“Muốn chết!”
Trên mặt Mộc quan lão giả hiện lên vẻ chế nhạo, hung quang trong mắt chợt lóe, tay phải phất ra, ma khí cuồn cuộn tuôn ra. Sau hai tiếng 'phốc phốc' giòn giã, ma khí thoáng chốc đã hóa thành một con quái mãng một sừng, lưng mọc hai cánh.
Thân hình nó vừa nhoáng lên đã xuất hiện ngay phía trên dải kinh hồng màu vàng đất. Đuôi dài quật mạnh, trong nháy mắt đã trói chặt đối phương.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên nghe rợn người, con quái mãng đột nhiên hóa thành một luồng ma hỏa đen kịt. Tên tu sĩ đáng thương kia vốn tự tin vào độn thuật thần tốc của mình, nào ngờ cuối cùng vẫn không thoát khỏi kết cục vẫn lạc.
Sắc mặt Hạt Vĩ thượng nhân trở nên vô cùng lo lắng, những cổ ma khác cũng câm như hến, hiển nhiên là đã bị thần thông của đối phương dọa cho sợ mất mật, không dám cùng nhau xông lên.
Nhưng cứ kéo dài thế này cũng không phải là cách, đối phương sớm muộn cũng sẽ tiêu diệt từng người một. Đạo lý này ai cũng hiểu, nhưng tấm gương máu còn rành rành trước mắt, ai dám làm chim đầu đàn chứ?
Hạt Vĩ thượng nhân chau mày khổ não, nhất thời không nghĩ ra được kế sách vẹn toàn nào.
Song, sự trầm mặc này cuối cùng cũng có người đánh vỡ.
Trong mắt Lâm Hiên lóe lên một tia sáng kỳ dị, xem ra đã đến lúc hắn phải lên sân khấu rồi.
“Hảo uy phong, hảo sát khí! Chúng ta chỉ là vô tình đi ngang qua đây, không hề liên quan đến ân oán của hai vị đạo hữu, các hạ cớ gì phải đuổi tận giết tuyệt như vậy? Lâm mỗ vì tự bảo vệ mình, đành phải liên thủ với Hạt Vĩ đạo hữu để đấu với các hạ một phen.”
Lâm Hiên lời còn chưa dứt, đám cổ ma đã đồng loạt quay đầu nhìn lại. Mà Lâm Hiên lúc này cũng chẳng buồn che giấu tu vi, hắn hít sâu một hơi, một cỗ linh áp cường đại bộc phát ra ngoài, pháp lực trong cơ thể như tuấn mã thoát cương, cuồng bạo vận chuyển.
Hạt Vĩ thượng nhân vừa mừng vừa sợ, trong khi đó sắc mặt Cổ lão ma lại cực kỳ khó coi: “Ngươi cũng là Phân Thần kỳ.”
“Không sai, các hạ cũng muốn diệt trừ Lâm mỗ sao?”
Lâm Hiên cười lạnh một tiếng, nhưng nghĩ lại cũng thấy thật nực cười, vốn định đại náo tiệc cưới của người ta, ai ngờ thế sự biến ảo, giờ lại thành ra mình đang ra tay tương trợ đối phương.
Đương nhiên, Lâm Hiên sở dĩ lựa chọn như vậy cũng là do đã suy tính kỹ càng. Với tính cách của hắn, sao có thể thật tâm tương trợ kẻ mà mình xem là địch thủ, chẳng qua chỉ là thuận thế trêu đùa đối phương một phen để mưu cầu lợi ích lớn hơn mà thôi.
Lâm Hiên biểu diễn quá đạt, không một ai nhận ra ý đồ thực sự của hắn. Sắc mặt Mộc quan lão giả càng lúc càng khó coi.
Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ được, chuyện sắp thành lại đột nhiên xuất hiện một tên Lâm Hiên ngáng đường.
Người ta thường nói, không ai lại vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ. Hơn ngàn năm trước, hắn bị Hạt Vĩ thượng nhân và Ngũ Độc vây công đến suýt nữa vẫn lạc, thật vất vả mới đào thoát được, hôm nay dù muốn báo thù cũng không thể dẫm lên vết xe đổ.
Vì báo thù, hắn đã chuẩn bị vô cùng chu toàn. Hắn lựa chọn thời điểm xuất hiện rất khéo léo, trước đó cũng đã tìm hiểu kỹ càng. Bởi vì đây chỉ là đại điển nạp thiếp nên Hạt Vĩ thượng nhân không thông báo cho những hảo hữu cùng giai vị, những kẻ đến đây chúc mừng đều là đám tu sĩ dưới Phân Thần kỳ.
Như vậy, dù có đông người hơn nữa cũng không thể tạo thành bất cứ uy hiếp gì, chỉ một mình Hạt Vĩ thượng nhân thì tuyệt không phải là đối thủ của hắn.
Hết thảy đều nằm trong tính toán, song dù kế hoạch không sai nhưng đến khi thực thi lại xuất hiện biến cố. Biến cố ấy chính là tên tu sĩ Phân Thần kỳ lạ mặt đang đứng trong đám người kia.
Ánh mắt Cổ lão ma nhìn về phía Lâm Hiên đã hóa thành màu đỏ như máu, trông vô cùng yêu dị.
Không ai dám nhìn thẳng vào hắn, nhưng Lâm Hiên lại như không hề hay biết, vẫn thản nhiên nhìn lại đối phương, khóe môi còn treo một nụ cười nhàn nhạt.
“Tên tiểu tử này rất khó đối phó.”
Tim Mộc quan lão giả bỗng đập thình thịch, tuy chưa từng giao thủ với Lâm Hiên nhưng không hiểu sao, từ sâu trong lòng hắn lại vang lên hồi chuông cảnh báo. Hắn không muốn đối mặt với tình huống này, nhưng đã gặp phải thì chỉ đành cắn răng ứng phó.
“Đạo hữu nói đùa rồi, những người khác tất nhiên phải ở lại nơi này, nhưng đạo hữu đã là Phân Thần kỳ, ta sao có thể vô duyên vô cớ đối địch với ngươi, lão phu cũng chẳng được lợi lộc gì, ngươi tất nhiên có thể rời đi.”
Nếu là ngàn năm trước, Mộc quan lão giả có đến tám chín phần sẽ không lựa chọn như vậy, nhưng lần bị đánh lén đó đã khiến tính cách hắn thay đổi rất nhiều. Cứng quá dễ gãy, lúc cần ứng biến thì phải ứng biến, tục ngữ có câu lui một bước trời cao biển rộng.
Hắn tự cho rằng như vậy đã là nhượng bộ, tên tu sĩ Phân Thần kỳ lạ mặt kia hẳn sẽ rời đi, nhưng sự tình sau đó lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. Câu trả lời của Lâm Hiên khiến hắn thiếu chút nữa thì thổ huyết.
“Đạo hữu thật là uy phong, sát khí ngút trời! Muốn giết thì giết, muốn ta đi là ta phải đi sao? Ngươi nghĩ mình là ai, là Thánh Tổ Độ Kiếp kỳ chắc? Lâm mỗ ta cớ gì phải nghe theo ngươi?”
Lâm Hiên nói vậy khiến Hạt Vĩ thượng nhân mừng rỡ như điên, vừa rồi lão còn sợ Lâm Hiên sẽ chỉ lo cho bản thân mà phủi mông bỏ đi. Còn Mộc quan lão giả thì tức giận vô cùng, mình rõ ràng đã lùi một bước mà tên tiểu tử này vẫn không chịu buông tha.
Nếu là lúc khác, một tên Phân Thần sơ kỳ sao có thể lọt vào mắt hắn, nhất định sẽ đánh cho đối phương đến cha mẹ cũng không nhận ra. Nhưng hiện tại… Hắn có muốn cũng không dễ, bởi đối phương không phải chỉ có một mình.
Thật đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng sa nước cạn bị tôm trêu, trong lòng phiền muộn không gì sánh được.
Sau khi cân nhắc lợi hại, hắn thực sự không muốn giao thủ với tên tu sĩ nông cạn lạ mặt này. Đây là thời khắc báo thù mà hắn đã chờ đợi từ lâu, cớ gì phải so đo với một kẻ mãng phu?
Nghĩ đến đây, hắn hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự phiền muộn trong lòng. Ngàn năm trước đã phải chịu khổ, công phu hàm dưỡng cũng nhờ đó mà tăng lên không ít, ngữ khí rõ ràng bình tĩnh hơn.
“Vậy ngươi muốn thế nào?”
“Ta muốn thế nào ư?” Lâm Hiên nở nụ cười nhạt, hiện tại hắn đang sắm vai một gã trung thực chất phác, cố chấp với triết lý của kẻ mãng phu: “Điều này chẳng lẽ còn phải hỏi sao? Hôm nay là ngày đại hỷ của Hạt Vĩ đạo hữu, các hạ lại dụng tâm hiểm ác đến gây rối. Hơn nữa, ngươi nói ân oán ngàn năm trước nhưng không đưa ra được chứng cứ nào, ai biết là thật hay giả, nói không chừng là ngươi cố ý vu oan giá họa. Thêm nữa, Hạt Vĩ đạo hữu đã đưa Lôi Bằng lệnh cho ngươi, ngươi lại tráo trở lật lọng, muốn đuổi tận giết tuyệt. Mọi việc trên đời đều không thoát khỏi một chữ lý, nhân phẩm của các hạ như thế, sao có thể khiến người khác tin được? Lâm mỗ đã gặp chuyện bất bình, sao có thể khoanh tay đứng nhìn ngươi ngang ngược càn rỡ? Nếu thức thời, hãy trả lại Lôi Bằng lệnh cho Hạt Vĩ đạo hữu, sau đó nhận lỗi và thề sẽ vĩnh viễn không quay lại gây chuyện, bằng không… Lâm mỗ không ngại lấy nhiều đánh ít, cho ngươi nếm mùi đau khổ đâu.”
Lâm Hiên lời còn chưa dứt, đám cổ ma xung quanh đã xôn xao hẳn lên. Mọi người nhìn hắn như thể đang nhìn một con quái vật.
Cũng khó trách bọn họ. Tu tiên giới vốn đã hiểm ác, Ma giới có lẽ còn hơn thế. Khắp nơi đều là gió tanh mưa máu, người lừa ta gạt. Kẻ bo bo giữ mình chiếm đa số, chẳng ai dại gì mà nhúng tay vào chuyện không liên quan. Lâm Hiên nếu cứ thế rời đi, sẽ chẳng ai thấy lạ hay chỉ trích hắn, ngược lại còn cảm thấy đó là hành động khôn ngoan.
Song, phản ứng của Lâm Hiên lại khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Tên này là đồ ngốc sao? Rõ ràng chuyện không ảnh hưởng đến mình lại cố tình đâm đầu vào, đã thế kẻ địch còn là một gã Phân Thần trung kỳ. Làm vậy hắn được lợi lộc gì chứ, lẽ nào đầu óc tên này có vấn đề, hay là vừa mới bị va đập vào đâu đó?
Ngoại trừ hiếu kỳ ra thì không còn gì khác cả.
Mộc quan lão giả nghe xong những lời cuồng ngôn của Lâm Hiên cũng nghẹn họng nhìn trân trối, quên cả tức giận.
Cái này… cái này thật quá mức bất thường khiến hắn không biết nên ứng đối ra sao. Ngẩn người một lúc, hắn mới sững sờ mở miệng: “Ngươi là đồ ngốc sao?”
“Cái gì?” Lâm Hiên bỗng lộ vẻ kinh ngạc, thần thái của kẻ mãng phu được hắn diễn đến mức xuất thần nhập hóa: “Đạo hữu nói vậy là có ý gì, chẳng lẽ muốn làm nhục Lâm mỗ? Ta đã nói rồi, mọi việc đều không qua một chữ lý. Ngươi rốt cục là xin lỗi rồi trả lại bảo vật, hay là muốn đấu một trận với ta và Hạt Vĩ thượng nhân đây, tự mình quyết định đi.”
Nói đến nước này, Mộc quan lão giả cũng không thể suy nghĩ được gì nữa. Thà đụng phải người thông minh còn hơn là chạm trán một tên mãng phu nông cạn. Chuyện này chẳng khác gì tú tài gặp phải binh lính, có lý mà không nói được, thật là khó chịu.
Bình tâm mà xét, hắn thực sự không muốn đánh với Lâm Hiên, đôi bên không thù không oán, việc gì phải động thủ. Nhưng dù hắn không muốn thì sao chứ?
Chẳng lẽ còn có thể lui bước được nữa sao? Mối thù ngàn năm lại bị một tên mãng phu xen ngang một cước là coi như xong?
Tuyệt đối không thể!
Chuyện này không liên quan đến tính cách, mà đổi lại là bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ không làm như vậy. Chỉ một tên mãng phu, dù là Phân Thần kỳ thì có được mấy phần bản lĩnh chứ?
Liều mạng!
Nghĩ vậy, nét mặt hắn trở nên kiên định, vừa ngẩng đầu lên, một cỗ uy áp đáng sợ đã phóng thích ra: “Tiểu tử, ngươi hãy nghĩ cho kỹ, chúng ta xưa không oán, nay không thù, ngươi thật sự muốn vì một lão Hạt Vĩ thượng nhân không quen không biết mà đối địch với ta sao? Ngươi làm vậy chẳng được lợi lộc gì, coi chừng rơi vào cảnh qua sông rút ván đấy.”
“Nói bậy! Lâm đạo hữu, ngươi ngàn vạn lần đừng nghe lời Cổ lão ma. Hắn đang nói lung tung đấy. Suy đoán của ngươi rất đúng, tên này cậy thực lực cao cường nên đến đây muốn nhục mạ một tiểu lão nhi đáng thương thế đơn lực bạc như ta. Ngươi nhất định phải làm chủ cho ta, nếu ngươi chịu liên thủ cùng ta đẩy lui cường địch, tiểu lão nhi nguyện cùng ngươi kết bái huynh đệ…”
Đám cổ ma xung quanh trong lòng đều mắng to vô sỉ, nhưng việc “tên ngốc” Lâm Hiên kia làm như vậy đối với bọn họ là trăm lợi mà không một hại, bởi vậy không ai đứng ra vạch trần, ngược lại còn phụ họa theo.
“Đúng vậy, Lâm tiền bối, Cổ lão ma lạm sát kẻ vô tội, người nhất định phải làm chủ cho chúng ta.”
“Lời Cổ lão ma nói không thể tin được, chúng ta đều đứng về phía Hạt Vĩ tiền bối.”
“Lâm tiền bối, chúng ta hoàn toàn trông cậy cả vào người.”
Mộc quan lão giả chỉ yên lặng, hắn biết giờ có nói nhiều cũng vô ích. Mà kẻ dám xen vào việc của người khác, tất phải có giác ngộ sẽ phải trả một cái giá thật đắt. Mình sẽ khiến hắn phải hối hận