Đây là một loại bùa chú đặc thù của Ma Giới, nhưng số lượng lưu truyền lại cũng không nhiều lắm. Trước kia Lâm Hiên cũng chỉ nghe nói mà thôi, đây cũng là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến. Bất quá, sự việc có phải sẽ kết thúc như vậy hay không, kết luận bây giờ e rằng còn quá sớm.
Lâm Hiên tự nghĩ như vậy, cho nên hắn cũng không hề sốt ruột, vẫn lẳng lặng đứng chờ tại chỗ.
Không sai, Hạt Vĩ thượng nhân hắn cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Tay áo bào phất một cái, "Ba" một tiếng, mảnh Ngọc Toái Phù không gió tự cháy, nắp hộp mở ra, một khối ngọc bài ôn nhuận xuất hiện trước mặt. Ngọc bài này ngoài trừ đồ án Lôi Bằng ở trên mặt thì cũng không có gì đặc biệt. Bất quá, Mộc Quan lão giả vừa trông thấy, trên mặt liền lộ ra vẻ cuồng hỉ. Ánh tham lam hung lệ trong mắt bắn ra, tay phải nâng lên, hướng về phía trước chộp tới. Khoảng cách giữa hắn với Hạt Vĩ thượng nhân rõ ràng còn hơn mười trượng, nhưng động tác này lại khiến cánh tay quỷ dị vươn dài ra.
Chỉ thấy hắc quang chợt lóe, đã chộp miếng ngọc bội kia vào trong tay, đem đến trước mắt tỉ mỉ quan sát. Hạt Vĩ thượng nhân cực kỳ tức giận, đối phương làm như vậy rõ ràng là hoàn toàn không xem hắn vào đâu. Nhưng mà thực lực kém hơn người, dù phẫn nộ cũng vô lực, nên chỉ có thể cố nén cơn thịnh nộ.
Thời gian uống một chung trà trôi qua, Mộc Quan lão giả cười to: "Ha ha ha, không sai không sai. Quả nhiên là Lôi Bằng lệnh, lão phu hao tâm tổn sức, cuối cùng cũng đoạt được bảo vật này."
"Đồ ngươi đã lấy được, vậy thì hãy thực hiện lời hứa rời khỏi nơi này đi." Hạt Vĩ thượng nhân nghiến răng nghiến lợi nói từng lời. Hắn hôm nay không chỉ mất đi bảo vật mà danh dự cũng mất sạch rồi. Trong lòng hắn giờ phút này tràn ngập oán hận thâm độc, nghĩ cách làm sao có thể báo được mối thù này.
"Thực hiện hứa hẹn?" Trên mặt Mộc Quan lão giả hiện lên vẻ thâm trầm. Hạt Vĩ thượng nhân nhất thời linh cảm bất an, sắc mặt càng thêm âm trầm đến cực độ. "Thế nào? Chẳng lẽ Cổ lão ma nhà ngươi còn muốn bội ước sao?"
"Lão phu cho dù có bội ước thì đã sao." Mộc Quan lão giả mỉm cười, biểu tình giống như mèo vờn chuột nói.
Nghe đối phương thẳng thắn thừa nhận như vậy, tâm trí Hạt Vĩ thượng nhân như rơi xuống vực sâu. Trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Tục ngữ nói, "người hiểu rõ ngươi nhất chính là đối thủ của ngươi." Hắn và Cổ lão ma có thù hận sâu đậm là thật, chính vì nguyên nhân như thế nên tính tình của Cổ lão ma hắn hiểu rõ như lòng bàn tay.
Mộc Quan lão giả này cũng khác với những gã Cổ ma khác thích béo nhờ nuốt lời. Hắn cũng là một người cương trực quật cường, nhất ngôn cửu đỉnh, chưa từng thất tín. Nếu không phải vì hiểu rõ tính cách của đối phương, Hạt Vĩ thượng nhân sao có thể chỉ dựa vào một lời hứa hẹn liền dễ dàng đem Lôi Bằng lệnh giao ra chứ?
Đó là bởi vì hắn tin tưởng vào nhân phẩm của đối phương. Nhưng sự thật đã chứng minh hắn đã phạm phải một sai lầm chí mạng. Giỡn sao? Tại sao lại có thể như vậy chứ? Nhất thời, Hạt Vĩ thượng nhân cũng cảm thấy khó lòng tiếp nhận sự thật này.
"Ngươi... ngươi..."
"Ta cái gì?" Mộc Quan lão giả trên mặt tràn đầy vẻ châm biếm.
"Ngạc nhiên lão phu có thể bội tín thất nghĩa sao? Hừ, còn không phải ngày đó bị đám tiểu nhân các ngươi ban tặng cho sao. Năm đó lão phu nói một là một, nói hai là hai cũng bởi vì nguyên nhân như vậy mới bị ngươi cùng tiểu tử Ngũ Độc kia thừa cơ ám hại. Nếu không phải có luyện chế hóa thân thì đã sớm linh hồn tan biến mất rồi. Ngày xưa chịu đau khổ lớn như vậy, ngươi cho rằng ngàn năm sau lão phu còn có thể lặp lại sai lầm cũ?" Hạt Vĩ thượng nhân nghe đến đây thì sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy.
Chuyến này thật đúng là tự rước họa vào thân rồi. Không ngờ một người chất phác thành thật như Cổ lão ma cư nhiên cũng có thể thay đổi xoành xoạch như vậy.
"Ngươi muốn gì?"
"Muốn gì? Hắc hắc. Dĩ nhiên là đem ngươi trừu hồn luyện phách rồi." Mộc Quan lão giả cười vang đắc ý, đại thù sắp được báo, cảm giác quả nhiên mỹ mãn.
"Đê tiện, hèn hạ." Hạt Vĩ thượng nhân trầm mặc không nói, sau một lúc lâu mới một lần nữa ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt mang theo vẻ cười khẩy.
"Ngươi bội ước giống như trong lời nói, thì cũng giống như những kẻ ti tiện khác, không sợ chuyện này lan ra sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi sao?"
"Danh tiếng?" Mộc Quan lão giả giống như là nghe được chuyện gì rất buồn cười.
"Cái đó thì tính được cái gì? Ngàn năm trước lão phu chính là vì quá ngay thẳng mới rơi vào âm mưu quỷ kế do các ngươi bày ra. Ngay cả Bạch Thạch Môn cũng bị phá hủy. Nay ta sao lại có thể dẫm lên vết xe đổ ngày ấy chứ. Bất quá theo như lời của ngươi cũng có vài phần chân lý."
Hạt Vĩ thượng nhân nguyên bản vẻ mặt phẫn nộ xen lẫn sợ hãi, nhưng mà sau khi nghe được thì trong lòng không khỏi khấp khởi mừng thầm, tự hồ còn có cách hóa giải nguy cơ, tìm được đường sống.
Hắn đang muốn dùng lời lẽ xảo trá, nhưng Mộc Quan lão giả nói một câu kế tiếp khiến cho hắn một lần nữa như rơi vào vực sâu tuyệt vọng.
"Không phải nhiều người ở bên cạnh nhìn thấy như vậy nên mới đi ra ngoài rêu rao khắp nơi sao? Đã vậy thì cứ đem bọn chúng diệt khẩu là được."
"Ngươi...."
Hạt Vĩ thượng nhân kinh hãi biến sắc. Không nghĩ tới trải qua bài học đau đớn lần trước, đối phương lại thay đổi nhiều đến như vậy. Không những vô sỉ hơn cả hắn hơn nữa còn tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.
Những Cổ ma khác vây xem thấy vậy liền đồng loạt xôn xao bàn tán. Nguyên bản là bọn họ lo lắng thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư, hiện tại xem ra đúng là họa do người khác gây ra, mình phải gánh chịu rồi, mà lúc này đây là tất cả mọi người ở đây đều bị cuốn vào vòng xoáy này. Mộc Quan lão giả tại lúc nói ra những lời kia thì hung quang trong mắt hướng bốn phía quét qua, tuyệt không giống lời nói đùa.
Trong lúc nhất thời, tất cả những hạ khách đến nơi này trong lòng đều lo lắng bất an, nếu sớm biết có chuyện này xảy ra thì bọn họ cũng không đến nơi này xem trò vui. Nhưng mà hiện tại hối hận cũng đã muộn. Vô luận là tu tiên giới hay là thế tục cũng không có thuốc hối hận.
Cổ lão ma kia ánh mắt đảo qua một lượt chúng ma, những Cổ ma bị hắn nhìn đến đều cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào hắn. Rốt cuộc lão ma này mở miệng nói, thanh âm cũng là không chút cảm xúc nào.
"Đối thoại giữa ta và Hạt Vĩ lão nhân các ngươi đều nghe được, biết thời biết thế thì tự mình kết liễu còn có thể tránh được nhiều thống khổ, nếu không..."
Lời này vừa nói ra, chúng ma nhìn nhau ngơ ngác, nguyên bản còn một chút hi vọng đợi chờ, cũng hóa thành bọt nước, đối phương quả nhiên cũng không phải là nói đùa. Trong lòng cực kỳ phẫn nộ, bất quá thì tính sao. Nơi này trừ bỏ Hạt Vĩ thượng nhân, hạ khách bất quá cũng chỉ là một ít Động Huyền, Ly Hợp cổ ma, thực lực tuy nói không phải yếu, nhưng cũng phải nhìn là so sánh với cái gì. So sánh với Mộc Quan lão giả vô pháp vô thiên này thì vẫn là một trời một vực.
Cho nên giận thì giận nhưng cũng không ai dám đứng ra nói cái gì Cổ lão ma, chim đầu đàn chết trước, đạo lý này ai nấy đều thấu hiểu. Lại qua một lát Mộc Quan lão giả lại mở miệng: "Tại sao còn chưa động thủ? Chẳng lẽ thật muốn lão phu phải ra tay sao?".
Vừa dứt lời liền có một tiếng hồi đáp: "Mạc mỗ đến chỗ này cũng chỉ vì xem náo nhiệt mà thôi. Đối với ân oán giữa hai vị tiền bối cũng không hề hứng thú. Chuyện này ta xem như chưa từng biết, xin cáo từ."
Lời còn chưa nói xong, một đạo hoàng quang chợt lóe lên, nhanh như thiểm điện, bay về phía bầu trời.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn