưng lúc này, nếu còn chần chờ thì chắc chắn sẽ mất đi cơ hội. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một tia quyết đoán, chỉ thấy hai cánh tay nhỏ bé nâng lên, một đạo pháp ấn thần bí dị thường từ lòng bàn tay lan ra bốn phía.
Theo động tác của nó, mặt hồ phẳng lặng dưới chân lập tức như có cuồng phong thổi qua, sóng to gió lớn kinh người bỗng nhiên nổi lên ầm ầm. Từng cột nước đan xen vào nhau phóng lên trời, chỉ trong mấy hơi thở, một mạng lưới khổng lồ đã xuất hiện trong tầm mắt, bao phủ về phía con Phượng Hoàng nhỏ bé kia.
Địa bàn của ta do ta làm chủ! Bên trong đan điền khí hải, thực lực của Nguyên Anh vốn dĩ đã được gia tăng thêm vài phần.
Song, một màn kế tiếp lại làm Lâm Hiên trừng mắt líu lưỡi. Khí thế của những cột nước bàng bạc là thế, nhưng lại không thể ngăn cản tiểu Phượng Hoàng một chút nào. Màn nước tưởng chừng kiên cố ấy lại mỏng manh như tờ giấy, bị tiểu Phượng Hoàng kia dễ dàng phá tan. Sau đó, nó không chút trì hoãn bay thẳng vào sâu trong đan điền.
"Thứ chết tiệt này!"
Trên mặt Nguyên Anh tràn đầy vẻ ảo não, nhưng rất nhanh sau đó, nó tựa hồ đã phát hiện ra điều gì, sắc mặt bỗng nhiên đại biến: “Không... không ổn rồi!”
Cũng khó trách Nguyên Anh lại thất kinh như vậy, bởi vì giờ phút này, phương hướng Phượng Hoàng bay đi chính là Lam Sắc Tinh Hải. Nếu như chỉ là trùng hợp thì cũng thôi, nhưng nếu nó có ý định làm như vậy từ trước thì sao?
Trong lúc nhất thời, hai mắt Lâm Hiên đều đỏ ngầu, trong lòng hắn kinh sợ đến tột đỉnh. Mình đi luyện hóa Phượng Hoàng Chân Huyết làm cái gì cơ chứ! Chân Huyết của Bách Điểu Chi Vương tuy trân quý vô cùng nhưng nếu so với Lam Sắc Tinh Hải thì quả thực không đáng nhắc tới.
Phải biết rằng, sở dĩ Lâm Hiên có thể đi xa trên tiên lộ như bây giờ, cơ duyên và vận khí của hắn đương nhiên không thể không nhắc tới, nhưng lại càng không thể bỏ qua công lao của Lam Sắc Tinh Hải. Nếu không có nó, năm đó tại Phiêu Vân Cốc, hắn có thể đột phá bình cảnh Linh Động kỳ hay không cũng rất khó nói, chứ đừng nói đến việc trở thành đại năng Phân Thần kỳ như bây giờ.
Lam Sắc Tinh Hải là bí mật trọng yếu nhất của Lâm Hiên, chỉ sợ Ngũ Long Tỷ cũng không thể bì kịp. Bất luận thế nào, hắn cũng không thể để Lam Sắc Tinh Hải có bất kỳ sơ suất gì được.
Ý niệm này vừa lóe lên trong đầu, Nguyên Anh của Lâm Hiên đã hóa thành một tia chớp lao về phía đối phương. Tuy hắn đã dùng tốc độ cực hạn, gần như chỉ thấy tàn ảnh, thế nhưng vẫn chậm một bước.
Phốc...
Tiểu Phượng Hoàng đã giơ vuốt ra trước một bước, không gian lập tức xuất hiện một vết nứt. Trong tất cả các Chân Linh, Phượng Hoàng vốn dĩ am hiểu thần thông không gian, Lâm Hiên muốn đuổi kịp nó chỉ là nằm mơ giữa ban ngày mà thôi.
Chỉ thấy thân hình Phượng Hoàng lóe lên một cái rồi biến mất, ngay sau đó đã xuất hiện ở nơi sâu nhất trong Lam Sắc Tinh Hải, rồi lập tức lao thẳng về phía Ngũ Long Tỷ.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn