Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 931: CHƯƠNG 2375: LAM SẮC TINH HẢI VÀ MẶC NGUYỆT THIÊN VU QUYẾT

Trong lòng Lâm Hiên trầm xuống đến cực điểm, hắn không thể nào ngờ được lại xảy ra biến cố kinh thiên như vậy. Giờ phút này, muốn ngăn cản đã không kịp nữa rồi. Lâm Hiên chỉ có thể mang theo tâm trạng thấp thỏm, chờ đợi kết quả sắp sửa hiển hiện. Là phúc không phải họa, là họa khó tránh khỏi. Đã rất lâu rồi hắn không cảm thấy bất an đến thế, cảm giác lúc này thậm chí còn khó chịu hơn nhiều so với khi đối mặt với hóa thân Thánh Tổ.

Cục diện đã hoàn toàn vượt khỏi sự khống chế của hắn!

*Phốc...*

Một tiếng trầm đục truyền vào tai, Tiểu Phượng Hoàng đã hoàn toàn dung nhập vào Ngũ Long Tỷ.

Nguyên Anh lơ lửng tại chỗ, thần sắc trên khuôn mặt chuyên chú vô cùng.

Sau một lúc lâu, âm thanh vù vù truyền tới. Linh quang bên ngoài Ngũ Long Tỷ bắt đầu lấp lánh, quang ảnh lúc sáng lúc tối không ngừng biến ảo, nhưng thanh âm phát ra lại càng lúc càng du dương, mơ hồ tựa như tiên nhạc. Sau đó, một loạt phù văn hai màu vàng bạc nhỏ cỡ hạt gạo đột nhiên xuất hiện... Không, không chỉ hai màu, còn có cả màu đen, hơn nữa ẩn ẩn một loại... thật khó để diễn tả, âm u mờ mịt, phảng phất như Quỷ Hỏa.

Nhưng dị biến vẫn chưa kết thúc. Những đạo phù văn hỏa hồng cũng từ bên trong dâng lên, màu sắc của chúng giống hệt Hỏa Diễm do Tiểu Phượng Hoàng tạo ra.

Nguyên Anh đứng một bên chỉ biết trố mắt nhìn, biến hóa này rốt cuộc là...

Phong cách của những phù văn bất đồng màu sắc cũng vô cùng khác lạ. Phù văn màu bạc thì còn đỡ một chút, tuy Lâm Hiên không nhận biết được nhiều nhưng ít ra cũng có thể lĩnh hội được một hai phần trong đó. Quan sát kỹ có thể thấy phù văn màu vàng cùng phù văn màu bạc rõ ràng có chung nguồn gốc, chỉ có điều cao siêu hơn vài phần mà thôi, Lâm Hiên đương nhiên không thể nào hiểu được hàm nghĩa ẩn chứa bên trong.

Ánh mắt Nguyên Anh đảo qua, sự chú ý lại bị phù văn màu đen hấp dẫn. Những phù văn này tuy hắn không hiểu được, nhưng hiển nhiên là văn tự của Ma Giới.

Về phần những phù văn thần bí màu tím âm u kia, không cần phải nói, nhất định là phù chú của Âm Ti Giới.

Còn những phù văn hỏa hồng, tuy màu sắc tương tự hỏa diễm Phượng Hoàng, nhưng chắc chắn là văn tự Yêu Tộc.

Chỉ đáng tiếc, Lâm Hiên dù biết chúng bắt nguồn từ đâu nhưng cũng vô phương đọc được. Năm chủng phù văn tầng tầng lớp lớp vây quanh Ngũ Long Tỷ, tạo nên cảm giác thần bí khó nói thành lời.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyên Anh toát ra vẻ kích động. Tuy vẫn chưa biết kết quả cuối cùng là gì, nhưng hắn mơ hồ cảm thấy, hôm nay khả năng là đại phúc duyên lớn hơn rất nhiều.

Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại. Đột nhiên, trên mặt Lâm Hiên toát ra vẻ thống khổ tột cùng. Một tia máu tươi từ kinh mạch tách biệt ra, đó chính là Kim Sí Đại Bằng Điểu và Kỳ Lân Chân Huyết. Vốn dĩ hai chủng Chân Huyết này đã được hắn luyện hóa hoàn mỹ, dung hợp cùng thân thể từ lâu, nhưng giờ khắc này, không biết vì sao chúng lại lần nữa phân giải.

Ước chừng sau thời gian một chén trà, hai đoàn Chân Huyết nhỏ cỡ ngón cái dần dần thành hình, sau đó chúng phân biệt huyễn hóa ra hư ảnh Kỳ Lân cùng Kim Sí Đại Bằng Điểu. Hai đầu Chân Linh nhỏ bé xinh xắn này giống hệt Phượng Hoàng vừa rồi, cũng đồng dạng lao thẳng về phía Ngũ Long Tỷ.

Chúng hoàn hảo tiến nhập vào bên trong. Sau đó, càng ngày càng nhiều phù văn ngũ sắc ào ạt tuôn ra. Lúc này, những phù văn không chỉ vây quanh Ngũ Long Tỷ mà còn khuếch tán về bốn phía, sau đó rõ ràng dần dần dung nhập vào Lam Sắc Tinh Hải.

Nguyên Anh càng xem càng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ Lam Sắc Tinh Hải và Chân Linh còn có quan hệ?

Ý nghĩ này chưa kịp thông suốt thì biến hóa không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra. Cùng lúc những phù văn dung nhập vào, tốc độ xoay tròn của Tinh Hải càng lúc càng nhanh. Nhưng chỉ một thoáng, Lam Sắc Tinh Hải đã ngừng lại, tất cả quang điểm đã biến thành màu bạc.

Ngay sau đó, một màn bất khả tư nghị hiện lên trước mắt. Một bộ phận quang điểm ở chính giữa Tinh Hải đã biến thành văn tự. Những văn tự này Lâm Hiên vô cùng quen thuộc, đích xác là văn tự của Mặc Nguyệt Tộc. Hơn nữa, khi hắn tập trung nhìn vào, cái miệng nhỏ nhắn của Nguyên Anh càng lúc càng há to, cơ hồ không thể khép lại được.

"Phi Thăng Thiên Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết!"

Mấy dòng văn tự khiến hắn kinh ngạc tột độ đập vào mi mắt. Lâm Hiên cuồng hỉ, nhưng ngay sau đó, trong nội tâm hắn lại dâng lên nghi hoặc không thôi. Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết cấp bậc Độ Kiếp Kỳ tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Ngũ Long Tỷ, Lam Sắc Tinh Hải cùng Mặc Nguyệt Tộc rốt cuộc có quan hệ gì?

Kiếp trước của Nguyệt Nhi là A Tu La Vương thống ngự Âm Ti Giới. Tại sao nàng lại khơi mào đại chiến, tự mình suất lĩnh âm hồn quỷ vật tiến nhập vào Linh Giới? Hơn nữa, đủ loại dấu hiệu cho thấy, mục tiêu của nàng vốn không phải là Linh Giới, mà là Chân Tiên Giới trong truyền thuyết kia. Nếu không, về sau cũng sẽ không có sứ giả Tiên Giới hàng lâm, A Tu La Vương lại cùng bọn họ đại chiến tại Bắc Cực Nguyên Quang Điện, cuối cùng ngay cả Cổ Ma Đại Thống Lĩnh cũng bị cuốn vào rồi vẫn lạc.

Những năm qua, Lâm Hiên đã tìm đọc không ít điển tịch. Đáng tiếc, về sự tình thượng cổ bị che giấu này lại rất khó tìm được nơi nào nhắc đến. Bất quá, Mặc Nguyệt Tộc hiển nhiên vẫn là Tu Tiên giả nhân loại, chỉ có hệ thống tu luyện của họ cùng các phái Chính, Ma, Nho, Phật bất đồng mà thôi. Tại thời kỳ thượng cổ, Mặc Nguyệt Tộc không thể nghi ngờ là phi thường hưng thịnh, tuy nhiên sau trận chiến giữa Âm Ti Giới và Linh Giới, Mặc Nguyệt Tộc lại nhanh chóng suy sụp. Rốt cuộc nguyên nhân tại sao thì những điển tịch kia lại không đề cập chi tiết.

Vốn dĩ những chuyện này không hề liên quan đến Lâm Hiên. Nhưng nay hắn đã truyền thừa Lam Sắc Tinh Hải cùng Ngũ Long Tỷ, lại lựa chọn Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết làm công pháp chủ tu, đương nhiên cũng bị cuốn vào vòng xoáy vận mệnh này. Huống hồ, thân phận của Nguyệt Nhi lại là A Tu La Vương chuyển thế, mà nàng lại là nữ tử hắn yêu thương nhất. Vì nàng, Lâm Hiên sao có thể không quan tâm đến những bí mật thượng cổ này được.

Đã không thể không quan tâm, vậy chi bằng chủ động đi tìm hiểu. Mọi việc đều minh bạch từ đầu đến cuối dù sao cũng tốt hơn nhiều, về sau nếu có biến cố gì thì hắn cũng có thể ứng phó được. Đáng tiếc, tuy ý nghĩ của hắn không sai, nhưng trải qua nhiều năm như vậy, những tin tức thu thập được cũng không nhiều. Có lẽ chỉ có số rất ít tồn tại cấp Độ Kiếp Kỳ mới hiểu được bí ẩn năm đó, nhưng với tu vi hiện tại của Lâm Hiên thì vẫn chưa có tư cách tiếp xúc với các lão quái vật đó. Người duy nhất giao tiếp cùng hắn là Hàn Long Chân Nhân. Đó cũng là một đại năng đã trải qua sự kiện Tam Giới chinh chiến, có lẽ lão sẽ hiểu được chân tướng sự việc. Bất quá, Lâm Hiên mới gặp mặt Hàn Long Chân Nhân một lần mà thôi, hơn nữa cũng không thân thiết gì, làm sao dám mạo hiểm hỏi lão những điều này.

Trong lúc nhất thời, nhiều loại ý niệm liên tiếp hiện ra trong đầu khiến Lâm Hiên ngơ ngẩn mấy hơi thở. Nhưng hắn đột nhiên phát hiện văn tự trước mắt tựa hồ mờ đi một chút. Lâm Hiên kinh sợ vô cùng. Mình còn đi lo lắng suy tư đâu đâu nữa, việc cấp bách lúc này là phải ghi nhớ "Phi Thăng Thiên Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết". Nếu không, vạn nhất công pháp này về sau không hiện ra nữa thì chẳng phải là muốn khóc cũng không được sao.

Nếu đổi lại là một người bình thường muốn ghi nhớ công pháp gian nan tối nghĩa như vậy thì đích xác có chút quá sức. Song, Tu Tiên giả bởi vì tu tập Ngũ Hành pháp thuật nên có khả năng đã gặp qua là không thể quên được, cho nên ngược lại không coi từng ấy chữ vào đâu. Vì vậy, trong thời gian tiếp theo, Lâm Hiên bài trừ tất cả tạp niệm, bắt đầu ghi nhớ công pháp hiện lên trong Lam Sắc Tinh Hải.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!